Sư thầy đi chạy loạn về đến cổng chùa, đứng lưỡng lự ngoài ngã ba, xốc lại túi vải đi vòng lên đê thăm mấy thửa ruộng bị úng. Những ngọn lúa rơi rớt nằm rạp trên mặt nước đục lờ, thoi thóp lưa thưa báo hiệu vụ mùa thất thu. Hai tay thầy chắp vào nhau: Cầu trời phù hộ độ trì cho dân chúng qua được nạn đói sắp đến. Thầy đứng lặng nhìn cảnh đồng nước hoang tàn sau trận lũ mới rút.
Ngoài bãi sông làng Vị Xuyên, một chiếc bè chuối mắc kẹt trong đám cỏ cây xác xơ không biết từ bao giờ? Thoảng trong gió, có tiếng người rên. Thầy tò mò đi xuống bãi bùn nhóp nhép. Dòng nước đục ngầu cuồn cuộn, sóng vỗ òm ọp. Mặt trời nhạt dần sau rặng tre bên sông. "Trời ơi!" - Tiếng than nhói lòng, khiến thầy hồi hộp men theo bờ sông.
Giữa đám cỏ lau nghiêng ngả, phủ lớp phù sa xám đỏ là chiếc bè chuối. Một người nằm ngửa bất động, tứ chi bị buộc dây thừng vào những cây tre già ngang dọc. Tóc cắt trọc nham nhở từng mảng. Thầy đưa ngón tay đặt lên mũi, áp lên ngực nạn nhân: "Mô Phật! Mô Phật! Thiện tâm, thiện tâm". Thầy giật tay rùng mình, nạn nhân là con gái, gương mặt trắng bệch, muỗi đốt dày đặc như rắc kê, mắt nhắm nghiền, miệng thều thào: "Trời ơi! Trời ơi!". Thầy lúng túng đi quanh, đôi tay như thừa, run run không biết đặt vào đâu để cứu nạn nhân.
Sư thầy hớt hải chạy lên đê, con đê heo hút dài tít tắp. Làng Vị Xuyên mờ ảo. Không có ai ngoài tiếng sóng, tiếng gió, tiếng côn trùng hoan hỉ trong bóng tối lờ mờ. Bầu trời mây che kín, vài ba vì sao le lói. Tiếng kêu lại đứt quãng: "Ời… ơi!". Trời đâu? Chỉ có sư thầy! Trời đã đưa thầy đến cứu người bất hạnh. Một chút chần chừ, thầy vắt nải qua người, xốc nạn nhân mềm nhũn lên vai chạy lên đê. Con đường về chùa lội bì bõm.
Người phụ nữ được thầy cứu, nằm bất động trên chiếc chõng tre dưới ngôi nhà ngang một gian, hai trái, mái lợp tranh, tường vách đất. Cái bụng lùm lùm phập phồng đẩy những hàng khuy áo co kéo nhau rúm ró. Thầy chạy ra, chạy vào vơ củi, châm đóm đốt. Ánh lửa vàng rực, xua đi giá lạnh, mơn man quanh người khốn khổ.
Thầy lóng ngóng bón cháo cho nạn nhân. Trong ánh lửa chập chờn, làn da tái nhợt hồng trở lại, đôi môi mấp máy ngỡ ngàng: "Anh vớt em?". "Mô Phật! Mô Phật!". Đây là chùa, anh em sao được. Thầy thầm trách mình đưa người con gái về chùa vượt quá giới hạn một nhà sư. Xưa nay, thầy sống thanh bạch, không có điều tiếng gì. Chuyện này, biết giải thích thế nào? Tình ngay lý gian, làm phúc có khi phải tội. Thầy phân vân không biết đưa nạn nhân đi đâu? Để lại nơi cõi Phật? Sao được? Thầy chưa biết xử lý thế nào cơ sự trùng lặp ngẫu nhiên này.
Nạn nhân trôi sông tên là Lẹm. Năm lên mười, cha mẹ gán nợ cho quan huyện Pa Nu, chuyên chăn trâu, cắt cỏ. Ngày ngày ở ngoài đồng làm bạn với trâu, vui đùa múa hát cùng đàn sáo. Giọng hát của Lẹm hay như tiếng chim họa mi. Mỗi khi Lẹm hát là cỏ cây hoa lá muốn trời lặng gió.
Nhà quan huyện có cô út con bà Tư tên là Tuyết học giỏi, hát hay thường ghen với giọng ca của Lẹm. Cô tròn 18 tuổi, da trắng như tuyết trên núi Phù Sương, đẹp như tranh vẽ. Đoàn tuyển cung nữ vào triều, mới đây đã xếp Tuyết đứng đầu danh sách trong vùng. Lẹm thường mơ có ngày được mặc áo đẹp như cô chủ, được thầy đồ dạy chữ. Nhưng đời Lẹm làm gì có cơ hội được đi học. Ngày ngày ngoài đồng làm bạn với trâu, đêm đêm lầm lũi nằm xó bếp mơ màng gặp nàng tiên… Rồi một đêm nàng tiên đến với cô gái ngây thơ, dại khờ thật. Nhưng đó cũng là đêm định mệnh trong cuộc đời người con gái gán nợ.
Lẹm đang nằm trên ổ rơm, một người đàn bà đến lay Lẹm, nói như ra lệnh: "Dậy, tắm rửa, mặc váy áo đẹp đi theo tao". Lẹm vùng dậy, mắt nhắm, mắt mở ngỡ đang mơ, giấc mơ được Bụt ban thưởng cho mình. Lẹm đỡ bộ váy sặc sỡ trên tay người đàn bà lặng lẽ làm theo lệnh. Người đàn bà dẫn Lẹm đến căn buồng sang trọng của quan huyện, nói nhỏ vào tai: "Mày vào đây hát cho quan nghe như những lần mày hát trong đêm ở xó bếp ấy". Dứt lời, mụ đẩy Lẹm vào trong nhà, kéo nhẹ cửa. Lẹm ngỡ ngàng, sợ hãi răm rắp làm theo ý người Ok986 vip Thiên đường trò chơi bụng to như cái trống, mặt tròn như cái mẹt, xực hơi rượu nồng, chỉ nhìn qua hồn vía đã lên mây. Lẹm run rẩy hát. Một bài. Hai bài… Run rẩy đặt chén rượu lên môi, uống, uống. Một chén. Hai chén… không còn biết mùi vị là gì! Rồi lại hát… hát líu cả lưỡi, không biết đất, trời là đâu.
Người nghe hát là vị quan phủ tham lam, háo sắc. Quan thích đi du ngoạn các vùng hẻo lánh. Khoái thú của quan là muốn nghe các cô gái đẹp nơi thôn dã hát chất giọng mộc mạc nguyên sơ trời phú.
Lời đồn nhà quan huyện Pa Nu có cô con gái hát hay. Quan phủ liền lấy cớ về thị sát. Một tên đầy tớ mách: "Mấy năm nay quan huyện Pa Nu thu thuế nặng của dân, không nộp lên trên. Lập quỹ riêng, thành lập bè phái, chèn ép dân lành, lợi dụng quyền hành cướp đoạt đất đai, nhà cửa làm nhiều người cùng quẫn đến thắt cổ tự vẫn". Quan phủ thăm dò: "Làm gì có chuyện đó?". Tên đầy tớ hai tay xoa vào nhau, miệng liến thoắng: "Bằng chứng con đã thu thập đầy đủ, tội trạng rành rành". Quan phủ cười: "Việc này để ta trị liệu!".
Những ngày quan phủ đi thị sát, quan huyện Pa Nu ngày đêm theo hầu không rời nửa bước. Nhưng xem ra ngài vẫn chưa hài lòng. Một buổi tối ngài gọi quan huyện vào bảo: "Ta ở đây mới có mấy ngày mà đơn kiện quan chồng chất. Tội trạng của anh nhiều quá, ta đã kiểm tra đều đúng sự thật cả. Anh có biết không?". Quan huyện Pa Nu quỳ dập đầu: "Lậy quan tha tội".
Quan phủ rung đùi: "Anh biết tội là tốt nhưng phải biết cách chuộc tội". Quan huyện lại dập đầu vái như tế sống: "Dạ! dạ! Quan dạy sao con nghe vậy". Quan phủ đưa hai tay ngắn tũn đỡ quan huyện dậy: "Việc này đơn giản, khỏi lo. Nghe đâu anh có cô con gái hát hay múa đẹp phải không?". Quan huyện rùng mình, ngập ngừng: "Thưa quan, ai nói với ngài vậy?". Quan phủ tủm tỉm: "Có thế ta mới làm được quan phủ". Quan huyện xem ra không giấu được đành phải thú thật: "Con nhỏ đang đi học, vừa rồi đoàn tuyển cung nữ đã kiểm tra xem mặt". Quan phủ đưa tay xoa miệng cười ằng ặc, nụ cười rung rung hai má bóng váng mỡ xệ quá quai hàm, sát tới bờ vai, trông phì nộn như con rối không cổ: "Anh nói thế là lời đồn không ngoa". Quan phủ xoay người nặng nề tiến gần quan huyện, phóng ánh mắt ti hí hấp háy tủm tỉm: "Quan muốn nghe con nhỏ đó ngâm thơ, múa hát. Còn việc vào cung tính sau, chắc gì đã được!".
Quan huyện giật thót mình, mặt tái xanh, gai ốc nổi khắp người. Con Tuyết là gái rượu đang có cơ hội vào cung, nó sẽ giúp lão thăng tiến. Bây giờ đưa vào hát cho quan phủ thì nó không thể vào cung được. Địa vị, tiền tài, tương lai coi như chấm dứt. Nhưng từ chối ý quan trên thì không xong! Rắc rối to. Lão quá hiểu! Trong phạm vi quan cai quản, ít người đàn bà con gái nào vừa mắt quan mà thoát khỏi đêm hầu. Nhiều người biết chuyện mà vẫn ngậm bồ hòn làm ngọt. Còn con gái nhà thảo dân thì một phép, không dám hé răng!
Nói ra nặng tội hơn. Con Tuyết không thể vào hát được, nếu vậy khác nào mỡ để miệng mèo.Trong giây lát bí bách, đắn đo, lão chợt nhớ ra con Lẹm đang ngủ ở xó bếp. Nó nhang nhác giống con Tuyết, có giọng hát hay. Nhiều lần lão đứng lắng nghe nhưng nhìn nó nhom nhem quá nên bỏ qua. Bây giờ tắm rửa cho nó sạch sẽ, thay váy áo đẹp đưa lên quan thế con Tuyết, chắc gì quan đã biết? Vì quan phủ chưa gặp mặt con Tuyết bao giờ.
Tìm ra kế sách, quan huyện tươi tỉnh hẳn lên: "Quan dạy thế con xin nghe. Bây giờ mời quan đi tắm rửa rồi uống chén rượu ba kích ngâm nhân sâm, đợi con cho người đi đón cháu về". Quan phủ tủm tỉm, lạch bạch như con vịt vào chuồng.
Đêm về khuya. Trong căn buồng ngôi nhà ngói năm gian, quan phủ rượu say ngà ngà đang ngồi lim dim nghẹo đầu ra sau ghế. Lẹm bị đẩy vào, run rẩy bước qua ngưỡng cửa gỗ cao quá đầu gối. Gian buồng sáng lờ mờ, sát vách là hai chiếc ghế kê bên chiếc đôn chạm hoa văn chữ công. Ngọn đèn dầu lạc leo lắt. Đối diện là chiếc sập ba thành chạm khảm xà cừ lóng lánh như những vì sao đêm. Lẹm ngỡ mình lạc vào thế giới thần tiên trong những giấc mơ.
Như hổ đói ngửi hơi nai non, quan phủ choàng đứng dậy: "Em đã đến? Ta đợi em lâu quá rồi. Hát đi! Hát đi. Hát cho quan nghe đừng sợ! Đừng sợ!". Lẹm ngơ ngác như nai con chưa từng nhìn thấy hổ bao giờ.
...Vài tháng sau, Lẹm thích ăn đất vách bếp, nó xôm xốp, bùi bùi. Ngày nào cũng cậy ăn mà không biết chán. Đến lúc Lẹm ngán thì cái bụng lạ thường, nó lùm lùm, răn rắn mà không biết tại sao? Đêm đêm một mình trong bếp, ngày ngày quanh quẩn với trâu, chạy nhảy theo đàn sáo ngoài bãi, quen ai mà hỏi điều lạ trong mình.
Cho đến một ngày, mấy bà làm cỏ ngoài đồng sờ bụng Lẹm: "Mày có chửa phải không? Đứa nào ngủ với mày?". Mặt Lẹm nghệt ra: "Chửa gì? Cháu có ngủ với ai đâu?". Bà khác lại bảo: "Lại đây tao xem? Đúng rồi, tội chửa không chồng là phải cạo trọc đầu trôi sông đấy, lệ làng nghiêm lắm". Lẹm có biết gì. Nghe lời gió để ngoài tai, chạy ra cưỡi trâu, hát theo đàn sáo. Mấy bà lắc đầu thở dài: "Tội nghiệp con bé, họa sắp giáng xuống đầu mà vẫn nhởn nhơ".--PageBreak--
Vùng Na Chang huyện Pa Nu có một phong tục: Ok986 vip Thiên đường trò chơi được lấy nhiều vợ, còn phụ nữ chỉ được lấy một chồng. Những người đàn bà không chồng mà có chửa đều bị cắt tóc đóng bè trôi sông, bất kể người đó là ai, già hay trẻ. Những chàng trai còn chút lương tâm sẽ rình ngày giờ người tình bị hành tội, vớt mang đem đi nơi khác OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á. Những cô gái gặp Sở Khanh thì mặc cho số phận trôi sông.
Trường hợp của Lẹm không thể công khai trôi sông nên một đêm mưa lũ vừa tạnh, nước thượng nguồn dâng cao, mấy người Ok986 vip Thiên đường trò chơi, đàn bà ập vào cái ổ rơm Lẹm đang nằm giục: "Mày mặc váy áo vào, đi theo chúng tao". Tưởng như lần trước, Lẹm vội vã đỡ bộ váy đen bạc phếch, vá chằng vá đụp, dài sát gót không biết của ai bố thí cho Lẹm trước lúc xuống bè như ân huệ ăn bữa cuối cùng của kẻ tử tội.
Mấy người dẫn Lẹm ra bờ sông nhóp nhép bùn đất cạnh chiếc bè chuối đã đóng sẵn. Người đàn bà dỗ: "Quan bảo cái bụng mày bị báng xấu lắm, phải nằm trên sông cho nó bé đi, hết báng quan lại đón về!". Lẹm không hiểu báng (bệnh) là gì? Phận tôi tớ chỉ biết nghe, có bao giờ biết chống đối. Lẹm bị hai người giữ, một người cầm kéo quấn mái tóc dài đen nhánh trong lòng tay cắt xoèn xoẹt nham nhở từng nắm vứt xuống chân, vật Lẹm nằm ngửa trên bè chuối, buộc chân tay Lẹm vào những cây tre, rồi dọa: "Nằm trên bè không được kêu cái bụng mới bé. Mày kêu là không khỏi bệnh, còn lâu quan mới cho đón về".
Thường ngày Lẹm hay bị những người này đánh đập nên bây giờ không dám cãi, nằm yên như cái xác không hồn. Lẹm biết phận tôi tớ có cãi hay chống đối cũng không thể được. Ba người đẩy chiếc bè ngập ùm trong nước rồi nổi lềnh bềnh. Tiếng thét xé trời, sấm chớp ầm ầm, cơn giông cuốn bụi lá bay rào rào. Đám đầy tớ lảo đảo bám vào cây, bước thấp, bước cao chạy như ma đuổi.
Lẹm nằm trên bè, chờ người đón, hết ngày, lại đêm lênh đênh trôi trên sông. Đói. Khát. Thần chết đến gần mà vẫn còn mong cái bụng bé đi để được quan cho người đón về. Lẹm muốn nói, không có ai nghe. Muốn hỏi, không biết hỏi ai? Hỏi trời, trời xa tít. Hỏi đất, đất lặng thinh. Hỏi gió, gió không trả lời. Hỏi mây, mây trôi lơ lửng. Hỏi chim, chim bay đi. Lẹm khóc, nước mắt không còn để khóc, lời than đến phật từ bi.
Sư thầy cứu Lẹm bằng tấm lòng từ bi nơi cửa Phật. Nhưng Lẹm hồi sức, lại hỏi những câu làm khó cho thầy: "Sao thầy lại ở một mình? Sao thầy không lấy vợ?...". Thầy chưa biết giải thích thế nào, cô gái ngây thơ lại hỏi: "Em không đi đâu? Cho em ở đây với". Thầy hoảng hốt, lắp bắp: "Mô Phật, mô Phật. Đây là nơi cửa chùa. Tín chủ nghĩ lại". Lẹm cầm tay thầy: "Thầy đừng đuổi em. Em ở đây, sướng hơn ở nhà quan". Thầy giật tay lùi xa, nhìn trời, nhìn đất, giọng trầm trầm như tiếng vọng tâm linh: "Tín chủ trở về với trần gian, ở đây sao được!".
Mấy hôm sau thầy thu xếp cho người con gái có cái bụng khó coi ra ở Quán Gió giữa đồng. Quán được xây không biết từ bao giờ trên bốn trụ gạch mộc thấp lè tè, dưới gốc đa cổ thụ. Bốn hướng thông với gió trời, thường là nơi nghỉ trưa lý tưởng của những người đi làm đồng xa nhà. Quán bỏ hoang vì chiến tranh không còn ai vào nghỉ nên các loài chim rủ nhau về trú ngụ rộn rã kín ngọn đa.
...Lẹm sinh được cậu con trai nhờ tình thương của bà đỡ làng Vị Xuyên. Bà thường ra lễ chùa nên coi Lẹm như con. Thằng bé khỏe mạnh, da ngăm ngăm đen, miệng rộng, mắt híp, tai to, tướng mạo dị dạng giống quan phủ.
Quan nhiều vợ, đông con nhưng toàn con gái, thường buồn phiền không có người nối dõi tông đường. Gia tài, tiền bạc nhiều, không biết để cho ai? Hàng đêm quan trằn trọc nghĩ đến những người con gái hầu quan. Biết đâu, có người đẻ con trai? Quan thường bí mật phái người đi dò tin tức...
Một đêm sao trời lấp lánh, có hai người, một Ok986 vip Thiên đường trò chơi, một đàn bà lẻn vào Quán Gió, đặt cái bọc bên cạnh thằng bé ba tháng tuổi. Nó giật mình oe lên một tiếng rồi tớp vội bầu vú nhõng nhẽo không còn sữa nhai tóp tép. Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi sấn lại giữ tay Lẹm. Người đàn bà giằng thằng bé, cái miệng nó còn níu đầu vú dài như kẹo kéo. Tiếng khóc the thé như xé vải. Lẹm chưa hiểu đầu đuôi ra sao thì hai người đã bắt đứa bé ra khỏi quán, vứt lại cái bọc, buông lời giả nhân giả nghĩa: "Cho mày đi lấy chồng. Chúng tao chỉ làm theo lệnh…".
Mặt trời đã lên cao mà Lẹm vẫn còn rên rỉ, nỉ non nghe ai oán não nùng. Cô vật vã lần sờ manh áo rách trên chiếc chiếu xác xơ tìm con: "Con ơi! Con ở đâu? Ai bắt con tôi?...". Trong cơn cùng quẫn, Lẹm thoáng thấy Phật từ bi. Phải rồi, phải sang chùa. Lẹm xốc lại yếm bước đi, sững lại, chân tay bủn rủn nhìn cảnh tượng quanh chùa lố nhố toàn lính lăm lăm súng trong tay đi đi, lại lại. Tiếng xe cóc chạy rì rì. Tiếng Tây, tiếng ta xì xồ lẫn tiếng súng nổ tắc bọp, tắc bọp.
Quan ba Dosrang chỉ huy trận càn hỗn hợp: Lính Lê Dương, Com-măng-đô, Bảo Hoàng cùng xe cóc, xe lội nước tràn qua làng Vị Xuyên. Chiếc xe chỉ huy đỗ trên đê. Dosrang đưa ống nhòm nhìn địa hình xung quanh rồi cùng mấy tên lính tiến vào chùa. Tiếng mõ "cốc cốc". Sư thầy hai chân khoanh tròn, tay chắp trước ngực, miệng tụng kinh, không màng toán lính vây quanh. Viên quan ba đốt nhang chắp tay xì xồ. Tiếng súng nổ đòm đòm ở trong làng. Tiếng khóc ngằn ngặt ở ngoài Quán Gió. Quan ba chỉ tay, đám lính lăm lăm súng, lò dò tiến về phía quán. Quan đi sau.
Toán lính vây kín gốc đa, dương súng ngó nghiêng vào quán. Cảnh tượng lạ lùng, súng buông xuôi, Dosrang ngơ ngác nhìn ba ông đồ rau, hai chiếc niêu đất, vài ba chiếc bát mẻ vứt lăn lóc, mấy chiếc tã treo lơ lửng. Trên manh chiếu rách, người đàn bà tóc dài xõa xượi nói, cười, khóc thút thít. Dosrang nghe câu được, câu chăng, nhẹ nhàng đưa cây gậy chỉ huy vén mái tóc rối bung của Lẹm. Ôi! Khuôn mặt trắng tròn ngây thơ, u uất. Dosrang hất hàm. Hai tên cận vệ hiểu ý dẫn Lẹm đi. Tên thông ngôn chạy lăng xăng, đám lính ngơ ngác không hiểu ý quan…
Sư thầy đứng nép sau rặng tre nhìn sang Quán Gió. Đám lính tiến vào làng, Lẹm đi với viên quan lên xe cóc, tay không bế con. Sư thầy với bó hương, chắp tay trước ngực đi sang thăm dò tin tức. Ba tấm liếp đổ rạp. Cái bọc váy áo lăn cạnh chiếu. Gió lùa bốn phía. Mấy chiếc tã rách bươm buộc trên sào bay phần phật. Chim kêu tan tác. Lá đa rơi xào xạc...