Bình yên chốn cũ

Hai mươi năm xa quê, tưởng chừng ngày về với tôi còn xa vời vạn dặm. Ấy vậy mà, không nằm trong kế hoạch, tôi lại được trở lại quê nhà với bao nhiêu niềm hạnh phúc dâng trào. Hai mươi năm trôi qua quê nhà đã đổi thay nhưng trong tâm trí của tôi mọi vật dường như còn đọng lại, thân quen đến ngỡ ngàng.

  • Người về chốn cũ!
  • Chốn cũ đi về

Vẫn là con đường mòn lối nhỏ, lũy tre làng kẽo kịt mỗi trưa hè và những con người chân chất, mộc mạc, lam lũ một nắng hai sương.

Tôi trở về ngôi nhà ngói ba gian rêu phủ xanh rì, căn phòng nhỏ cái giường được cha đóng bằng gỗ xoan năm ấy ọp ẹp thấp thoáng mùi ẩm mốc, bốn bức tường loang lổ những lần cha chắp vá vôi vữa bằng đôi tay đầy chai sạn. Tất cả đều xưa cũ, chẳng tiện nghi nhưng không hiểu sao tôi lại thích thú vô cùng.

Ở ngay chính căn phòng này tôi đã có gần hai mươi năm lớn lên với bao nhiêu kỉ niệm đong đầy. Từ trong căn phòng tôi nhìn qua khung cửa sổ phía bên ngoài là khu vườn đầy ắp cây trái. Mùa này những quả xoài lúc lỉu căng mọng, thơm nức. Lúc mơ màng, bất giác tôi như thấy mình bé lại ngồi vắt vẻo trên chạc ba của cây xoài hồn nhiên ngồi gặm quả. Nhớ cả những lần vội vàng chỉ để ý hái xoài mà quên rằng phía cành cây có tổ ong vò vẽ rất to, bị đốt sưng húp hai đôi mắt. Mùa hạ đương thì, những chú ve râm ran dạo từng khúc nhạc.

Sáng sớm nắng lấp lóa rung rinh trên tàu cau, tràn xuống vuông sân gạch đỏ au. Bà khom lưng dùng chổi tre quét lấy mấy chiếc lá khế rụng vàng, rồi lấy gáo tưới nước cây hoa móng rồng thơm ngào ngạt đầu sân. Tôi bỏ dép, chân trần tung tẩy trên vuông sân, đi ra vườn chạm vào thớ đất quê hương mát rượi. Thi thoảng ngó xuống đường đi tránh lũ kiến đang hành quân. Nếu là ngày xưa tôi sẽ lấy một cái que củi khô, vạch làm hào quách chia rẽ bầy kiến và tự một mình cười khúc khích. Còn bây giờ tôi chậm rãi nhìn chúng nối đuôi nhau và nghĩ rằng chúng đang có một cuộc hành quân đầy háo hức.

Bên cạnh là tàu lá chuối xôn xao, xanh mươn mướt. Thấp thoáng bóng dáng mẹ cầm liềm ra vườn hái lá chuối khô đặng chiều nay làm bánh ít, bánh mật. Dù chưa làm, nhưng tôi đã hình dung ra được những chiếc bánh xinh xắn dẻo thơm mùi nếp, mùi lá chuối, nhân đậu xanh hòa quyện lấy vào nhau thật khó cưỡng. Mẹ sẽ bóc sẵn cho đàn con mấy chiếc trước vì sợ nếp dính đầy bàn tay, rồi dịu dàng hỏi bánh mẹ làm có ngon, vừa miệng không? Cả nhà ngồi quây quần bên chõng tre nhỏ mà cười nói rộn ràng.

Buổi chiều tôi được hòa mình vào một phiên chợ quê. Thật bất ngờ sau chừng ấy năm nhưng khi tôi trở lại vẫn có người nhớ tên tôi, những cô, bác ngày xưa giờ đã lên chức bà, chức cụ. Vẫn điệu chỉ ấy, người ở chợ quê tôi luôn ân cần và hiền hòa. Họ cười chào, vui mừng khi tôi trở về làng. Những giọng nói quê nằng nặng, mộc mạc sao mà thân thương đến vô cùng. Tôi sà vào hàng rau, vào hàng hoa quả và cả hàng tôm cá ngồi nói chuyện với mỗi người một chút. Bao nhiêu lần đi chợ cả chợ cóc lẫn chợ hiện đại nhưng khi về chợ quê tôi mới thấy được là chính mình, bình yên vô cùng, chẳng cần phải trả giá, nói thách nhưng tôi vẫn có thể mua được món đồ tươi ngon, thậm chí còn được cho biếu thêm.

Về lại chốn cũ, gặp lại cảnh vật và những con người cũ nhưng niềm vui thì khôi nguyên, như mới ngày hôm qua. Dòng thời gian đã đẩy xa tôi đến với thế giới của người trưởng thành, tới một vùng đất mới nhiều lo toan, bon chen và suy nghĩ. Và khi về lại chốn cũ tôi mới vỡ lẽ nhiều điều. Cuộc sống đôi khi cần có những khoảng lặng, những phút giây thật chậm để cân bằng khỏi những chống chếnh, chênh vênh. Tôi nhận ra hạnh phúc, bình yên là nơi này, nơi neo lại bao yêu thương bình dị, đẫu đi xa muôn nơi tôi cũng muốn được trở về.

Mai Hoàng

Các tin khác

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Tập thơ 76 bài của tác giả Bùi Quảng Bạ, mở đầu là “Chiều cuối năm”. Tại sao là “Chiều cuối năm”? Bởi người viết xác định: Mình không còn trẻ nữa, đang ở tuổi xế chiều. Cái tuổi mà tâm trạng con người thường hướng về nỗi cô đơn, cảm giác bâng khuâng xa vắng, nỗi ám ảnh về sự héo tàn, mất mát và đầy tiếc nuối. Bài thơ cho phép liên tưởng đến sự gắn kết không thể tách rời với tên của tập thơ “Hoàng hôn làng” (cùng tên một bài thơ trong tập).

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Gần đây, tôi gặp một nghệ nhân làm gốm và thấy trên bàn của chủ nhân có tờ giấy chép bài "Qua áng hương trà" của thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976). Ông nói, định tìm một câu thơ để viết lên ấm trà trước khi cho vào lò nung. Đột nhiên ông ngâm: "Hồn sen thoảng ngát trà dâng đượm/ Ai biết mình sen rụng xác xơ". Tôi giật mình, vậy thi sĩ Vũ Hoàng Chương không chỉ có "Say đi em" như mọi người vẫn nhắc tới. Chiếc ấm nhỏ còn hương đất vẫn đợi người thảo bút "khói lên tơ".

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.

Có bao nhiêu dạng thức của thơ trữ tình?

Có bao nhiêu dạng thức của thơ trữ tình?

Trước hết, thơ là sự rung động của trái tim, của tâm hồn người viết với cảm xúc là mạch nguồn nuôi dưỡng thi ca thuộc phương diện trữ tình. Thơ trữ tình có thể hiểu là những kiểu biểu hiện khác nhau của cái "tôi" cảm xúc trong thơ. Một số bạn yêu thơ đặt câu hỏi: "Vậy cái tôi cảm xúc trong thơ trữ tình thường biểu đạt ở những dạng ngôn ngữ thơ như thế nào?".