Như thường lệ, hôm ấy vừa ăn xong cơm trưa, lão Lưu lại xách bàn cờ ra bên ghế đá ở sân tiểu khu bày sẵn, bỗng có một thanh niên bạch diện thư sinh đến bên lão, rụt rè nói:
- Thưa chú, cháu muốn xin chú chỉ giáo cho vài nước liệu có được không?
Lão Lưu liếc mắt nhìn ngang, ây dà, một khuôn mặt mới tinh! Lão nghĩ "Những chiêu thức và đường đi nước bước của mấy ông bạn già ta đều nắm chắc và thuộc lòng cả rồi, đấu với họ thật vô vị, chẳng bằng thử với tay mới này vài ván xem sao"; nghĩ đoạn, lão xắn áo, chìa tay, cất giọng sang sảng:
- Mời!
| Minh họa: Lê Tâm. |
Anh bạn trẻ rõ ràng là rất căng thẳng, nhấc quân cờ lên mà tay run bần bật nhưng dần dần cũng bình tĩnh trở lại, bắt đầu vào cuộc; pháo bay, xe vượt, kẻ công, người thủ nhưng chỉ một lúc sau là ván cờ đã kết thúc. Lão Lưu thất vọng "Thoạt nhìn cứ tưởng là "chiến" lắm, ai dè chiêu thức quá xoàng như thế mà dám khiêu chiến với mình; thật chẳng còn biết trời cao, đất dày là gì nữa!".
Ván cờ thứ nhất kết thúc, anh bạn trẻ trán đẫm mồ hôi, hoang mang rút từ túi ra một bao thuốc lá thơm cao cấp mời mọi người, miệng nhắc đi, nhắc lại:
- Mọi người đã thấy rồi đấy, cháu mới học cờ tướng, nước đi còn non lắm, mong các chú các bác chỉ bảo…
Lão Lưu không còn hứng đấu tiếp với tay lính mới này nữa nhưng đã lỡ ngậm điếu thuốc lá thơm của hắn trên môi rồi, đành phải gật đầu đồng ý: "Đánh thêm với người trẻ tuổi như cậu vài ván nữa cũng chẳng sao, cứ từ từ mà đi nhé!".
Bàn cờ bày xong, tiếp tục ván nữa. Đi được nửa ván, cứ đi một nước, anh bạn trẻ lại tham khảo ý kiến của mọi người. Mọi người xung quanh xúm lại cổ vũ, chỉ vẽ từng đường đi, nước bước rất sôi động, nhiệt tình. Ván cờ kết thúc sau hai giờ đồng hồ căng thẳng nhưng rốt cuộc vẫn không thắng được lão Lưu. Mọi người không phục, chuẩn bị hợp lực để tái chiến lần nữa. Anh bạn trẻ lại lấy thuốc lá ra mời.
- Cháu xin mọi người hãy cho nhiều cao kiến và mưu lược.
Ván cờ này mọi người đều tập trung cao độ, anh bạn trẻ chịu khó thỉnh giáo, mỗi nước đi đều tĩnh tâm nghiên cứu kỹ càng… Lão Lưu cũng dốc hết sức bình sinh nhưng sau mười hồi dồn sức căng thẳng, cuối cùng thì "mãnh hổ nan địch quần hồ", lão Lưu đành cắn răng chịu bị hãm thành, chiếu tướng!
Nét mặt lão sa sầm, tâm lý bất mãn, tỏ ra không phục:
- Ván này tôi sơ suất quá nên mới bị thua, chúng ta chơi tiếp thêm ván nữa đi!
Anh bạn trẻ thì phấn khởi khác thường, lau đi lau lại mồ hôi trên trán, thưa:
- Kỳ nghệ của chú thật cao siêu, cháu thực không xứng là đối thủ của chú; cháu chỉ cần thắng được chú một ván tức là cháu đã hoàn thành nhiệm vụ rồi!
Hừm! Không được, định ăn non hả? Hoàn thành nhiệm vụ cái quái gì chứ? Lão Lưu còn đang nghi hoặc thì từ phía sau lưng, con gái lão hào hứng hét lên:
- Bố! Bố đã tuyên bố rằng ai muốn làm con rể thì phải thắng bố một ván cờ. Hôm nay bố phải giữ lời hứa đấy nhé, anh ấy đã vượt qua được cửa ải rồi!