Ok986 vip Thiên đường trò chơi? Nàng luôn có Ok986 vip Thiên đường trò chơi bên cạnh, thậm chí lại toàn là những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà phụ nữ luôn mơ ước. Đó là những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi giàu có, những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi có địa vị, mà người ta hay gọi là đại gia. Còn nàng? Bây giờ người ta gọi nàng là gì nhỉ? Là gái bao, gái bay, gái gọi cao cấp, hay điệu đàng hơn có thể là kiều nữ. Cũng thế cả thôi, nhưng nàng vẫn có quyền để kiêu hãnh vì nàng thuộc một đẳng cấp khác trong giới bán hoa.
Nàng có học, và nàng đẹp. Một vẻ đẹp không giống bất cứ một cô người mẫu nào. Có thể nàng không chuẩn mực về số đo cho lắm, so với các chỉ số thời bây giờ nhưng muôn đời cái duyên hấp dẫn của người đàn bà thì không thời nào có thể phủ nhận nàng được. Thân thể nàng phồn thực, các đường cong cứ tròn mịn như tượng thạch cao. Một làn da nâu hồng, đầy sức quyến rũ trong chốn phòng the. Cặp mắt to đen lúc nào cũng lúng liếng ướt dưới hàng mi dày. Nụ cười của nàng đã làm cho rơi rụng không biết bao nhiêu chức tước của các đấng mày râu. Và nàng đã biết phát huy điều đó. Mẹ nàng bảo nàng giống bố. Bố nàng là ai? ở đâu? Khuôn mặt thế nào? Đã hơn 30 tuổi rồi nàng vẫn không có được câu trả lời.
Thường thì nàng ngồi trước gương vài phút ngắm khuôn mặt không trang điểm của mình, như đang đối thoại với người trong gương... Rồi nàng mở cái ngăn kéo thứ tám, nàng nhìn từng kỷ vật, có thể hôm đó nàng thích ngắm cái khuy tay áo măng séc mạ vàng tây hình con cá sấu của người Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà nàng chỉ qua có một đêm. Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đó nàng đã chủ động quyến rũ, điều đó quá dễ đối với nàng. Nàng muốn được úp mặt vào vòm ngực rộng của ông ta, được soi vào đôi mắt buồn nhưng đằm thắm của ông. Nàng biết nàng sẽ không có được ông ta nhưng nàng được tận hưởng những phút giây ngọt ngào bên người Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà nàng mơ ước trước khi ông ta đặt vào tay nàng một xấp tiền phẳng lỳ.
Nàng mỉm cười khi người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đó tròn xoe mắt nhìn nàng khá lâu khi nàng đẩy trả lại xấp tiền mà chỉ xin cái khuy tay áo. "Ô, nó chỉ bằng sắt mạ vàng tây thôi mà". "Vâng, nhưng em thích". "Nếu thích, anh có thể cho em cả bộ". "Không cần, chỉ một cái là đủ". Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi vẫn ngần ngừ khó hiểu. Tại sao người Ok986 vip Thiên đường trò chơi thông minh đến thế lại không hiểu nổi nàng vẫn có quyền yêu chứ? Hoặc có thể hôm đó nàng lại đặt lên bàn cái lược sừng xinh xinh màu hổ phách, cái lược của chàng sinh viên điển trai và hay làm đỏm, người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đầu tiên đã khảo sát cơ thể nàng trong một đêm nơi thôn dã khi lớp nàng đi thực tập. Hay cái chùm dây đeo chìa khóa này gồm cả bộ bấm móng tay, một cái kéo nhỏ xíu, một con dao nhíp và lại còn cả một cái ngoáy tai bằng đồng nữa chứ.
Nàng mỉm cười nhớ lại người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đó với dáng vẻ ngô nghê của một người suốt đời chỉ biết đến Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026. Không biết bây giờ chàng thế nào rồi, Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026 có cứu nổi chàng không? Chàng có trả lời được câu hỏi, vì sao nàng và cả cái chùm chìa khóa bất di bất dịch ấy lại có thể biến mất khỏi chàng nhanh đến như vậy? Nàng không bao giờ lưu giữ những món quà tặng của những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đã si mê nàng. Mặc dù hầu như chúng đều có giá. Nàng không bao giờ quan tâm đến chúng. Nhưng nàng lại chỉ thích lưu giữ những kỷ vật rất tầm thường mà nó luôn gắn chặt với người Ok986 vip Thiên đường trò chơi nàng nhớ. Nhưng, hôm nay... nàng lục lọi sâu trong cái ngăn kéo lộn xộn ấy để tìm một thứ mà nó chẳng liên quan gì tới cái xêri Ok986 vip Thiên đường trò chơi kia cả.
Nhà cô bé Mến thực ra chỉ là một cái quán nhỏ nằm sát mặt đường quanh năm hứng trọn những cơn lốc bụi mù của những chiếc xe tải chạy qua. Mà ngay cái quán cũng là của nhà bác Tam, mẹ con cái Mến chỉ ở nhờ. Bác Tam là một người đàn bà quá lứa sống độc thân. Lúc đầu bác Tam không cho ở, vì cái bản năng đàn bà của bác lên tiếng. Cô gái kia khác nào là kẻ sẽ phá tan cái cơ may của bác. Nhưng rồi nhìn cô gái với cái bụng lùm lùm, bác chợt hiểu và đồng ý để cô ở lại. Bác Tam chờ đợi ngày khai hoa của cô gái như chính mình đang chuẩn bị sinh con. Cái Mến ra đời, bác Tam cũng quên luôn giấc mơ làm vợ của mình mà chỉ nghĩ đến việc chăm nom cái Mến để mẹ nó tập trung việc bán hàng. Cái quán bán hàng thập cẩm từ gói mì tôm đến bao thuốc lá, từ chai nước mắm đến chai rượu trước kia lèo tèo thế mà bây giờ có cô gái mới đến đông khách hẳn lên. Chủ yếu người ta đến để ngắm người đẹp.
Cái Mến đã học lớp Một rồi mà đi về cứ thui thủi một mình. Chả hiểu sao các bạn trong trường cứ xa lánh nó. Nhưng cái Mến cũng chả quan tâm nhiều đến việc ấy, vì về nhà nó lại có người bạn hàng xóm vẫn trốn nhà sang chơi với nó. Cậu bé ở trong một căn nhà mái bằng thật đẹp, cái Mến chỉ ngó qua hàng rào thôi, vì nhà đó có cánh cổng gỗ to tướng và luôn luôn đóng, lại còn con chó bécgiê lúc nào cũng gầm ghè nhe hàm răng lởm chởm. Cậu bạn hàng xóm có cái tên rất công tử là Tuấn Anh, nhưng Mến cứ gọi là anh Tuấn cho dễ. Vả lại Tuấn Anh chẳng công tử tý nào. Tuấn Anh chỉ hơn Mến có một tuổi mà ra dáng người anh ra trò, nhường nhịn Mến đủ điều. Hai đứa chơi với nhau rủ rỉ thân thiết như hai anh em ruột. Chỉ có điều khi gần đến giờ mẹ cu Tuấn Anh đi làm về là cu cậu phải nhớ co cẳng chạy, chui rào vào nhà cho kịp, kẻo mẹ nó mà biết thì chỉ có nước ăn đòn.
Mẹ Tuấn Anh làm ở phòng văn hóa huyện, bố nó cũng là cán bộ huyện nên không thể để con cái chơi với cái loại "vô văn hóa" được. Mẹ nó luôn răn đe nó như vậy. Cánh cổng gỗ bao giờ cũng bị khóa chặt sau lưng mẹ nó. Song, chính mẹ nó lại không ngờ cái hàng rào vườn sau, có một cây duối dại bị chết khô tạo nên một cái lỗ hổng đủ cho cu Tuấn chui lọt sang cái vườn hoang nhà bác Tam. Bác Tam ốm yếu bỏ mặc khu vườn từ lâu, nên cây ăn quả mọc lẫn cả những cây dại, lơ thơ vài cụm rau ngót, vài bụi chuối hột, vài cây táo đã lão hóa, chỏng trơ cành khô. Thế nhưng hai đứa trẻ vẫn coi nơi đó như một vườn cổ tích đầy hoa thơm trái ngọt. Chúng có thể nằm dài trên cỏ ngắm lũ chim làm tổ trên cành cao, ngồi bệt xuống đất chơi trò chi chi chành chành, chơi bi, chơi đồ hàng... Khi nào thấy cái Mến uể oải xịu mặt, Tuấn Anh lại chui rào về nhà kiếm cái gì sang cho Mến.
Tuấn Anh có một sợi dây bạc luôn đeo ở cổ để phòng cảm mạo. Nó thấy cái Mến hay nhìn vào cổ nó ngắm nghía, nhưng nó không có quyền tháo ra, nó sợ mẹ. Hôm đó, đang chơi, Tuấn Anh bị một con sâu róm rơi vào cổ, nó ngứa gãi xước cả cổ nên bảo cái Mến tháo hộ sợi dây để nó gãi, rồi quên luôn không đeo vào cổ nữa. Đến lúc sực nhớ, cả hai đứa sục đi tìm thì không thấy đâu nữa. Vừa lúc đó, bên nhà Tuấn Anh có tiếng chó rít lên ư ử mừng chủ về, Tuấn Anh vội vã phủi vội quần áo rồi co cẳng chạy về nhà. Đến tối, khi cái Mến vừa bưng bát cơm lên ăn thì nghe bên nhà Tuấn Anh có tiếng quát tháo: "Mày khôn hồn thì tìm ngay sợi dây về đây cho tao, nó dụ dỗ mày phải không? Rõ là mẹ nào con nấy, đồ mèo mả gà đồng. Tao không ngờ mày lại vẫn lén lút sang chơi với nó, nó cho mày ăn bả gì thế hả con".
Kèm theo mỗi tiếng chửi là một tiếng roi vút vào mông "Cho mày chừa này...", nhưng cái Mến không hề nghe thấy một tiếng khóc nào của Tuấn Anh, chỉ có tiếng nó phân bua: "Không phải cái Mến lấy, con ngứa cổ nên tháo ra để trên thành giếng rồi không may nó rớt xuống giếng mất rồi". "Đến nước này thì tao phải bảo bố mày gửi mày xuống thành phố ở với bác mày mới được, ở đây thì mày đến chết hư mất". Chính lúc này cái Mến mới nghe tiếng Tuấn Anh khóc váng lên: "Mẹ ơi, con xin mẹ, mẹ đừng bắt con đi, hừ hừ...". "Nếu vậy thì mày phải tìm được sợi dây về đây cho tao, tao biết chỉ có quân nhà ấy lấy thôi".--PageBreak--
Cũng lạ, khi bước vào phòng điều tra xét hỏi, nàng còn run bần bật, vậy mà khi ngồi xuống chiếc ghế trước mặt người OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á ấy, nàng lại thấy bình tĩnh lạ thường. Có lẽ tại chính cái ánh mắt của người ấy chăng? "Chúng tôi cho mời chị đến đây là để mong chị cung cấp cho chúng tôi một số thông tin có liên quan đến Trần Xuân Khánh. Hiện nay tên này cùng với một số cộng sự của y đã bỏ trốn đem theo 20 tỉ đồng của công ty vàng bạc đá quý của tỉnh. Chúng tôi được biết chị đã từng có thời gian quen biết Trần Xuân Khánh mật thiết". "Đúng, tôi có thời là bồ của ông ta, nhưng đã cách đây 10 năm rồi, đến giờ tôi không biết gì về ông ta cả". "Nhưng chị có thể nhớ lại xem, trong thời gian quen nhau, ông ấy thường hay đưa chị đến những địa chỉ nào, hoặc có người thân ở đâu? Những địa chỉ mới chúng tôi đều biết. Cái chúng tôi cần là những địa chỉ cũ. Chị nên hợp tác với chúng tôi để sớm bắt được tội phạm. Chúng tôi cũng được biết, hiện nay ông Khánh không còn liên quan gì với chị cả". "Vâng, đúng vậy, nhưng thực sự tôi không biết gì hơn về ông ta ngoài những chuyến đi Philíppin, Thái Lan, Singapo... và trong các nhà hàng khách sạn. Tôi không được biết địa chỉ một người thân nào của ông ta cả". "Thôi được, chị cứ suy nghĩ kỹ và nhớ lại. Rất mong chị hợp tác với chúng tôi. Đây, chị cầm lấy tấm card này, nếu có thông tin gì chị cứ gọi vào số máy này".
Người thiếu tá OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á bắt tay nàng rất chặt và lại còn tiễn nàng ra tận cổng, cái bắt tay đến giờ nàng vẫn còn thấy ấm. Nguyễn Anh Tuấn chứ đâu phải là Tuấn Anh, tại sao nàng cứ liên tưởng một cách mơ hồ thế nhỉ.
Hồi đó con bé Mến đâu có hiểu gì, nó không tài nào cắt nghĩa nổi tại sao anh Tuấn lại biến mất từ sau cái hôm đó. Nó đã định ngày mai anh Tuấn sang chơi, nó sẽ đem trả cái sợi dây chuyền bạc cho anh, nhưng nó chờ mãi, chờ mãi, cho đến khi nó đủ hiểu rằng, nó không bao giờ được phép chơi với những người như anh Tuấn, vì anh là con nhà cán bộ, còn nó chỉ là một đứa con nhà... Nó vẫn đi học một mình nhưng không đứa nào dám bắt nạt nó nữa, vì nó đủ sức đánh trả lại đứa nào dám trêu chọc nó. Nó trở thành một đứa con gái lì lợm và hung tợn nhất trường.
Hừ, hợp tác giúp đỡ OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á ư? Không đời nào, mặc dù nàng cũng chẳng ơn huệ gì với cái lão Khánh ấy cả. Nàng mỉm cười ranh mãnh: Còn lâu OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á mới tìm ra được con cáo già ấy. Nàng biết chắc chắn lão đang ở một chỗ mà OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á ít ngờ nhất. Ngày xưa, khi cùng nàng du hý những chuyến viễn du trở về, bao giờ lão cũng đưa nàng đến đó, vì lão bảo, chỉ có nơi này mới đánh lừa được con "hồ ly tinh" nhà lão. Đó là một căn nhà cấp bốn tuềnh toàng trên một con phố nhỏ, thậm chí nhìn bên ngoài hơi ọp ẹp, nhưng chỉ cần bước qua cái cánh cửa gỗ của căn nhà là vào một khu vườn, bên trong rất rộng. ở giữa khu vườn có xây một căn nhà hai tầng xinh xắn và đầy đủ tiện nghi. Trông coi khu vườn và căn nhà là một bà lão xấu xí già nua, nhưng vẫn khỏe như một mụ phù thủy. Tất cả khu đất đó là do Khánh bí mật bỏ tiền ra mua nhưng đứng tên bà cô ruột không chồng mà Khánh lôi từ dưới quê lên để trông nom. Quả thật là một điểm trú ngụ an toàn. Vì bà cô trung thành với Khánh còn hơn cả mẹ đẻ. Lão bảo chỉ có bồ ruột lão mới cho biết nơi này và chỉ duy nhất có một người.
Ngày ấy lão yêu nàng như điên như dại. Hai mươi tỉ, lão ta có thể đã đi rất xa, nhưng cũng có thể chưa đi đâu cả. Đó là sự khôn ngoan của một con cáo. Lão sẽ ở lại đó một thời gian dài để án binh bất động. Chỉ có nàng, chỉ có nàng mới hiểu được lão ta đang trú ngụ ở đâu. Hừ, không đời nào. Tuấn Anh hay Anh Tuấn? Người bạn thân duy nhất đã khắc sâu trong lòng cái Mến một nỗi đớn đau về đẳng cấp từ ngày ấy.
0912... Nàng bấm vào số máy trong tấm card và không hiểu mình bấm để làm gì, chuông reo rồi, nàng vội vàng tắt máy, nhưng đầu máy bên kia đã kịp lên tiếng như đã chực sẵn: "Alô, alô... có phải...".
Sáng sớm, nàng dậy và trang điểm qua loa, nàng mặc bộ quần áo mà có lẽ ai đã từng gặp nàng đều không thể nhận ra nàng vì đó là một chiếc áo sơmi đơn giản và một chiếc quần bò màu chàm, tuy nhiên vẫn không làm giảm được những đường cong tuyệt mỹ trên cơ thể ngoài ba mươi của nàng. Mấy hôm nay, nàng đã mặc như thế và đến những địa chỉ mà nàng quen biết để tìm việc, nhưng tất cả đều trả lời bằng cái lắc đầu. Tấm bằng đại học loại khá vẫn nguyên xi trong chiếc túi hồ sơ đã cũ nát, bởi nó đã được chuyền qua tay khá nhiều các giám đốc, mà nàng vẫn chưa bao giờ được trở thành một nhân viên chuyên môn thực thụ. Mặc dù nàng đã làm nhiều chức danh, nào là thư ký, nào là bồ nhí, rồi đến bồ cao cấp... cho khá nhiều giám đốc.
Mệt mỏi bởi những cuộc chơi thâu đêm, chán ngán những cảnh phải nằm dài trong căn phòng khách sạn chờ những thân hình phì nộn no nê bia ruợu nhưng đang đói tình trở về từ những cuộc đấu trí trên thương trường, nàng cắt đứt mọi cuộc liên lạc, trở về bên mẹ. Thực ra nàng cũng đã mãn nguyện bởi nàng đã làm được cho mẹ nàng căn nhà mà mẹ nàng cả đời không dám mơ ước. Song, hình như đến bây giờ mẹ nàng không cần tới điều đó, bà suốt ngày đi chùa khấn vái, đôi mắt đẹp buồn mênh mang thuở nào giờ cũng đã nhăn nheo và càng tối thẫm hơn. Nàng biết tất cả là vì nàng.
Có tiếng chuông reo ngoài cửa. Tiếng mẹ nàng ở tầng dưới vọng lên: "Con ơi xuống có khách". Quái, trong số đám khách của nàng, nàng có bao giờ cho địa chỉ nhà nàng và nếu có biết cũng không được phép đến đây cơ mà. Có thể ai được nhỉ? Nàng định từ chối cáo ốm nhưng sự tò mò khiến nàng lại bước xuống. Trước mặt nàng là người OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á hôm trước, nhưng hôm nay anh ta chỉ mặc thường phục. Lạ nhỉ, sao anh ta lại biết mình ở đây và tìm đến làm gì?. "Chào chị Đan Nhi, có phải... có phải em là cái Mến ngày xưa không?". "Không, anh nhầm rồi, không có cái Mến nào ở đây cả". "Anh không nhầm, hôm gặp em ở phòng hỏi cung anh đã ngờ ngợ rồi... Hôm qua anh đã về quê, cái nơi mà chúng mình đã chơi hồi thơ bé ấy, bây giờ không còn nhận ra được nữa, nhà cửa xây san sát rồi, anh cũng không còn nhận ra được nhà em nữa".
"Nhận ra thế nào được, sau khi bác Tam mất, mẹ em đã bán ngôi nhà và đi lên đây ở cùng em rồi". "Ngày đó... anh thật có lỗi, chắc hồi đó em đợi anh mãi phải không? Anh đi mà không chào tạm biệt em được, anh cũng buồn lắm. Sau này đi đại học anh biết em cũng đã vào đại học nhưng đến tìm em mấy lần ở khu trọ mà đều không gặp em. à, hôm nay em có định đi đâu không?". "Em cũng đang định đi, à, em cũng đang muốn đến gặp trưởng phòng điều tra xét hỏi để...". "ồ, điều đó em có thể để đến mai cũng được, hôm nay là Chủ nhật, anh cũng phải được nghỉ chứ. Hôm nay anh muốn đưa em đến một nơi. Anh biết em đang đi tìm việc làm đúng không? Anh sẽ giới thiệu em với một công ty mà anh quen biết, em có thể Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 đúng chuyên môn của mình". "ồ thật chứ", nàng bỗng nhảy lên sung sướng suýt nữa thì ôm chầm lấy người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đứng trước mặt như thói quen nàng vẫn thường làm thế với nhiều Ok986 vip Thiên đường trò chơi.
"Vâng, à anh Tuấn này, nếu anh không vội em cho anh xem cái này này". Nói rồi nàng chạy như bay lên nhà, lục cái ngăn kéo thứ tám lôi ra một cái hộp giấy nhỏ, rồi đổ ra lòng bàn tay, nàng nắm chặt lại, rồi đi xuống dưới. "Cái gì thế này, trời ơi, cái sợi dây bạc đây à, chà sao nó xấu xí thế nhỉ, thế mà...". "Thế mà ngày ấy vì nó mà anh phải chịu đòn và phải xa nhà đúng không?". "Đúng hơn vì nó mà anh phải xa em". "Không, chính là lỗi tại em, hôm đó em đã tìm thấy nó, nhưng em đã cố tình lấy lá che lại". "Vì em rất thích nó đúng không? Chính anh cũng đã tìm thấy nhưng anh đã lờ đi để cho em". "Trời ạ, thật vậy sao, và anh phải chịu...". "ừ, có điều anh không ngờ được vì nó mà anh lại phải xa em mãi mãi"