Nhà văn trẻ Võ Đăng Khoa: "Nhìn vào nhân vật, chúng ta thấy gì?"

Là cây bút đầy triển vọng của làng văn trẻ nói chung và của ngành OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á nói riêng, vài năm trở lại đây, cái tên Võ Đăng Khoa liên tục xuất hiện trên các báo, tạp chí trung ương và địa phương với những tác phẩm sâu lắng, ấn tượng. Kể từ truyện ngắn đầu tay được đăng báo năm mười sáu tuổi, đến nay, khi sắp tốt nghiệp Học viện Cảnh sát nhân dân, anh đã định hình được cho bản thân một phong cách sáng tác mang đậm dấu ấn cá nhân.

  • Nhà văn trẻ đang ở đâu?
  • Nhà văn trẻ đồng hành cùng thời cuộc

Mỗi trang văn là một trang đời

Nhà văn trẻ Võ Đăng Khoa sinh năm 2001 tại huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Đọc Võ Đăng Khoa, nhiều người không khỏi bất ngờ khi biết anh mới ngoài hai mươi tuổi. Dù theo học khối A, nhưng ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường trung học phổ thông, Khoa đã rất đam mê đọc sách và sáng tác. “Mở màn” với truyện ngắn đầu tay “Con chim Dóoc Dóoc” viết năm mười sáu tuổi, Võ Đăng Khoa đã thể hiện được nội lực văn chương thâm trầm mà mãnh liệt. Truyện nhẹ nhàng như một áng lục bình dập dềnh trôi trên sóng nước mênh mang, nhưng đã đủ đan vào lòng độc giả những sợi buồn thắt thẻo về phận người mòn mỏi, dở dang sống trong nỗi đợi chờ vô định…

Nhà văn trẻ Võ Đăng Khoa:
Nhà văn trẻ Võ Đăng Khoa.

Tiếp nối mạch cảm xúc ấy, các truyện ngắn của Võ Đăng Khoa thường chọn gam buồn làm phông màu chủ đạo cho không gian, bối cảnh. Cái buồn chầm chậm thấm từ cảnh vật vào tâm trạng nhân vật: “Những buổi sáng đó, nắng rất vàng. Cả một sân nước ngập nắng. Chúng chảy qua kẽ lá, rụng lao xao trước hàng ba. Lũ vịt Xiêm con lội ngay trước sàn nhà. Chuồng gà trống không. Đám lục bình từ sông trôi tới chỗ này, buộc chân một chỗ. Những buổi sáng đó, hao hao nhau” (Nhìn nước). Chỉ một vài phác thảo ngắn cũng đủ giúp người đọc hình dung về bức tranh miền Tây Nam bộ lênh đênh sông nước, chênh vênh mây trời…

Sống ở núi đồi thì thấy mình nhỏ bé, sống trên sông nước thì thấy mình chơi vơi. Phải chăng vì thế mà các nhân vật của Võ Đăng Khoa luôn ủ giấu trong sâu thẳm tâm hồn một nỗi buồn lưu cữu. Như thể, nỗi buồn cũng là một thứ gia vị của cuộc sống. Tác giả đã OK9 đã banh tính cách, khắc họa thân phận nhân vật thông qua những nỗi buồn riêng, từ chị Hai trong “Con chim Dóoc Dóoc”, ông già mù trong “Thả mồi” cho đến Chương trong “Rời Bình Đa”… Họ luôn mang nặng trong lòng những nỗi niềm thầm kín, chẳng biết giãi bày cùng ai. Kể cả khi câu chuyện kết thúc, các nhân vật ấy vẫn đau đáu sống trong tâm trí người đọc bằng câu hỏi: Rồi đời họ sẽ ra sao?

Càng viết, ngòi bút Võ Đăng Khoa càng lạnh lùng, khách quan, tiết chế. Không chạy theo những sự kiện gay cấn, những cốt truyện sắp đặt chặt chẽ, anh chọn lối viết xoáy sâu vào một ý tưởng (Lạc đà bay), một hình ảnh (Cái gương) hay tâm trạng một nhân vật để tạo khoảng trống cho người đọc mở rộng trường liên tưởng. Võ Đăng Khoa ít khi “dự phần” vào câu chuyện, tác giả giấu mình rất kĩ, ngay cả những truyện dùng ngôi kể thứ nhất. Văn anh tả ít mà gợi nhiều, đối thoại đơn giản mà triết lí sâu xa, tưởng dễ hiểu mà đan xen bao vỉa tầng ẩn dụ. Điềm tĩnh điều phối những bản năng cảm xúc, Khoa sớm trưởng thành trong tư duy điểm nhìn lẫn kĩ thuật viết.

Mới hơn hai mươi tuổi, Võ Đăng Khoa đã làm đầy vốn sống của mình bằng cách nào? Vào xem trang Facebook cá nhân của cây bút GenZ này, thấy anh rất yêu thích “chủ nghĩa xê dịch”. Anh từng tham gia các nhóm “phượt” chu du khắp Hà Giang, Bắc Kạn, Cao Bằng… Những chuyến đi đã mang đến cho anh nhiều trải nghiệm quý giá. Khoa biết cách tận hưởng cuộc sống theo kiểu… sinh viên và biết cách đưa những chiêm nghiệm vào trang viết theo kiểu… nhà văn thực thụ. Khoa thích đi đây đi đó, nhưng lại thường “nhốt” nhân vật của mình trong một căn chung cư, một cánh đồng, một dòng sông, một bãi cát… Anh muốn gửi gắm điều gì?

“Lạc đà bay” và những truyện ngắn khác

Tất cả những điều Võ Đăng Khoa muốn gửi gắm có lẽ đã được gói gọn trong tập truyện ngắn mới của anh, “Lạc đà bay”, sách do nhà xuất bản Trẻ ấn hành quý IV năm nay. Các nhân vật của Khoa đã chịu khổ đủ rồi, Khoa muốn họ tìm được những khoảnh khắc bình yên mà sống tiếp, bình yên trong OK9giaitri đăng nhập và đặc biệt là bình yên trong tâm hồn. Nhưng liệu có chắc chùm rễ đắng sẽ cho mùa quả ngọt, sau ngày mưa thì nắng mới trở về? Theo thống kê cụ thể về cuốn sách này, số truyện kết thúc buồn chiếm tỉ lệ đại đa số. Cái buồn cứ âm ỉ len lỏi vào trái tim độc giả, làm dậy lên một niềm cảm thương da diết, bâng khuâng…

Các nhân vật trong cuốn sách đang sống hay chỉ đang tồn tại? Một ông bố đang “già đi từng ngày, chết mòn từng ngày” trong “ngôi nhà đang mục, tôi nghe rõ ràng nó đang thở, thoi thóp, mỗi lúc càng cực nhọc” vì cái chết của đứa con cưng (Nhìn nước). Một cô gái làm nghề phục vụ quán bia chẳng bao giờ tìm được cho mình một tình yêu đích thực (Rời Bình Đa). Một người bà “tàn lụi từng ngày như quả héo đã rụng khỏi cuống”, sống với những kí ức chập chờn, lộn xộn (Dưới mái ngói). Một ông già mù cô độc ngày ngày câu cá gần “gốc cây mù u bị cưa cụt” bên bến Dốc Cái, chờ đợi đứa con lầm đường lạc lối trở về (Thả mồi)…

Nhà văn trẻ Võ Đăng Khoa:
Tập truyện ngắn “Lạc đà bay” của nhà văn Võ Đăng Khoa.

Hiện tại vốn dĩ quá xô bồ, khắc nghiệt, nên họ chỉ biết hoặc bám víu vào kí ức, hoặc nắm níu tương lai để tự cứu rỗi cuộc đời mình. Tuy nhiên, thấp thoáng đâu đó trong mỗi nhân vật luôn nhen nhóm những tia hi vọng mong manh. Như trong truyện “Cuối bãi”, người đọc vẫn tin rằng cô gái nạ dòng tên Diện và chàng trai tân tên Phước sẽ vượt qua định kiến của gia đình để đến được với nhau. Nhân vật “anh” trong truyện “Theo bầy” có lẽ cũng sẽ xây đắp được một tổ ấm vẹn tròn hạnh phúc. Nhưng còn con Bén trong truyện “Ngược dòng”, một cô gái cá tính mạnh mẽ, sẽ ra sao khi thấy người chồng mới kết hôn say khướt nằm trên sàn nhà như bản sao của cha mình?

Điều làm nên dư ba trong các truyện ngắn Võ Đăng Khoa là tâm trạng của các nhân vật. Với khả năng phân tích tâm lí nhân vật nhuần nhuyễn, khéo léo cộng với việc cài cắm những hình ảnh, chi tiết đặc sắc, tác giả khiến độc giả nhiều lần trăn trở về nhân tình thế thái, mà “Cái gương” là một truyện ngắn như vậy: “Khi nhìn vào mình, chúng ta thấy gì?”. Cái gương phản chiếu một cách trung thực hình ảnh của những sự vật nó thu vào. Nhưng mỗi người lại tìm ra một đáp án, sự cảm nhận khác nhau. Cái gương chính là ẩn dụ cho những góc nhìn trong cuộc sống, để khi soi mình, ta nhận ra được những đổi thay không chỉ của hình thức mà còn của nội tâm bản thân.

Không dừng lại ở đó, Võ Đăng Khoa còn thử sức với mảng văn học sinh thái trong một tâm thế tự tin mà điềm đạm. Hai truyện ngắn “Lạc đà bay” và “Đất nở” gợi mở những khoảng lặng nhói nhức về cách chúng ta đang tương tác, đối xử với thế giới này. Những con lạc đà sinh sôi nhanh quá mức đã trở thành mối đe dọa cho môi trường sống của loài người. Kết cục, chúng phải trả giá bằng những cái chết đau đớn khi bị con người đưa lên không trung cao vợi rồi thả xuống mặt đất (Lạc đà bay). Còn trong truyện ngắn “Đất nở”, tác giả đưa ra một tình huống giả định, mọi thứ sẽ như thế nào nếu một ngày đất đai cứ giãn nở dài rộng ra?

Mười truyện ngắn trong cuốn “Lạc đà bay” được Võ Đăng Khoa chọn lọc rất cẩn thận, vỏn vẹn hơn 140 trang in nhưng trau chuốt về câu chữ, dày dặn về thông điệp và công phu về kĩ thuật. Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư nhận xét: “Chững chạc, tự tin, tưởng tượng phong phú, tinh tế trong chi tiết, đọc “Lạc đà bay” không có cảm giác đây là tập truyện đầu tay của một tác giả vừa mới bước qua tuổi hai mươi. Bằng thứ văn phong giàu chất thơ, hiện đại, sớm vượt ra khỏi rào vách vùng miền, trắc ẩn mà không uỷ mị, phơi bày mà không sa đà kể lể, Khoa tỉnh táo lần giở những vui buồn cuộc đời, nhìn vào thế giới nội tâm của những phận người dẫu bị dập vùi vẫn không thôi lấp lánh”.

Với những nỗ lực âm thầm mà bền bỉ, nhà văn trẻ Võ Đăng Khoa đã gặt hái được một số giải thưởng về thể loại truyện ngắn như: giải Nhất cuộc thi “Truyện ngắn trẻ” Quán Chiêu Văn năm 2021, giải Nhì cuộc thi “Một nửa làm đầy thế giới” năm 2019, giải Nhì cuộc thi “Văn học trẻ” Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh năm 2022... Tin rằng, với nền tảng này, anh sẽ vững bước như chú lạc đà trên con đường văn chương rộng dài phía trước.

Phan Đức Lộc

Các tin khác

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.

Có bao nhiêu dạng thức của thơ trữ tình?

Có bao nhiêu dạng thức của thơ trữ tình?

Trước hết, thơ là sự rung động của trái tim, của tâm hồn người viết với cảm xúc là mạch nguồn nuôi dưỡng thi ca thuộc phương diện trữ tình. Thơ trữ tình có thể hiểu là những kiểu biểu hiện khác nhau của cái "tôi" cảm xúc trong thơ. Một số bạn yêu thơ đặt câu hỏi: "Vậy cái tôi cảm xúc trong thơ trữ tình thường biểu đạt ở những dạng ngôn ngữ thơ như thế nào?".

Nghiên cứu, phê bình thơ mấy điều... phản biện

Nghiên cứu, phê bình thơ mấy điều... phản biện

1. Trong một bài giảng về quyển "Chinh phụ ngâm" cho sinh viên các trường đại học, in ở một số sách và ở "Hoài Thanh toàn tập", tập IV, Nhà xuất bản Văn học, H. 1999, khi nhắc đến câu thơ "Hà lương chia rẽ đường này", nhà phê bình Hoài Thanh có giải nghĩa như sau: Hà Lương: cầu trên sông, không phải tên đất. Giải nghĩa như trên đúng một nửa là đấy không phải tên đất, không đúng một nửa là: đấy không phải cầu trên sông mà là cầu và sông (hà: sông, lương: cầu).

Khúc luân vũ tháng Năm

Khúc luân vũ tháng Năm

Tháng năm, những giọt mồ hôi rơi trên cánh đồng của người nông dân để đổi lấy nụ cười, niềm vui mẩy tròn những hạt lúa vàng mùa chiêm. Tháng năm, người giáo viên cũng bước vào mùa gặt. Thêm một chuyến đò lại sắp sửa sang sông. Tháng năm như cung đàn ngân lên phím nhớ, để lại ngân vang cả một khung trời kỷ niệm cho những ai đã từng đi qua tuổi học trò.

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Bạn đã bao giờ thức giấc giữa đêm và bỗng không chắc mình là ai? Văn học phản địa đàng khai thác nỗi bất an tận cùng ấy. Đó là nơi con người sống dưới lòng đất, nơi những đứa trẻ sinh ra chỉ để hiến tạng, nơi tiếng mẹ đẻ chẳng còn ai để cất lên.

Truyện ký “Rừng đói”: Nhà văn Trần Khởi kể chuyện đời

Truyện ký “Rừng đói”: Nhà văn Trần Khởi kể chuyện đời

Cuộc đời của nhà văn mặc áo lính Trần Khởi bộc bạch hết qua hai tập truyện ký đặc sắc “Cha và con lính trận” và “Rừng đói”. Sau tập “Cha và con lính trận” gây ấn tượng mạnh cho độc giả trong và ngoài nước, năm 2026, Trần Khởi cho ra mắt tập truyện ký “Rừng đói”, NXB Hội Nhà văn.

Anh hùng nước Việt trong thơ vịnh sử của danh sĩ Nhữ Bá Sĩ

Anh hùng nước Việt trong thơ vịnh sử của danh sĩ Nhữ Bá Sĩ

Cuốn sách “Việt sử tam bách vịnh” (Ba trăm bài thơ vịnh sử Việt Nam) được danh nhân Nhữ Bá Sĩ hoàn thành đã trên 160 năm qua nhưng chưa có một bản dịch hoàn chỉnh. Bản dịch của dịch giả Lê Văn Uông (1913-2004) vừa được NXB Hội Nhà Văn xuất bản tháng 1/2026 được ví như tập kinh thi của lịch sử Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026.

Sự “cô đơn siêu tuyệt” trong thơ tình

Sự “cô đơn siêu tuyệt” trong thơ tình

Từ xưa đến nay, cảm giác cô đơn luôn hiện hữu trong thơ như một nguồn cảm hứng của các thi nhân. Có một số độc giả yêu thơ hỏi tôi: “Sự cô đơn trong thơ tình yêu có những dạng thức nào?”. Theo tôi trong thơ tình yêu truyền thống, cô đơn thường được hiểu như trạng thái tâm lý phát sinh từ chia lìa, xa cách hoặc khát vọng không thành.

Nhà văn Hoàng Thế Sinh: Đứng để viết và viết để đứng

Nhà văn Hoàng Thế Sinh: Đứng để viết và viết để đứng

Ở Hoàng Thế Sinh, điều gây ấn tượng không nằm ở danh xưng, mà ở một phẩm chất lặng lẽ: sự tử tế. Sự tử tế ấy không cần tuyên bố, không cần phô bày, nhưng hiện diện trong cách sống, cách đối đãi và thấm dần vào từng trang viết. Nó tạo nên một nền đạo đức âm thầm nhưng bền bỉ, giúp văn chương của ông không trượt vào cảm tính dễ dãi, cũng không rơi vào sự lạnh lẽo của quan sát thuần túy.

Thơ hậu hiện đại có gì mới?

Thơ hậu hiện đại có gì mới?

Trong các nhà thơ Việt đương đại, Lê Vĩnh Tài (SN 1966, hội viên Hội Văn nghệ Đắk Lắk, đã in 6 tập thơ và trường ca) là một gương mặt tạo được dấu ấn riêng bởi một kiểu viết giàu tính thể nghiệm hậu hiện đại, dữ dội trong liên tưởng, phức hợp trong giọng điệu, và đặc biệt là có ý thức rất rõ về việc làm mới thi pháp thơ.

Một giọng thơ nặng ân tình

Một giọng thơ nặng ân tình

Phó giáo sư - Tiến sĩ - Nhà lý luận phê bình văn học Ngô Văn Giá đã viết rất chân thành: “Ở chốn Kinh Bắc hiện nay, Tô Hoàn vẫn là một nhà thơ có uy tín, có vị trí trên văn đàn, có đóng góp vào OK9giaitri đăng nhập thơ ca Việt Nam đương đại”.

Phận liễu xưa nay...

Phận liễu xưa nay...

Nguyễn Thị Lê Na đã cùng với phái yếu, phái đẹp tích cực góp công vào kiến thiết một dòng văn chương mang gương mặt nữ trên văn đàn Việt Nam đương đại.