Trước mặt anh, một thanh niên chừng 21- 22 tuổi đang nằm còng queo. Được biết, đây là một sinh viên tư thục. Anh ta trọ ở căn phòng tồi tàn, không có cả lò sưởi này vì giá rẻ.
Lây khám nghiệm xong, tuy thời tiết giá lạnh, vẫn cố gắng hoàn tất biên bản. Chợt anh bắt gặp một tờ giấy lộn trên bàn. Anh vồ lấy, mừng rỡ vì nhận ra đây là thư của người đã khuất, ghi lại rành rõ lý do anh ta tự tử.
Thì ra anh chàng sinh viên ấy đã không chịu nổi nỗi cô đơn trong ngày lễ Thánh truyền thống ấm cúng này. Không một người thân thích, trong ngày lễ, chàng sinh viên cảm thấy vô cùng trống trải. Anh khao khát có được một người con gái ở kề bên, mong ước được ái ân cùng nàng. Nhưng sự việc lại diễn ra không như điều anh mong đợi. Người con gái xa lạ, đẹp như thiên thần ở trọ trong căn phòng bên kia, cách phòng anh chỉ một bức tường đã làm anh mê mẩn, dù họ chỉ gặp nhau một đôi lần lúc lên xuống cầu thang - tờ giấy để lại đã cho biết như vậy.
Đêm ấy, mặc dù là đêm lễ Thánh song chàng sinh viên nọ cứ trằn trọc không sao ngủ được. Chàng vật vã với nỗi cô đơn lạnh lẽo. Bất chợt, chàng nghe thấy những âm thanh lạ phát ra từ phía căn phòng cô gái trọ. Âm thanh "mách bảo" cô gái đang cuồng nhiệt trong phút giây hoan lạc. Hơi thở của nàng trở nên gấp gáp, dồn dập, xen vào đó là những tiếng rú biểu lộ sự khoái cảm tột đỉnh! "Suốt cả tiếng đồng hồ, tâm hồn tôi đã bị "tra tấn" bởi những tiếng rên, tiếng rú đầy lạc thú ấy. Nhưng thôi, miêu tả kỹ ra đây làm gì" - Bức thư cho biết. Và rồi, chính tiếng rú ấy của cô gái "thiên thần" đã như lưỡi gươm chọc thẳng vào trái tim cô đơn của chàng sinh viên. Không thể chịu đựng nổi sự đau đớn, hờn giận, ghen tuông, chàng đã kết liễu đời mình bằng sợi dây rèm cửa.
Đọc xong lá thư tuyệt mệnh của chàng sinh viên xấu số, ký tên vào biên bản khám nghiệm, trước khi bước ra khỏi phòng, Lây dỏng tai lắng nghe…. Bên kia bức tường hiện đã yên ắng. Chắc "thiên thần" và tình nhân của nàng đã thiếp vào cõi mộng sau cuộc truy hoan cực độ - Lây nghĩ vậy. Anh giắt bút vào túi áo, xách túi y cụ định cùng viên cảnh sát và bà chủ nhà còn ngái ngủ đi xuống lầu. Chợt một ý thích tò mò trỗi dậy trong anh: "Nếu mình gặp "thiên thần" và người bạn tình của cô, biết đâu họ sẽ cung cấp thêm nhiều tài liệu quan trọng bổ sung cho hồ sơ án mạng". Hơn nữa, Lây cũng muốn nhân dịp này được chiêm ngưỡng nhan sắc của cô gái, thử xem thực chất cô ta đẹp cỡ nào mà để một chàng trai măng tơ phải điên khùng đến độ thắt cổ tự tử. Lây gõ cửa phòng. Không ai trả lời. Bà chủ nhà thấy vậy kêu to: "Cô Mari! Cô Mari!". Căn phòng vẫn im ỉm, không một tiếng đáp trả. Sự thể buộc bà chủ nhà phải mở cửa phòng bằng chìa khóa riêng. Vừa mới bước chân vào phòng, bà chủ nhà đã kêu rú lên rồi hốt hoảng chạy bổ ra ngoài, mặt cắt không còn một hạt máu. Mọi người ập vào phòng, kéo toạc màn cửa và đến lúc này thì mọi chuyện… đã rõ. Người thanh niên bên kia bức tường đã ngộ nhận. Anh ta không phân biệt nổi bản chất những âm thanh phát ra từ căn phòng của "thiên thần". Thì ra, nàng đã phải vật vã, lăn lộn tới cả tiếng đồng hồ trước khi chết. Liều độc dược cực mạnh đã đặt dấu chấm hết cho cuộc đời nàng, song nó chưa thể ngay lập tức làm tàn phai nhan sắc "thiên thần" của người đẹp. Bên gối ngủ của nàng là một bức thư tuyệt mệnh. Và cũng như chàng sinh viên, nàng đã tâm sự về nỗi cô đơn trống trải đến tột cùng mà nàng phải gánh chịu trong ngày lễ Thánh ấm áp của nhân gian.
Đó là câu chuyện lạ lùng, bi đát xảy ra giữa lòng thủ đô Luân Đôn vào một đêm Giáng sinh