Tiến sĩ Hà Thanh Vân: Người đàn bà trôi giữa những chuyến đi

img-9440.jpg

Tôi gặp Hà Thanh Vân trong một quán cà phê đông người. Chị đến sớm, ngồi cạnh cửa sổ, trước mặt là chiếc máy tính đang mở dở một bài viết. Tôi nhớ mình đã nghĩ thật khó ghép người phụ nữ có nụ cười rộng và giọng nói dí dỏm này với những bài phê bình từng khiến không ít người khó chịu. Nhưng, càng quen chị, tôi càng thấy mình đã nhầm. Người đàn bà hay cười trước mặt tôi, người xuất hiện ở các sân bay, trên những chuyến xe đường dài và trong những cuộc tranh luận ấy thực ra chỉ là một.

Sau này, khi đã quen chị hơn, tôi thường nhìn thấy những tấm ảnh chị đăng trên mạng. Hôm thì ở một sân bay lúc trời còn chưa sáng hẳn. Hôm thì ở ga tàu điện ngầm của một thành phố xa lạ. Hôm khác lại là một con đường bụi đỏ ở phía Tây hay một đỉnh núi đầy gió. Trong ảnh thường có một cuốn sách, một món đồ lưu niệm nhỏ hay một con thú nhồi bông được mang về từ đâu đó.

Tôi có cảm giác chị rất ít khi đứng yên quá lâu ở một chỗ. Không phải vì chị vội vàng. Chỉ là thế giới ngoài kia dường như luôn còn điều gì đó khiến chị muốn tiếp tục đi. Chúng tôi nói chuyện đủ thứ. Một bộ phim mới xem. Một cuốn tiểu thuyết cũ. Một câu chuyện rất vụn vặt xảy ra trên đường tới quán. Hà Thanh Vân kể chuyện có duyên. Một câu chuyện bình thường qua miệng chị thường vòng qua vài cuốn sách, vài người quen, vài kỷ niệm cũ rồi mới quay trở lại điểm xuất phát.

Lần đầu tiên tôi thấy chị phát biểu trong một hội thảo, căn phòng khá yên ắng. Những tham luận lần lượt được trình bày. Hà Thanh Vân ngồi phía dưới, ghi chép rất nhiều. Đến khi chị cầm micro, không khí trong phòng thay đổi. Chị không nói lớn. Chị chỉ nói thẳng hơn.

Sau buổi hôm đó, chúng tôi đi bộ ra bãi gửi xe. Trời đã tối. Tôi hỏi chị có bao giờ thấy phiền không khi liên tục trở thành người đưa ra những ý kiến trái chiều. Chị cười: "Thật ra ai cũng muốn được yêu quý mà". Nói xong chị cúi đầu tìm điện thoại trong túi xách. Tôi nhớ câu nói ấy lâu hơn nhiều bài phát biểu của chị.

Những người từng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 với Hà Thanh Vân đều biết chị đọc rất kỹ. Tôi từng nhìn thấy chị ngồi trước một chồng tài liệu dày, dừng lại rất lâu ở những chỗ người khác lật qua rất nhanh. Thỉnh thoảng, chị dùng bút đánh dấu một dòng nào đó rồi im lặng. Có những điều người khác dễ dàng bỏ qua nhưng chị thì không. Điều đó đôi khi mang đến rắc rối.

Trong nhiều năm quen Hà Thanh Vân, tôi chưa bao giờ có cảm giác chị thích tranh cãi. Thực ra, nhiều lúc chị còn lười giải thích hơn người khác. Nhưng, có những chuyện chị không bỏ qua được. Tôi nhớ thời điểm bộ phim "Đất rừng phương Nam" gây ra rất nhiều tranh luận, mạng Ok9 cab trò chơi casino phổ biến đầy những lời khen, chê. Người ta thích hoặc không thích bộ phim rất nhanh. Hà Thanh Vân thì không, chị đi tìm sách, đọc lại tư liệu, xem lại những văn bản cũ. Rồi, ngồi ghi chép.

Có lần tôi hỏi đùa: "Chị định viết luận án hay sao mà đọc dữ vậy?". Chị cười: "Thì phải biết mình đang nói về cái gì chứ". Lúc ấy tôi chợt nhận ra giữa Hà Thanh Vân và nhiều người khác có một khác biệt rất nhỏ. Khi gặp một vấn đề, phần lớn chúng ta thường bắt đầu bằng ý kiến. Hà Thanh Vân thường bắt đầu bằng việc đọc.

Có lẽ, vì thế mà chị nhiều lần trở thành tâm điểm của những cuộc tranh luận. Không phải vì chị cố tình đứng ở phía đối lập. Chỉ là chị có thói quen đặt thêm một câu hỏi khi mọi người đã vội kết luận. Thói quen ấy đôi khi khiến người khác khó chịu. Nhưng, tôi nghĩ cuối cùng nó cũng là một phần tự nhiên trong cách Hà Thanh Vân nhìn thế giới. Chị luôn muốn đi thêm một đoạn nữa sau điều đang hiện ra trước mắt.

Có lần chúng tôi ngồi uống trà sau một cuộc tranh luận khá căng thẳng. Một người nào đó vừa nói những lời không dễ nghe về chị. Hà Thanh Vân vẫn ngồi bóc hạt hướng dương như không có chuyện gì xảy ra. Tôi hỏi: "Chị không buồn à?". Chị suy nghĩ một lúc."Có chứ". Rồi, chị cười. Tôi chờ chị nói thêm. Nhưng, chị không nói gì nữa.

Ngoài các hội thảo và những cuộc tranh luận, Hà Thanh Vân không giống hình dung của nhiều người. Chị cười nhiều. Và, kể chuyện rất hay. Có lần chúng tôi ngồi gần hết một buổi chiều chỉ để nói về một cuốn sách cũ. Từ cuốn sách đó, câu chuyện đi sang một nhà thơ đã mất. Rồi, từ nhà thơ ấy lại đi đến An Giang, nơi chị đã sống suốt những năm thơ ấu. Tôi vẫn nhớ cách chị kể về những con đường nhỏ, những mùa nước nổi và chuyện về người cha mà chị rất mực yêu kính, với những lá thư tay chữ đẹp như con gái. Những ký ức ấy hiện lên tự nhiên như thể chúng chưa bao giờ rời khỏi chị.

img-9443.jpg
Tiến sĩ Hà Thanh Vân đam mê với những chuyến đi.

Đi cùng Hà Thanh Vân trên một chặng đường dài là một trải nghiệm khá đặc biệt. Tôi từng cùng chị về Thái Nguyên một lần. Từng ngồi trên xe chạy từ Nghệ An về Hà Nội một lần. Đường dài thường làm người ta mệt hoặc im lặng. Hà Thanh Vân thì không. Chị có thể nói từ Lý Bạch sang một câu chuyện trong OK9giaitri đăng nhập văn chương hôm nay mà không hề gượng ép. Có lúc tôi chỉ ngồi nghe. Ngoài cửa kính, những cánh đồng và thị trấn nối nhau trôi qua. Trong xe, câu chuyện vẫn tiếp tục.

Nhưng, điều tôi nhớ nhất lại không phải những lúc chị nói. Mà là những lúc chị im lặng. Có những đoạn đường rất dài, Hà Thanh Vân đột nhiên thôi kể chuyện, quay mặt nhìn ra cửa sổ. Ánh mắt chị khi ấy khác hẳn. Không buồn. Cũng không vui. Chỉ giống như đang đi ngang qua một miền ký ức nào đó mà tôi không được biết.

Người mới quen chị thường thấy bối rối. Họ nghe kể về một nhà phê bình nổi tiếng thẳng thắn. Rồi, họ gặp một người phụ nữ hay cười, thích bông đùa và có thể dành rất nhiều thời gian để nói về những điều chẳng liên quan gì đến học thuật. Có lần tôi hỏi: "Chị có bao giờ thấy mệt không?". Chị cười: "Có chứ. Ai mà chẳng mệt". Tôi chờ chị nói thêm. Nhưng, chị chỉ quay sang nhìn dòng xe đang đi ngoài đường. Im lặng.

Sau này tôi đọc những tản văn của chị. Đó là một trải nghiệm khá lạ. Người phụ nữ đang viết về tình yêu, tuổi trẻ, hôn nhân và những chuyện nhỏ nhặt trong OK9giaitri đăng nhập dường như khác hẳn người tôi vẫn gặp trong các hội thảo. Nhưng, chỉ khác trong vài phút đầu tiên. Đọc thêm một lúc, tôi nhận ra đó vẫn là Hà Thanh Vân. Chỉ là ở đây chị không tranh luận với ai.

Có lần tôi nhìn thấy ảnh chụp căn phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của chị. Căn phòng không lớn. Sách nằm trên giá, trên bàn, trên ghế và cả dưới sàn. Giữa đống sách là một bình hoa nhỏ. Tôi nhớ bình hoa ấy không phải vì nó đặc biệt mà vì nó quá bình thường. Nó đứng đó rất tự nhiên giữa sách vở, bản thảo và những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP chưa làm xong.

Tôi từng thấy chị bỏ dở một cuộc trò chuyện về văn học để gọi điện cho một học trò đang gặp chuyện gia đình. Tôi từng nghe kể về những chuyến đi bất ngờ chỉ để ngồi cạnh một người đang cần có ai đó bên mình. Những chuyện ấy chị hiếm khi nhắc đến. Những người làm phê bình thường phải quen với một dạng cô đơn riêng. Có lần Hà Thanh Vân nói với tôi rằng, một nhà phê bình đúng nghĩa luôn phải chấp nhận sự đơn độc nhất định. Tôi không thấy trong giọng chị có sự cay đắng. Cũng không có vẻ tự hào. Chỉ là một sự chấp nhận.

Và, điều khiến tôi nhớ nhất về chị cuối cùng cũng không phải một bài phê bình nào. Mà là cảm giác nhất quán hiếm hoi ở một con người. Có lẽ, ai rồi cũng mệt, chị từng nói như thế. Nhưng rồi sáng hôm sau người ta lại thấy chị ở một sân bay nào đó, mang theo một cuốn sách, chuẩn bị đi tiếp.

Dương Trí Toàn

Các tin khác

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Chúng tôi về thăm khu tưởng niệm nhà văn, liệt sĩ Nam Cao (1917-1951) đúng vào vụ chuối ngự chín rộ thơm phức. Nằm bên sông Châu, những cây đại quanh vườn ra hoa quanh năm trắng muốt. Khu tưởng niệm nhà văn Nam Cao (thành lập năm 2004) là một trong số ít địa chỉ văn chương được công nhận là Di tích cấp Quốc gia (2023). Đây là một quần thể di tích, gồm bảo tàng di sản văn học của Nam Cao, ngôi nhà Bá Kiến và dấu chứng lò gạch trong làng.

Người cán bộ an ninh anh hùng có hồn thơ lãng mạn

Người cán bộ an ninh anh hùng có hồn thơ lãng mạn

Ông là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên của lực lượng Kỹ thuật nghiệp vụ OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á. Ông được giao trọng trách Cục trưởng Cục An ninh mạng đầu tiên (năm 2010-2011) và sau đó là Cục trưởng Cục Kỹ thuật nghiệp vụ I, Tổng cục An ninh (2011-2014). Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, những đóng góp quan trọng cho sự nghiệp bảo vệ an ninh quốc gia và giữ gìn trật tự an toàn Ok9 cab trò chơi casino phổ biến, tháng 8/2015, Đại tá Đào Văn Vinh được Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nữ chiến sĩ OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á viết tiếp ước mơ trên giảng đường

Nữ chiến sĩ OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á viết tiếp ước mơ trên giảng đường

Giữa hàng trăm học viên tốt nghiệp Khóa D47 của Học viện Cảnh sát nhân dân (CSND) cái tên Ngô Linh Nga để lại nhiều ấn tượng đặc biệt. Với GPA 3.82/4.0, điểm khóa luận tuyệt đối 10/10 và bảng thành tích "khủng" trên nhiều lĩnh vực, Ngô Linh Nga là gương mặt tiêu biểu cho thế hệ học viên OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á nhân dân (OK9 Cab) năng động, hội nhập, giàu trách nhiệm và không ngừng vượt lên chính mình.

Nghệ sĩ ngoại giao

Nghệ sĩ ngoại giao

Khi kết bài, cậu phải làm sao cho nó có vị "vừa ngọt vừa đắng". Đừng có khen không, mà cũng đừng có chê hết. Phải giữ cái thế thăng bằng thì mới tồn tại được.

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên" tại Thủ đô Hà Nội diễn ra từ ngày 9 đến 12/7/2026 do OK9 đã banh phối hợp với UBND TP Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026) đã thành công rực rỡ, để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp trong lòng khán giả và du khách Thủ đô.

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP OK9 Cab sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo OK9 Cab hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

“Chiến dịch 500 ngày đêm” đưa các liệt sĩ trở về không chỉ là một đề án hành chính hay chỉ tiêu quy tập, mà đó là bản tuyên ngôn bằng hành động của một Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 chưa bao giờ quên giá trị của sự hy sinh. Đó là mạch nguồn tri ân bền bỉ, chảy từ quá khứ hào hùng qua hiện tại trách nhiệm và hướng tới tương lai nhân văn. Trong dòng chảy ấy, văn hóa tri ân không chỉ là đạo lý, mà đã trở thành sức mạnh nội sinh, định hình nên cốt cách và bản sắc độc bản của con người Việt Nam.

Ngọn đèn thức gọi dòng sông

Ngọn đèn thức gọi dòng sông

Ven bờ sông Hoài Nhân có loài hoa lạ lùng: hoa Minh Đăng, thân cứng chấp gió mạnh, lá đỏ thắm, mỗi cây đến cả bốn mùa cho chín bông hoa vàng rực có hình từa tựa lồng đèn. Hoa có mùi thơm lạ lắm, như mùi trầm thơm trên bàn thờ cứ gợi nhắc xa xăm, cứ hướng ta lên bầu trời vời vợi, ngửi lâu là chảy lệ nhớ thương...

Hình tượng Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc OK9 đã banh hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Cô gái yêu phim Pháp

Cô gái yêu phim Pháp

Sheila lớn lên ở Sheffield, một thị trấn phía Bắc nước Anh từng nổi tiếng với sự tinh xảo của nghề dao kéo và lòng dũng cảm của các phi công không quân. Đến năm mười bảy tuổi, vinh quang của thị trấn đã phai tàn, và quý bà thời Victoria tráng lệ đã trở thành một người buồn tẻ thất vọng.

Nhầm ngăn kéo

Nhầm ngăn kéo

Bá tước DuPont không giấu nổi vẻ đắc ý. Vừa sải bước về phía phòng ăn, ông vừa lướt nhanh tấm da cừu cũ kỹ mới tìm thấy trong kho lưu trữ. Đây chính là bản đồ dẫn lối đến kho báu thất lạc của dòng họ DuPont danh giá.

Thăm người nhà

Thăm người nhà

Giữa cái nắng hanh hao của buổi chiều tại Trại cải tạo Đông Sơn, Trần Lực đang vùi đầu vào xấp hồ sơ phạm nhân dày cộm. Tiếng lật giấy sột soạt bỗng bị ngắt quãng bởi một giọng nói run rẩy, đầy vẻ khẩn cầu từ phía cổng: