Trong lúc mọi người tranh luận, Airis bỏ đi gặp người Ok986 vip Thiên đường trò chơi mới quen qua điện thoại. Cuộc gặp được ấn định ở một góc hẻo lánh trong công viên để những người quen của chị khỏi bắt gặp. Qua câu chuyện, Airis thấy giữa họ có nhiều điểm chung. Smith cũng mê khảo cổ, thậm chí còn sưu tập và OK9 thể thao xanh chín đồ cổ. Trong phút chốc, Airis - thay vì nghĩ đến bản báo cáo, lại mơ màng nghĩ đến cuộc sống chung trong tương lai với người Ok986 vip Thiên đường trò chơi lịch sự, hấp dẫn này.
Cuối cuộc trò chuyện, đánh hơi thấy cá đã cắn câu, Smith gạ:
- Bây giờ, chị hãy cùng về nhà tôi rồi sẽ biết mình phải làm gì tiếp theo.
Airis do dự một chút. Đã bốn năm liền chị đến dự hội nghị của Viện Sử, nhưng chưa bao giờ chị gặp được người Ok986 vip Thiên đường trò chơi hấp dẫn như Smith. Chị lấy điện thoại di động, thông báo là quên một phần của bản báo cáo ở nhà nên muốn lui việc đọc báo cáo.
- Rất tốt! - Smith vừa nói vừa cầm điện thoại của chị, bảo là để chị khỏi nghe máy mà thay đổi ý định.
Ngôi nhà của Smith ở ngoại ô nên xe phải chạy khá lâu. Cuối cùng, nó dừng lại bên chiếc hàng rào cao. Smith giúp chị xuống xe rồi nhanh tay mở cổng. Họ theo con đường nhỏ trồng cây, bước vào tòa biệt thự đẹp.
Tòa biệt thự không giúp cho Airis hiểu gì về chủ nhân, ngoại trừ một điều là trong đó, không hề thấy bóng dáng phụ nữ. Trong phòng khách, Airis ngạc nhiên nhìn thấy tấm ảnh đặt trước cái bình bằng bạc đẹp có cắm hoa.
Chị lại bên tấm ảnh. Hình trong ảnh là hai cô gái trẻ, hấp dẫn, mặc áo dài kiểu cũ. Bộ mặt họ trông hao hao giống mặt Smith. Airis quay về phía anh ta, hỏi:
- Trong ảnh là những ai thế?
- Đó là Roza, mẹ tôi và Lili, dì tôi.
- Hai cái tên đẹp.
- Đúng, tên của hai loài hoa đẹp.
- Hiện nay, họ ở đâu?
- Tôi không biết.
Nghe trả lời, Airis thấy lạ, nhưng thấy chủ nhân trả lời nhát gừng nên chị không hỏi tiếp.
Nhưng rồi chính chủ nhà đã làm khách sửng sốt thêm khi anh ta bảo:
- Mẹ tôi đã nhờ dì Lili nuôi tôi lúc tôi mới 6 tháng tuổi, nhưng rồi đến hai năm sau, dì cũng học theo mẹ mà bỏ rơi tôi. Tôi được đưa đến trại mồ côi.
Có tiếng chuông cửa đột ngột. Smith nhăn mặt, khó chịu bảo:
- Lão hàng xóm của tôi lại bị mất mèo. Cả lão và con mèo nhà lão đều bị điên. Con mèo thường trốn đi khiến lão phải đi tìm. Nếu không mở cửa, thì lão sẽ tiếp tục bấm chuông. Các nhà quanh đây đều vắng vẻ. Tôi là hàng xóm duy nhất của lão. Chị ngồi đây, tôi sẽ trở lại ngay.
Tình hình không diễn ra như vậy. Mười phút sau, qua cửa sổ, Airis bước ra vườn. Vườn nhỏ, chỉ có mấy luống hoa, cây táo và bụi tầm xuân. Chị đi trên con đường đất nhỏ, ngắm hoa rồi lại vào nhà. Căn phòng vẫn vắng vẻ như cũ. Chị thấy buồn. Không có sách và tạp chí. Chị hờ hững lật giở cuốn danh bạ điện thoại. Các ký hiệu ở cạnh mấy cái tên hoa làm chị ghen. Toàn là tên phụ nữ. Cạnh một cái tên, có dấu hỏi. Chị không thích cái dấu hỏi đó. Chị bực tức lật giở sách để tìm thêm. Cạnh một cái tên, có dấu trừ, các dấu hỏi khác: Những phụ nữ có các tên như Lili, Roza, Deizi, Violet…
"Anh ta là kẻ lãng mạn!" - Chị nghĩ. Chọn toàn con gái có tên hoa. Có nghĩa, anh ta gọi cho mình không phải ngẫu nhiên, mà vì cái tên hoa của mình. Chị tiếp tục giở danh bạ cho đến lúc nhìn thấy cái tên có dấu chữ thập lớn, đậm ở cạnh cái dấu hỏi được gạch dưới. Chị thấy cái tên quen quen. Trước mắt chị hiện ra bộ mặt của cô gái tóc đen, cắt ngắn, Deize Xtoun. Chị nhớ là bức ảnh của cô gái đó đã được chiếu trên tivi có liên quan tới sự mất tích của cô ta. Deizi rời khỏi nhà cách đây gần một năm rồi bị mất tích. Chị sững người, cuốn danh bạ rời khỏi tay. Giở tiếp, chị dừng lại ở trang có cái tên nữa với dấu hỏi và chữ thập gạch dưới. Đó là tên của người đàn bà là Roza Spiller, nữ vận động viên nổi tiếng, mất tích đã nửa năm. Chị ta tập chạy buổi sáng rồi không về nhà. Tay run run, Airis giở tiếp danh bạ. Chị nhớ cách đây ba tháng, một phụ nữ cũng bị mất tích. Chị không nhớ tên. Có lẽ, nó bắt đầu từ chữ cái M. Dấu chữ thập chỉ người phụ nữ nào đó có tên Lidi Meriz. Không nghi ngờ gì nữa, Smith là gã điên, chuyên sát hại những phụ nữ có tên hoa.
- Lạy Chúa! - Chị kêu to, lao ra cửa, chạy trốn. Cửa khóa. Chị cố xoay mấy lần mà không được. Chị hiểu là lúc bỏ đi, Smith đã lặng lẽ khóa cửa.
"Hắn đã trù tính tất cả!" - Chị nghĩ - "Hắn đã khóa cửa. Có thể, mình phải kêu lên".
Chị kêu thật to:
- Cứu tôi với! Tôi là Airis Doison! Tôi bị nhốt! Tôi gặp nguy!
Chị kêu đến năm phút mà chẳng ai nghe thấy. Chị nhớ mình đã đi qua cả một dãy phòng trước lúc tới đây.
Chị nhìn quanh, tìm vật gì đó có thể tự vệ.
- Mình ngốc quá! - Chị kêu lên và chạy ra vườn, ra cổng. Cổng đóng. Chị buồn rầu nhìn các bức tường cao, thẳng tắp. Chị nhảy chồm lên mấy lần, cố bám vào bờ tường, suýt bị sa xuống cái hố cạnh nó có cái xẻng và đống đất lớn. Chị nhìn thấy cái hố sâu lút đầu người. Chị nhìn quanh, thấy là ở mỗi một luống hoa chỉ trồng các loại hoa thủy cúc, bách hợp, hồng. Chị rên lên vì sợ. Chị biết chính ở đây, phía dưới các bông hoa này, là những cô gái bị mất tích, còn chính chị đang đứng cạnh ngôi mộ tương lai.
Vậy là các cô gái có tên hoa hồng, bách hợp... đều đã bị giết. Trong lọ, cắm các loài hoa thủy cúc, bách hợp. Bây giờ, Smith chỉ còn việc giết chị, ném xuống hố, lấp đất lên rồi trồng hoa dẻ quạt. Sau đó, hắn ngắt một bông, cắm vào lọ. Nếu các cô gái được đánh dấu tên trong danh bạ cũng đều ngốc như mình, thì sắp tới, cái vườn sẽ được mở rộng. Chị rút ra cái kết luận ảm đạm đó rồi kêu lên.
Chị ngắt mấy bông hoa rồi quay vào nhà. Smith lặng lẽ hiện ra ở ngưỡng cửa, cánh tay phải giấu sau lưng, bảo:
- Xin lỗi, tôi đã để chị ngồi đây lâu. Tôi phải nghe câu chuyện dài về bệnh thấp khớp và cách điều trị nó. Tôi hy vọng chị đã không quá buồn?
- Không, không - Airis cười mỉm, răng nghiến ken két vì sợ.
Họ ra vườn.
- Chị đã biết mẹ và em gái mẹ tôi có tên là Roza và Lili - Smith nói với vẻ trịnh trọng.
- Đúng, tôi đã đoán ra là anh thích những cô gái mang tên các loài hoa - Airis ngắt lời và đi về phía cổng, cạnh cái hố đã đào.
Smith sửng sốt nhìn Airis. Airis tiếp tục lặng lẽ lùi khỏi cái hố, bảo:
- Vấn đề là ở chỗ, thật ra, tên tôi không phải là Airis mà là Boidik !
- Chị nói sao? - Smith hỏi và bất giác bỏ cánh tay cầm cái búa ở sau lưng ra.
Vẻ thô sơ của cái búa và ý định chôn sống nạn nhân của hắn khiến Airis có thêm sức mạnh. Chị nói:
- Đúng, tên tôi là như vậy, rất tiện để rút gọn là Boddi, Kakki, Dikki tùy anh hiểu. Đấy, tôi đã tự đổi tên.
Smith im lặng hoàn toàn bất ngờ với diễn biến của sự việc.
Airis nói tiếp:
- Boidik là tên của hoàng hậu, chiến binh, vợ góa của vị thủ lĩnh Prasatag của người Anh.
Smith gần như đã sát kề Airis đang tiến lại bên cái hố, sửng sốt hỏi:
- Của ai cơ?
- Của Prastag, Nofolk hồi năm 60 thuộc kỷ nguyên của chúng ta - Airis giải thích bừa và lại bên cái hố - Boidik đã khởi nghĩa làm chết 60 nghìn người La Mã. Bà ta đã được dựng tượng, bức tượng đặt ở thủ đô London của chúng ta mà chắc anh đã biết…
Smith bắt đầu từ từ giơ tay cầm búa lên nói: "Tôi biết khi London được OK9 đã banh". Chắc, hắn nghĩ là dù sao cũng phải giết Airis.
Airis dùng hết sức quật mấy bông hồng có gai vào mặt Smith, bảo: "Tuyệt!".
Smith kêu lên vì đau, hai tay ôm mắt.
Cái búa rớt xuống đất. Airis cầm búa đập vào đầu Smith, đẩy hắn xuống hố rồi lấy xẻng hất đất xuống hố một lúc lâu cho đến lúc hết cả đống đất.
Cần phải giậm đất, nhảy ở phía trên nó điệu nhảy của các chiến binh Anh thời cổ, sau đó, trồng hoa dẻ quạt. Airis nghĩ và chạy khắp các phòng để tìm điện thoại.
Cảnh sát đến rất nhanh. Họ đào hố, kéo Smith lên. Hắn ú ớ vừa kêu lên vừa nhổ đất ra khỏi mồm. Cuối cùng, Airis nghe thấy: "Đù mẹ Doibik!".
Viên cảnh sát dễ thương nhìn Airis với vẻ khâm phục, hỏi:
- Xin lỗi, anh ta nói tên ai? Tên vị nữ anh hùng của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 ta hay tên tạp chí?
- Không phải hoàng hậu, cũng không phải tên tạp chí, mà là tên người phụ nữ mạnh mẽ biết cách tự vệ - Airis kiêu hãnh trả lời rồi ngất đi