Hôm nay, bệnh tình của bé gái Lệ Lệ bắt đầu nghiêm trọng nhưng Lệ Lệ nó vẫn rất tỉnh táo. Mỗi ngày bé đều được mẹ kể cho nghe những câu chuyện hay. Đã một năm nay, mẹ bé gần như trở thành nhà văn chuyên viết đồng thoại, mà công chúa trong truyện của mẹ đều có tên là Lệ Lệ. Truyện của mẹ làm cho tất cả những đứa trẻ trong phòng say mê.
Buổi tối hôm lễ Giáng sinh, thời tiết đặc biệt lạnh, những đứa trẻ trong phòng bệnh đều nhận được quà của ông già Noel, đây là hoạt động từ thiện của toàn thể cán bộ nhân viên trong bệnh viện. Sau khi vui chơi mừng Giáng sinh, những đứa trẻ dần dần đi vào giấc ngủ, chỉ có Lệ Lệ là đang thở dốc. Bé không ngủ mà như ngủ. Mẹ Lệ Lệ để món quà của ông già Noel trước mặt con nhưng Lệ Lệ không còn sinh lực để mà cầm lấy quà.
"Mẹ, con muốn nghe…" - Hai hàng lông mi Lệ Lệ lay động. Bé he hé cặp mắt, giọng rất nhỏ, chỉ có mẹ bé mới nghe được. Mẹ bé cúi xuống ghé sát môi vào tai con gái nói: "Con yêu, mẹ sẽ kẻ tiếp chuyện tối hôm qua cho con nghe":
"Mỗi buổi tối Tiên nữ ở trên Thiên đường thường cưỡi mây theo gió đi xuống trần gian. Tiên nữ xuống trần gian có một việc cần phải làm, việc gì nhỉ? Cô ấy cần hái các loại hoa đẹp. Tiên nữ mang theo một cái làn vì cô cần hái rất nhiều loại hoa đẹp để mang lên Thiên đường. Cô ấy mang hoa lên Thiên đường để làm gì nhỉ? À, cô ấy mang hoa lên Thiên đường để luyện thành thuốc tiên, một loại thuốc có thể chữa được bách bệnh.
Có một hôm Tiên nữ lại cưỡi mây xuống trần gian. Gió thổi nhè nhẹ đưa Tiên nữ đến căn phòng này. Bấy giờ đã là nửa đêm, mọi người đã đi ngủ cả nên không ai biết. Tiên nữ nhìn thấy một cô bé tên là Lệ Lệ nằm trên giường rất giống mình nên Tiên nữ muốn nhận Lệ Lệ làm em gái. Tiên nữ biết Lệ Lệ đang bị bệnh, đã uống rất nhiều loại thuốc nhưng vẫn không khỏi. Tiên nữ định đưa Lệ Lệ lên Thiên đường để cho Lệ Lệ uống thuốc mà Tiên nữ đã luyện thì nhất định sẽ khỏi bệnh, nhưng cái làn nhỏ quá không đặt được Lệ Lệ vào đó nên Tiên nữ đành thất vọng trở về. Một hôm, Tiên nữ gặp ông già Noel. Thấy Tiên nữ vẻ mặt buồn buồn, ông già Noel hỏi Tiên nữ có chuyện gì. Tiên nữ đem chuyên của Lệ Lệ nói cho ông già Noel biết. Ông già Noel nói rằng đêm Giáng sinh, sau khi tặng quà cho bọn trẻ xong, Tiên nữ và Lệ Lệ có thể ngồi xe tuyết của ông đi lên Thiên đường… Con có nghe thấy không, một lát nữa Tiên nữ và ông già Noel sẽ đến đón con đi. Con không nên sợ, con phải vui lên, ở Thiên đường con nhất định sẽ được vui hơn. Lệ Lệ, con có nghe thấy không…?".
Tiếng của mẹ bé càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng nhỏ dần.
Trên khuôn mặt Lệ Lệ nở ra một nụ cười. Hai hàng lông mi lay động, môi mấp máy: "Mẹ, con thật là vui". Âm thanh nhẹ nhàng như tiếng cánh hoa rơi trên mặt đất, chỉ có mẹ bé mới nghe được tiếng nói của con mình.
Tất cả tự nhiên tĩnh lặng.
Mẹ bé Lệ Lệ cúi người, gục đầu ôm lấy con gái. Rất lâu cô mới đứng lên, sau đó cô lấy hoa tươi cắm trong lọ rải từng bông, từng bông lên người con gái rồi mới đi gọi hộ lý.
Một chiếc xe chở Lệ Lệ trên người phủ đầy hoa do hai người hộ lý đẩy đi chầm chậm trong hành lang, mẹ bé lặng lẽ đi bên cạnh. Mặc dù lòng đau như dao cắt nhưng cô vẫn tự an ủi mình: "Đúng là nó lên Thiên đường sẽ được vui vì nó ra đi với một nụ cười"