Phản bội

- Mối tình đầu à? - Mai mỉm cười, ngẫm nghĩ một lát rồi hạ giọng - Cô không biết người ta định nghĩa một cách chính xác về mối tình đầu là như thế nào: Là lần đầu tiên yêu sâu sắc? Hay là lần đầu tiên biết nhớ nhung, mơ tưởng? 

Là một thực tập sinh Đại học Sư phạm Văn năm thứ 4, Mai ôm mộng ước trở thành một cô giáo giỏi - một nhà sư phạm danh tiếng. Cô lao vào nhận nhiệm vụ chủ nhiệm lóp 11G với lòng nhiệt tình vượt xa các bè bạn cùng đoàn. Mai hòa mình khá dễ dàng với học sinh trong lớp. Đám con gái rất mê cô giáo trẻ, đẹp, hát hay. Tụi con trai phục lăn vì cô giáo trẻ biết chơi guitar cực điệu. Cái cách cô chập hai dây mì, là giả trống để biểu diễn vũ điệu Lễ đâm trâu của châu Phi thật tuyệt vời, đã làm bùng nổ một phong trào học chơi guitar của tụi học sinh con trai lớp 11G.

Mai trở nên thân thiết với hầu hết học sinh cả lớp. Bọn trẻ hay kể cho cô nghe mọi chuyện của chúng với tư cách là đàn em - thế hệ sau, hơn là tư cách của một học sinh đối với cô giáo. Thường là chuyện bạn này thế này, bạn kia thế kia; chuyện về các thầy cô giáo trong trường v.v... Nhưng câu chuyện chẳng hiểu sao thường trở về xoay quanh cậu học sinh lưu ban từ lớp trước lại.

- Bạn Tùng, bạn ấy chẳng bao giờ ăn thịt cô ạ! - Ngọc Quỳnh, cô bé lớp trưởng xinh như một thiên thần mách Mai.

- Sao thế? - Cô giáo trẻ ngạc nhiên - Bạn ấy không biết ăn hay không thích?

- Bạn ấy sợ, cô ạ! - Quỳnh chớp chớp hàng mi cong vút - Hôm lớp liên hoan bún chả, bạn ấy vừa nhìn thấy xâu thịt nướng đã vội chạy ra sau nhà nôn thốc nôn tháo.

- Ở nhà, bạn ấy hay bị mắng chửi lắm. Không hiểu sao, bố bạn ấy ghét bạn ấy thế - Cậu Tú, còi cọc như một cậu bé học lớp 5 hào hứng kể.

- Ơ không phải bố bạn ấy đâu! Ông ấy là bố dượng bạn ấy đấy! - Cô bé Phan Diệu Huyền đẹp, mũm mĩm như một diễn viên Ấn Độ, nhà ở gần nhà Tùng chen vào nói - Có lần ông ấy trói chân trói tay bạn ấy lại, nhốt ở trong bếp suốt một đêm cho muỗi đốt vì tội đi chơi đâu đó suốt cả ngày chủ nhật, đến tối mịt mới về...

- Có lần ông ấy lấy cành dâu đánh bạn Tùng, ông ấy bảo là để ma không ám bạn ấy nữa...

Minh họa: Tô Chiêm
Minh họa: Tô Chiêm

Riêng Tùng vẫn xa lánh cô giáo trẻ, không hề gặp gỡ chuyện trò cùng ai. Cậu như một cái bóng lầm lũi, trong lớp lúc nào cũng như đang trên mây trên gió. Có lần, Mai gọi Tùng trả lời câu hỏi để kéo cậu về với thực tại, cậu vẫn chẳng nghe thấy gì. Vì không biết hoàn cảnh riêng của Tùng, Mai đã đùa:

“Chàng trai đi học nghe chim giảng
Không thuộc bài đâu ấy sự thường”

(thơ Xuân Diệu)

Cả lớp cười ồ. Tùng giật mình quay lại, lơ đãng nhìn các bạn rồi quay tiếp gương mặt ra cửa sổ, mặt buồn buồn, có vẻ như cậu vẫn không nhận ra mình đang là nhân vật chính của trò đùa kia. Sau khi biết được hoàn cảnh đáng buồn của Tùng, Mai ân hận lắm. Cô đang chọn thời điểm thích hợp để xin lỗi Tùng, thì cậu đã tự đến với cô trước.

Hôm ấy là thứ bảy, hai tiết cuối được chủ nhiệm chính cho sinh hoạt tự do. Bọn trẻ ngửa một cái nón ra quyên góp, thế là tới tấp kẻ năm trăm, người một ngàn, Mai cũng tình nguyện hai nghìn đồng, chỉ một lát sau đã có một bọc kẹo vừng, vài gói bánh quy. Cậu Tú được phái về mượn cây guitar của ông anh cũng đã đến. Cả lớp xúm xít quanh hai chiếc bàn học sinh kê úp lưng lại. Liên hoan bánh kẹo, đàn hát, chuyện trò thật rôm rả. Bỗng một cô bé đề nghị:

- Cô ơi, cô kể cho chúng em nghe về mối tình đầu của cô đi!

- Mối tình đầu à? - Mai mỉm cười, ngẫm nghĩ một lát rồi hạ giọng - Cô không biết người ta định nghĩa một cách chính xác về mối tình đầu là như thế nào: Là lần đầu tiên yêu sâu sắc? Hay là lần đầu tiên biết nhớ nhung, mơ tưởng? Nhưng khi bằng tuổi các em, cô có một anh bạn hàng xóm lớn hơn cô ba tuổi là lính Hải quân. Mới nhập ngũ được vài tháng thì tàu của anh ấy gặp địch. Một trận chiến ác liệt xảy ra. Tàu của giặc bị đánh chìm, nhưng anh cùng hai chiến sĩ nữa đã hy sinh. Nghe tin, cô bàng hoàng mất một thời gian, vì cô đã hứa với anh khi có địa chỉ rõ ràng cô sẽ viết thư cho anh ấy. Bức thư mới gửi không biết anh đã nhận được chưa. Trong đau buồn, cô đã tự sáng tác một bài hát để kỷ niệm mối tình đầu thiêng liêng mà đau đớn ấy. Nếu các em không chê cây nhà lá vườn, cô sẽ hát bài đó tặng các em?

Bọn trẻ nhao nhao:

- Cô hát đi!

- Cô hát đi ạ!

Mai mượn cây đàn guitar của Tú, hắng giọng dạo mấy nốt nhạc, rồi vừa đệm đàn vừa hát:

- Mối tình của tôi ư? Như câu chuyện ngàn xưa thôi. Tuy đã lùi vào xa xôi, mà bao giờ cũng mới nguyên. Bạn thân yêu ơi, có nghe thấy chăng tiếng thì thầm của con tim? Tôi đã yêu, tôi sẽ mãi yêu dĩ vãng của lòng tôi. Mối tình đớn đau của tôi!

Bởi một ngày xa xôi, chàng trai ấy mãi xa khơi. Ôi tình yêu của tôi ơi, anh đã nằm lại biển khơi. Hãy bay như ngọn lửa vút lên mây... Anh thân yêu ơi có nghe thấy chăng, tiếng thì thầm của con tim? Tôi đã yêu. Tôi mãi yêu, dĩ vãng của lòng tôi, chàng trai trẻ tuổi của tôi...

Búng nốt mấy hợp âm cuối, ngẩng lên, Mai chợt bắt gặp một đôi mắt long lanh ngấn nước trừng trừng nhìn cô - đôi mắt của Tùng. Cậu ta quay ngoắt chạy vội ra khỏi lớp.

Chiều hôm đó Tùng đã đến nhà cô, Tùng đã tin cậy kể cho Mai nghe về người bạn gái thân thiết của mình. Cô bé ở gần nhà và cùng có nỗi buồn giống cậu, chỉ có khác cậu thì bố dượng đánh còn cô bé thì bị dì ghẻ hành hạ.

- Nhất là từ ngày dì bạn ấy sinh em trai. Em không hiểu chuyện gì đã xảy ra khiến bạn ấy phải đổ cả can xăng lên người mình mà tự thiêu như vậy - Tùng đưa hai tay lên bưng mặt, vai rung lên theo nhịp nức nở thầm đang cố ghìm...

Lát sau cậu kể tiếp:

- Chuyện xảy ra đúng lúc em về quê trong dịp hè năm trước, chỉ vì bố dượng em muốn tiết kiệm vài cân gạo. Nếu em ở đây, thế nào bạn ấy cũng kể với em cho vơi nỗi khổ. Bạn ấy sẽ không đến nỗi phải chết đau đớn như vậy. Chao ôi, phải như thế nào chứ?... Bạn ấy hiền lắm, đến con kiến cũng không nỡ giết. - Tùng bậm môi, nghiến răng ken két.

- Và vì chuyện này, em đã quên đi tất cả mọi chuyện trên đời? - Mai thắc mắc.

- Vâng. Cô biết không? Chủ nhật nào em cũng xuống nghĩa trang thắp hương và xin lỗi bạn ấy: Vì em đã không ở bên bạn ấy trong lúc bạn ấy đau khổ. Em tưới nước và trồng cây lên mộ cho bạn ấy. Chắc bạn ấy vẫn còn nóng lắm.

- Trời, tội nghiệp em ấy quá! - Mai bỗng thấy thương cả hai đứa trẻ bất hạnh - Nếu chủ nhật này em đi thì rủ cô đi cùng với nhé !

Tùng ngỡ ngàng nhìn cô, từ cặp mắt buồn buồn lạnh lẽo ánh bóng một vòng nước mắt đang lan nhòa. Cậu gục đầu vào đôi tay và bật khóc nức nở.

Lúc cậu bé ra về, Mai vẫn còn hứng khởi lắm. Cô cảm thấy tâm hồn mình lớn lao hẳn lên. Nhưng sang đến ngày hôm sau, cô hiểu rằng mình đang sa vào một vấn đề rắc rối, phiền phức. Nếu bố dượng cậu, một kẻ thô tục mà biết được cả cô giáo nhóc con vắt mũi chưa sạch của con riêng vợ ông cũng tự tiện tham gia vào việc khuyến khích nó làm những điều ông căm ghét thì quả là gay go.

Và hôm sau nữa, Mai lại thấy mình chẳng còn là chủ nhiệm, chủ nhiếc gì hết. Cô chỉ là giáo sinh thực tập, là một sinh viên còn chưa tốt nghiệp đại học, một con người bình thường nếu không nói là bé nhỏ, cũng tầm thường như bao người khác luôn nhụt chí trước những chuyện ầm ĩ, đôi co.

Lưỡng lự mãi, cuối cùng cô cũng tìm được cớ thoái thác chuyến viếng thăm ngôi mộ người bạn gái của Tùng. Dù sao thì cô cũng không phải là người chịu trách nhiệm về cậu học sinh cơ mà. Song để lương tâm đỡ cắn rứt, Mai đã kể câu chuyện tình bi thảm của cậu học trò cho cô giáo chủ nhiệm của cậu, mong bà thông cảm với tâm trạng của cậu và tìm được biện pháp hữu hiệu nhất để giúp đỡ cậu. Nào ngờ bà giáo của cậu thiếu tế nhị, làm cho câu chuyện đến tai một vài người, rồi lan đến tai bố dượng cậu. Ông ta đã tống cổ cậu về quê ngoại ngay trước cả kỳ thi cuối năm với lý do cậu không còn hứng thú học hành, và để cậu khỏi bị cái con ma quái ác kia ám ảnh...

Năm đó, luận văn tốt nghiệp của Mai đạt điểm khá cao, và đợt thực tập của cô được nhà trường công nhận là tốt. Buổi liên hoan chia tay thật cảm động. Cả một chồng những sách, sổ, tranh, hoa..., quà lưu niệm. Lẫn trong đó một phong bì dán kín không đề tặng. Mai tò mò bóc mép dán, một mảnh giấy nhỏ tuột ra bay lượn trong không khí, lấp loáng đậu xuống mặt đất hai chữ: Phản bội. Lạnh buốt cả người, Mai hiểu ngay ai là chủ nhân của bức thư này. Và hiểu rằng, dù đã đạt được những thành tích thật cao trong các kỳ thi và thực tập, cô cũng mới chỉ có 1/10 dữ kiện để có thể trở thành một người thầy chân chính.

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Anh Thư

Các tin khác

Cô gái yêu phim Pháp

Cô gái yêu phim Pháp

Sheila lớn lên ở Sheffield, một thị trấn phía Bắc nước Anh từng nổi tiếng với sự tinh xảo của nghề dao kéo và lòng dũng cảm của các phi công không quân. Đến năm mười bảy tuổi, vinh quang của thị trấn đã phai tàn, và quý bà thời Victoria tráng lệ đã trở thành một người buồn tẻ thất vọng.

Nhầm ngăn kéo

Nhầm ngăn kéo

Bá tước DuPont không giấu nổi vẻ đắc ý. Vừa sải bước về phía phòng ăn, ông vừa lướt nhanh tấm da cừu cũ kỹ mới tìm thấy trong kho lưu trữ. Đây chính là bản đồ dẫn lối đến kho báu thất lạc của dòng họ DuPont danh giá.

Thăm người nhà

Thăm người nhà

Giữa cái nắng hanh hao của buổi chiều tại Trại cải tạo Đông Sơn, Trần Lực đang vùi đầu vào xấp hồ sơ phạm nhân dày cộm. Tiếng lật giấy sột soạt bỗng bị ngắt quãng bởi một giọng nói run rẩy, đầy vẻ khẩn cầu từ phía cổng:

Hương hoa sở

Hương hoa sở

Chiều tháng Mười. Những sợi nắng hanh hao mùa đông trốn vào bụng núi, nhường chỗ cho vô vàn bụi sương tím ảo huyền, từ dưới lòng thung dâng lên khắp bản Nà Khuôn. Gió đầu đông khô lạnh trên núi tràn xuống nương cao, ruộng thấp, ríu ran, đu vít vào bạt ngàn hoa sở trắng tinh khôi nhè nhẹ tỏa hương, phả hơi buốt giá vào từng nếp nhà sàn, dắt bóng tối tràn về…

Người lính trong bức họa

Người lính trong bức họa

Một sáng hè vùng cao. Sương sớm tràn vào thung lũng, sà xuống gác chuông nhà thờ, mái vòm những ngôi nhà, biệt thự cổ nằm rải rác trên sườn núi. Mặt trời ló dạng. Sắc vàng ấm áp lan tỏa những khúc quanh con đường mòn ngoằn ngoèo trên triền đá. Âm thanh bừng thức phố núi. Hằng, nhân viên trực phòng tranh đón hai khách ngoại quốc, một nam một nữ bước vào.

Hành trình kinh hiểm

Hành trình kinh hiểm

Hai tên cướp vừa thu tiền vừa hỏi tên họ và đơn vị công tác của từng người đưa tiền sau đó ghi vào quyển sổ và nói: "Xin đắc tội với bà con cô bác, vì gần đây anh em chúng tôi gặp khó khăn nên mới phải mượn tạm số tiền này của bà con cô bác, đến ngày nào đó nhất định sẽ trả lại".

Bệnh cũ tái phát

Bệnh cũ tái phát

Chỉ đến lúc này ông Lý mới buông lão Trương ra. Nhưng ông Lý còn cố nói với lão Trương: “Hôm nay tôi để ông thắng vài ván, ngày mai tôi sẽ để ông không còn mảnh giáp nào”

Dưới ánh mặt trời

Dưới ánh mặt trời

Gần 20 năm sống ở cái đất "hoa cho người giàu, lệ cho người nghèo" này, gã đã quá quen với việc một mình trong mọi thứ. Sinh tồn bản thân đã không dễ gì, dính thêm một sự sống khác thì khác gì đeo tròng vào cổ

Hai lần lên tỉnh

Hai lần lên tỉnh

Thấy ông già giàu có, mặt người bán hàng lập tức sáng lên và nhanh chóng viết hóa đơn. Sau khi trả tiền, lão Vương nhét chiếc máy ảnh kỹ thuật số vào chiếc ba lô bẩn thỉu của mình, bỏ 10 nhân dân tệ tiền thừa vào túi rồi ngẩng cao đầu bước ra khỏi trung tâm thương mại.

Tình yêu dị dạng

Tình yêu dị dạng

Khi đến lượt mình, Lâm Khê lén dúi vào tay anh mẩu giấy ghi số điện thoại. Thẩm Ngôn khựng lại, ngẩn người nhìn cô rồi lẳng lặng nhận lấy. Ngay tối hôm đó, cô nhận được cuộc gọi từ anh.

Biển rợp sóng

Biển rợp sóng

Tiếng gió biển thổi đem tiếng vi vu của vạt phi lao tới như một bản nhạc vừa buồn vừa rực rỡ, ngút ngàn cô đơn. Biển cũng chỉ có vậy thôi: đơn giản và nhạt nhòa. Nó giống như chàng trai lúng túng trước vạt tóc bay qua bờ vai phủ lên khuôn mặt đẫm nước mắt của cô gái mà chỉ biết thở dài thừa thãi.

“Trợ lý thông minh”

“Trợ lý thông minh”

Lý Minh hào hứng nghiên cứu cả buổi chiều, cài đặt hết các lệnh cần thiết, thậm chí còn lén cài thêm một lệnh “lời chào tùy chỉnh”. Anh ta tự tin nói: “Có nó, hiệu suất Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của văn phòng chắc chắn sẽ tăng gấp đôi”.

Còn lại cái gọng không

Còn lại cái gọng không

Vâng lời bác sĩ, tôi sắm ngay một chiếc kính. Nhưng khổ nỗi, cứ hễ đeo vào là đầu óc lại quay cuồng, buồn nôn không chịu nổi. Thậm chí có lần, nói ra thì hơi ngại, tôi đã nôn thốc nôn tháo đến mức mật xanh mật vàng đều ra hết.

Tiếng khèn giữ mùa phượng cuối

Tiếng khèn giữ mùa phượng cuối

Đời này, kiếp này A Sính sẽ gắn bó với núi rừng. Nó thương những em nhỏ mỗi lần đi học phải dậy từ sớm, rồi đu qua sợi dây cáp sang bên kia suối, đi hết một quả đồi nữa mới đến điểm trường. Biết được nỗi nhọc nhằn đi tìm con chữ của dân bản, cấp trên đã cho OK9 đã banh một lớp học ở lưng chừng đồi.

Khiêu vũ với cái chết

Khiêu vũ với cái chết

Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi kia có đôi mắt xám với hàng mi dày, mũi rộng và môi rất mỏng. Khi người phục vụ mang đồ uống đến, họ với lấy ly mà không rời mắt khỏi sàn nhảy.

Lời của Thượng đế

Lời của Thượng đế

“Trong thiên hạ không có cái gì là không lấy được, không có chỗ nào là không đột nhập được”.

Những ông vua bị lừa

Những ông vua bị lừa

Tôn Tẫn không nhịn được cười nói: “Không phải hạ thần đã làm cho Bệ hạ rời khỏi ngai vàng rồi sao?”

Ánh đèn khuya chạm ngõ

Ánh đèn khuya chạm ngõ

Từ trong sâu thẳm chàng thanh niên kia, anh biết nó quý anh. Cảm giác nó nghe lời anh hẳn đang ao ước với con gái mình mà chưa dám. Có lần nó hỏi chuyện em Diệp Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP ra sao, anh nhẹ nhàng nói nhanh rồi lơ qua chuyện khác.

Đêm sâu trên bến Gáo

Đêm sâu trên bến Gáo

Vào mùa nước nổi, những cánh đồng thoảng hương lúa non bỗng chốc hóa thành biển nước mênh mông, trải dài tít tắp đến tận chân trời, nơi thỉnh thoảng vài cánh cò trắng lảng bảng bay về phía rặng tràm thẫm tối cuối bến dốc