Quá khứ gần xa
Có thể nói ngay từ khi loài người biết cách thuần dưỡng muông thú thành vật nuôi trong nhà, đã xuất hiện truyền thống dùng động vật vào các mục đích thuần túy quân sự. Sách sử nhiều quốc gia còn ghi chuyện đưa voi và ngựa tham chiến, sử dụng la đực để kéo xe chở lương thực Ok 9 được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP và vũ khí, dùng bồ câu để đốt cháy cả những thành phố và chuột để gieo rắc dịch bệnh…
Lần cuối cùng các loài động vật được huy động mạnh mẽ vào chiến sự là trong chiến tranh thế giới thứ hai và cả ở một số cuộc chiến cục bộ diễn ra sau đó. Dự án lớn cuối cùng theo hướng này đã được thực hiện vào cuối những năm 50 của thế kỷ trước.
Ngày 1/4/2004, Ủy ban Lưu trữ Quốc gia của Anh quốc đã công bố tài liệu về một kế hoạch bí mật sử dụng vũ khí hạt nhân mang tên Blue Peacock (Con công xanh) để ngăn chặn con đường tiến sâu vào châu Âu của các lực lượng vũ trang Xôviết trong chiến tranh thế giới thứ ba, một khi nó bùng nổ. Một quả bom nguyên tử bảy tấn sẽ cần được chôn giữ ở miền Bắc nước Đức và sẽ được khai hỏa từ xa trong thời gian người Anh rút đi khỏi đây.
Việc chế tạo quả bom nguyên tử đã được giao cho Trung tâm Nghiên cứu vũ khí hạt nhân Aldermaston, nơi đã đề nghị dùng gà sống để đảm bảo duy trì toàn vẹn các hệ thống kỹ thuật trong bom. Các chuyên gia của Trung tâm Aldermaston cho rằng, thời tiết mùa đông băng giá có thể gây hại nghiêm trọng cho quả bom nguyên tử nên cần xếp quanh nơi quả bom đã được chôn những container đặc biệt, trong đó có gà sống cùng thức ăn tổng hợp và nước uống để chúng bằng những cử động của mình có thể sưởi ấm bom.
Đồng thời, cũng ở thời điểm đó còn thực hiện một đề án với loại bom tương tự, có tên là Blue Bunny (Chú thỏ xanh). Trong đề án này vai trò tương tự như gà sống được dành cho các chú thỏ. Tổng cộng giới quân sự Anh quốc đã đặt làm khoảng 10 quả bom như thế.
Cũng cần phải nói thêm rằng, dự án trên đã không được tiến hành tới cùng - vì không chỉ một lý do, Bộ Ôk9 chương trình khuyến mãi Anh đã quyết định đình chỉ các Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP theo dự án này vào tháng 2/1958.
Một câu chuyện ầm ĩ khác liên quan tới các kế hoạch của Bộ Ôk9 chương trình khuyến mãi Mỹ sử dụng loài chim hòa bình (bồ câu) để làm vật dẫn đường tới mục tiêu cho tên lửa. Chủ trì chương trình này là nhà tâm lý học hành vi (behaviorism) Burrhus Frederic Skinner.
Bản chất của dự án mà các nhà Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026 Mỹ đã tiến hành thực hiện trong chiến tranh thế giới thứ hai là ở chỗ: đưa một chú bồ câu đã được huấn luyện vào bên trong quả tên lửa và con bồ câu này có thể điều khiển quả tên lửa hướng tới mục tiêu theo hình ảnh hiện lên trên màn hình. Ở phần đầu quả tên lửa có đặt một thấu kính có thể phản chiếu hình ảnh của mục tiêu lên màn hình - nếu hình ảnh đó thay đổi thì bồ câu sẽ xoay đầu để tay điều khiển tên lửa chuyển động.
Dự án "Chim bồ câu" (Project Pigeon) cũng đã bị đình chỉ vào cuối chiến tranh thế giới thứ hai. Năm 1948, Quân chủng Hải quân Mỹ đã khởi động lại dự án này với cái tên mới Orcon (Organic Controlled). Nhưng rốt cuộc dự án đó cũng bị đình chỉ vào năm 1953, sau khi đã xác định được hiệu quả sử dụng các hệ thống điện tử trong dẫn đường tới mục tiêu.
Cũng vào đầu những năm 40 của thế kỷ trước, tại Mỹ đã chế tạo được "Bom dơi" (Bat bomb) - loại bom hàng không nhỏ nhất trong lịch sử. "Bom dơi" chỉ cân nặng có 17 gam và được sử dụng để đốt nhà đối phương. Mang chúng đi là việc của những con dơi. Ý tưởng của dự án là: các con dơi được làm lạnh tới 4oC để rơi vào tình trạng ngủ đông rồi sau đó người ta sẽ đính vào chúng quả bom tí hon với bộ phận điều khiển nổ chậm.
Sau khi được ném khỏi máy bay, những thùng đựng "bom dơi" sẽ hạ thổ trên những cánh dù và tự mở tung ra. Những con dơi sau khi được không khí bên ngoài sưởi ấm sẽ thoát khỏi tình trạng ngủ đông và bay vào các nóc nhà tìm nơi trú ẩn. Chính ở đó các quả bom nổ chậm đó sẽ phát hỏa với bán kính tung lửa trong khoảng thời gian cháy kéo dài tới 6 phút.
Những cuộc thử nghiệm "bom dơi" đầu tiên đã được tiến hành năm 1943 tại sa mạc ở Mexico, nơi OK9 đã banh một cái làng nhỏ. Kết quả thử nghiệm là tất cả những ngôi nhà gỗ đều bị cháy trụi và "bom dơi" được coi là tốt, có thể sử dụng được trong thực tế…
Ngay sau đó, loại vũ khí mới đã được quyết định tung vào trận để chống lại nước Nhật Bản quân phiệt. Mục tiêu là các thành phố công nghiệp ở bên vịnh
Dự án "Bom dơi" được bị đình chỉ vào cuối năm 1945 sau khi Mỹ ném hai quả bom nguyên tử xuống hai thành phố Hiroshima và Nagasaki và nước Nhật đã tuyên bố đầu hàng quân Đồng minh.
Cũng ở thời điểm đó, tại Liên Xô đã rất tích cực phát triển chương trình sử dụng chó vào việc tiêu diệt xe tăng địch. Những chú chó được huấn luyện đặc biệt mang theo những quả bom với lượng thuốc nổ lên tới 12 kg phải bò xuống gầm xe tăng, làm chúng nổ tung. Những con chó này được nuôi ăn một cách kham khổ và được dạy cách để chúng chỉ tìm được thức ăn ở dưới gầm xe tăng. Kíp nổ được khởi động bằng một cây gậy đặc biệt dài 20 cm nằm trên lưng con chó theo chiều thẳng đứng.
Những chú chó chống tăng đã được đưa vào biên chế năm 1935 và theo những nguồn tin khác nhau, việc huấn luyện những chú chó như vậy đã được tiến hành ở Nga cho tới tận những năm 90 của thế kỷ trước. Trong suốt thời gian đó, việc sử dụng chó chống tăng đã phá hủy khoảng gần 300 xe tăng. Nhìn nhận một cách công bằng, những chú chó chống tăng cũng có những "gót chân Asin".
Thứ nhất, việc huấn luyện chó được tiến hành với những xe tăng do công nghiệp Ôk9 chương trình khuyến mãi Liên Xô cũ sản xuất nên rốt cuộc, chúng đã bị lẫn xe tăng của địch với xe tăng của bạn. Ngoài ra, những con chó chống tăng trong chiến sự đôi khi quá hoảng hồn lại quay trở về căn cứ, gây nên cảnh "gậy ông lại đập lưng ông". Chính vì thế nên việc sử dụng chó chống tăng vào chiến đấu đã được ngừng từ năm 1944…
Cũng không nên quên nói về dự án cá heo chống tàu trên biển của Liên Xô. Sau chiến tranh, tại Biển Đen các chuyên gia Xôviết đã từng tiến hành thuần dưỡng những chú cá heo thích ứng với nhiệm vụ khó khăn này. Các chú cá heo cần phải học cách phát hiện và làm nổ tàu ngầm cũng như tàu nổi của đối phương.
Việc đào tạo các "chiến sĩ cá heo" chống tàu trên biển được tiến hành cho tới đầu những năm 80 của thế kỷ trước. Trong suốt một thời gian dài, cho tới tận năm 1987, những chú cá heo trong quân ngũ ấy đã tận tình cùng hạm đội Biển Đen thực hiện nhiệm vụ tuần tra sẵn sàng chiến đấu ở cửa biển cạnh thành phố cảng Sevastopol.
Có ích, thích hồi sinh
Trong giai đoạn hiện nay, nhiều loại động vật đang được sử dụng khá nhiều vào Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nhà binh. Của đáng tội, lĩnh vực hoạt động của chúng bây giờ khá hẹp. Thí dụ, một số căn cứ của hải quân Mỹ hiện đang được canh giữ bởi các sư tử biển và cá heo mũi chai. Chúng chuyên trách việc phát hiện các quả mìn ngầm dưới nước hay các con tàu của đối phương.
Tại Nga, một trong những cường quốc quân sự hàng đầu thế giới, hiện nay chưa triển khai lại một đề án lớn nào trong việc sử dụng động vật vào các mục đích quân sự. Họa hoằn lắm mới có việc dùng chó để tìm những bom mìn của các phần tử khủng bố.
Tuy nhiên, mối quan tâm của giới quân sự tới việc sử dụng các "chiến sĩ động vật" đang có dấu hiệu gia tăng, đặc biệt tại Mỹ. Quân chủng hải quân của Mỹ mới đây đã gia tăng đáng kể quy mô huấn luyện sư tử biển và cá heo để tăng cường an ninh tại các căn cứ hải quân. Ngoài ra, tại Mỹ trong tương lai gần quân đội có thể sẽ sử dụng những chú chuột được huấn luyện đặc biệt vào các hoạt động quân sự.
Cuối tháng 11/2010 đã có tin rằng, quân đội Mỹ đang quan tâm tới việc sử dụng loài chuột khổng lồ châu Phi có cái tên Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026 là Cricetomys Gambianus để tìm bom mìn và các loại vũ khí nổ tự tạo. Với vai trò này, loài chuột trên đang được sử dụng rộng rãi trong quân đội Tanzania và Mozambique - tại hai quốc gia châu Phi này, chuột được dùng để tìm mìn bộ binh. Huấn luyện chuột làm Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP này là tổ chức APOPO.
Hiện nay một nhóm chuyên viên đặc biệt của Phòng nghiên cứu Quân đội Mỹ đang có mặt tại
Bản thân những con chuột gọi là khổng lồ đó cũng không quá lớn - chỉ vào khoảng trên dưới 3 kg nên mìn sẽ không nổ dưới sức nặng của chúng. Khi phát hiện ra mìn, loài chuột này bắt đầu cào đất đào hố tại ngay nơi mìn được chôn giấu. Điểm yếu duy nhất của chuột Cricetomys Gambianus là mỗi một chú chỉ có thể "ngửi mìn" một cách chi tiết trong một ngày không quá 84 mét vuông.
Một điều thú vị là, mối quan tâm như thế tới động vật đang gia tăng, bất chấp quá trình cải thiện không ngừng các công nghệ hiện đại. Thực ra, để tìm kiếm mìn dưới biển có thể sử dụng nhanh hơn và hiệu quả hơn các hệ thống lazer tìm mìn hay các người máy lặn.
Tuy nhiên, các chuyên gia quân sự vẫn cho rằng, dùng cá heo hay chó rẻ hơn là thực hiện những chuyến bay tuần tra thường xuyên quanh những khu vực cần phải bảo vệ trên những chiếc trực thăng chất đầy máy móc phức tạp