- Sát hạch trong khóa sắp tới rồi, muốn nghe ý kiến của mọi người. Anh là cán bộ lâu năm trong cục, hiểu rõ tình hình, tôi muốn trước tiên nghe giải pháp của anh. Anh cứ nói thẳng thắn, nói hết nhé, nói trên tinh thần OK9 đã banh để tôi lãnh đạo cơ quan ngày càng tốt hơn - Cục trưởng nói với thái độ hòa nhã trong điện thoại.
- Thật không dám... phải phiền ngài trong lúc trăm công nghìn việc đích thân gọi điện thoại. Từ khi ngài nhậm chức đến nay, tiến hành cải cách, cơ quan ai nấy cũng đều hoan nghênh, chúng tôi, từ to đến nhỏ, từ trong đến ngoài, từ dài đến ngắn… đều vô cùng kính phục ngài - Tôi vội lựa lời.
- Đừng lựa lời như vậy, có ý kiến khác không? - Giọng của Cục trưởng có chút biến đổi, giống như khi ngồi trên ghế nóng Chủ tịch vậy.
- Ý kiến khác? Để tôi nghĩ đã…- Tôi căng thẳng vò đầu bứt tai.
- Nói đi, nói đi, đừng ấp a ấp úng - Cục trưởng nhắc.
![]() |
| Minh họa: Lê Tâm. |
- Có, có, có…- Tôi vội vã lắp bắp - Có cán bộ phản ánh, tinh thần coi trọng sự nghiệp chung của Cục trưởng làm mọi người cảm động, Cục trưởng còn thường làm thêm ca đêm…- Tôi nhớ đến cậu lái xe Tiểu Trịnh nói với tôi, Cục trưởng thường chơi "má jiang" buổi tối, thậm chí nửa đêm bắt Tiểu Trịnh đưa đón, báo hại anh ta ban ngày cứ ngủ gà ngủ gật.
- Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 mà, nào muốn hết giờ là về đâu, hết việc mới về chứ. Các anh không phải cũng thường thức đêm sao? Tinh thần Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 như thế là tốt đấy, tôi có lời khen. Còn nữa không? - Cục trưởng ngọt ngào.
- Còn có một đồng chí nói, Cục trưởng kiềm chế bản thân rất tốt, ăn cơm cũng không cầu kì, cơm canh đạm bạc cũng vui - Tôi lại nhớ tới lời Phó thư kí nói, mỗi cuối tuần ông đều phải đưa Cục trưởng đến một nhà hàng nông gia có tiếng ở ngoại ô để ăn rau dại quả dại.
- Đây không phải rất bình thường sao, cán bộ lãnh đạo cần phải tiết kiệm hàng đầu, nào dám phô trương lãng phí? Còn có phản ứng nào nữa không? - Cục trưởng ngáp một cái.
- Không có, không có, mọi người đều nói ngài lãnh đạo rất có phương pháp, tư tưởng cởi mở, dũng cảm khai phá... - Tôi nói liều mấy câu, cũng có ý muốn đi ngủ, cái ngáp của Cục trưởng đã qua đường dây điện thoại mà lan truyền tới tôi.
- Mọi người nghĩ thế nào về chính sách cải cách nhà ở? - Cục trưởng lấy lại tinh thần.
- Phản ứng đối với cải cách nhà ở cũng được, chính là, chính là…- Nói đến cải cách nhà ở, tôi cũng lấy lại tinh thần, nói chính xác hơn là, tôi lấy lại được dũng khí.
- Chính là sao, cứ nói thẳng đi mà! - Khẩu khí của Cục trưởng rắn trở lại, thật ăn khớp với chức vụ của ông ta.
- Chính là…mọi người cảm thấy nhà mà ngài và vài Phó Cục trưởng chiếm hơi nhiều…
- Cái gì?! - Cục trưởng cao giọng.
- Mọi người đều phản ứng như vậy, ngài vượt qua tiêu chuẩn phân phòng, ảnh hưởng không tốt, tổn hại đến uy tín của ngài trong quần chúng - Tôi không kìm được nói ra những câu thật lòng.
- Điện thoại của ông sao vậy? Alô, alô, alô, làm sao mà lại cót ca cót két thế này, tiếng rè rè gì thế, tôi nghe không rõ, alô, alô…- Cục trưởng gào to lên, tiếp đến gác máy điện thoại.
Cái điện thoại đã giúp tôi, nếu không phải Cục trưởng nghe không rõ, tôi thật không biết sẽ dẫn đến cái họa gì! Điện thoại hỏng thật là đúng lúc.
