Lý Minh là một nhân viên trẻ của phòng hành chính trong một công ty, tác phong Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 rất nghiêm túc, cẩn thận, chỉ có điều anh ta đặc biệt đam mê công nghệ mới. Cứ có gì mới chỉ cần là “thông minh”, Lý Minh đều muốn được thử ngay.
Hôm đó, công ty lắp đặt hệ thống văn phòng thông minh mới, lại còn đặt một con robot “lễ tân tự động” ở ngay phòng tiếp khách. Sếp đặc biệt giao nhiệm vụ cho Lý Minh: nghiên cứu thật kỹ robot để phục vụ khách được tốt hơn.
Lý Minh hào hứng nghiên cứu cả buổi chiều, cài đặt hết các lệnh cần thiết, thậm chí còn lén cài thêm một lệnh “lời chào tùy chỉnh”. Anh ta tự tin nói: “Có nó, hiệu suất Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của văn phòng chắc chắn sẽ tăng gấp đôi”.
Sáng hôm sau, khách đầu tiên đến chính là đối tác của công ty, Tổng giám đốc Trương. Khách vừa bước vào cửa, robot liền “ting” một tiếng, bật đèn lên và nói rất hào hứng, nhưng giọng lại khá kỳ quặc:
“Chào quý khách. Hôm nay kiểu tóc của ngài rất sáng tạo”.
Tổng giám đốc Trương đứng hình, đưa tay sờ tóc, tự hỏi không biết sáng nay liệu mình có chải đầu lệch không. Cô lễ tân cười chữa ngượng: “Robot… hơi thật thà ạ”.
Chỉ vài phút sau, vị khách thứ hai bước vào, lần này là một nữ khách hàng. Robot lập tức quét trang phục của vị nữ khách rồi to tiếng nói:
“Chào cô! Chiếc váy của cô thật nổi bật, mới nhìn một cái là đã thấy ngay”.
Nữ khách hàng hơi tái mặt: “Tôi… tôi vốn ăn mặc kín đáo cơ mà”.
Cô lễ tân lại cuống quýt giải thích: “Robot còn…đang thử nghiệm… ạ”.
Lúc này Lý Minh mới nhận ra cái lệnh “lời chào tùy chỉnh” hôm qua anh ta tự ý cài thêm không phải là chế độ khen ngợi thông minh, mà là chế độ nhận xét thẳng thừng, robot sẽ dựa vào ngoại hình khách để… nói thật 100%.
Nhưng vấn đề là: Những “lời nói thật” đó nghe không giống khen, mà lại giống… chê, thậm chí còn tệ hơn: sếp sắp tiếp khách quan trọng.
Lý Minh vội chạy tới bên robot, định mở nó ra để chỉnh sửa lại cài đặt, nhưng thật không may, giao diện nhập mật khẩu bị đơ. Càng cuống anh ta càng nhập sai, nhập sai đến 5 lần liên tiếp. Robot lập tức hét to: “Cảnh báo! Cảnh báo! Có người dùng không hợp lệ đang cố gắng xâm nhập hệ thống. Hãy đề phòng đối tượng khả nghi”.
Cả văn phòng lao nhao nhìn về phía… Lý Minh. Anh ta dở khóc, dở cười: “Tôi là quản trị viên đây! Tôi không phải đối tượng khả nghi!”.
Đúng lúc đó, sếp và khách quan trọng cùng bước vào. Robot nhanh nhảu bật dậy, giọng vang như loa phường: “Chào sếp! Sắc mặt sếp hôm nay không được tốt, xin hãy nghỉ ngơi nhiều hơn”. Sắc mặt sếp lập tức… càng không tốt. Khách quan trọng cố hết sức để không bật cười thành tiếng.
Mồ hôi Lý Minh tuôn như tắm. Anh ta lao tới để tắt robot, nhưng bấm nút nào cũng không vô hiệu hóa được nó, mà nó còn tiếp tục “quan tâm” đến những người khác: “Thưa ông, xin hãy kiểm soát chế độ ăn. Vòng bụng của ông vượt chuẩn rồi”.
“Thưa cô, xin hãy giảm thức khuya. Quầng thâm mắt ảnh hưởng hình tượng!...”.
Cả văn phòng rơi vào cảnh hỗn loạn.
Cuối cùng, phải nhờ có nhân viên kỹ thuật chạy đến, rút nguồn điện của robot, nó mới chịu im. Sếp nghiêm mặt nhìn Lý Minh: “Từ hôm nay, trước khi để hệ thống gặp bất cứ khách nào … cậu phải dùng thử ba tiếng trước đó, nhớ chưa?”.
Lý Minh đỏ bừng mặt, lí nhí: “Vâng… em sẽ nhớ ạ”.
Từ hôm ấy, mỗi lần ai nhìn thấy robot là lập tức cười: “Trợ lý thông minh của Lý Minh hôm nay… liệu có thành thật quá không đấy?”.
Còn Lý Minh thì chỉ biết thở dài, lắc đầu: “Thông minh thì nó có thông minh… nhưng còn thành thật quá thì cũng rất nguy hiểm”.
Trần Dân Phong (dịch)