Tiếng hú dưới vực sâu

Con rắn rướn người lên thế thủ, rồi dần mềm cả cơ thể lại, uốn éo ngóc cái đầu tam giác lên nhắc nhở về sự hiện diện đáng ghét của nó, dù hắn muốn hay không. Toàn bộ cơ thể lực lưỡng của hắn chỉ còn não bộ đang hoạt động như một cái máy bị lỗi lập trình, đảo lộn mọi thứ tự. Bất lực ư? Là cảm giác lúc này và rất nhiều lần khác trong kí ức xót đắng ngày xưa.

  • Chiếc huy hiệu màu đỏ

1. Cơn lạnh ập vào cơ thể như vệt dầu loang đến điểm tận cùng của tứ chi, rồi cụm xoáy thành mũi khoan ngược lên buốt thấu lồng ngực. Trường nghiến răng, cố chống chọi với cảm giác đông cứng, vo viên, nhưng thực sự khó chịu quá. Đã thế, hình như có ai đó mang hẳn một thau nước to hệt cái thùng phi mẹ hắn vẫn tích nước mưa để đầu hồi, dội ập lên.

Trong tích tắc, một luồng ánh sáng xẹt qua, tàn bạo rạch đôi mí mắt còn đang nặng nề dính chặt lấy con ngươi két đặc bùn đất, Trường cố gắng nhích từng thớ mi để làm quen với nó một hồi mà chỉ thấy đủ sắc cầu vồng loang loáng, cay xè, nhức nhối. Hắn đành nằm im, não bộ lần hồi vận động kéo từng vạt kí ức chắp vá từ từ nhoài về.

2. Bản Trường chọn để làm đại bản doanh trải rộng trên nhiều quả đồi, nhấp nhô, im lặng giữa bạt ngàn gió. Người dân ở đây gọi là Pom coọng. Sau nhiều ngày cùng gã thầy cúng luồn lách khắp các lối đi ngoắt ngoéo, tính toán đủ thứ, hắn chọn nơi cao ráo, đắc địa nhất. Một mặt thảy món tiền lớn, một mặt cho đám đàn em xăm trổ đến dọa chủ nhà sợ mất mật, phải ngoan ngoãn giao lại toàn bộ khu đất, sau đó hắn ra Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K lấy tên chính chủ ngọt như cắn một miếng mận hậu đã chín đỏ. Thời buổi xập xì ngầu này, bất biết nội tình thế nào, ngoại hình luôn phải đẹp và hợp lý đến từng li. Đó là nguyên tắc dẫn đến thành công, không chỉ của riêng hắn.

Vài tháng phát cây, san đất, cơ ngơi đã xong. Nơi đẹp nhất hắn dựng một căn nhà sàn rộng, từng chi tiết đều là gỗ quý đem từ trong rừng về. Tường nhà treo nào sừng hươu, tê giác, chim, thú quý hiếm mà hắn săn hoặc mua được. Từ cổng cách ngôi nhà tầm vài chục mét, hắn cho làm con đường nhỏ bắt lên ngoằn ngoèo, trải dài hai lối hoa nhí đủ màu sắc.

Tỉ mẩn nhất là cái cọn nước mô phỏng theo kiểu của người dân Tây Bắc đứng hùng dũng, kết thành khối liên hoàn với khu vực non bộ phong thủy, dẫn nước ngọt từ con suối phía bên phải khu đất chảy về vườn mận. Đó là vật nuôi dưỡng tâm hồn thơ ấu bình yên ngắn ngủi bên mẹ hắn bằng một thứ âm thanh róc rách, đều đặn, trong trẻo, hiền hòa.

Trong hệ thống ấy, hẳn nhiên còn có thêm vài nếp nhà nhỏ dành cho đám đàn em dựng tản ra bốn phía. Bọn chúng sắm vai những kẻ chăn dê thuê, nhưng thực chất là lãnh nhiệm vụ canh phòng và bảo vệ ông chủ. Phía xa xa, nhiều nếp nhà sàn của dân bản tự tại nằm giữa tuần hoàn sáng tối, tháng năm như thể chẳng quan tâm điều gì diễn ra xung quanh. Vài năm nay Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá phát triển, cả bản trở nên sầm uất hơn hẳn và người dân cũng bàng quan với sự đời hơn hẳn.

Gần hắn nhất là gia đình người giúp việc. Chồng tên Phùng nóng nảy, thô lỗ, theo hắn như một trợ thủ sống chết đắc lực, vợ tên Châu giúp việc cơm nước, thằng con trai đang tuổi lớn, tính tình lầm lì, cả ngày chẳng nói năng, nhưng cáu lên thì làm gì cũng bất chấp. Ông bố có một câu chửi thằng con quen thuộc, "mày láo thì láo cho gọn gàng, đừng có mà láo toét ra như thế", buồn cười đến nỗi hắn nhớ mãi lần đầu tiên nghe đã rơi cả tẩu xì gà đang ngậm.

Cả khu đất của hắn trong khoảng mười năm tồn tại hệt như một gia tộc bản địa, ẩn mình nơi núi rừng hùng vĩ, tuyệt nhiên không ai biết được điều gì thực sự đang diễn ra, kể cả Chinh - người đàn bà đầu gối tay ấp bên hắn. Giết người, cướp của, máu me ở đâu cũng được nhưng không được ở trước mặt Chinh. Đó cũng là nguyên tắc.

294301342_741486337175645_4146047995098696117_n.jpg -0
Minh họa: Lê Tiến Vượng

Hắn là chủ của một đội lâm tặc khét tiếng nhất vùng núi nhưng ngụy trang dưới mác một ông chủ vận chuyển hàng qua biên giới Trung Quốc. Mọi hoạt động khai thác, buôn bán gỗ quý được phân công theo những nguyên tắc khắc nghiệt nhất. Kẻ trực tiếp phá rừng chưa từng biết ông chủ đích thực là ai, bởi mạng lưới tay chân trung thành của hắn đủ sắc cạnh, lưu manh, tàn nhẫn nhất để bất kỳ một manh mối nào cũng không thể lọt ra bên ngoài.

Chinh chỉ biết lâu lâu hắn có việc quan trọng phải đích thân có mặt. Nàng như một con mèo nhỏ, có chút ngoan ngoãn, chút hoang dại, chút ngọt ngào, đặc biệt là nụ cười bừng sáng từng sợi tơ cảm xúc, giống y hệt mẹ hắn. Ở giữa núi rừng mây gió, tiếng cười của nàng vút lên là mọi vướng bận tan nhanh. Hơn hết, nàng như một điều gì đó tinh khiết, an lành làm cân bằng mọi sần sùi, góc cạnh trong tâm hồn chai sạn của hắn.

Nàng từng hỏi điều gì khiến hắn vẫn phải đi miệt mài, sao không về chăm vườn mận cùng nàng, mỗi năm cũng cho thu nhập đủ sống. Hắn chỉ nói qua quýt, Ok986 vip Thiên đường trò chơi cần vẫy vùng, nàng chẳng thể hiểu nổi giang hồ có những luật ngầm tàn bạo nhưng cũng có những gắn kết sống chết chẳng thể chối từ. Hắn yêu, che chở nàng như một thiên thần trong thế giới chết chóc, hận thù cả đời đã đi qua. Hắn tin tưởng vào vẻ ngây thơ, trong vắt như sớm mai ấy, vậy mà nàng lại là kẻ phản bội...

Cơn giận bốc lên ngút trời khi hắn bỗng dưng nhớ lại hôm ấy. Toàn bộ sự kiêu hãnh của một tay trùm thét ra lửa bị đổ sụp, vỡ vụn. Chuỗi logic được xâu chuỗi đã lôi tuột vai trò của Chinh và Chiến trong những phi vụ làm ăn thất bại ra rõ mồn một. Có cảm giác ngực hắn thắt lại rồi vỡ toang, tim bị xả đến hàng tỉ nhát dao bén gọn, đau đớn. Hắn mở bừng mắt. Ánh sáng trắng ồ ạt dội đến rồi lui dần, hắn thấy nước đỏ ngầu cả một vùng, vài cành cây lá lập lờ trôi cùng xác động vật, con nào bụng cũng căng tròn như trái bóng bập bềnh vây quanh.

Nơi ngực hắn bỗng có cái gì đó mềm mềm, nhơn nhớt động đậy. Trường đưa mắt xuống, con ngươi muốn lồi hẳn ra khỏi tròng khi thấy một con rắn lục đang ngóc đầu như muốn hất hàm chào hắn, đôi mắt đỏ của nó lóe lên ánh nhìn ranh mãnh. Hình như hắn đang trôi qua một cánh rừng rậm với hàng ngàn cây cổ thụ lớn lắm và con rắn kia hạ cánh xuống từ đó. Hắn và con rắn chiếu tướng nhau chòng chọc. Trong tiềm thức hắn buột cất lên những lời cực kỳ trịch thượng:

- Mày định so găng với tao sao? Tao nằm im thì mày không làm gì tao đúng không? Gì chứ nằm im là nghề của tao rồi. Có đêm tao đóng băng trong bãi cây rậm lưng chừng vách núi cùng thằng đệ cả mấy tiếng đồng hồ cơ đấy! Vậy mới yên ổn bao năm qua. Đừng đùa!

Con rắn ngúc ngoắc, nghênh nghênh đầu, lè cái lưỡi nhỏ chia thành ba nhánh ngoắt qua ngoắt lại như thể khinh bỉ, hăm dọa:

- Nhưng giờ mày nằm đây, trên một chiếc bè và mày đang cực kỳ sợ tao. Mày từng hỉ mũi vào nhân quả, mày bảo chưa thấy kẻ xấu nào trả giá bao giờ phải không? Một tay từng che trời nhỉ? Vấn đề ăn nhau là ở thời điểm chứ! Giờ sinh mạng cái thằng người mét bảy sợ con vật dài chưa đầy mét, bé xíu như tao, có thấy nực cười không? Mày mạnh nhờ tiền, nhờ quan hệ, không có nó mày chẳng là gì. Tao thì sẵn rồi, một nhát cắn mày chỉ còn cách đi vào cõi chết trong đau đớn. Mày có là ông vương bà tướng gì thì giờ mày cũng đang bất lực phải không? Cảm giác bất lực thế nào?

Hắn đột ngột cười khùng khục trong họng:

- Ai cũng lôi nhân quả ra nói, chả ai vì thế mà ngừng gây nghiệp cả. Sợ nọc độc của mày thì đúng rồi, nhưng sợ cái hoàn cảnh cả tao và mày đang trải qua hơn nhiều. Đôi khi chết nhanh còn hạnh phúc hơn sống lâu gấp vạn lần. Mà mày đang ở nhờ trên chiếc bè của tao đấy! Tính vừa ăn cướp vừa la làng cơ, mày giết tao xong cũng chưa chắc đã thoát. Đố ai biết trước được sẽ chết như thế nào, cùng hội cùng thuyền thì cộng sinh đi.

Con rắn rướn người lên thế thủ, rồi dần mềm cả cơ thể lại, uốn éo ngóc cái đầu tam giác lên nhắc nhở về sự hiện diện đáng ghét của nó, dù hắn muốn hay không. Toàn bộ cơ thể lực lưỡng của hắn chỉ còn não bộ đang hoạt động như một cái máy bị lỗi lập trình, đảo lộn mọi thứ tự. Bất lực ư? Là cảm giác lúc này và rất nhiều lần khác trong kí ức xót đắng ngày xưa.

Mẹ và em trai mất trong một tai nạn, lúc đó hắn tầm mười lăm tuổi. Bố lấy vợ khác. Bà mẹ kế là gái trẻ, quen thói ăn trắng mặc trơn, ỷ lại toàn bộ việc nhà cho hắn, thậm chí cả giặt đồ lót. Hắn từng nôn thốc tháo khi phải vục tay vào chậu nước giặt đỏ máu ngày thấy tháng của cô ta. Nhưng kinh khủng nhất là khi hắn bị cô ta sờ soạng và đúng lúc ấy bố hắn xuất hiện. Cô vợ trẻ bỗng trở nên yếu đuối, nước mắt giọt ngắn giọt dài, đổ cho hắn dậy thì không kiểm soát được hành vi.

Hắn bị bố đấm thẳng vào mặt. Nỗi bất lực trong cơn oan trái đẩy thằng bé mới lớn ra khỏi nhà, bắt đầu những tháng ngày đầu đường xó chợ. Mẹ hắn chỉ dạy hắn hùng hục Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 và làm một thằng người tốt, còn mẹ kế mới là kẻ dạy hắn biết lươn lẹo, biết tạo cho mình một vỏ bọc sạch sẽ để luôn chiếm thế thượng phong. Cả thời tuổi trẻ vật lộn giữa thế giới ngầm cho hắn biết, kẻ mạnh là kẻ không được phép run sợ, nhưng tuyệt đối phải có thủ đoạn, phải biết diễn khi cần. Người hiền bị bắt nạt, ngựa hay bị cưỡi đã mặc nhiên trở thành một thứ chân lý ngàn đời.

Hắn cũng thấy sự bất lực cùng cực của con vượn mẹ nhìn đứa con nó bị đám tay chân của hắn mổ thịt ngay trước mắt, rồi ngay sau đó đến bản thân nó. Hắn nhớ Chinh gào lên kinh hoàng khi nàng vừa từ vườn mận trở về thấy xác con vượn con nằm trên vũng máu, con vượn mẹ vừa bị nhát chém vạt nửa đầu, óc và máu bầy nhầy trong cơn co giật. Không biết đám đàn em học đâu cách ăn óc vượn rùng rợn đến nỗi cả đám quan xã được mời đến hưởng chiến lợi phẩm đều xanh mặt, còn già làng thì vừa vào đến sân đã toát mồ hôi hột, lập cập giơ hai tay lên trời kêu lớn rồi vội vàng bỏ về. Vài ngày sau Chinh run run nói với hắn:

- Em đến gặp già làng. Ông ấy ốm liệt giường còn thều thào hỏi có thấy hai con vượn bạc má không? Có thấy ba xoáy trên đỉnh đầu giáp trán nó không? Em nói về đã thấy nó trên vũng máu, không kịp nhìn gì. Già làng bảo, giết thịt vượn thiêng của rừng rồi. Tai họa khủng khiếp sẽ đến, đặc biệt là người ăn thịt nó. 

Hắn cười khẩy trước sự mê tín và nỗi sợ hãi ẩn đằng sau đôi mắt của nàng. Đến giết người còn chẳng làm sao nữa là giết mẹ con con vượn. Cầm thú sinh ra đã mang bổn phận làm đồ ăn cho con người rồi. Đó đơn giản chỉ là quy luật sinh tồn. Làm gì có đúng sai, chỉ có kẻ mạnh thì thắng, thậm chí có quyền tước bỏ tự do và cuộc sống của kẻ khác, mà điều đó chẳng loài nào làm xuất sắc hơn con người. Có vậy sao Chinh không chịu hiểu:

- Em nghe gì mấy thứ vớ vẩn. Hôm đó em mệt, bà Châu nấu cháo tim con vượn cho em ăn đấy! Thôi, không nghĩ linh tinh nữa, có chết thì cũng chết có đôi với anh. Lo gì.

Nhưng cảm giác bất lực nhất là khi hắn biết Chinh bắt tay với OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á lừa hắn. Sự phản bội rõ ràng không bao giờ đến từ phía kẻ thù, nhưng nó xảy ra rồi thì cay đắng đến tận cùng. Nàng phát hiện ra Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP chính của hắn từ khi nào? Điều gì khiến nàng rắp tâm hại hắn? Lại nữa, hắn đã tin kẻ nào có thể phản bội chứ Chiến nhất định không. Cái thằng nhanh nhẹn, xông pha y hệt hắn hồi còn trẻ, thêm danh phận em họ Chinh. Hắn mờ mắt vì yêu, mù quáng trước vai diễn quá hoàn hảo của họ. Hắn đã mất một thời gian không liên hệ được giữa việc Chiến xuất hiện và những phi vụ làm ăn dù kín kẽ đến đâu vẫn bị OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á phát giác, chỉ đến khi vợ lão Phùng ghé tai nói nhỏ hắn mới giật mình:

- Chú xem thế nào, thằng Chiến với cô Chinh hay thì thầm gì đó bí ẩn lắm. Chú không thấy sao?

Đêm phát hiện sự thật, hắn đau không chỉ vì những thiệt hại vật chất kinh khủng, vài thằng đàn em thân cận bị bắt không kịp trở tay, mà chua xót đến bầm gan tím ruột là vì Chinh, vùng trong trẻo duy nhất bị phá vỡ bất ngờ đến thảng thốt. Hắn gầm lên như con thú hoang, điên cuồng sai đàn em lừa bắt và trói gô Chiến vào cây cột trước sân, chính tay hắn túm tóc Chinh, bắt phải mở mắt nhìn đám đàn em đánh đập Chiến. Màn tra tấn dã man đến mức máu me lênh láng, Chiến luôn ngẩng cao đầu, nghiến răng đến bạnh quai hàm, không cất một lời rên rỉ, còn khuyên hắn ra đầu thú. Chinh run rẩy gào thét, van xin.

Càng như vậy, máu nóng trong người hắn càng bốc lên ngùn ngụt. Ở đâu xuất hiện một anh hùng trẻ tuổi, thông minh, rắn mặt, lạnh lùng, không chỉ khiến hắn thất bại trong Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP, còn làm lu mờ hình ảnh hắn dày công OK9 đã banh trước đàn em, trước Chinh. Với trải nghiệm của mình, hắn hiểu dẫu làm gì sau đây vẫn mất hết. Cả sự nghiệp và Chinh. Còn cay đắng nào hơn. Cơn giận trào lên, hắn rút súng bắn chết Chiến và sai người chôn ngay dưới gốc mận cổ thụ mà Chinh hay ngồi hong tóc. Vậy là mấy nguyên tắc bất di bất dịch bị phá vỡ, hắn thành con thú dữ tợn, mắt vằn lên tia máu, ra tay tàn bạo và giết người trước mắt Chinh.

Những ngày sau, hắn hành hạ Chinh bằng tất cả căm hận và sự lưu manh được tích lũy cả đời. Hắn nhẹ nhàng chăm sóc, ăn cũng hỏi mang ra mời em họ ngoài sân chưa, ngủ cũng hỏi chúc em ngoài sân ngủ ngon chưa. Hắn tự thấy mình chưa đủ dã man, phải làm sao để nàng không thể nào quên được họa đã gây ra và phải hiểu chỉ có ngoan ngoãn mới được làm bà hoàng. Nàng vì điều gì mà đánh đổi một cách ngu ngốc như thế? Hắn quan sát nàng từ chỗ khóc lóc vật vã đến khi ráo hoảnh, đi lại loanh quanh trong nhà, miệng lầm bầm những lời không đầu cuối. Có lúc nàng đứng khựng trước mặt hắn, mắt long sòng sọc rít lên:

- Anh ngủ được không? Làm sao anh có thể ngủ? Làm sao ác nhân thất đức như anh có thể ngủ?... Anh tin nghiệp báo không? Trên đời có nghiệp báo không? Sao người tốt lại cứ luôn thiệt thòi? Sao loại cầm thú như anh không bị trời đánh? Tại sao? Tại sao????...

Nàng điên. Điên cũng phải hiểu sự phản bội đáng bị trả giá gấp ngàn lần như thế. Nhưng nàng chống chọi với sự tra tấn tinh thần của hắn bao nhiêu ngày là chính hắn tự giày vò thân xác và tâm can bấy nhiêu. Đêm đó, trời mưa như trút cả vạn hằn học lên bản, hắn mệt mỏi ngủ vật sau nhiều ngày não căng như dây đàn. Rạng sáng choàng dậy không thấy Chinh, hắn chạy vội ra sân thì thấy nàng treo cổ trên cây mận già, tóc xổ tung, rũ rượi, đôi mắt trợn trừng rỉ máu, nhìn hắn đầy căm phẫn. Từ phía bầu trời mờ mịt, chớp giật liên hồi, sấm nổ chát chúa, nước ào về như thác, hắn vội vàng tháo cái bè treo sẵn bên hiên, nằm lên, thắt mấy nút dây buộc chặt người vào đó và bất lực nhìn gốc mận đổ ụp kéo theo Chinh trôi ào đi trước mắt.

*

Đột ngột chiếc bè của hắn lao vào vùng nước xoáy, xoay tít. Con rắn bị hất tung theo quán tính. Hắn mừng hụt. Nó không những không rơi tõm xuống nước mà đã nhanh chóng quắp chặt được cái cọc dùng để buộc mái chèo, nhìn hắn giễu cợt, thách thức. Hắn thầm nghĩ, mày lo mà ôm lấy cái cọc đó, tao đang đói mềm người đây. Cảm giác đói đến ngấu ruột ào về khiến hắn thấy cả cơ thể mềm nhũn như bùn nát, các thớ thịt chảy xệ, nhão nhoẹt, bủn rủn, hai thái dương nhức nhối mà dạ dày lại như có ai cào qua cào lại xót đến tận óc.

Hắn quay sang liếc con rắn, bỗng nhiên thấy nó rơi xuống chiếc đĩa cổ màu xanh trong ngôi miếu hoang ở vườn mận. Lão Phùng túm lấy nó, tra sợi cước vào cổ, thít chặt rồi treo lên dây phơi trước nhà, sai thằng con giữ chặt cái đuôi phía dưới, nhanh chóng kẹp con dao lam vào hai ngón tay, vuốt nhanh một đường từ trên cổ xuống bụng nó, thuần thục như một diễn viên múa chuyên nghiệp. Nội tạng cùng với máu của con rắn ứa ra, trôi tuột theo đường rạch thành một đống bèo nhèo phát gớm. Hắn đắc thắng nhìn nó vật lộn, uốn éo, co giật mãi. Lão Phùng mang gương mặt hả hê bê đĩa rắn bốc hơi nghi ngút, các khúc xanh vẫn còn đang ngúc ngắc, quằn quại đến cho hắn, nói:

- Rắn phải được chế biến như một nghệ sĩ. Nấu lên rồi nó phải còn cử động mà thịt thì giòn, thơm nức như này mới được.

- À, mày trêu ngươi tao nữa đi! Nào nọc độc của mày đâu?

Hắn vội lùa tay vớ lấy một khúc đưa lên miệng. Quái! Sao mùi thơm ấy lại bỗng dưng biến thành vị tanh của máu. Con rắn oằn mình, các khúc trên cái đĩa xanh bỗng lục cục nối ráp vào nhau, lanh lẹ lao đến bổ một nhát vào tay làm hắn giật nảy mình. Hóa ra hắn vừa mê đi. Cái khát vọng giết con rắn đáng ghét và ăn thịt nó cứ luẩn quẩn trong não hắn như một cục u nhức nhối không chịu vỡ. Hắn chẳng còn sức để chiến đấu nội tâm với nó nữa, cả cơ thể như chìm sâu xuống một vùng tăm tối, nặng trĩu và u ám, nhưng ý nghĩ tiêu diệt con rắn lại như một sợi dây sắc và dai buộc chặt sự sống vào đó.

Còn cái vật nhơn nhớt, tanh tanh, vừa mềm vừa cứng ấy hẳn là cũng muốn cạnh tranh quyết liệt với hắn nên cứ uốn éo trườn bò, lúc thì gồng lên, lúc lại quắn quéo xoay mình trên cái cọc bên cạnh khiến ruột gan hắn cứ sôi lên sùng sục. Năng lượng hăm dọa của kẻ ác thường lại cứ tràn trề, dai dẳng vậy. Hắn vừa muốn giết chết con rắn, vừa muốn garo vết cắn mà cánh tay còn lại và cả cơ thể cứ nặng trĩu đi, chỉ thấy một cơn đau nhức bò rần rần, rùng rục siết dần lên ngực. Tim hắn nặng như một hòn đá tảng, đè xuống, nghẹt cứng.

*

Mặt trời ưỡn quầng lớn trên đỉnh đồi, vàng nhẫy cả một vùng, hắn thấy những tia vàng ấy như găm ráo riết vào da thịt đang khô nứt của mình. Bỗng xa xa, hiện lên hình ảnh ngôi mộ dưới gốc cây mận của Chiến nhô cao như một cánh buồm vươn thẳng ngạo nghễ. Phía trên mộ, anh ngồi lặng lẽ xoa đầu hai mẹ con con vượn, quai hàm vuông vắn, cương nghị. Mắt con vượn mẹ tràn ngập yêu thương, dịu dàng ngắm con vượn con nằm gác đầu lên chân anh chiến sĩ OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á mà nó cực kỳ ngưỡng vọng.

Phía cửa, Chinh ngồi ngắm họ, khuôn mặt còn vương nét buồn mà hắn thấy sao lại hòa trộn với nụ cười xa mờ của mẹ hắn, cứ như hào quang ánh rực trong chiều tà. Chiếc bè từ từ trôi ra phía cuối bản, nơi bắt đầu của dòng thác mới hình thành chuẩn bị ập xuống vực, nước ào ào trút như rũ sạch cơn cuồng nộ. Con rắn vẫn gan lì quắp chặt lấy cái cọc bên cạnh, cố vươn cao đầu, thè cái lưỡi ba nhánh chứa đầy chất độc ra hăm dọa.

Kệ xác nó. Giây phút này, nó, cơn lũ dữ, cái chết hay mọi giàu sang, phú quý, quyền uy cũng không thể sánh bằng thơ ấu bên mẹ và nụ cười trong trẻo của Chinh. Chao ôi! Hắn thèm biết bao những ngày bình yên ấy. Hắn cố ngóc đầu dậy gọi mẹ, gọi Chinh, nhưng làm sao cổ họng bỗng như bị thông nọng xuống phổi, hộc lên những thanh âm dài bi thương như tiếng vượn hú xa xăm, bị nhấn chìm trong tiếng thác ầm ầm trút xuống vực sâu Pom coọng. 

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Việt Hằng

Các tin khác

Minh họa: Lê Tâm

Tư duy con cua

Chị Tú, vợ của lão Trần, vừa trở thành tâm điểm chú ý của cả cơ quan khi nhận danh hiệu Gương mặt công chức ưu tú vào dịp cuối năm, kèm theo đó là quyết định thăng hai bậc lương.

Bữa tiệc “xác thịt”

Bữa tiệc “xác thịt”

Chỉ trong sáu ngày, từ 18 tháng Sáu tới 23 tháng Sáu, đã có ba nhân viên dưới trướng anh Keo, thợ săn ảnh tôi quen, liên tiếp qua đời do xuất huyết não cấp tính. Nếu nhân viên công ty này toàn các bác bảy, tám mươi tuổi thì còn hiểu được. Nhưng họ đều là thanh niên mới ngoài hai, ba mươi, thực sự rất đáng ngờ. Tôi bắt đầu cuộc điều tra. Tôi hỏi dạo gần đây anh Keo có làm mếch lòng ai không.

Vua hám lợi

Vua hám lợi

Ở một thị trấn nhỏ miền Bắc có một người mà ai cũng biết, gọi là “Vua hám lợi”- đó là lão Vương. Lão Vương năm nay hơn năm mươi tuổi, dáng người không cao nhưng đôi mắt lão cực kỳ linh lợi, lúc nào cũng đảo quanh như thể đang tìm cơ hội kiếm lợi tiếp theo.

Trăng đỏ

Trăng đỏ

                                                                                                             Truyện ngắn dự thi của Vi Hợi

Trăng trên đỉnh Phá Khao đêm nay lạ lắm. Nó không vàng vọt như những đêm hanh hao đầu mùa, cũng không bạc trắng như sương muối. Nó đỏ quạch, đặc quánh như vũng máu loãng đổ dền lên những phiến đá tai mèo sắc lẹm. Gió núi thổi thốc qua những hốc đá, phát ra âm thanh u u, rền rĩ như tiếng của hàng ngàn con ma khát nước đang bò lê lết dưới thung sâu.

Ông Ậu mo cuối cùng

Ông Ậu mo cuối cùng

Tôi đặt lễ, thắp nhang lên bàn thờ người Ậu mo cuối cùng của bản. Thay cho lời khấn vái như người dưới xuôi, tôi lẩm nhẩm đọc một đoạn “mo dẫn đường”. Vì tôi biết, ngày ông Ậu Cường về Mường Ma, không có ông Ậu nào đọc bài mo dẫn đường để dẫn vong hồn ông lên trời. Thông đứng lặng cạnh bên nghe tôi đọc làu làu. Xong rồi, tôi với Thông cùng ngồi xuống chiếc chiếu từ ngày xưa, ngày ông Ậu Cường vẫn thường ngồi, trải phía trước bàn thờ.

Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi rơi vào bụng khủng long

Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi rơi vào bụng khủng long

Nhiều thập kỷ trước, một bộ xương khủng long bạo chúa đã được khai quật tại thị trấn này. Chỉ sau một đêm, nó đã khơi dậy cơn sốt khảo cổ học trên toàn quốc. Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K địa phương đã phân bổ ngân sách khổng lồ cho việc OK9 đã banh bảo tàng và các điểm Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá. Loài khủng long mới được phát hiện này được tôn vinh như linh vật mới nhất của thị trấn.

Nhà có vợ lười

Nhà có vợ lười

Vợ của lão Lâm tên là Lili, con người cũng không tệ, chỉ có điều là cực kì lười biếng. Tối hôm ấy, con trai của lão Lâm đang làm bài tập bỗng đặt phịch cây bút xuống rồi kêu đói. Khi ấy lão Lâm đang ngồi trước vi tính làm kế hoạch cho công ty. Lão dừng Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP lại, hỏi con trai:

Đêm Mê Linh

Đêm Mê Linh

Cha ta là Lạc tướng đất Mê Linh. Mẹ ta là dòng dõi Hùng Vương. Cả hai cai quản một vùng đất với mấy trăm gia nô lo Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP điền trang. Họ cùng trồng cấy, đốn cây, đi săn, đánh cá với mọi người. Cha ta rất khỏe, có thể giương được cây cung mà không ai giương được, nhiều con mãnh thú đã phải bỏ mạng dưới tay người. Mẹ ta rất đảm, không ai dệt lụa khéo bằng bà. Bà lại có một vốn học vấn rất phong phú ít người có.

Khờ quá!

Khờ quá!

Công ty chúng tôi quyết định mở nhà ăn phục vụ bữa sáng và bữa trưa. Chi phí ăn uống được chia đôi giữa công ty và nhân viên, bữa sáng 4 tệ, bữa trưa 6 tệ, ai đăng ký thì ăn. Ngoài ra, do bữa sáng thường gấp gáp, những nhân viên ăn tại nhà ăn công ty được phép đi làm muộn hơn nửa tiếng.

Vắt mình ngoài lan can

Vắt mình ngoài lan can

Phố xá sáng mùa hạ đang yên bình trong không khí mát mẻ, bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Trên sân thượng của một khách sạn cao tầng, một thanh niên đang bám mình lơ lửng ngoài lan can sắt. Gã vắt vẻo trong tư thế nguy hiểm, tay không ngừng thả những viên sỏi xuống khoảng không, miệng liên tục lẩm bẩm.

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Mấy hôm nay Đại Bảo có điều lo buồn vì căn nhà mới mua cần phải sửa sang mà với số tiền có trong tay cũng còn phải thiếu đến một vạn đồng nữa. Giữa lúc Đại Bảo đang ngồi nghĩ cách để xoay xở số tiền này thì tiếng chuông cửa reo.

Vực khuya

Vực khuya

Đêm Nga Mi hun hút sâu. Tiếng ve như sôi một lúc đầu hôm rồi ngưng bặt. Giờ đến tiếng dế lích rích. Tiếng tắc kè rõ ràng, gọn ghẽ. Toản thả lỏng người ở thế "xác chết". Để mặc tâm trí mình lang thang trong rừng sâu. Mùa này hoa dẻ nở rộ, thơm như lay như cột. Càng về đêm càng thơm.

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Mỗi lần Vân đỡ anh dậy, anh vòng tay qua cái cổ ấm áp của cô và áp gò má anh vào má cô. Những lúc như thế, anh cảm thấy run rẩy, anh cảm thấy sức nặng của tấm vải bạt đắp lên chân nặng cả nghìn cân. Anh muốn đứng dậy, bế bổng cô chạy ra khỏi cái cửa hang chết tiệt kia, ra đứng giữa đất trời mà hét lên, mà quay cô mòng mòng như cánh quạt của mấy con “diều hâu” tuần tiễu trên bầu trời.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.

Chuyện con nhà lính

Chuyện con nhà lính

Vài ba hành khách khác định ngồi ở chiếc ghế cạnh người lính, nhưng họ nhìn thấy thông báo và bỏ đi. Khi máy bay gần kín chỗ, người lính thấy một cô gái rất xinh đẹp vội vã bước vào khoang máy bay nên anh ta nhanh chóng gỡ tờ thông báo khỏi chiếc ghế trống bên cạnh. Bằng cách ấy, anh lính nọ đã có được một cô gái đồng hành cùng mình trên suốt chặng bay.

Kẻ điên xem hát

Kẻ điên xem hát

Vào thời nhà Thanh, có một kẻ điên sống ở vùng Giang Nam rất mê xem hát kịch. Mỗi khi đi xem hát, hắn thường vừa xem vừa điên điên khùng khùng kéo ống quần của người khác lên nhìn, miệng còn ngâm nga điệu hát: “Chân vàng nhỏ, chân bạc xinh, kéo quần lên cho mình nhìn ngắm…”.

Đi qua dòng sông

Đi qua dòng sông

Giọng chị mơ hồ và hoảng hốt. Tôi ngước nhìn chị. Dưới ánh trăng, chị đẹp một cách lộng lẫy, như một bức ảnh nàng tiên cá tôi từng được thấy trên tờ họa báo. Làn tóc đen xõa xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Chị khổ lắm Hoàng ơi". Tôi khẽ đặt bàn tay lên vai chị: "Ta về thôi chị". Đêm ấy, bu tôi không về vì dì tôi trở bệnh.

Mây trời Huổi Chỏn

Mây trời Huổi Chỏn

Phía ngoài, một khẩu lệnh đanh gọn. Ngay lập tức mũi đột phá gồm ba chiến sỹ cơ động lao thẳng về phía các đối tượng đang chặn đầu tiên, đẩy bật chúng về phía sau. Cực nhanh sau đó, từng tốp hai đồng chí lao vào đánh gục, tước vũ khí, khóa tay các đối tượng. Mấy chục đối tượng hàng sau, hung hãn cầm gậy gộc, vũ khí lao lên nhưng…  hự…ụp…  chúng hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Vụ cháy hy hữu

Vụ cháy hy hữu

Có một người tên là Hồ Lai, lúc nào cũng nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Anh ta lười biếng và không làm bất cứ Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nào cho tử tế. Bị gia đình thúc giục, anh ta vay mượn tiền và gom góp đủ để mua một chiếc xe máy cũ rồi bắt đầu buôn bán rau củ.