Tôi ngồi lại một mình, mưa càng to hơn, nước trút xuống bể bơi ào ạt, lòng tôi dông bão còn hơn cả mưa, tôi đã khóc rất to mà chẳng hề ngượng, hình như tiếng nấc của tôi còn mạnh hơn cả mưa ngoài trời. Mấy người trong quán nhìn tôi, họ tưởng chúng tôi cướp chồng của nhau.
Chúng tôi là bạn thân, Miên tức vì sự hiền lành của tôi, và Miên ghét nhất sự tin yêu Ok986 vip Thiên đường trò chơi của tôi.
Hình như tôi ngây thơ thật, cái gì cũng tin, ai cũng thương, cái gì cũng thích. Tôi cũng như những người đàn bà khác, tôi là cái xương sườn thứ bẩy của chồng tôi, là mẹ của hai đứa con, tôi là một công chức bình thường. Ở cơ quan, lúc cần xê dịch cái bàn hay đóng đinh vào tường, tôi gọi họ. Đêm về, tôi rúc đầu vào lòng người Ok986 vip Thiên đường trò chơi mạnh mẽ của tôi, lúc xe máy bị hỏng, tôi cũng ỏn ẻn với chồng, tải một bản nhạc chờ cho điện thoại, tôi gọi con trai... Có bao nhiêu việc liên quan đến cuộc sống, tôi phải nhờ vả họ. Tôi làm sao mà tách khỏi những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi của tôi được. Tổ quốc của tôi là những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi vĩ đại. Tôi tin tưởng họ, tôi kính trọng họ và tôi ngưỡng mộ họ. Tôi có gì là sai cơ chứ?
Rõ ràng những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi quanh tôi đều tử tế. Tôi khẳng định như vậy, những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi ở cơ quan tôi, buổi sáng họ đến Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 với bộ mặt tươi tỉnh, quần áo thơm tho, trưa xuống bếp ăn cơm tập thể, hết giờ họ về nhà với vợ con. Tiền lương, tiền dịch vụ, tiền lễ tết, thậm chí những cái phong bì họp hành, họ cũng dành mang về góp với vợ mua sắm và nuôi con…Tôi chưa thấy biểu hiện gì là không tử tế của những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đáng kính ấy. Công bằng mà nói, họ đều thích nhậu nhẹt, họ đều thích tán gẫu, rồi ngồi uống nước chè, nói chuyện phiếm, cũng có một vài cái tật xấu nhưng chung quy lại tôi chưa thấy ai không tử tế. Chồng tôi cũng như họ.
Bây giờ tôi đang buồn, tôi đau, nỗi đau không gọi thành tên được, tôi đã từng rất muốn khóc, rồi lại muốn gào lên và đập phá nữa chứ. Nỗi đau của tôi cứ âm ỉ như cái gộc củi trong đống giấm chỉ ngún dần chút than hồng hồng chứ không thể bùng lên thành ngọn lửa được. Thường, những đống gấm như thế, lại giữ lửa được lâu hơn. Nỗi đau của tôi cũng âm ỉ lâu như đống giấm ấy. Miên bắt tôi thổi bùng lên thành một ngọn lửa, rồi hắt một chậu nước vào đấy cho tắt ngấm.
Ly sinh tố của tôi vẫn đầy nguyên, ly cà phê đen số 4 của bạn đã hết, chỉ còn lại cái vòng tròn đen thẫm như đồng xu đọng dưới đáy chiếc ly men sứ trắng... Miên không thích gì ngoài cà phê đen nóng sực, ngồi đâu cũng gọi cà phê, lúc vui cũng cà phê mà khi buồn cũng cà phê. Tôi vẫn đùa:
- Lúc nào cũng cà phê, không sợ mất ngủ à?
- Đời được bao nhiêu mà phải ngủ?
- Cũng có lúc cần phải ngủ quên chứ?
Miên sẽ phá lên cười ngay lập tức sau câu nói của tôi. Miên - bạn thân thiết nhất của tôi từ thời đại học, xinh đẹp, mạnh mẽ và quyết đoán, hai đứa như một sự lồi lõm để bổ sung cho nhau. Ngày ấy người ta gọi tôi là " Quỳnh", còn Miên là " Giao", quỳnh không có giao, quỳnh không nở hoa. Giao không bên quỳnh, giao thành cây dại… Tôi yếu đuối, Miên mạnh mẽ, tôi sợ ăn da gà luộc, Miên thích nhất món này. Tôi không uống rượu bia, Miên uống như Ok986 vip Thiên đường trò chơi. Nhiều khi cứ nghĩ, ông trời sinh ra hai đứa để bù đắp cho nhau. Vậy mà cuộc đời thực lại trái ngược hẳn nhau mới lạ chứ.
Tôi lấy chồng sớm, sinh đôi hai thằng con trai, năm năm liền, tôi quay cuồng với tã bỉm, cơm cháo, sữa bột. Năm năm liền sự chuyển động của tôi từ nhà ra chợ, từ chợ về nhà, vào bếp, ra lan can, vào toalét, lên giường và xuống bếp. Chồng tôi đi làm, đầu tắt mặt tối, tội nghiệp anh ấy, hết dự án nọ đến dự án kia. Đều đặn và chính xác, 7 giờ anh dậy, ăn sáng xong, uống một tách cà phê phải chính tay tôi pha (nhiều sữa, thêm một hạt muối, một hạt thôi để cà phê đậm đà hơn). Rồi thay quần áo, thắt cà vạt, đi làm. Tối muộn anh về, người mệt nhoài, uống một ly cam vắt (lại phải chính tay tôi làm) vào phòng tắm… rồi lên giường đi ngủ. Anh vất vả để kiếm tiền nuôi mẹ con tôi. Đều đặn đến mức, tôi cảm giác vợ chồng tôi được mở đầu bằng cà phê và kết thúc bằng nước cam, dù trời có sập hay đất có sụt cũng vẫn cà phê sữa và cam vắt, chỉ có vậy thôi.
Ngày nghỉ anh ở nhà chiều chủ nhật, chơi với con và ăn cơm tối. Đầu tháng anh mang về số tiền đủ chi dùng cho cả tháng của ba mẹ con, trong đó có tiền mua băng vệ sinh của vợ, tiền sữa, tiền nhà, tiền điện, trăm ngàn khoản tiền. Nhiều khi tôi thầm thắc mắc, anh chẳng chợ búa, mua sắm gì mà những đồ dùng sinh hoạt, từ cuộn giấy vệ sinh, đến cái tủ lạnh, anh thuộc giá vanh vách, có khi còn hơn cả tôi nữa. Cha mẹ hai bên gia đình nhìn hai thằng cháu như hai tiên đồng mà hoan hỉ. Chồng tôi hài lòng, tôi là "người vợ tuyệt vời nhất", anh hay thủ thỉ vào tai tôi như vậy trước khi ngủ.
Từ ngày tôi lấy chồng, Miên chả thèm đả động đến tôi, nhiều khi nhớ Miên quá, tôi điện thoại gọi Miên đến nhà. Miên kêu bận không đến được. Tôi ngậm ngùi rồi lại chúi đầu vào hai thằng con, cơm cháo, sữa bỉm, chẳng còn thời gian đâu để nghĩ đến Miên nữa. Có hôm phàn nàn với chồng, anh ấy bảo.
- Em cứ chăm sóc cho cái bếp là tuyệt vời lắm rồi.
Vâng, sự nghiệp của tôi là cái bếp, cha mẹ sinh ra, uốn nắn chăm lo từng ly từng tý cũng là cái bếp. Năm năm đại học là để vào bếp, hạnh phúc của người đàn bà tuyệt vời cũng là cái bếp. Cái bếp là thiên đường của tôi...
Chiều Chủ nhật một ngày cuối năm, có cái Rolls Royce mầu đen đỗ xịch trước sân nhà tôi, Miên ào đến. Ôi, sao mà khác thế? Quần đen bó sát cặp giò thẳng, áo len cánh dơi màu xám bạc, cổ trễ sâu, lấp ló hai gò ngực đầy trắng gợi cảm. Thân hình tỏa một mùi thơm ngọt của lan rừng, nồng nã gừng cay, và mùi hổ phách mạnh mẽ, sang trọng. Miên của tôi, cành Giao để tôi nở những nụ hoa đêm sáng trăng huyền diệu. Bây giờ không phải Quỳnh với Giao nữa mà là thiên nga và vịt già xấu xí. Miên gọi vợ chồng tôi là người đàn bà tuyệt vời và người Ok986 vip Thiên đường trò chơi tử tế..
- Sao tìm được nhà giỏi thế?
- Biết lâu rồi nhưng không thèm đến.
- Sao bây giờ lại đến
- Đến để bắt thay đổi.
Tôi thay đổi thật, cơm nước, sữa bỉm chuyển lại cho bác giúp việc, tôi thành kế toán ở công ty của Miên.
Chồng tôi gọi đó là buổi chiều định mệnh, gọi Miên là bà khùng mang ác mộng đến cho anh.--PageBreak--
Miên lấy chồng, anh Hải học kỹ sư sửa chữa búa máy ở Liên Xô về, Việt Nam chẳng có cái búa máy nào bị hỏng để sửa chữa nên vẫn phải bán bún ốc cho mẹ. Bún ốc của nhà anh Hải ngon nhất Hà thành, từ ngày còn học đại học tôi và Miên nghiện đến mức thuộc lòng cả công thức chọn ốc của mẹ anh Hải. Ốc ngon nhất phải đúng 24 con một kg, nếu ốc to hơn sẽ cứng, nhỏ hơn sẽ bị nhớt, chúng tôi mê những con ốc sần sật vàng ươm trên bát bún bốc khói.
Yêu nhau, anh Hải không bán bún ốc nữa mà làm trưởng phòng OK9 thể thao xanh chín của công ty chúng tôi. Cưới nhau xong, anh Hải được đề bạt làm Giám đốc OK9 thể thao xanh chín. Miên sinh hai nàng công chúa, xinh đẹp như thiên thần. Cả nhà quây quần trong ngôi biệt thự sáng choang tận Mỹ Đình. Mẹ chồng Miên cũng không bán bún ốc nữa, quán nhượng lại cho người khác bán đồ điện tử, tôi tiếc hùi hụi một địa chỉ ăn ngon.
Buổi sáng giao ban xong, Miên bắt tôi xếp giấy tờ lại để đi với Miên đến bệnh viện Phụ sản có việc. Đã sang đông rồi mà vẫn có nắng, tôi đứng chờ Miên ngay cửa ra vào. Lạ chưa? Chiếc Camry đen bóng của nhà tôi cũng vừa phóng qua cổng. Chả lẽ chồng tôi cũng đi thăm ai? Họ hàng sinh đẻ, hay điều trị bệnh về phụ nữ mà tôi không biết? Chồng tôi rất ngại đi thăm người nhà phải nằm bệnh viện. Tôi chỉ cho Miên biết rồi đứng nép mình vào cầu thang. Hay là ai đó mượn xe của chồng tôi?
Cửa xe mở, một cô gái bước xuống, váy hồng có những bông hoa trắng bó sát người, tóc vấn cao lộ gáy trắng ngần đài các. Một vẻ đẹp thánh thiện. Có thể anh tiện đường cho cô ấy đi nhờ, cũng có thể cùng cơ quan? Cửa bên vô lăng vừa mở, chồng tôi đưa cho cô ấy một túi giấy bằng bìa cứng, to, mới và đẹp, in nhãn hiệu một hàng thời trang nổi tiếng của Pháp. Bàn tay hộ pháp của chồng tôi véo nhẹ vào mũi cô gái, chiếc nhẫn kim cương ở ngón tay giữa bắt nắng lấp lánh. Hôm sinh nhật tôi, chồng tôi cũng mang về một bộ váy đẹp mê hồn đựng trong túi giống y chang như thế. Vậy là không phải cô gái ấy đi nhờ xe.
Chiếc xe Camry đen lùi lại rồi phóng qua cổng bệnh viện, cô gái lầm lũi đi vào khu kế hoạch hóa gia đình một mình. Chúng tôi bám theo cô gái. Cô ta làm thủ tục rất nhanh đang ngồi chờ ngoài ghế, cái túi bìa cứng lấp ló một bọc, gói bằng giấy trang kim và một cái phong bì dày cộp. Tôi mua một quyển y bạ rồi ngồi xuống bên cạnh bắt chuyện.
- Đông quá em nhỉ.
- Vâng, hôm nay vắng đấy chị ạ, chị cũng làm à?
- Ừ, em trẻ thế sao không để đẻ.
- Em…
- Người yêu chưa muốn cưới à?
- . . . .
- Lỡ là chuyện bình thường, trước khi lấy chồng chị cũng bị mấy lần. Mà sao lâu đến lượt quá.
- Vẫn còn mấy người chị ạ, làm nhiều lần, sau đó có ảnh hưởng gì không chị?
"Làm nhiều lần" với chồng tôi hay với nhiều người khác nữa, với ai cũng thế thôi, với ai thì cũng đập vào mặt mày… Tôi muốn biết nhiều và thật rõ ràng về chuyện này, nên nén lòng bắt chuyện thật dịu dàng, không biết cái mặt tôi lúc ấy thế nào, đỏ bừng hay tái dại?
- Không, chị vẫn sinh hai đứa con gái, lần này định cố con trai nhưng ông xã chị không muốn.
Mắt cô ta sáng lên, khuôn mặt có vẻ nở ra đôi chút, tôi thầm nghĩ, bố mày giả vờ chứ, chơi bời nhiều mày sẽ thủng ruột ra có ngày. Mày đáng bị như vậy lắm.
- . . .
- Em đi một mình, xong, về bằng cách nào?
- Taxi chị ạ, về chỗ em cũng gần.
Tôi nói với cô gái như nói một mình "làm đàn bà cực lắm, nó chả yêu gì mình…".
Đầu óc tôi choáng váng, "đã mấy lần", vậy là lâu nay anh lừa mẹ con tôi, người Ok986 vip Thiên đường trò chơi tử tế của tôi đã lừa dối mẹ con tôi. Tôi muốn đứng dậy giơ thẳng cánh tay dáng xuống cái mặt xinh đẹp và non tơ kia một nhát, nhưng… Bấm điện thoại nhắn tin cho Miên, tôi lấy cớ đi tìm người quen, quay ra.
Hai chúng tôi bám theo đến chiều thì biết được cô bé ấy về một căn hộ trong chung cư gần đấy.
Sao lại trùng hợp thế không biết. Sau đận ấy, tôi cũng vô tình theo Miên đến khu nhà nọ để gặp cô bồ của chồng Miên. Cô ta mới sinh cho Hải con gái. Miên mang gói tiền dày cộp đến thăm, cười tươi như hoa nở (sau này tôi gọi đấy là điệu cười hoa cứt lợn). Miên bảo: "Tao chỉ nhe răng thôi, chứ gỗ đá đâu mà cười được. Lúc ấy có khi tao khóc ấy chứ, khóc nhưng nước mắt chảy hết vào trong". Bạn tôi cười tươi thật, còn ông chồng thì tái mặt, không hiểu sao đã tính toán kỹ thế mà vợ lại biết, lại đúng ngày bồ sinh con gái nữa chứ. Bạn tôi, bế công chúa lên:
- Chó con, cho mẹ bế tý nào.
- Ôi ngoan quá, giống chị Hin (chị Hin là đứa lớn của Miên, Hin giống bố) lắm cơ.
- Ôi con hái của chôi, khổ nhắm, sao không mọc cái chim, mọc cho bố Hải cái chim hả con? Làm con gái rồi lại khổ mẹ Thảo thôi, con khái khổ nhắm nhào
- Ừ... Ừ... nhớn nhanh cho bố Hải đi kiếm thằng cu em nhào, để mẹ con mình bế ẫm chứ nhỉ?
- Ừ nhào, ngan… ngan nhào, để bố Hải đi nhàm kiếm gạo cho con nhào.
- Ôi, con chó con, cái cằm chẻ đôi sau này xinh nhắm đây.
- Nào xôi xôi, đừng có tè, ướt hết mẹ đấy, mẹ đã ướt lắm rồi.
Cứ ôm ấp, cứ bế ẫm nhẹ nhàng nựng nịu như ruột thịt của mình cả tiếng đồng hồ.
Căn phòng VIP im phăng phắc và ngột ngạt, chỉ có tiếng máy lạnh chạy ro ro, tiếng Miên nựng đứa trẻ như găm vào nỗi lòng cô bồ và chồng Miên quả bom tấn. Khổ thân bồ của ngài Giám đốc vừa mới ở cữ được hai ngày, lưng đau, bụng đau, lại phải ngồi chống mắt lên xem bà vợ của chồng tra tấn mà không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Bé gái được ôm, được nựng, êm như ru nên cũng ngủ thin thít. Giá như nó khóc hay nó tè, hay nó làm gì để có cớ giải thoát cho mọi người. Chồng Miên toát hết cả mồ hôi. Hải chỉ sợ vợ làm gì con bé, sợ vợ làm gì cô bồ. Thà rằng bà ấy cứ chửi mắng hay rủa sả có hơn không, đằng này lại cứ như ca nhạc thế kia. Chồng Miên da mặt tái lại, hai tay ôm chặt đầu.
Miên chỉ dừng khi mỏi miệng và chính Miên cũng cảm thấy rã rời, lúc ấy Miên chìa ra tờ đơn ly dị.
Vậy mà chưa hết, Miên lại ôm lấy con bé, quệt nhẹ lên má nó:
- Xôi, ngoan nhé, mẹ về đây, lớn nhanh để bán bún ốc với bố Hải và bà nội nhé.
Miên đặt con bé xuống giường, quay lại mẹ nó:
- Thay quần áo rồi đi đăng ký kết hôn ngay. Có người trông con bé đây.
Thấy cô ấy chần chừ, Miên nói luôn:
- Em ngu lắm, em tưởng thằng này yêu em hả, nó muốn em đẻ con trai, em không đăng ký nó bỏ em và đứa bé này ngay để kiếm đứa khác. Em hỏi đi, nó yêu thương em sao?
Xong đâu đấy, Miên đặt bé gái xuống gối ngay ngắn rồi gọi lái xe mang hết quần áo tư trang của Hải và mời mẹ chồng vào trong phòng.
Bạn tôi không khóc, nhưng hai mắt sưng đỏ, chỉ mấy ngày mà Miên gầy xơ xác trông thật thảm hại.
Miên về rồi, quán vắng chiều mưa, chỉ còn lại tôi với mấy người Ok986 vip Thiên đường trò chơi lạ: Tôi ngơ ngác nhìn họ. Có lẽ bạn tôi đã đúng: "Ok986 vip Thiên đường trò chơi người nào chả thế, Ok986 vip Thiên đường trò chơi bản chất máu gái, Ok986 vip Thiên đường trò chơi vốn dĩ ham quyền lực, Ok986 vip Thiên đường trò chơi kẻ nào cũng thích của lạ, tóm lại, Ok986 vip Thiên đường trò chơi….". Khốn khổ, tôi lại sinh ra hai thằng Ok986 vip Thiên đường trò chơi, hai ông lớn, trán cao, tóc rậm, miệng rộng giống cha nó như đúc. Nhưng hai ông lớn của tôi có gien đột biến, chúng tử tế hơn tất cả Ok986 vip Thiên đường trò chơi trên trái đất này. Tôi vẫn phải làm tròn cái bổn phận của tôi, rằng cuộc đời sinh tôi ra để phụng sự những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi. Không biết lướt nét, không chơi chứng khoán, không thạo nhảy đầm. Tôi quê mùa lạc hậu, suốt cuộc đời này chỉ biết pha cà phê nhiều sữa, thêm hạt muối và vắt nước cam cho chồng.
Người ta bảo làm vợ, làm mẹ cũng là một Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP quan trọng của đàn bà. Tôi đang là đàn bà...