Trung thả người xuống bộ salon màu huyết dụ mới mua, đưa mắt ngắm toàn bộ căn phòng một lần nữa. Tất cả đã sẵn sàng để đón nữ chủ nhân của căn nhà từ nước ngoài trở về sau gần 5 năm xa vắng. Nghĩ đến gương mặt vợ, đến việc chỉ ngày mai thôi sẽ được ôm Hạnh trong vòng tay cho thỏa nỗi lòng suốt bao năm xa cách, Trung thấy rạo rực trong lòng. Đang định đi tắm cho tỉnh táo thì bà Huệ bước vào. Đảo mắt một vòng khắp căn nhà, bà Huệ ngồi xuống, nhìn đứa cháu trai, không giấu được vẻ lo lắng và ái ngại trong giọng nói:
- Trung này, chiều nay cô nhìn thấy cái Hạnh.
- Sao? Cô nhìn thấy Hạnh? Không thể nào? Đến 4 giờ chiều mai vợ cháu mới bay về đến Hà Nội cơ mà. Chắc cô nhầm lẫn.
- Nhầm là nhầm thế nào. Sáng nay cô có việc ra thành phố, lúc vào siêu thị, nhìn thấy dáng ai quen quen, giống y cái Hạnh. Cô định gọi thì giật bắn cả mình. Nó có đi một mình đâu mà là đi cùng một ông nào ấy, béo, to và bụng phệ. Trông tình cảm lắm. Trung này, mày có đang nghe cô nói không đấy.
- Không thể thế được đâu cô, chắc là nhầm người.
- Cả cô, cả chú đều nhìn thấy. Nhầm sao được. Mà tin đồn nó có người khác nên mới lần lữa mãi không về có từ lâu rồi, tại mày cứ không tin. Bây giờ thì rõ ràng rồi nhé!
- Thôi, thôi… cháu xin cô. Cô không cần phải nói thêm bất cứ điều gì nữa. Vợ cháu, cháu biết.
- Biết! Biết! Mày có biết 5 năm qua nó ăn cùng mâm với ai, ngủ cùng giường với ai không? Tỉnh táo lại đi cháu ơi! Nhớ lại đi cháu ơi! Nó chỉ gọi điện về cho bố con mày một năm đầu. Còn về sau thì năm lần bảy lượt mới được một cuộc gọi cho con, cũng chẳng hỏi han đến chồng câu nào. Mày ở trong chăn, mày phải hiểu rõ hơn ai hết chứ. Đừng ảo tưởng nữa cháu ơi! Tỉnh sớm đi mà còn lo cho cái Nhi!
- Cô làm ơn thôi đi! Cô biết gì mà nói về Hạnh như thế. Cháu không tin cô ấy thay đổi. Ngày mai, nhất định ngày mai vợ cháu sẽ trở về.
- Mày lú lẫn quá rồi cháu ơi ! Cứ đợi nó về đi! Rồi...
Ngày hôm sau… Hạnh trở về. Trước cả khi bố con Trung đón xe ra Hà Nội. Cô xuất hiện khi Trung đang giục đứa con gái mặc thêm áo cho đỡ lạnh. Nghe tiếng động, Trung giật bắn mình. Nhìn thấy Hạnh, anh ngạc nhiên và sung sướng. Nhưng khi nhìn xuống cái bụng đã nhô lên sau vạt áo của Hạnh, Trung đứng không vững. Anh ngồi phịch xuống nền nhà. Hạnh cũng chẳng để ý đến Trung, cô đi về phía đứa con gái đang rụt rè nép sau cầu thang.
- Nhi, mẹ về rồi đây! Ra đây với mẹ nào con! Nào, nhanh lên! Ra đây ôm mẹ một cái nào! Mẹ nhớ con lắm! Mẹ mua cho con nhiều đồ lắm đây này!
Bà Huệ gạt tay cô ra:
- Cô tránh ra, ai cho cô bước vào cái nhà này. Nhi, cháu sang nhà cô Hoa chơi đi! Nhanh lên cháu.
- Đứng lại! Con không được đi! Mẹ về đây là để gặp con! Lại đây với mẹ!
Nhi hoảng hốt ôm lấy bà:
- Bà... bà ơi... cháu sợ lắm! Cô ơi, cô túm tay cháu đau quá! Cô thả tay cháu ra để cháu đi!
- Nhi! Mẹ đây mà! Mẹ của con đây mà! Thứ bảy nào mẹ cũng gọi điện cho con, con không nhớ mẹ ư?
Con bé hết nhìn bà lại quay sáng bố, thảng thốt:
- Bà… bố… bố ơi… có phải mẹ thật không bố? Sao không giống bức ảnh của mẹ bố để ở đầu giường? Bà, bà ơi, sao bố cháu không trả lời?
- Lại đây cháu, cô thương con bé thì bỏ tay nó ra. Là mẹ mà không biết thương, biết xót con mình thì làm sao nó dám lại gần cô. Tôi bảo cô bỏ tay nó ra. Nhi, bây giờ thì cháu sang nhà cô Hoa nhé. Không có việc gì đâu! Rồi bà sẽ kể cho cháu nghe sau. Đi đi cháu!
Cái Nhi đi ra cửa. Thi thoảng con bé vẫn quay lại nhìn Hạnh, cố tìm lấy một nét thân thuộc và gẫn gũi với hình ảnh người mẹ trong bức ảnh để đầu giường, trong những câu chuyện mà bố thường kể. Nhưng tuyệt nhiên không có. Không phải là mẹ với mái tóc dài đen nhánh, người phụ nữ kia tóc vàng và xoăn. Không phải ánh mắt nhìn ấm áp mà có nét sắc sảo. Chẳng phải khóe miệng hay cười mà khuôn miệng kia đã được kẻ vẽ cầu kỳ và xa cách. Nhi mười tuổi, nhưng nó đã kịp mường tượng được có một cơn mưa sắp bao phủ lên mái ấm nhỏ bé của nó.
Đợi cho cái Nhi đi khuất, bà Huệ nhìn Hạnh từ đầu đến chân, tập trung hơn ở cái bụng. Trung đã đứng dậy nhưng vẻ mặt thất thần của anh vẫn còn nguyên. Bà Huệ tức tối nói với Hạnh:
- Cô không biết nhục hay sao mà còn vác mặt về cái nhà này. Rõ không biết dơ. Không chồng mà chửa.
- Tôi có chồng hay không chẳng quan hệ đến bà. Anh Trung, tôi về lần này có hai việc. Thứ nhất, tôi đã viết đơn li hôn. Đây, anh đọc rồi ký vào. Mà anh không ký cũng chẳng sao. Bởi giờ đây tôi đang sống cùng một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi khác. Đứa trẻ trong bụng cũng đã được 3 tháng. Việc thứ hai là tôi sẽ mang cái Nhi đi. Trong một tuần nữa, khi dọn dẹp xong nhà mới, tôi sẽ về đón con bé. Còn cái nhà này, thôi thì phần anh... xem như trả OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Áh mấy năm đã nuôi con gái tôi.
Trung giơ tay tát mạnh vào mặt Hạnh. Anh chỉ tay ra cửa, quát to:
- Cô câm mồm lại và cút ngay ra khỏi nhà tôi!
- Nhà anh? Đã thế tôi hỏi thẳng anh nhé, lương của anh có đủ mua được gạch lát nhà không? Không có tiền của con này thì anh vẫn đang còn chui rúc trong cái nhà dột nát. Đã không biết ơn lại còn giở cái giọng đấy ra à? Con Hạnh này không ngu như ngày xưa đâu.
Bà Huệ chen vào câu chuyện :
- Vâng! Bây giờ cô khôn, cô thông minh, cô giỏi giang. Cô đi nước ngoài về, cặp bồ, mang thai rồi khinh miệt chồng, bỏ bê con thơ. Giỏi giang quá! Chúng tôi tự hào về cái thành tích vẻ vang và huy hoàng ấy của cô quá! Hôm nay thì muộn rồi, ngày mai tôi sẽ đi đặt hẳn một cái bằng khen đề tên cô rồi treo lên trước cổng cho cả làng trên, xóm dưới họ biết.
- Bà… bà… tôi không thèm nói với bà. Anh Trung, tôi nói lại, một tuần nữa tôi sẽ đến đón cái Nhi.
Hạnh quày quả bước đi. Trung gục đầu xuống. Nỗi đau quá lớn khiến anh cảm thấy mình bất lực, không biết phải làm gì. Chẳng phải Trung không nhận ra những đổi thay của Hạnh qua mỗi cuộc điện thoại ít ỏi của 5 năm xa cách… nhưng anh vẫn cứ nuôi cho mình một hi vọng, rằng đó chỉ là sự nhất thời. Khi Hạnh trở về, giữa vợ chồng họ, còn có đứa con gái mười tuổi, thì họ sẽ lại là một gia đình bình yên như xưa. Nhưng niềm hi vọng ấy đã vỡ vụn như bong bóng xà phòng trong nắng sớm. Bà Huệ nhìn Trung, không khỏi xót xa.
Kể cũng lạ! Mới có hơn một tiếng đồng hồ trôi qua thôi mà bà Huệ nhận thấy đứa cháu trai già đi đến chục tuổi. Trung bước ra ngoài đường. Bước chân vô định đưa anh đến cây cầu kỷ niệm. Cũng cây cầu này, cách đây mười lăm năm, Hạnh đã run rẩy nép vào lòng Trung khi anh ngỏ lời yêu thương. Cũng cây cầu này cách đây năm năm, Hạnh đã ôm chặt anh và khóc. Những lời cô nói ngày hôm ấy giờ đây lại trở về trong tâm trí Trung.
- Có khi nào em phải lòng một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi giàu có, giỏi giang hơn anh… rồi...
- Không… không bao giờ. Anh và con là tất cả của em. Lần này em đi cũng chỉ vì muốn gia đình mình được đổi đời. Tin em và đợi em về, anh nhé!
Hạnh nói đi 2 năm, nhưng phải 5 năm sau cô mới về. Năm năm đã trôi qua, vậy mà bây giờ, Trung vẫn thấy nơi ngực áo mình đang ướt đẫm nước mắt của Hạnh. Chao ôi! Ai mà ngờ được, người đàn bà anh yêu, người đàn bà anh tin lại nhanh chóng đổi thay đến thế. Trung cầm một viên sỏi ném mạnh xuống lòng sông. Mặt nước trở nên xáo động trong thoáng chốc rồi trở về với vẻ phẳng lặng vốn có. Ước gì… những sóng gió của đời Trung cũng sẽ trôi qua nhanh như thế.
Mấy hôm sau hai cha con Trung chuyển đến một căn phòng nhỏ. Nhi là cô bé nhạy cảm. Hiểu bố đang có việc buồn, con bé tự học, tự chơi. Một hôm, Nhi rụt rè nói với bố:
- Bố ơi! Bố con mình sẽ ở bên cạnh nhau mãi nhé!
- Dĩ nhiên rồi. Sao con lại nói thế. Con gái không ở với bố thì ở với ai.
- Bố sẽ không đưa con cho mẹ bố nhỉ? Cái cô hôm trước… ấy… cô ấy đó là mẹ Hạnh bố nhỉ?
- Ừ, là mẹ Hạnh của con đấy. Con… con có muốn về ở với mẹ không?
Con bé vội vã trả lời:
- Không! Con không cần mẹ! Con chỉ cần bố thôi! Bố đừng để con đi với mẹ, bố nhé! Con không muốn đâu.
- Nhưng mà… nếu ở với mẹ, con sẽ được chăm lo đầy đủ hơn. Con sẽ được ở nhà đẹp, có quần áo rồi cả đồ chơi mới nữa. Con sẽ thường xuyên được ăn những món ngon. Con sẽ…
Nhi òa khóc và ôm chầm lấy bố:
- Không… con không cần. Con cần bố cơ. Bố đừng đuổi con đi, con hứa từ nay sẽ không đòi ăn thịt gà quay nữa. Con cũng không đòi mua cái áo màu tím hôm trước ở cửa hàng nữa. Con sẽ không bị điểm kém nữa. Con cũng sẽ không đi chơi, con sẽ đi rửa bát để lấy tiền đóng học. Bố đừng đuổi con đi, bố nhé!
Trung ôm con gái vào lòng, hít hà mùi thơm trên tóc con. Đôi mắt anh đỏ hoe, nhưng Trung cố nén lòng để nước mắt không rơi xuống. Sự chia tay của người lớn bao giờ cũng vậy, sẽ đem lại nỗi đau đớn nhiều nhất cho những đứa trẻ.
Một hôm, Nhi đi học về thấy Hạnh đang đứng trước cổng. Như một phản xạ tự nhiên, con bé định quay lưng bỏ chạy. Nhưng rồi, nó đứng lại… rồi đi chậm, thật chậm về phía Hạnh:
- Cô… tìm bố cháu phải không?
- Nhi? Con đi học về đấy à? Mẹ qua nhà cũ mới biết con đã chuyển đi. Hỏi mãi mới được địa chỉ ở đây. Đi thôi con! Về với mẹ.
- Không đâu cô! Cháu ở đây với bố cháu thôi!
- Cô? Con gọi mẹ là cô ư? Nhi! Mẹ là mẹ của con! Mẹ Hạnh của con! Nào, nhìn mẹ và gọi mẹ đi con! Gọi như trong điện thoại mỗi lần con nói chuyện với mẹ ấy.
- Nhưng mà…
- Phải rồi, chính lão Trung đã đầu độc con để bây giờ con không nhìn nhận mẹ nữa phải không? Nhi, rồi đây mẹ sẽ bù đắp cho con tất cả. Mẹ sẽ mua cho con bất cứ thứ gì con muốn. Nào, bây giờ thì gọi mẹ đi!
- Không! Cô ơi! Cháu không đi với cô được đâu. Cháu ở nhà với bố. Cháu mà đi ai sẽ ăn cơm rang với bố, ai sẽ nhặt rau cho bố nấu cơm, ai sẽ gãi lưng cho bố nữa. Cô không phải mua gì cho cháu đâu. Cháu chỉ cần ở với bố thôi.
Hạnh nhìn con gái, vừa đau đớn, vừa bất lực. Cô quát to:
- Nhi! Mẹ nói lại, mẹ là mẹ của con! Vì vậy đừng gọi mẹ là cô! Gọi mẹ là mẹ, gọi mẹ đi con! Chẳng lẽ mới 5 năm mà con không nhớ được mẹ hay sao?
Đúng lúc ấy, bà Huệ xuất hiện. Nhìn những giọt nước mắt của Hạnh, bà lắc đầu, thở dài:
- Thì cũng chỉ mới 5 năm mà chị chẳng nhớ được tình nghĩa vợ chồng thì hỏi sao con bé nó nhận mẹ. Nhi, lại đây với bà nào cháu. Bố mày về muộn nên gọi cho bà sang đón cháu sang bên nhà ăn cơm.
- Bà không phải đưa nó đi đâu cả, nó phải đi với tôi. Nhanh nào Nhi!
- Không! Cháu xin cô! Cháu ở với bố mà. Cô đừng bắt cháu đi mà!
- Yên ngay! Nhìn mẹ này! Nhìn thẳng vào mắt mẹ! Nào, gọi đi: "Mẹ ơi!".
- Cô bỏ tay cháu ra, cháu đau lắm!
- Thôi đi cô Hạnh! Trẻ con nó nhạy cảm lắm, nó hiểu ai yêu thương mình hơn. Cô thương con bé thì để nó ở với bố. Cô cũng sắp có đứa trẻ riêng của mình rồi, đừng cố hành hạ cái Nhi nữa.
Hạnh ôm mặt khóc. Cô đã chuẩn bị thật nhiều cho việc đối diện với Nhi. Nhưng rốt cuộc đến một tiếng gọi mẹ cô cũng chẳng thể nào có được. Toàn bộ những tính toán, những gai góc của Hạnh bỗng sụp đổ. Có sự đánh đổi nào mà không phải trả giá? Và cô đang trả giá cho chính mình đây sao?
Hạnh không đến đòi đón Nhi nữa. Quá nhiều việc bất ngờ và đau đớn đã đổ xuống người cô. Rất lâu sau, Trung nhận được một cuộc điện thoại từ một số máy lạ. Anh nhấn nút nhận cuộc gọi
- Alô, tôi Trung đây!
Hạnh lúng túng:
- Là tôi, Hạnh đây. Anh Trung, tôi… tôi… Ngày mai tôi sẽ ra Hà Nội, sau đó sẽ bay đi Hàn Quốc. Có lẽ tôi sẽ không về nữa.
- Có việc gì vậy? Mà hôm trước tôi có nghe về việc… mà thôi, đó là việc của cô.
Hạnh cất tiếng cười:
- Anh định nói việc tôi bị đánh ghen đến mức hỏng cả cái thai trong bụng chứ gì? Mà cái thằng chồng hờ của tôi, cái thằng mà vì nó tôi đã bỏ anh, sau đó đã quỳ xuống chân vợ nó xin tha như một thằng hèn. Nó còn tự tay ném đồ đạc của tôi ra khỏi cửa căn biệt thự mà tôi cứ ngỡ là đã đứng tên mình nữa chứ.
- Cô… không sao đấy chứ?
- Tôi không sao. Chắc anh hận tôi lắm. Thôi thì, anh xem như tôi đã bị trả giá vì cái sự tham lam muốn đổi đời bằng mọi cách của mình.
- Không… tôi chỉ là xót xa cho cô.
- Đừng, đừng thương hại tôi. Đó là cái giá mà tôi phải trả. Anh Trung, tôi gọi cho anh vì ngày mai tôi sẽ đi. Anh cứ dọn về nhà cũ mà ở. Còn nếu không muốn thì bán đi, rồi mua nơi khác. Đừng để cái Nhi phải khổ.
- Bao giờ cô quay về, chúng ta còn phải ra tòa.
- Chắc tôi không về nữa. Mọi việc cứ tùy anh xử lý. Tôi chỉ xin anh một điều, tối nay, anh đưa con bé đến gặp tôi một lát. Và…
- Cô nói đi!
- Anh dậy nó hộ tôi, dậy nó gọi tôi là mẹ. Chỉ gọi một lần cũng được. Sau này, tôi sẽ không làm phiền cuộc sống của bố con anh nữa.
Qua điện thoại, Trung vẫn nghe thấy tiếng khóc của Hạnh. Anh thấy đắng lòng. Về nhà, anh cố chọn những điều nhẹ nhàng nhất để nói với Nhi. Hơn ai hết, anh hiểu, con bé cũng nhớ mẹ và khao khát được gọi mẹ. Chỉ có điều, hình ảnh của Hạnh hiện tại khác xa với trí tưởng tượng của con bé. Thêm vào đó là nỗi sợ hãi, mẹ sẽ mang nó đi khỏi bố, đã khiến Nhi đề phòng và chẳng thể nào cất lên được một tiếng gọi thân thương. Dặn dò và khuyên nhủ cho đến khi con bé hiểu, Trung mới chở Nhi đến chỗ hẹn với Hạnh. Nhi bước xuống xe, nửa muốn đi lại phía mẹ, nửa ngại ngần như muốn lùi về phía bố... Trung nhìn con khuyến khích.
- Đi đi con! Lại với mẹ đi con!
- Nhưng mà…
- Mai mẹ đi rồi đấy! Đi ra với mẹ đi con! Và nhớ đừng gọi mẹ là cô, con nhé!
- Nhưng bố không được bỏ con đâu nhé!
- Ừ, bố sẽ đứng đây và đợi con. Yên tâm đi con gái.
- Nhi, mẹ đây này! Mẹ xin lỗi con! Lại đây với mẹ nào!
- Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ đừng đi, mẹ nhé! Mẹ ở lại với con mẹ nhé! Mẹ đừng nhuộm tóc vàng mẹ nhé. Mẹ để tóc trong ảnh mẹ nhé! Mẹ cũng đừng mắng bố nhé! Bố ngoan, con cũng ngoan! Mẹ về với bố con con mẹ nhé!
Con bé còn nói nhiều, rất nhiều những điều nó ấp ủ bấy lâu trong lòng. Chính Trung cũng bất ngờ trước những lời nói hối hả của Nhi. Dường như những điều đấy, con bé đã dự tính lâu rồi, chỉ là nó chần chừ chưa dám nói. Hạnh ôm chặt con và khóc. Nước mắt cô nhòe nhoẹt, làm lem luốc cả gương mặt vốn được trang điểm cẩn thận. Tóc cô xõa xuống, lòa xòa. Những ngón tay gầy thì siết chặt lấy Nhi… Chính lúc đó, Trung bỗng nhìn thấy ở Hạnh hình ảnh của 5 năm trước. Một hình ảnh gần gũi và thân thuộc. Một hình ảnh thuộc về anh, thuộc về con bé Nhi. Trung nhớ đến viên sỏi ném mạnh xuống lòng sông hôm nào. Mặt nước trở nên xáo động trong thoáng chốc rồi trở về với vẻ phẳng lặng vốn có. Phải chăng, những sóng gió của đời Trung sẽ trôi qua, nếu anh mở lòng ra để tha thứ và yêu thương?