Đây là loại cốc đang "thời thượng". Nó sáng lóng lánh, không rỉ, kiểu dáng đẹp, giá tới 200 NDT, một số tiền không nhỏ so với mức lương của Ngô Quế.
Từ lâu, cả cơ quan UBND huyện, từ chủ tịch tới lãnh đạo các phòng, ban, ai cũng có chiếc cốc này. Có thể do họ bỏ tiền mua, có thể do ai đó biếu xén. Chỉ biết là duy nhất mỗi Ngô Quế không có chiếc cốc đấy. Ngô Quế biết chắc điều đó vì cũng từ chuyện ấy, cậu đã bị một vố đau.
Lần ấy, Ngô Quế tham dự một hội nghị của huyện. Trên bàn hội nghị, ai nấy đều đưa ra chiếc cốc sáng lóng lánh mà họ đem theo trong túi. Duy Ngô Quế là chỉ có chiếc cốc bằng thủy tinh. Chiếc cốc của cậu "quê" đến nỗi cô phục vụ khi rót nước, đã quên không rót cho cậu, khiến không ít người tham dự hội nghị nhìn Ngô Quế bằng con mắt giễu cợt. Quế ngượng chín mặt, thề bằng mọi giá phải có được chiếc cốc bằng inox.
Chắt bóp suốt 3 tháng, rốt cục Quế cũng để ra được một khoản tiền đủ mua chiếc cốc. Hôm ấy, mang chiếc cốc từ cửa hàng về, cậu sung sướng ôm riệt lấy chiếc cốc cả khi đi ngủ.
Sáng hôm sau, Ngô Quế đến cơ quan thật sớm. Việc đầu tiên là cậu đi đun nước, rồi xúc ấm pha trà. Rồi cứ thế, đổ nước chè vào chiếc ốc inox sáng láng, cậu gật gù ngồi thưởng thức hương vị của nó. Đang khi cậu say sưa với chiếc cốc mới thì chủ tịch huyện bước vào. Chủ tịch huyện bảo Quế đi gọi lái xe đưa ông lên thành phố họp. Ngô Quế gọi điện xong, quay lại thưa với chủ tịch huyện là lái xe đang tới. Chủ tịch huyện bảo, khi lái xe tới, nói cậu ta đánh xe ra cổng. Dặn dò xong đâu đấy, chợt chủ tịch huyện trông thấy chiếc cốc inox trên bàn Ngô Quế. Ông ngạc nhiên nói: "Ơ, sao chiếc cốc của mình lại bỏ quên ở đây nhỉ. Thảo nào tìm mãi không thấy".
Nghe chủ tịch huyện nói vậy, Ngô Quế choáng váng như bị búa bổ. Cậu chưa kịp cải chính thì chủ tịch huyện đã cầm chiếc cốc về phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của mình.
Như sực tỉnh, Quế bước vội theo kêu thất thanh: "Thưa... anh". Chủ tịch huyện nghe tiếng gọi, liền quay đầu lại. Ngô Quế định nói với chủ tịch huyện "Chiếc cốc ấy là của em", nhưng không hiểu sao, lời nói thốt ra từ cuống họng cậu lại là "Anh đi cẩn thận".
Chủ tịch huyện nghe vậy, cười bảo: "Sao hôm nay bỗng nhiên cậu khách sáo thế".
Chủ tịch huyện đi rồi, Quế ngồi sụp xuống, như quả bóng bị xì hơi...