Buổi chiều trước hôm về, lão đến bến xe mua vé xe cho chuyến đi lúc 6h30' sáng hôm sau. Buổi tối lão không đi đâu, nằm lì trong khách sạn xem bộ phim truyền hình nhiều tập "Thủy Hử" phát trên tivi. Do thức khuya, sáng hôm sau tỉnh dậy nhìn đồng hồ, thôi hỏng rồi đã 6h31', lão vội vàng ra bến xe thì xe đã chạy rồi.
Lão Cảnh tìm trưởng bến hỏi: "Tôi chưa đến sao ông đã cho xe chạy?". Trưởng bến xem vé xe, nhìn lão Cảnh, nghĩ: "Ông lão nhà quê này thần kinh hay sao?". Chỉ vào đồng hồ đeo tay, ông ta nói sẵng: "Quá 10 phút rồi, ông còn nghĩ xe chúng tôi phải đợi ông à?". "Mấy phút có làm sao đâu?". "Một phút cũng không được. Xe không phải đợi người, ông hiểu chưa? Nếu ai cũng đến chậm như ông chúng tôi cũng phải đợi thì có loạn à?". "Được, không đợi thì thôi!" - Lão Cảnh vứt cái vé xe lên bàn nói: "Thế thì ta trả vé đấy?". Trưởng bến nói: "Không trả lại được đâu, bây giờ chúng tôi nhận khoán, hạch toán từng xe, với lại việc nhỡ xe là do ông nên ông phải chịu". Nghe trưởng bến nói vậy, lão Cảnh càng thêm bực, lão cầm tờ vé xe lên xé nát vụn và nói: "Mấy đồng bạc vé xe có là gì, ít đi viện một lần là có thể mua mấy chục cái vé, nhưng tôi thực sự xem các anh nói "xe không đợi người" là đúng hay sai". Nói xong lại đến chỗ bán vé mua vé xe.
Sáng hôm sau, 6h sáng lão Cảnh đã đến phòng đợi. 6h25', lão qua cửa soát vé vào bến, nhưng không lên xe ngay mà đứng cạnh đấy nhìn. 6h30', trên xe vẫn không có người, lái xe nói: "Đợi thêm một tý" nhưng đến 6h40' vẫn không có ai lên xe, lại đợi đến 6h46' cũng vẫn thế, không có ai lên xe cả. Lúc này lão Cảnh nhìn thấy trưởng bến đang đi đến, lão vội vàng lên xe hướng về phía trưởng bến nói thật to: "Này, các anh làm thế nào thế, xe 6h30', bây giờ đã gần 6h50' vẫn còn chưa chạy". Trưởng bến vội nói: "Ông lão ơi, đừng nổi nóng, đợi thêm một tý nữa xe chạy ngay thôi". "Thế rốt cuộc các anh đợi gì?". "Đợi người chứ đợi gì".
"Trưởng bến ơi, anh không đúng rồi, hôm qua tự anh nói "xe không đợi người", thế mà hôm nay lại đợi người đấy, chính sách của các anh thay đổi nhanh quá". Trưởng bến nhìn kỹ, hóa ra là ông lão nhà quê hôm qua. Thôi, không phải là ông lão tầm thường rồi mà là một người ghê gớm. Thế là trưởng bến vội vàng giải thích với lão Cảnh: "Ông lão ơi! Xin lỗi lão hôm nay là tình hình đặc biệt, chúng tôi bán 45 vé xe này cho một tập thể, bây giờ mới đến có một người nên phải đợi một tí vậy".
Lão Cảnh vui vẻ ra mặt, lão móc ra một tập vé xe, khua khua trước mặt trưởng bến: "Anh thấy chưa, toàn bộ vé xe này là tôi mua. Chỉ vì tôi cần anh nói một câu "xe phải đợi người" thôi. Thôi, không phải đợi nữa, cho xe chạy đi!".
Xe chạy rồi, người lái xe hỏi lão Cảnh: "Bác có rất nhiều tiền à?". Lão nheo mắt cười: "Con gà tức nhau tiếng gáy, con người ghen nhau cái tiếng, tiêu mất ít tiền có là cái gì". Nói xong, lão Cảnh cười, tiếng cười của người thắng trận