Xã Bình Yên nằm nép mình bên dải lụa phù sa dòng sông, cách trung tâm OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á tỉnh chừng hai mươi lăm cây số đường đất. Vào mùa nước nổi, những cánh đồng thoảng hương lúa non bỗng chốc hóa thành biển nước mênh mông, trải dài tít tắp đến tận chân trời, nơi thỉnh thoảng vài cánh cò trắng lảng bảng bay về phía rặng tràm thẫm tối cuối bến dốc. OK9giaitri đăng nhập cư dân nơi đây muôn đời nay vẫn neo vào cây lúa và mẻ cá, dẫu còn nhiều chật vật lo toan nhưng tâm tính họ vẫn yên ả, hiền hòa như nhịp chảy ngàn năm của dòng sông quê mẹ.
Từ ngày lực lượng OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á chính quy tăng cường về vùng quê này, những con đường làng được dọn sạch cỏ hoang, hàng rào dâm bụt ven ngõ bắt đầu đơm hoa đỏ rực, và tiếng chó sủa hoảng hốt trong đêm cũng thưa vắng dần. Người dân Bình Yên bắt đầu quen thuộc với sắc áo xanh bạc màu sương gió xuất hiện ở những ngả rạch vắng, quen cả những bước chân tuần tra thầm lặng xuyên đêm.
Thượng úy Lê Minh Hùng chuyển về đây từ những ngày đầu mùa mưa năm ấy, sau chặng đường dài trui rèn tại đơn vị chiến đấu trực thuộc OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á tỉnh. Anh vốn là đứa con sinh ra từ miền cát trắng Quảng Bình, nơi những cơn gió Lào quạt lửa rát rạt qua lưng, vậy mà cái duyên thầm kín lại buộc chặt cuộc đời anh với miền Tây sông nước tự lúc nào. Khuôn mặt chữ điền cương nghị, làn da ngăm đen bết vị mặn nồng của sương gió, đôi mắt sáng hun hút chở che - đó là tất cả những gì người dân Bình Yên ấn tượng về người sĩ quan trẻ tuổi mang cả lòng thành về giữ đất quê người.
Nằm khiêm nhường bên cạnh ủy ban nhân dân xã là trụ sở OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á xã Bình Yên - một dãy nhà cấp bốn nhỏ nhắn nhưng quanh năm được lớp vôi trắng tinh tươm bao bọc, nổi bật giữa màu xanh mướt mát của cây cỏ miền Tây. Tổ ấm của những người gác đêm ấy vỏn vẹn có bốn mái đầu. Đứng mũi chịu sào là Trung tá Trần Văn Đức, người trưởng OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á xã đã cận kề tuổi năm mươi với mái tóc chớm sương và kho tàng kinh nghiệm sống dày dạn như phù sa lòng sông. Phụ tá cho ông là Thượng úy Hùng, Phó trưởng OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á xã phụ trách, nghiệp vụ sắc sảo; cùng hai người lính trẻ Bình và Phát, những chàng trai mang theo bầu nhiệt huyết nguyên sơ và nụ cười còn vương nét thư sinh. Anh Đức vốn là người con của mảnh đất bên kia sông nên ông thuộc lòng từng lối mòn, từng khúc quanh bờ rạch và thấu tỏ hoàn cảnh của từng nếp nhà nơi đây.
Mỗi chiều muộn, khi sương sông bắt đầu bảng lảng lùa vào hiên vắng, Đức lại trầm ngâm bên tách trà quánh đặc, chậm rãi truyền lại cho Hùng cái đạo lý nằm lòng của người giữ đất: “Làm OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á xã không phải là để lập chiến công, cũng không chỉ để rượt đuổi tội phạm. Cái gốc của mình là phải hiểu được lòng dân, biết được cái khổ của dân và thuộc từng hơi thở của địa bàn”. Chính cái triết lý “hiểu dân, thấu địa bàn” giản dị ấy, như một thứ mạch ngầm lặng lẽ, lan tỏa, kịp thời xoa dịu những đốm lửa mâu thuẫn, ngăn chặn biết bao nhiêu dông bão ngay khi mới manh nha thành hình ở Bình Yên.
Những buổi tối đầu tiên ở vùng đất mới, Hùng hoàn toàn mất ngủ. Không gian miền Tây quá đỗi mênh mông so với những đồi cát hẹp quê anh. Tiếng sóng vỗ ì oạp vào bờ đất cứ đều đặn như một nhịp thở lạ lẫm. Anh thường ra bờ sông ngồi một mình, thả tầm mắt theo dòng nước trôi lặng lẽ vào màn đêm đen kịt.
Đêm ấy trăng non, hắt xuống mặt sông những vệt sáng gầy guộc, nhạt nhòa. Giữa cái tĩnh mịch rợn ngợp của không gian, thính giác nhạy bén của một người lính chiến đấu chợt bắt được những tiếng động lạ. Từ phía xa, dưới ánh đèn pin thi thoảng lóe lên, ba chiếc xuồng máy đang lầm lũi di chuyển ngược dòng. Điểm bất thường duy nhất và đáng ngờ nhất: đèn định vị hoàn toàn tắt. Hùng nheo mắt quan sát qua màn sương mù mờ ảo. Chiếc xuồng đi đầu và chiếc khóa đuôi chở đầy những bao tải lù lù, trên phủ bạt kín. Chiếc xuồng ở giữa lọt thỏm hai bóng người ngồi bất động, đầu hơi dáo dác như những con thú săn đêm đang canh chừng đồng loại.
Đồng hồ đã chỉ sang canh khuya. Dân vạn chài Bình Yên có tập quán đặt lờ, thả câu vào lúc nửa đêm, nhưng họ chỉ dùng xuồng bơi tay dầm dập bến nước chứ hiếm khi nổ máy xé đêm, càng không bao giờ đi thành một đội hình ba chiếc đầy tính toán như thế. Vả lại, hướng chúng lao tới là vùng thượng nguồn hoang vắng, giáp ranh với xã bên, một dải đất cù lao biệt lập không cầu, muốn qua lại chỉ có đường thủy hoặc phải chấp nhận chạy xe vòng ba chục cây số đường mòn.
Hùng âm thầm găm tất cả những chi tiết ấy vào trí nhớ. Anh chưa có đủ chứng cứ để kết luận bất cứ điều gì, nhưng linh cảm nghiệp vụ của một người từng nhiều năm trực tiếp đối đầu với tội phạm mách bảo rằng: đây không phải là dân đánh cá bình thường.
Sáng hôm sau, bên ấm trà sớm, Hùng đem toàn bộ sự việc kể lại cho người chỉ huy của mình. Anh Đức im lặng lắng nghe, chậm rãi châm điếu thuốc, thả một làn khói dài hòa vào sương sớm rồi từ tốn bảo: Sông nước miền này rộng và thoáng lắm, em ạ. Xuồng chạy đêm cũng có khi là dân đi buôn cá muộn hoặc chở lúa lậu sang xã bên. Nhưng, cái đáng nghĩ chính là việc họ cố tình chạy không đèn để giấu tung tích. Mình phải để mắt thêm.
Hùng khẽ gật đầu. Anh hiểu tính anh Đức, ông không phải là người nóng vội để rồi rút dây động rừng. Ở cái cương vị trưởng OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á xã này, có những cuộc chiến đòi hỏi sự âm thầm, bền bỉ như dòng nước chảy đá mòn, không thể cứ ồn ào đánh trống khua chiêng rồi lại hụt hơi để tội phạm lọt lưới. Hùng lật mở cuốn sổ công tác còn thơm mùi mực mới, đặt bút ghi vỏn vẹn một dòng chữ nắn nót: “23h30 ngày 12/5 - ba xuồng máy, không đèn, hướng thượng nguồn”. Anh không thể ngờ, dòng nhật ký khô khan ấy lại chính là nét mực đầu tiên mở màn cho một chuyên án đầy cam go, kéo dài suốt ba tháng ròng rã bám bờ bến Gáo sau này.
*
Phiên chợ Bình Yên họp từ lúc trời còn lờ mờ hơi sương, khi vạn vật vẫn còn ngái ngủ dưới tấm chăn mây mỏng. Trong cái khí trời se lạnh của buổi sớm mai, mùi cá tươi còn nồng vị sình, mùi rau thơm vừa cắt còn đẫm sương đêm, quyện cùng làn khói bốc lên từ những gánh bún nóng hổi, tạo nên một bức tranh quê đậm đà hương vị, vừa mộc mạc vừa ám ảnh.
Hôm ấy, Hùng khoác lên mình bộ cảnh phục chỉnh tề, quân hàm thượng úy trên vai khẽ ánh lên dưới tia nắng đầu ngày trong trẻo. Anh bước đi thong thả giữa các sạp hàng, đón nhận những ánh mắt tò mò nhưng đầy thiện cảm của dân làng. Nhiều người còn chưa biết tên anh, nhưng thấy sắc áo xanh thân thuộc, họ cũng khẽ gật đầu, gửi lại một nụ cười hiền hậu.
- Chú OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á mới về xã hả? Ngó lạ hoắc hà, về đây lâu chưa, chú? - một bà cụ tóc bạc phơ, ngồi bên mẹt rau muống đồng xanh mướt cất giọng hỏi.
- Dạ, cháu mới về nhận công tác được hai tuần thôi, bà ạ - Hùng dừng bước, cúi đầu cười đáp, nụ cười làm dịu đi nét nghiêm nghị trên khuôn mặt chữ điền.
- Ừ, chú về đây thì tụi tui mừng. Chứ dạo này làng xóm mình ngộ lắm, có mấy chuyện kỳ cục phát ớn hà.
- Kỳ thế nào vậy, bà? - Hùng khéo léo hạ giọng, vờ như một câu hỏi thăm bâng quơ của người trẻ tò mò.
Bà cụ dáo dác nhìn quanh, rồi ghé sát lại, thanh âm chỉ vừa đủ hai người nghe:
- Mấy bữa rày, đêm nào tầm qua nửa đêm cũng có tiếng xuồng máy chạy xình xịch ngoài sông. Mà ngộ đời, tụi nó chạy ngang khúc sông vắng cứ tắt rụp hết đèn đuốc. Ban đầu tui tưởng trộm, mà ngóng miết không thấy ai báo mất con gà, con heo nào. Tui có hỏi mấy đứa nhỏ trong xóm, tụi nó kêu đêm nào cũng nghe, mà bóng tối mịt mùng quá, chẳng biết mặt mũi đứa nào ra đứa nào.
Hùng gật gù, ánh mắt khẽ lay động nhưng nét mặt vẫn giữ một vẻ bình thản tuyệt đối. Anh không muốn bất cứ một biểu cảm thừa thãi nào làm người dân bất an, hay tệ hơn là đánh động đến những kẻ đi trong bóng tối.
- Dạ, bà cho cháu mua bó rau muống này nhé, để trưa về nấu bát canh đồng.
Anh trao tiền, nhận bó rau còn đẫm nước rồi lững thững đi tiếp. Từng lời thì thầm của bà cụ bán rau như những mảnh ghép đầu tiên, găm chặt vào tâm trí Hùng, củng cố thêm cái linh cảm sắc bén của một người chiến sĩ từng kinh qua đấu tranh trực tiếp với tội phạm.
Hùng ghé vào quán nước ven đường của bà Tám. Ở góc khuất của quán, phía sau làn khói thuốc lá cuộn tròn xám xịt, một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi trung niên đang ngồi bất động. Gã khoác trên mình chiếc áo sơ mi cũ sờn bết bụi, nhưng thứ khiến Hùng chú ý lại là đôi mắt. Đó là đôi mắt sắc lẹm như dao, lạnh lùng găm chặt vào từng bước đi, từng cử động của Hùng từ lúc anh bước vào chợ. Đó chính là Phương. Khi hai ánh mắt bất chợt chạm nhau giữa không trung, Phương không né tránh. Gã khẽ nhếch mép, để lộ nụ cười nửa miệng đầy vẻ thách thức và ngạo mạn, rồi lẳng lặng dập tắt điếu thuốc, dắt chiếc xe máy cũ kỹ lủi vào con ngõ nhỏ như một bóng ma. Bà Tám chủ quán nhìn theo cái bóng dật dờ của gã, thở dài một tiếng rồi tặc lưỡi bảo Hùng:
- Cậu đừng chấp thằng cha đó làm gì. Hồi xưa hắn làm cán bộ địa chính xã bên, mà tính nết kỳ cục, ăn rơ ăn quỵt nên bị người ta đuổi việc. Từ đó tới nay cứ lầm lì, thoắt ẩn thoắt hiện như cái bóng quỷ. Dạo này chẳng biết làm cái nghề gì, toàn đi đêm về hôm mà tiền tiêu rủng rỉnh, giàu lên thấy mà phát ớn. Người trong xóm ai cũng né hắn ra cho lành, cậu ạ.
Những ngày sau đó, Hùng dành phần lớn thời gian để lân la qua các xóm chài nghèo sống bám dọc triền sông. Anh tạt vào nhà chú Tư Lành, một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi ngoài năm mươi tuổi, làn da rám nắng đượm vị mặn của phù sa, vốn nổi tiếng khắp vùng là tay sát cá bậc nhất trên dòng sông. Khi Hùng đến, chú Tư đang ngồi trầm ngâm trước hiên nhà, đôi bàn tay chai sần thoăn thoắt đưa thoi vá lại những mắt lưới đã sờn rách.
- Chú Tư có khỏe không? - Hùng bước qua khoảng sân rợp bóng cây, cất tiếng chào bằng giọng chân thành.
- Kìa, chú OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á mới đó hả. Ngồi xuống đây uống miếng nước xối mát ruột đi em. Chú Tư ngước lên, quệt mồ hôi trên trán, niềm nở chỉ tay về phía chiếc ghế tre cũ kỹ đã ngả màu thời gian.
Hùng khẽ ngồi xuống, đón lấy bát nước chè xanh nóng hổi từ tay ông lão rồi lựa lời bắt chuyện:
- Mùa này nước nổi, cá tôm chắc theo con nước về nhiều lắm hả chú?
Nghe đến đó, nét mặt chú Tư bỗng chùng xuống, ông buông thõng chiếc thoi vá lưới, thở dài một tiếng trĩu nặng: Cá tôm thì cũng tạm nương theo con nước mà về. Nhưng, khổ nỗi dạo này bến sông mình động quá, cậu ạ. Có mấy nhóm người lạ mặt cứ canh lúc nửa đêm ra khuấy động cả bến nước, làm đàn cá kinh hãi không còn dám lội vô gần bờ để ăn mồi nữa.
- Người lạ sao chú? Họ làm gì ngoài bến đêm vậy chú? - Ánh mắt Hùng khẽ nghiêm lại.
- Tối hôm kia, tui chèo xuồng đi thả lờ quanh khúc cua bến Gáo. Giữa lúc sương mờ mịt, tui bỗng thấy một chiếc xuồng máy lầm lũi tấp vô bờ bụi. Mấy đứa thanh niên trên xuồng hò nhau khiêng những bao tải to đùng, nặng trịch rồi vứt thẳng xuống lòng sông. Ban đầu tui tưởng tụi nó đổ rác sinh hoạt bậy bạ, nhưng nhìn cái dáng bao tải vuông vức, lúc rớt xuống nước nghe tiếng “ùm” nặng nề lắm, tui nghi không phải rác thường. Tui mới bơi xuồng lại gần hét lớn: “Làm cái trò gì tối tăm mịt mùng ngoài đó, tụi bay?”. Ai dè, tụi nó quay sang chửi rủa, hăm dọa tui dữ dằn lắm: “Chuyện không liên can tới mạng già của ông thì cút đi cho khuất mắt, đừng có bao đồng!”.
- Trong lúc lộn xộn đó, chú Tư có kịp nhìn rõ mặt mũi đứa nào không, chú?
- Đêm tối tăm mịt mùng quá, đèn đuốc thì tụi nó tắt rụi. Nhưng, có một thằng, dẫu chết tui cũng nhận ra cái giọng của nó. Thằng Tèo, con bà Sáu Đỏ ở xóm Chùa chứ ai. Thằng đó xưa nay nổi tiếng lêu lổng, suốt ngày tụ tập đám thanh niên bất hảo đầu đường xó chợ, chẳng chịu tu chí làm ăn chi cả.
Cái tên “Tèo” vừa bật ra, Hùng liền ghi sâu vào trí nhớ. Anh biết hoàn cảnh của bà Sáu Đỏ, một bóng hình gầy guộc anh từng có dịp gặp trong phiên chợ sớm. Người đàn bà ấy tuổi đã xế chiều, mắt đã lòa, sống thầm lặng với đứa cháu ngoại nhỏ dại.
- Con cảm ơn chú Tư nhiều lắm. Từ rày về sau, nếu đêm hôm chú còn thấy có điều gì bất thường ngoài bến sông, chú nhớ gọi điện báo ngay cho anh em OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á xã tụi con nhé.
- Ừ, chú mày cứ yên tâm, tui sẽ để mắt kỹ khúc sông đó. Con sông này đã nuôi sống cả gia đình tui bao đời nay, tụi nó mà dám đổ chất độc bậy bạ làm ô nhiễm nguồn nước, tui với chúng nó quyết không đội trời chung!
Hùng bước ra khỏi hiên nhà chú Tư khi bóng chiều đã đổ dài trên các nẻo đường đất dốc. Gom nhặt những lời kể mộc mạc của ông lão đánh cá, trong đầu người thượng úy trẻ bắt đầu hình dung một bức tranh đầy ám ảnh: có đường dây tội phạm đang biến khúc sông thanh bình này thành nơi tập kết, trung chuyển, thậm chí là một nghĩa địa chôn giấu những thứ chất thải bẩn thỉu. Nhưng, thứ chứa trong những bao tải nặng trịch kia chính xác là gì? Chúng từ đâu chuyển đến? Và, bàn tay đen tối nào đang giật dây đứng sau lưng một đứa trẻ lầm lạc như Tèo? Những câu hỏi ấy vẫn còn treo lơ lửng giữa màn sương chiều đang dần buông. Hùng biết, tính chất của sự việc đã vượt xa tầm kiểm soát của một địa bàn cấp xã, đây là lúc anh cần phải làm một bản báo cáo chi tiết để gửi lên cấp trên.
*
Trở về trụ sở, Hùng báo cáo với Đức những thông tin thu thập được. Đức ngồi nghe, gật gù từ tốn. Ông lấy ra tờ bản đồ hành chính xã Bình Yên, trải lên bàn.
- Sông đoạn qua xã mình dài chừng mười hai cây số. Đoạn nào cũng có nhà dân ven bờ, chỉ có đoạn từ bến Gáo đến cầu Ông Đô là vắng, bởi bên kia sông là cánh đồng hoang, không người ở. Đó là điểm mù.
Đức chỉ tay vào bản đồ. Hùng nhìn theo. Quả thực, đó là một đoạn cong của sông, phía trong bờ là bãi bồi rộng mênh mông, chỉ có lau sậy mọc um tùm.
- Nếu chúng tập kết hàng ở đoạn đó, rất khó phát hiện. Hùng nói.
- Khó nhưng không phải không thể - Đức đáp - Mình cần người bám sát. Nhưng, phải thật khéo. Để tôi bàn với bên xóm, cử mấy người tin cậy để mắt.
Hùng hiểu. Đó là những người dân bình thường nhưng có tinh thần cảnh giác, sẵn sàng cung cấp thông tin cho OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á. Ở một xã thuần nông như Bình Yên, những con người ấy chính là “tai mắt” quý giá nhất.
Mấy ngày sau, giữa cái nắng oi nồng của miền Tây xứ rạch, nguồn tin cơ sở gửi đến cho Hùng một manh mối đắt giá. Cứ tầm quá nửa đêm, tại bến sông thuộc địa phận xã bên, nơi con lộ đất đỏ ăn ra mép nước lại xuất hiện một chiếc xe tải mang biển số của tỉnh khác. Nó đỗ im lìm như một khối sắt khổng lồ nuốt chửng bóng tối, rồi lầm lũi rời đi trước khi những tia sáng đầu ngày kịp hé dạng qua rặng cây. Hùng cẩn trọng găm từng con số của biển kiểm soát vào lòng bàn tay, lập tức gửi lên OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á tỉnh để xác minh.
Kết quả trả về nhanh chóng làm gáy Hùng lạnh toát. Chiếc xe tải ấy thuộc quyền sở hữu của một công ty OK9 đã banh có quy mô lớn nằm tận trên thành phố, cách xã Bình Yên ngót nghét một trăm cây số đường dài. Lật lại hồ sơ lưu trữ, Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức này chẳng hề sạch sẽ. Họ từng bị cơ quan chức năng sờ gáy và xử phạt hành chính vì những vi phạm nghiêm trọng trong quy trình xử lý chất thải công nghiệp. Ngồi trước chiếc bàn gỗ sờn của đồn xã, Hùng nhìn những vệt mực nối liền trên sơ đồ, các nét vẽ bắt đầu định hình rõ nét một đường dây tội phạm tinh vi và tàn nhẫn. Để né tránh khoản chi phí xử lý chất thải khổng lồ lên tới hàng trăm triệu đồng mỗi tháng, những kẻ ngồi ghế bọc da ở thành thị đã chọn cách rẻ mạt nhất là thuê những chiếc xe tải chở chất độc chạy xuyên đêm, lén lút trút tất cả xuống lòng sông. Chúng đã tính toán kỹ lưỡng khi chọn bến Gáo - một rẻo đất giáp ranh hoang vắng, nơi địa hình chia cắt bởi sông ngòi và các gốc gác quản lý hành chính lỏng lẻo để làm chiếc lá chắn qua mặt cơ quan chức năng.
Nhưng, tất cả những suy đoán ấy hiện tại vẫn chỉ dừng lại ở một giả thuyết nằm trên mặt giấy. Hùng hiểu rõ, muốn đưa kẻ “rác tặc” ra ánh sáng của công lý, không thể chỉ dựa vào linh cảm, anh cần những chứng cứ không thể chối cãi: tang vật bắt quả tang, những bao tải sặc mùi hóa chất dưới lòng sông và những bàn tay đang nhúng chàm. Thời gian không còn nhiều, mỗi đêm trôi qua là một đêm con sông quê mẹ bị bức tử. Người chiến sĩ trẻ không cho phép mình quyền ngồi im trong bốn bức tường để chờ đợi vận may đến nữa.
Một buổi tối trời không trăng, Trung tá Đức triệu tập cuộc họp chớp nhoáng. Dưới ánh đèn tuýp mờ tỏ, ông chỉ tay vào bản đồ, giao cho Hùng cùng Bình và Phát nhiệm vụ lập một gọng kìm mật phục dọc theo triền sông. Điểm đón lõng được chọn là một bãi sậy rậm rạp nằm khuất sau bến Gáo - nơi có góc nhìn bao quát, có thể thu trọn khúc sông dài hơn một cây số vào tầm mắt. Hành trang mang theo của ba người lính đêm ấy chỉ là vài nắm cơm nguội gói trong lá chuối, chai nước lọc và hai chiếc điện thoại có chức năng ghi hình hồng ngoại ban đêm.
Trước khi xuất phát lội vào bùn lầy, Hùng quay sang hai đồng đội trẻ, giọng anh trầm xuống nhưng đanh thép:
- Các em nhớ kỹ, nhiệm vụ đêm nay là quan sát và ghi hình, tuyệt đối không được tự ý hành động khi chưa có lệnh. Anh đã báo cáo toàn bộ lịch trình lên OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á tỉnh, lực lượng cơ động sẽ chịu trách nhiệm chính trong việc áp sát và bắt giữ. Việc của tụi mình là thu thập chứng cứ rõ ràng và bảo vệ hiện trường bằng mọi giá.
Bình và Phát khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ quyết tâm của những người lính trẻ lần đầu ra trận lớn. Đêm đầu tiên trôi qua trong tiếng muỗi rừng vo ve và cái lạnh thấu của sương mặn, tuyệt nhiên không một bóng xuồng. Đêm thứ hai, con sông vẫn lầm lũi chảy, mang theo sự tĩnh lặng đến sốt ruột. Hùng nhìn những vệt sương đọng trên lá sậy, lòng như lửa đốt, anh biết những con cáo già luôn có sự kiên nhẫn của riêng chúng.
Đến đêm thứ ba, khi đồng hồ nhích dần về con số hai giờ sáng, không gian đậm đặc sương mù bỗng bị xé rách bởi thứ âm thanh quen thuộc. Tiếng máy nổ xình xịch lạch cạch vang lên từ phía hạ lưu. Ba bóng xuồng đen sẫm, tắt đèn định vị, lầm lũi rẽ nước tiến vào bến Gáo như ba bóng ma, đúng như những gì Hùng từng chứng kiến. Có tiếng cành cây gãy khẽ, ba chiếc xuồng áp mạn vào bờ đất. Bốn gã Ok986 vip Thiên đường trò chơi lực lưỡng lao xuống nước, chúng phối hợp nhịp nhàng, nhanh chóng khiêng những bao tải nặng trịch trên mạn xuồng trút thẳng xuống dòng sông. Những tiếng thì thầm to nhỏ hòa lẫn tiếng quát tháo khàn đặc xé rách cái yên bình của đêm vắng.
Hùng nín thở, gạt nhẹ chiếc lá sậy che trước mặt, đưa điện thoại lên bấm nút ghi hình, từng gương mặt, từng hành vi tội ác mờ ám của chúng được ghi lại một cách trọn vẹn, trở thành những chứng cứ đắt giá chuẩn bị đưa những kẻ bức tử dòng sông ra trước ánh sáng công lý.
Bất ngờ, tên đi đầu khựng lại, gằn giọng: “Khoan đã!”. Hắn bật chiếc đèn pin siêu sáng, lia thẳng luồng ánh sáng lạnh lẽo vào đúng bụi lau sậy nơi Hùng, Bình và Phát đang nấp.
Tim Hùng nảy lên một nhịp. Ánh đèn quét qua, dừng lại ngay sát mũi giày của anh. Chỉ cần một bước chân nữa, tung tích sẽ bại lộ.
Giữa không khí căng thẳng đến tột độ, một con bìm bịp bị giật mình từ bụi rậm bên cạnh vỗ cánh bay xòa ra, kêu lên những tiếng thảm thiết. Tên đi sau tặc lưỡi: “Mẹ kiếp, chim đêm. Làm giật cả mình! Mau bốc hàng đi, trễ giờ hẹn với xe tải bây giờ!”.
Tên cầm đèn hừ một tiếng rồi tắt rụp đèn pin. Hùng khẽ thở phào, mồ hôi hòa cùng sương đêm lạnh ngắt túa ra đầy trán. Bọn chúng tiếp tục khiêng những bao tải nặng trịch vứt xuống mặt nước. Những bao tải chao đảo rồi chìm nghỉm vào lòng sông tối sẫm. Thước phim hồng ngoại Hùng ghi lại được lập tức gửi chuyển tiếp về ban chuyên án OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á tỉnh. Nhưng, Hùng hiểu, để lột trần một tội ác mang tính hệ thống, những cái bóng nhòe mờ trong đêm chưa bao giờ là đủ. Cần phải tìm ra chiếc van tổng của vòi bạch tuộc: nguồn gốc của những bao hóa chất độc hại và những kẻ đứng sau giật dây. Một sự phối hợp chớp nhoáng được thiết lập giữa lực lượng OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á xã, Đội Cảnh sát môi trường và các điều tra viên dày dạn kinh nghiệm.
Để thâm nhập sào huyệt, OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á tỉnh điều động Lâm - một trinh sát trẻ bằng tuổi Hùng, mang vẻ ngoài phong trần và bộ óc sắc sảo - đóng vai một gã phụ xe tải. Lâm trà trộn vào một xưởng vật liệu OK9 đã banh lớn ở xã bên, nơi có những mối quan hệ làm ăn mờ ám với công ty trên thành phố đang nằm trong tầm ngắm. Trong khi Lâm âm thầm ghi lại lịch trình, số lượng và quy luật di chuyển của những chuyến xe chở "tử thần" xuyên đêm, thì ở đồn xã, Hùng vẫn duy trì nhịp sống thường nhật. Anh đi tuần, hóa giải những xích mích nhỏ của bà con, nhưng đôi mắt anh chưa khi nào rời khỏi những biến động nơi bến Gáo.
Một chiều muộn, khi nắng nhuộm đỏ góc trời, Hùng bắt gặp Tèo đang đứng bần thần trước quán nước ven lộ. Thấy bóng áo xanh, gã trai hư hỏng bỗng giật mình, đôi bàn tay gầy guộc đan chặt vào nhau đầy chột dạ. Hùng bước đến, nhìn Tèo, giọng trầm ấm như một người anh trai:
- Tèo này, anh biết những gì em đang làm ở bến Gáo mỗi đêm. Nhưng, anh cũng biết em chỉ là một chiếc lá bị cuốn theo gió độc. Em có biết, đêm nào bà Sáu cũng ngồi bên bến sông chờ em không? Hôm qua anh đi tuần muộn, thấy bà cầm chiếc đèn dầu leo lét, đôi mắt lòa cứ ngóng về phía tiếng máy xuồng. Bà cụ tưởng đứa cháu của mình đang thức đêm đổ dớn, kiếm con cá con tôm lương thiện...
Lời nói của Hùng như một mũi kim châm thẳng vào phần lương tri sót lại của gã trai lầm lạc. Đôi mắt Tèo đỏ hoe, gã gục đầu xuống, giọng nghẹn ngào:
- Anh Hùng... Em lỡ đâm lao rồi. Ông Phương dọa nếu em buông tay, ổng sẽ đổ hết tội lên đầu em. Tụi trên thành phố dữ dằn lắm, tụi nó thề sẽ cắt lưỡi đứa nào hé môi. Em chết không sợ, chỉ sợ thân già của bà Sáu không ai lo...
Hùng đặt bàn tay vững chãi lên bờ vai đang run rẩy của Tèo, trao cho gã một điểm tựa cứu rỗi:
- Hãy tin anh. Chỉ cần em quay đầu hợp tác, Oki9 Sòng bạc trực tuyến sẽ cho em một con đường hoàn lương. Còn bà Sáu, anh và anh em ở đồn xã sẽ có trách nhiệm bảo vệ bà. Đừng để ngọn đèn dầu của bà phải chao đảo trong sợ hãi nữa, Tèo ạ!
Sự chân thành của người thượng úy trẻ đã đánh sập bức tường sợ hãi. Tèo khai ra toàn bộ sự thật. Từ lời khai ấy, kẻ thủ ác đã lộ diện. Kẻ đạo diễn toàn bộ tấn bi kịch môi trường này lại chính là Phương. Hắn dùng sự am hiểu tường tận về từng "điểm mù" địa hình, từng quy luật tuần tra để làm môi giới cho công ty thành phố đổ trộm chất thải, đút túi năm triệu đồng cho mỗi chuyến xe. Trung bình mỗi tháng, tám chuyến xe mang theo hàng chục tấn bùn thải, sơn cặn và dầu hóa chất nồng nặc trút thẳng xuống dòng sông. Khi những con số lạnh lùng ấy được phơi bày trên bàn nghị sự của ban chuyên án, tất cả đều sững sờ. Không ai ngờ, dưới lớp sương khói thanh bình kia, dòng sông đang bị bức tử một cách tàn nhẫn đến thế.
Đêm cất mẻ lưới cuối cùng, trời nổi dông bão tầm tã. Mưa miền Tây như trút nước, mặt sông cuộn sóng dữ dội. Lực lượng phối hợp chia làm bốn mũi tấn công, như bốn gọng kìm thép khép chặt bờ bến Gáo. Hùng cùng hai chiến sĩ cảnh sát cơ động chèo xuồng lướt đi thầm lặng trong màn mưa, tiếp cận từ phía hạ lưu. Tiếng mưa gào thét át đi tiếng động gầm máy, nhưng sóng lớn chực chờ nuốt chửng chiếc xuồng nhỏ.
Khi áp sát bờ bến, ba chiếc xuồng máy và chiếc xe tải đã đỗ sẵn, những bóng đen đang vội vã bốc dỡ những bao tải chất thải. Ngay khi Hùng phát lệnh tấn công, chiếc xe tải bất ngờ bật đèn pha sáng quắc, quét một luồng sáng lạnh lẽo xé toạc màn mưa. Chiếc xuồng máy đi đầu rú ga điên cuồng, định lao thẳng vào xuồng của OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á để mở đường máu.
- Tất cả đứng yên! OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á đây!
Giọng Hùng đanh thép, vang lên át cả tiếng mưa dông. Một tên to lớn trên bờ điên cuồng vung chiếc dầm gỗ quật mạnh về phía anh. Hùng nghiêng người né, áp sát, chiếc dầm cắm phập xuống sình lầy. Anh tung cú đá quét trụ, nhưng nền bùn trơn trượt khiến anh mất đà. Tên kia chớp thời cơ lao tới, định đè nghiến anh xuống dòng nước. Trong khoảnh khắc sinh tử, bằng kỹ thuật đặc nhiệm thuần thục, Hùng mượn chính lực đẩy của đối phương để lộn nhào một vòng điêu luyện, khóa chặt hai tay gã ra sau. Hai thân người vật lộn trong vũng bùn thối, bùn đất bết chặt vào cảnh phục, nhưng đôi tay Hùng vẫn như gọng kìm thép không một chút lỏng van, khiến tên tội phạm chỉ còn biết rống lên bất lực dưới làn mưa rơi.
Trên bờ, mũi tấn công của anh Đức và OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á tỉnh đã khóa chặt chiếc xe tải. Biết đã sa lưới, Phương - kẻ cầm đầu - nhanh tay vớ lấy chiếc cặp da chứa danh sách ăn chia, định lao xuống triền sông phi tang. Nhưng, Lâm nhanh hơn, anh giật phắt chìa khóa, sập cửa cabin. Bị dồn vào đường cùng, Phương rút dao găm thủ sẵn, mắt đỏ ngầu quật ngược về phía Lâm. Đúng lúc đó, Hùng bết chặt bùn đất từ dưới bến lao lên, dùng báng súng nện mạnh vào tay Phương làm con dao găm văng ra, rơi tiếng "coong" lạnh lùng trên mặt sắt. Hùng khóa tay Phương, ấn gằn mặt hắn xuống nắp ca-pô sũng nước.
Phương nhổ miếng nước bọt lẫn bùn đất, cười nửa miệng đầy cay cú:
- Hùng... Mày giỏi lắm. Nhưng, dòng sông này vốn đã đục, mày cứu được một khúc sông chứ cứu được cả đời không? Thả tao ra, số tiền trong cặp này đủ để mày mua nhà thành phố, không phải lội bùn thối ở cái xóm nghèo này nữa!
Hùng bập chiếc còng số tám vào cổ tay gã, giọng đanh thép:
- Tiền của ông có rửa sạch được con sông này không? Có nuôi nổi bà Sáu và những người dân lòa mắt vì hóa chất của ông không? Khôn hồn thì về đồn mà khai nhận!
Trận đánh kết thúc, bốn đối tượng tra tay vào còng, tang vật thu giữ gồm hơn hai tấn hóa chất công nghiệp. Giữa màn mưa lạnh ngắt, Hùng đứng nhìn những vệt dầu loang lổ như một thứ tế bào ung thư nuốt chửng ánh đèn pin trên mặt nước. Chiến thắng bến Gáo không có tiếng reo hò, chỉ có mùi hóa chất nồng nặc và tiếng khóc âm ỉ của một dòng sông bị tổn thương.
Những ngày sau đó, kết quả kiểm nghiệm nước sông như một vết dao cắt vào lòng dân vạn chài: hàm lượng chì và thủy ngân vượt ngưỡng cho phép nhiều lần, cá chết trắng trôi dạt vào bờ bụi. Không thể đứng nhìn dòng sông kiệt quệ, Hùng cùng anh Đức đề xuất ủy ban xã phát động chiến dịch làm sạch lòng sông.
Đó là những ngày Bình Yên đẹp nhất. Hàng trăm người dân, từ những ông lão đánh cá đến bà cụ bán rau, hăng hái chèo xuồng, vác cào đi vớt từng bao tải chất thải còn sót lại. Hùng, Bình và Phát xắn quần lội sâu xuống lớp bùn thối, tay không bốc từng mảng cặn bẩn. Chứng kiến người thượng úy trẻ chẳng nề hà, lấm lem vì đất quê mình, lòng bà con dâng lên niềm xúc động nghẹn ngào. Dòng sông chưa thể lập tức trong xanh như cũ, nhưng mùi hôi thối đã dần nhường chỗ cho vị phù sa quen thuộc.
*
Giữa lúc chuyên án căng thẳng nhất, anh nhận được tin nhắn từ Lan - người vợ sắp cưới ở quê nhà: “Anh Hùng, hay là mình dừng lại đi... Cá kho em hâm lại lần thứ tư đã cạn sạch nước rồi. Có lẽ, anh bận bảo vệ bình yên cho cả cộng đồng, nên quên mất bến đỗ nhỏ bé của mình rồi phải không?”.
Hùng mở ngăn kéo, chạm vào chiếc hộp nhung đựng cặp nhẫn cưới anh mua ba tháng trước. Cảm giác bất lực và tội lỗi bóp nghẹt lấy lồng ngực người lính chiến. Anh là khắc tinh của tội phạm, nhưng lại là kẻ thua cuộc trong chính tình yêu của mình. Anh không trách cô. Lan xứng đáng có một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi bên cạnh khi cô ốm đau, chứ không phải một người chồng mà mạng sống và thời gian luôn gửi lại nơi đầu sóng ngọn gió. Ngón tay Hùng run run gõ dòng tin nhắn ngắn ngủi: “Anh xin lỗi! Chúc em luôn bình yên!” rồi lặng lẽ tắt nguồn máy. Trung tá Đức bước đến bên hiên, đặt lên anh một cái vỗ vai trĩu nặng...
Mấy tháng sau, Phương và đồng bọn nhận bản án nghiêm khắc của Oki9 Sòng bạc trực tuyến. Thằng Tèo nhờ thành khẩn nên được khoan hồng, quản chế tại địa phương. Hùng đã giữ lời hứa, anh xin cho Tèo vào học tại một tiệm sửa xe trên thị trấn để làm lại cuộc đời. Ngày Tèo mang túi rau má và con gà lên đồn tạ ơn, Hùng nhìn thấy nụ cười của gã trai đã không còn nét bất hảo. Cũng mùa xuân ấy, một tấm thiệp cưới mộc mạc gửi đến đồn. Lan lấy chồng. Mặt sau tấm thiệp là nét chữ quen thuộc: “Mong anh tìm được hạnh phúc của riêng mình! Em vẫn luôn tự hào về anh!”. Hùng cất tấm thiệp vào ngăn kéo cạnh bức ảnh cũ, lòng nhẹ nhõm như một cuốn sổ vừa được khép lại. Anh biết, cô đã tìm được bến đỗ. Còn bến đỗ của anh, chính là dải đất Bình Yên này.
Ba tháng sau khóa tập huấn nghiệp vụ trên tỉnh, Hùng đứng ở ban công tầng hai nhìn xuống quảng trường rực nắng. Anh lấy điện thoại ra, bấm gọi chú Tư Lành. Đầu dây bên kia, tiếng gió sông rít qua loa hòa cùng tiếng cười khàn khàn đặc trưng của ông lão miền Tây:
- Nghe nè, chú Hùng ơi! Đang định chiều mát xách cặp cá lóc đồng qua đồn cho mấy anh em nè. Cá về lại bến Gáo rồi, chú ạ! Đêm qua tui đi đặt dớn, cá nhảy lao xao nghe sướng cái tai lắm. Nước sông mình nó tự lọc hay thiệt, không còn cái mùi hắc hắc của hóa chất nữa rồi.
Nghe giọng chú Tư phấn khởi, Hùng thấy bao nhiêu mệt mỏi của những đêm trắng bám sông như tan biến hết. Anh cười, đáp:
- Dạ, cá về là dân mình có đồng ra đồng vào rồi. Mà chú đi đêm nhớ bật đèn xuồng nha, đừng để tụi em giật mình tưởng Phương “địa chính” tái xuất đó!
- Chèn ơi! Tui là dân làm ăn lương thiện mà. Thôi nha, tui đi đổ nốt mấy cái lờ rồi về.
Tiếng tút tút dài vang lên. Hùng bỏ điện thoại vào túi, nụ cười vẫn vương trên môi. Anh chợt nhận ra, thứ bình yên mà mình và đồng đội đánh đổi bằng cả mồ hôi, nước mắt và hạnh phúc riêng tư đôi khi không nằm ở những điều quá to tát. Nó nằm ngay trong tiếng cá quẫy đuôi dưới bến sông, trong bữa cơm ấm lòng của ông lão đánh cá và trong sự hồi sinh kỳ diệu của một dòng sông từng sắp bị bức tử.
Ngoài ban công, một cơn gió mang theo vị phù sa nồng đượm thổi tới. Hùng xốc lại ba lô, bước nhanh xuống cầu thang để bắt chuyến xe muộn về lại xã. Bóng anh dài trên con đường làng, xuôi ngược cùng bóng những hàng râm bụt đỏ rực như những trái tim lặng lẽ cháy bùng vì một cuộc sống bình yên. Nơi ấy, con sông và bà con Bình Yên đang đợi anh trở về.