Quan Tể tướng và cô con gái

Bất chợt tiểu thư Ngọc Hương thấy trong lòng có chút lo ngại. Rõ ràng chiều tối hôm qua, trước khi trở về phòng mình, chính tay nàng đã mang cây nến mới vừa châm lửa đến đặt trên bàn sách. Cây nến cao bằng chiếc đũa ăn giờ đã cháy gần hết. 

Tiểu thư Ngọc Hương sáng nay tỉnh giấc sớm hơn thường lệ. Nàng bước ra vườn, tiếng chim buổi sáng hót ríu ran, mùi hoa ngọc lan thoang thoảng. Hướng mắt về phía thư phòng của cha, Ngọc Hương nhận thấy cửa sổ thư phòng đang sáng đèn.

Nghĩ vậy. Vả lại tiểu thư cũng lo cha mình vì mải việc mà không tốt cho sức khỏe. Từ đầu năm trở lại đây, nghĩa là khi bước vào tuổi bảy mươi, sức khỏe quan Tể tướng Phạm Công Trứ có chiều không tốt. Nàng thấy cha có gì đấy luôn vồi vội, có hôm còn thấy cha mình sau buổi thiết triều trở về dinh mà bước chân nặng trĩu. Tiểu thư Ngọc Hương mấy lần toan hỏi sau lại thôi. Nàng biết tính của cha, cha nàng xưa nay thường không thích vợ con hay gia nhân trong dinh khuyên giải mình về việc giữ gìn sức khỏe. Tính của quan Tể tướng là vậy, ngài chỉ biết lo cho người chứ không muốn phiền người khác, nhất là chuyện người khác tỏ ý lo lắng cho mình.

Tiểu thư Ngọc Hương dừng lâu lâu trước cửa thư phòng. Nàng đến thật nhẹ nhàng, chỉ hơi nghiêng đầu ghé nhìn qua khe cửa. Tể tướng Phạm Công Trứ vẫn chăm chú ngồi trước bàn sách. Bất chợt tiểu thư Ngọc Hương thấy trong lòng có chút lo ngại. Rõ ràng chiều tối hôm qua, trước khi trở về phòng mình, chính tay nàng đã mang cây nến mới vừa châm lửa đến đặt trên bàn sách. Cây nến cao bằng chiếc đũa ăn giờ đã cháy gần hết. Nó chỉ còn một mẩu nhỏ cháy chập chờn trên chiếc đĩa sứ.

“Vậy là cha mình đã thức suốt đêm qua?”. Tiểu thư Ngọc Hương lo lắng thực sự. Nàng ý tứ đánh động rồi khẽ tay gõ cửa. Tể tướng Phạm Công Trứ chỉ hơi ngước mắt lên khi thấy cô con gái yêu lấp ló trước cửa. Tể tướng dừng tay viết, ngài phẩy nhẹ ý ra hiệu cho cô con gái yêu ngồi xuống ghế đối diện với bàn sách.

Cây nến cũng vừa cháy hết. Ngọn khói cuối cùng bốc lên khen khét. Tể tướng Phạm Công Trứ húng hắng ho, ngài đưa bàn tay vừa buông bút lên che miệng. Tiểu thư Ngọc Hương vội nói: “Để con lấy cho cha chút nước”. Nói rồi Ngọc Hương toan đứng dậy đi lấy nước nhưng cái phẩy tay dứt khoát của Tể tướng Phạm Công Trứ đã ngầm cho nàng biết là cha mình ý nói không cần.

quan-te-tuong-va-co-con-gai-mh-ngo-xuan-khoi-vnca-814.jpg
Minh họa của Ngô Xuân Khôi.

Tiểu thư Ngọc Hương ngồi yên lặng, nàng chăm chú nhìn vào nét mặt của cha. Hình như suốt cả đêm qua Tể tướng Phạm Công Trứ đã thức trọn đêm để cố viết xong một bản gì đó. Ngọc Hương thấy cha mình đã buông cây bút lông, nghiên mực cũng đã cạn, cuốn sách mở ở trang cuối. Ngọc Hương đánh bạo hỏi:

- Đêm qua cha đã thức để viết xong cuốn sách này?

Tể tướng Phạm Công Trứ nghe con gái hỏi thế thì rạng rỡ trên nét mặt. Chứng tỏ cuốn sách không chỉ được viết xong mà nó chừng như làm Tể tướng Phạm Công Trứ thấy hài lòng. Ngài nhìn con gái và nói:

- Đây là cuốn “Những điều giáo hóa” mà có lần cha đã nói với con đấy. Đêm qua cha đã viết xong nó.

- Chắc là cha hài lòng?

- Cha cũng còn chưa ưng ý lắm. Nhưng về cơ bản cha hài lòng về những điều cha đã viết.

Nói rồi Tể tướng Phạm Công Trứ cầm lấy cuốn sách và giơ lên. Ngài mở một trang bất kỳ rồi đọc khẽ.

- “Làm tôi hết lòng trung. Làm con giữ đạo hiếu. Anh em hoà thuận nhau”. Con thấy cha viết như thế có đúng không?

Xưa nay, Tể tướng Phạm Công Trứ luôn dành sự ưu ái cho cô con gái duy nhất của mình. Một phần cũng bởi khi năm mươi ba tuổi ngài mới sinh cô. Một phần cũng vì Ngọc Hương khá thông minh và sáng dạ. Sự thông minh sáng dạ của cô con gái yêu này đã giúp hai cha con họ hay đàm đạo cùng nhau. Đã giúp hai cha con họ luôn tôn trọng ý kiến của nhau.

Còn nhớ có hôm từ triều trở về, Tể tướng Phạm Công Trứ thấy gia nhân chạy tới ghé tai nói thầm. Người gia nhân đó cho hay có một người khách Nhật Bản làm nghề buôn bán xin tới yết kiến. Tể tướng Phạm Công Trứ ban đầu bảo gia nhân ra báo cho vị lái buôn người Nhật Bản ấy là ông hôm nay hơi mệt nên từ chối tiếp khách. Gia nhân chạy ra cổng rồi lại chạy về:

- Bẩm đại quan. Vị khách lái buôn Nhật Bản ấy bảo phải đi chặng đường vượt biển xa xôi, gặp nhiều sóng dữ. Nay đã đến cổng dinh rồi lẽ nào quan Tể tướng không thương tình mà cho gặp.

Nghe người gia nhân nói lại như vậy nên Tể tướng Phạm Công Trứ cũng nể lòng, ngài bảo:

- Thôi được. Người ta từ phương xa lặn lội tới tận cổng dinh ta. Ta không tiếp cũng không tiện. Ngươi ra mời vị khách lái buôn Nhật Bản ấy vào phòng khách. Ta thay chiếc áo cho chỉnh tề rồi ra tiếp ngay.

Vị lái buôn người Nhật Bản ấy theo chân gia nhân bước vào phòng khách, ông ta còn mang theo bốn chiếc hòm lớn. Một hòm đựng đầy vàng. Hai hòm đựng chật lụa là gấm vóc và hòm kia đựng những chiếc thống hoa vô cùng quý giá. Người lái buôn Nhật Bản nói rằng:

- Thưa đại quan. Tệ khách lần này tới nước Đại Việt của đại quan. Trước là thăm thú sau là muốn nhờ đại quan mở lòng giúp cho.

- Ngài là thương gia. Ta là mệnh quan triều đình. Không biết có giúp được gì cho khách đây?

- Thưa đại quan. Cũng chẳng nhiều nhặn gì. Đây chỉ là chút quà nhỏ thần mang từ nước mình tới. Gọi là chút quà làm thân mà thôi.

Tể tướng Phạm Công Trứ chau mày, ngài đứng dậy xua tay:

- Khách cho người mang những chiếc hòm này đi. Ta không nhận đâu.

Vị khách lái buôn Nhật Bản vội rời ghế ngồi rồi quỳ xuống:

- Đại quan không nhận. Lẽ nào không cho chúng tôi cơ hội được làm ăn với người Đại Việt?

- Việc làm ăn thông thương giữa Đại Việt ta và nước Nhật Bản của khách Triều đình ta đâu có cấm đoán hay hạn chế gì. Ta nhận hóa chẳng ra là vì thế mới có chuyện thương nhân hai nước mới được bang giao sao? Khách nên cho người mang những chiếc hòm này đi. Để đây không tiện cho ta.

Vị khách lái buôn Nhật Bản còn quỳ năn nỉ thêm vài ba lần nữa nhưng Tể tướng Phạm Công Trứ cương quyết bắt mang đi. Bất đắc dĩ vị khách lái buôn Nhật Bản đành gọi sai nha tới mang bốn chiếc hòm đi. Trước khi chào ra về, vị lái buôn đó còn chùng chình, người ấy đến gần Tể tướng Phạm Công Trứ nói nhỏ:

- Chúng tôi vẫn đợi đại quan nghĩ lại.

Tiễn khách ra về xong, Tể tướng Phạm Công Trứ bước về thư phòng. Dường như ngài không vui. Vừa hay tiểu thư Ngọc Hương ngang qua. Tể tướng Phạm Công Trứ vẫy tay:

- Con lại đây cha muốn hỏi chuyện.

Tiểu thư Ngọc Hương bước vào thư phòng. Nàng chăm chú nghe cha mình kể lại câu chuyện vừa rồi. Nghe xong, tiểu thư Ngọc Hương thưa:

- Thưa cha. Người ta là khách quý từ xa tới, vì lòng mến nghĩa nên có chút quà, sao cha không nhận chút gọi là tránh để người khách phật ý.

Tể tướng Phạm Công Trứ nghiêm mặt nói:

- Con gái của ta ơi. Con nói vậy cũng có lý đúng. Ở đời ai mà chê của cải. Nay hắn là người ngoại quốc tới nước ta tính chuyện thương giao. Mà chuyện thương giao từ lâu triều đình luôn rộng cửa. Nay chỉ vì hắn là người mới tới, nếu ta nhận của cải của hắn, tất sẽ mất thể thống nước nhà.

Trầm ngâm đôi chút, Tể tướng Phạm Công Trứ nói tiếp:

- Hơn nữa ta nhận thì sẽ để lại cho con tiếng xấu.

Tiểu thư Ngọc Hương thấy cha mình nói có tình có lý. Nàng vốn giống tính cha mình nên cũng không thích vì chuyện gì đó mà không những cha mình mang tiếng xấu mà ngay bản thân mình cũng vạ theo tiếng xấu ấy.

- Thưa cha. Những lời cha dạy con xin lắng nghe.

Tể tướng Phạm Công Trứ gật đầu tỏ thái độ hài lòng về cô con gái của mình. Tuy nó còn trẻ dại nhưng khi được nghe lời tốt thì cũng hiểu ra ngay.

- Ta là mệnh quan của triều đình. Được triều đình trả lương bộc. Con thấy đấy, nhà mình có thiếu gì đâu. Nhận thêm chút quà cũng chẳng sang hơn chút nào. Không nhận lại thấy lòng thanh thản.

Tiểu thư Ngọc Hương cười thành tiếng giòn tan. Mắt nàng nhìn cha đầy ngưỡng mộ. Nàng biết, cha mình tuy làm quan tới chức Tể tướng nhưng chi tiêu mọi việc trong nhà đều dựa vào lương bổng chứ không hề có thứ nào khác. Nàng biết, việc chi tiêu cũng hết sức thanh bạch, hết sức kiệm ước.

- Con nhớ lần cách đây chưa lâu...

- Con gái yêu của ta. Con nhớ chuyện gì?

Tiểu thư Ngọc Hương khẽ sửa lại tư thế ngồi. Động tác ấy chứng tỏ nàng cũng có chút ngại ngần.

- Con cứ nói. Ta đang nghe.

- Thưa cha. Con nhớ có lần Đức vua Lê Anh Tông hay chuyện chi tiêu tằn tiện của nhà ta nên đức vua đã ban cho phép các khoản thu phạt từ các xứ được bao nhiêu thì quan Tể tướng được sử dụng một phần.

- Con nói thì cha mới nhớ. Chuyện Đức Vua ưu ái ta cũng là vì Đức Vua muốn ta có được sự hưởng nhàn sau những gì vất vả.

Tể tướng Phạm Công Trứ ngừng đôi chút.

- Việc ta cống hiến cho triều đình là lẽ thần dân. Có gì đâu mà đòi được hưởng nhàn.

- Thưa cha đúng vậy ạ.

- Nếu ai làm quan cũng đòi hưởng nhàn thì dân biết dựa vào đâu.

Lần ấy Tể tướng Phạm Công Trứ không làm theo ban dụ của Đức Vua Lê Anh Tông. Dĩ nhiên ngài cũng chẳng dám không theo ý vua. Tể tướng Phạm Công Trứ sai người nhà chuẩn bị một chiếc hòm gỗ và đặt chiếc hòm ấy ở ngay công đường chứ không đặt ở dinh của mình. Ngài đã cho tất cả tiền thu phạt vào một chiếc hòm, ngài bảo: “Đây là tiền chuộc phạt. Chuộc phạt thì hiển nhiên là tiền của triều đình. Đã là tiền của triều đình vậy nên vợ con không ai được chi tiêu hoặc đem đi tậu ruộng”. Nghe tiểu thư Ngọc Hương nhắc lại câu nói của mình với vợ con khi trước Tể tướng Phạm Công Trứ rất hài lòng. Ngài biết vợ con mình và gia nhân trong dinh ai ai cũng chấp hành những lời ngài răn dạy.

Tiếng là quan Tể tướng đương triều nhưng dinh của Tể tướng khá khiêm nhường. Đó là một dinh nhỏ nằm ở phía đông Kinh thành. Tiểu thư Ngọc Hương có lần nghe cha mình giải thích:

- Dinh ở phía đông Kinh thành có nhiều cái hay con gái yêu ạ. Thứ nhất là được ở bên cạnh những người dân. Họ không làm quan nhưng cuộc sống của họ đã dạy ta cách làm quan nhiều lắm.

- Là những việc gì? Thưa cha.

- Ta sống gần họ. Nghe được họ nói. Thấy được họ ăn. Họ ăn uống ra sao ta đều biết. Họ OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á thế nào ta đều hay. Những việc đó giúp ta hiểu về họ và biết được mong muốn của họ.

Nắng đã dọi những tia nắng hình nan quạt vào thư phòng. Tể tướng Phạm Công Trứ đứng dậy. Ngài làm mấy động tác vặn người cho đỡ mỏi. Rồi lại bước tới ô cửa sổ, đưa tay đẩy cho cánh cửa sổ rộng ra. Ánh nắng soi tới tràn trề hơn. Tiểu thư Ngọc Hương cũng đứng dậy. Nàng bước đến đứng bên cạnh cha mình. Ngoài vườn, hương hoa lan tỏa thơm ngào ngạt. Tiếng chim hót ríu ran hơn.

- Thưa cha - Tiểu thư Ngọc Hương lên tiếng - Cuốn sách của cha vừa viết xong còn có những điều giáo huấn gì nữa ạ?

Tể tướng Phạm Công Trứ quay người, ngài nhìn thẳng vào mặt cô con gái yêu:

- Con đã vào tuổi cập kê. Cũng tính đến chuyện chọn cho ta một chàng rể đi là vừa.

- Thưa cha. Con muốn ở bên cha mãi mãi kia.

- Không được con gái yêu ạ. Là gái lớn thì ai cũng phải lấy chồng. Ta đã quá già rồi. Cũng mấy lần tâu với triều đình xin cho ta được nghỉ nhưng triều đình đã chấp thuận đâu.

- Thưa. Việc con lấy chồng thì có liên quan gì đến chuyện cha thôi việc triều đình?

- Có đấy con gái ạ. Triều đình thấy ta đã bảy mươi tuổi rồi mà vẫn chưa bận trông nom cháu nên nghĩ ta còn nhàn. Ta còn nhàn thì triều đình còn muốn ta Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 cho Triều đình nữa.

Tiểu thư Ngọc Hương bật cười thành tiếng. Nàng nghĩ “Không có lẽ chuyện mình chưa lấy chồng cũng là nguyên cớ để cha mình chưa được triều đình cho nghỉ”. Đã mấy lần hai cha con tính chuyện về quê chơi ít bữa mà chưa có dịp. Quê nàng ở không xa Kinh thành là mấy. Còn nhỏ nàng hay được mẹ cho về quê chơi. Tiểu thư Ngọc Hương chợt thấy nhớ con sông Hồ Lô uốn lượn quanh bìa làng Liêu Xuyên. Có lần cha nàng đã bảo: “Dòng Hồ Lô chảy theo hình chữ “Xuyên”, tạo nên dòng tứ thủy biểu hiện sự phát tiết nhân tài của làng mình con ạ”. Ngọc Hương nghe cha giảng giải thế cũng chưa hiểu gì nhiều lắm, nàng chỉ biết làng quê của mình với dòng Hồ Lô ấy đã gợi lên nét phảng phất một vẻ đẹp huyền thoại và mơ mộng.

Một làn gió ban mai đưa tới. Làn gió mát rượi càng làm cho tiểu thư Ngọc Hương dấy lên ý nghĩ muốn được về thăm quê.

- Thưa cha. Lâu lắm rồi cha con mình chưa về thăm quê.

Câu nói của cô con gái như chạm vào điều còn băn khoăn của Tể tướng Phạm Công Trứ. Ngài đã đôi ba lần bày tỏ ý nguyện nếu được Triều đình cho nghỉ thì sẽ về quê OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á. Ý nghĩ ấy sáng nay như thúc vào tâm khảm quan Tể tướng nhiều hơn.

- Thưa cha. Cha chưa nói cho con nghe nốt về cuốn sách.

Như sức tỉnh sau “cơn mê” hoang hoải, Tể tướng Phạm Công Trứ quay lại bàn sách. Ngài lấy cuốn sách và mở ra đọc: “Không được cậy mạnh mà lấn áp kẻ yếu. Không được gây kiện tụng làm lợi riêng”. Tiểu thư Ngọc Hương chăm chú lắng nghe. Điều cha nàng vừa đọc nàng đã được mấy lần nghe cha mình khuyên giải. Tuy là con gái nhưng nàng cũng hiểu từng lời của cha. Những lời răn dạy ấy nàng ít nhiều đều đã chứng kiến. Đó là những lần cha nàng tiếp nhận những lá đơn kiện của dân chúng.

Những lần nhận đơn kiện của dân ấy cha nàng đều đọc rất kỹ. Quan Tể tướng còn cẩn thận ngầm sai người đi điều tra cho tỏ ngọn ngành chứ không chỉ tin theo lời lẽ trong đơn. Cha nàng đã bảo: “Người ta cực chẳng đã mới đâm đơn khiếu kiện. Nhưng nếu không chu đáo tìm hiểu kỹ thì sẽ dẫn tới sai lầm”. Cha nàng còn nói kỹ hơn: “Không được cậy quyền thế mà gửi gắm kiện tụng. Người đi thưa kiện không được thêu dệt vu oan cho người”. Nắng bừng rạng rỡ. Gió thổi tới cũng vẻ mát hơn. Tể tướng Phạm Công Trứ bảo:

- Sáng ngày hẳn rồi. Cha con mình cũng phải đi ăn chút gì cho ấm bụng.

Tể tướng Phạm Công Trứ gấp cuốn sách trên tay lại. Tiểu thư Ngọc Hương đã nhận ra dòng tựa đề ghi dòng chữ “Bốn mươi bảy điều giáo hóa dân” của cuốn sách.

Truyện ngắn của Nguyễn Trọng Văn

Các tin khác

Bữa tiệc “xác thịt”

Bữa tiệc “xác thịt”

Chỉ trong sáu ngày, từ 18 tháng Sáu tới 23 tháng Sáu, đã có ba nhân viên dưới trướng anh Keo, thợ săn ảnh tôi quen, liên tiếp qua đời do xuất huyết não cấp tính. Nếu nhân viên công ty này toàn các bác bảy, tám mươi tuổi thì còn hiểu được. Nhưng họ đều là thanh niên mới ngoài hai, ba mươi, thực sự rất đáng ngờ. Tôi bắt đầu cuộc điều tra. Tôi hỏi dạo gần đây anh Keo có làm mếch lòng ai không.

Vua hám lợi

Vua hám lợi

Ở một thị trấn nhỏ miền Bắc có một người mà ai cũng biết, gọi là “Vua hám lợi”- đó là lão Vương. Lão Vương năm nay hơn năm mươi tuổi, dáng người không cao nhưng đôi mắt lão cực kỳ linh lợi, lúc nào cũng đảo quanh như thể đang tìm cơ hội kiếm lợi tiếp theo.

Ông Ậu mo cuối cùng

Ông Ậu mo cuối cùng

Tôi đặt lễ, thắp nhang lên bàn thờ người Ậu mo cuối cùng của bản. Thay cho lời khấn vái như người dưới xuôi, tôi lẩm nhẩm đọc một đoạn “mo dẫn đường”. Vì tôi biết, ngày ông Ậu Cường về Mường Ma, không có ông Ậu nào đọc bài mo dẫn đường để dẫn vong hồn ông lên trời. Thông đứng lặng cạnh bên nghe tôi đọc làu làu. Xong rồi, tôi với Thông cùng ngồi xuống chiếc chiếu từ ngày xưa, ngày ông Ậu Cường vẫn thường ngồi, trải phía trước bàn thờ.

Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi rơi vào bụng khủng long

Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi rơi vào bụng khủng long

Nhiều thập kỷ trước, một bộ xương khủng long bạo chúa đã được khai quật tại thị trấn này. Chỉ sau một đêm, nó đã khơi dậy cơn sốt khảo cổ học trên toàn quốc. Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K địa phương đã phân bổ ngân sách khổng lồ cho việc OK9 đã banh bảo tàng và các điểm Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá. Loài khủng long mới được phát hiện này được tôn vinh như linh vật mới nhất của thị trấn.

Nhà có vợ lười

Nhà có vợ lười

Vợ của lão Lâm tên là Lili, con người cũng không tệ, chỉ có điều là cực kì lười biếng. Tối hôm ấy, con trai của lão Lâm đang làm bài tập bỗng đặt phịch cây bút xuống rồi kêu đói. Khi ấy lão Lâm đang ngồi trước vi tính làm kế hoạch cho công ty. Lão dừng Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP lại, hỏi con trai:

Khờ quá!

Khờ quá!

Công ty chúng tôi quyết định mở nhà ăn phục vụ bữa sáng và bữa trưa. Chi phí ăn uống được chia đôi giữa công ty và nhân viên, bữa sáng 4 tệ, bữa trưa 6 tệ, ai đăng ký thì ăn. Ngoài ra, do bữa sáng thường gấp gáp, những nhân viên ăn tại nhà ăn công ty được phép đi làm muộn hơn nửa tiếng.

Vắt mình ngoài lan can

Vắt mình ngoài lan can

Phố xá sáng mùa hạ đang yên bình trong không khí mát mẻ, bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Trên sân thượng của một khách sạn cao tầng, một thanh niên đang bám mình lơ lửng ngoài lan can sắt. Gã vắt vẻo trong tư thế nguy hiểm, tay không ngừng thả những viên sỏi xuống khoảng không, miệng liên tục lẩm bẩm.

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Mấy hôm nay Đại Bảo có điều lo buồn vì căn nhà mới mua cần phải sửa sang mà với số tiền có trong tay cũng còn phải thiếu đến một vạn đồng nữa. Giữa lúc Đại Bảo đang ngồi nghĩ cách để xoay xở số tiền này thì tiếng chuông cửa reo.

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Mỗi lần Vân đỡ anh dậy, anh vòng tay qua cái cổ ấm áp của cô và áp gò má anh vào má cô. Những lúc như thế, anh cảm thấy run rẩy, anh cảm thấy sức nặng của tấm vải bạt đắp lên chân nặng cả nghìn cân. Anh muốn đứng dậy, bế bổng cô chạy ra khỏi cái cửa hang chết tiệt kia, ra đứng giữa đất trời mà hét lên, mà quay cô mòng mòng như cánh quạt của mấy con “diều hâu” tuần tiễu trên bầu trời.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.

Chuyện con nhà lính

Chuyện con nhà lính

Vài ba hành khách khác định ngồi ở chiếc ghế cạnh người lính, nhưng họ nhìn thấy thông báo và bỏ đi. Khi máy bay gần kín chỗ, người lính thấy một cô gái rất xinh đẹp vội vã bước vào khoang máy bay nên anh ta nhanh chóng gỡ tờ thông báo khỏi chiếc ghế trống bên cạnh. Bằng cách ấy, anh lính nọ đã có được một cô gái đồng hành cùng mình trên suốt chặng bay.

Kẻ điên xem hát

Kẻ điên xem hát

Vào thời nhà Thanh, có một kẻ điên sống ở vùng Giang Nam rất mê xem hát kịch. Mỗi khi đi xem hát, hắn thường vừa xem vừa điên điên khùng khùng kéo ống quần của người khác lên nhìn, miệng còn ngâm nga điệu hát: “Chân vàng nhỏ, chân bạc xinh, kéo quần lên cho mình nhìn ngắm…”.

Đi qua dòng sông

Đi qua dòng sông

Giọng chị mơ hồ và hoảng hốt. Tôi ngước nhìn chị. Dưới ánh trăng, chị đẹp một cách lộng lẫy, như một bức ảnh nàng tiên cá tôi từng được thấy trên tờ họa báo. Làn tóc đen xõa xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Chị khổ lắm Hoàng ơi". Tôi khẽ đặt bàn tay lên vai chị: "Ta về thôi chị". Đêm ấy, bu tôi không về vì dì tôi trở bệnh.

Mây trời Huổi Chỏn

Mây trời Huổi Chỏn

Phía ngoài, một khẩu lệnh đanh gọn. Ngay lập tức mũi đột phá gồm ba chiến sỹ cơ động lao thẳng về phía các đối tượng đang chặn đầu tiên, đẩy bật chúng về phía sau. Cực nhanh sau đó, từng tốp hai đồng chí lao vào đánh gục, tước vũ khí, khóa tay các đối tượng. Mấy chục đối tượng hàng sau, hung hãn cầm gậy gộc, vũ khí lao lên nhưng…  hự…ụp…  chúng hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Vụ cháy hy hữu

Vụ cháy hy hữu

Có một người tên là Hồ Lai, lúc nào cũng nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Anh ta lười biếng và không làm bất cứ Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nào cho tử tế. Bị gia đình thúc giục, anh ta vay mượn tiền và gom góp đủ để mua một chiếc xe máy cũ rồi bắt đầu buôn bán rau củ.

Không dễ dàng gì

Không dễ dàng gì

A Quý là người bán rau ngoài chợ. Hôm ấy vừa chập tối, anh thu dọn gian hàng đi về thì thấy mấy người hàng xóm đang đứng vây quanh một con chó bàn tán xôn xao.

Chuyện xảy ra trên tàu

Chuyện xảy ra trên tàu

Đoàn tàu khách địa phương dừng lại ở ga để đón tiễn hành khách. Trong số hành khách vừa lên tàu có một cô gái trẻ mặc bộ quần áo rất đẹp và hợp thời trang đang len qua các toa để tìm chỗ ngồi.

Những nẻo đường hoa

Những nẻo đường hoa

Bố làm quen với mẹ từ đó, mẹ cũng mở lòng nghe bố kể chuyện chiến tranh, bố kể cho mẹ nghe cả câu chuyện tình buồn của bố và cô Thảo. Cô ấy hứa sẽ đợi bố đi chiến trận trở về, chiếc khăn tay cô ấy tặng bố còn thêu hai chữ "đợi chờ" bằng sợi chỉ màu đỏ chói. Nhưng, năm 1973, cô ấy gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, chiến tranh không cướp được bố, nhưng đã cướp mất cô Thảo trong một lần tải đạn ra chiến trường.

Mùa hoa trắng không trở lại

Mùa hoa trắng không trở lại

Em đến từ khi nào. Cánh tay em quấn chặt, vai tôi nóng rực, hơi thở dồn dập, đôi má ấm mềm như tan chảy, thấm dần vào từng mạch máu. Bờ môi căng mọng khẽ chạm, run run hòa vào nhịp tim thổn thức. Nụ hôn nồng nàn đưa tôi lạc giữa cánh đồng tam giác mạch phảng phất hương hoa trong gió núi.