Nhớ Hoàng Trần Cương lại nghĩ về trường ca "Long mạch"

Trong sự nghiệp sáng tác văn học khá đồ sộ của Hoàng Trần Cương, ông “trình làng” cả văn xuôi lẫn thơ và trường ca, trong đó riêng trường ca có tới 4 tác phẩm gồm: "Đỉnh Vua" (2002), "U Minh" (2002), "Trầm tích" (1999) và "Long mạch" (2015).

  • Về một hình tượng gió độc đáo trong lịch sử trường ca Việt
  • Ra mắt trường ca “Lò mổ” và bộ tranh “Nguyện cầu” của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều

Trong khi trường ca "Trầm tích" khiến cho Hoàng Trần Cương được giới phê bình xếp vào hàng “thi bá” sau khi giành được nhiều giải thưởng quan trọng như Giải Nhất cuộc thi thơ của tuần Báo Văn nghệ 1989-1990, Giải thưởng VHNT Bộ Ôk9 chương trình khuyến mãi (1994-1999), Giải thưởng Hồ Xuân Hương của Hội VHNT Nghệ An (1997-2002), được dịch ra tiếng Anh, xuất bản năm 2007 và đặc biệt là Giải thưởng Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức về văn học - Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 (2022), thì trường ca "Long mạch" được viết sau đó lại có một “số phận” khác dù trường ca này từng vinh dự nhận Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam (2015).

Phải chăng, điều này trùng khớp với nhận định (hay tiên liệu) của một nhà phê bình lúc bấy giờ sau thành công vang dội của trường ca "Trầm tích" “thì rồi Hoàng Trần Cương cũng khó mà vượt qua được chính anh” (Thái Doãn Hiểu)*.

Nhớ Hoàng Trần Cương lại nghĩ về trường ca
Chân dung nhà thơ Hoàng Trần Cương (sơn dầu của Văn Sáng).

Đã có rất nhiều bài phê bình-nghiên cứu, đã có hội thảo về trường ca "Trầm tích" khi trường ca này ra đời ngay lập tức được đón nhận rộng rãi và đánh giá rất cao. Chỉ xin dẫn điều đọng lại sâu sắc khi nói đến Hoàng Trần Cương là “Trầm tích thơ, với Hoàng Trần Cương, là trầm tích nỗi đau, trầm tích hy vọng, và trên tất cả, hóa thạch những hình ảnh yêu thương nhất của làng quê mình, một làng quê xứ Nghệ với bao thăng trầm, vất vả, nén chịu và dẻo dai như tre ngâm hun khói..” (Thanh Thảo)**.

Nếu như trong trường ca “Trầm tích”, Hoàng Trần Cương tự sự “Mẹ tôi đẻ rơi tôi bên cối giã gạo/ Tôi lấm láp đáp mình vào đất/ Gió Lào mặc cho tôi chiếc áo màu nâu” (Nguồn cội) và “Năm tròn bảy tuổi đầu// Theo cha ra Hà Nội” (Cá gỗ), thì trong trường ca “Long mạch”, ông xuất hiện với một tâm thế khác “Anh mang trong mình/ Một lúc ba dòng sông/ Sông Hồng đỏ/ Sông Lam xanh/ Sông Cầu biếc...” (Sông và em).

Nghĩa là từ con người xứ Nghệ nghịch ngợm, nóng nảy và hết mực với anh em, bạn bè, với quê hương xứ sở, Hoàng Trần Cương đã được tiếp thu văn hóa sông Hồng, sông Cầu để trong con người ông, trong thơ ông có thêm nhiều phẩm chất mới, lắng đọng hơn, mãnh liệt hơn và vang xa hơn.

Đọc kỹ hai trường ca “Trầm tích”  và “Long mạch”, dễ thấy ông đều xuất phát từ mảnh đất quê nghèo khó và nhân nghĩa để đi ra rộng dài, cao xa cùng mọi miền OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao. Trong trường ca “Trầm tích”, ông khắc họa vô cùng xuất sắc hình ảnh miền Trung nói chung và làng quê Nghệ nói riêng “Miền Trung mỏng và sắc như cật nứa/ Chuốt lòng mình thành dải lụa sông Lam” (Miền Trung).

Trong khi đó với trường ca “Long mạch”, Hoàng Trần Cương với “mạch chủ” cũng từ quê Nghệ, từ người cha, người mẹ, những địa danh quen thuộc như bara Đô Lương, bến sông Lường… nhưng biết cách vươn tới tầm cao, độ khái quát của mỗi vấn đề, sự kiện mà ông nói tới. Đoạn thơ sau đây là minh chứng cụ thể được rút trong chương Nết đất: “Ôi! Sông Lam đừng có một ngày/ Không chảy về xuôi nữa/ Và mọi suối sông/ từng róng riết miền xanh đất Việt/ Đừng có một ngày/ Không biết chảy về đâu”.

Cùng nói chuyện no đói đời thường, Hoàng Trần Cương từ chỗ tập trung tả thật hay, thật ấn tượng và bất ngờ: “Tảng cháy cạy đi rồi/ Còn hằn vết móng tay/ Cày lên/ Sưng cả đáy nồi” (Nguồn cội - “Trầm tích”) đã đi đến chỗ nhìn thẳng vào thực tế khắc nghiệt, éo le của cuộc sống, không hoa mỹ màu mè câu chữ mà tập trung đi sâu vào thăm thẳm tâm trạng của mỗi đời người, đời sông: “Con ra đứng ngoài song/ Lặng nhìn nước xiết” (Quỷ nước - “Long mạch” ).

Điều dễ thấy là trường ca “Trầm tích” với mạch cảm xúc mãnh liệt, với tài năng Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 cao siêu, ngòi bút Hoàng Trần Cương đã để lại rất nhiều câu thơ xuất sắc, đoạn thơ hay, thậm chí cả chương ấn tượng như miền Trung chẳng hạn. Điều này không được thể hiện trong trường ca “Long mạch”, dù trường ca viết sau có độ dài hơn, cụ thể hơn và cũng khái quát hơn, cảm xúc và năng lượng tác giả cũng mãnh liệt không kém. Có phải vì thế, trường ca “Long mạch” không còn tạo được ấn tượng theo cách mà trường ca “Trầm tích” đã tạo ra chăng?

Nhiều bạn đọc, bạn viết từng biết, sau thành công vượt bậc của trường ca “Trầm tích”, Hoàng Trần Cương tự thấy còn đủ sức để viết tiếp 4 trường ca nữa, dù trên thực tế ông chỉ trình làng trường ca “Long mạch” mà chúng ta đang bàn tới. Thành công của “Trầm tích” là điều đáng mừng, là cột mốc lớn nhưng đồng thời cũng dựng nên một… vật cản trong quá trình sáng tạo “Long mạch” cũng như mọi sáng tạo khác về sau, bắt buộc nhà thơ phải hành động quyết liệt với phương châm làm mới/làm khác chính mình, phải vượt lên cao hơn, xa hơn những đỉnh-núi-thơ mà ông đã đặt chân tới.

Nhớ Hoàng Trần Cương lại nghĩ về trường ca
Trang bìa Trường ca ''Long mạch'' của nhà thơ Hoàng Trần Cương.

Không dễ dàng, đầy cạm bẫy nhưng Hoàng Trần Cương đã can đảm, khí phách để vượt qua. Rõ ràng, Hoàng Trần Cương khi viết trường ca “Long mạch” đã dám mạo hiểm khi đặt ra “một đề tài không thể kiểm chứng bằng hiện thực, chủ đề khó giới hạn bằng lịch sử” và “đắc ý tìm được khoảng đắc địa để tung hoành cả nội dung suy tưởng lẫn hình thức biểu đạt” (Vũ Quần Phương)***.

Khi viết trường ca “Long mạch”, Hoàng Trần Cương thậm chí còn phát huy nhiều hơn nội lực sáng tạo vốn có, để dựng lên một cách chân thực và sinh động khí và thế của sông núi, của nước, của đất, của lòng người, không chỉ người xứ Nghệ, người miền Trung gian khó mà của cả Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Việt. Rõ ràng, ý thức về không gian, thời gian, tầm vóc chủ đề sáng tạo của Hoàng Trần Cương đã mở rộng hơn trước, đích đến cũng xa hơn, tham vọng cũng nhiều hơn dù có thể việc tới đích, tới đỉnh cao mới hoàn toàn không phụ thuộc vào ý muốn của người thơ.

Mặc dù “không thể kiểm chứng bằng hiện thực” nhưng bố cục trường ca “Long mạch” với 11 chương đều bám chắc vào long-mạch-thơ với những sáng tạo độc đáo mà vẫn không xa rời nguyên gốc như các chương Nết đất, Hồn sông, Mạch chủ, Quỷ nước, Vía biển, Thế núi… cộng với long-mạch-riêng của tác giả như Khấn thầm, Sông và em, Huyết thống…

Với chất liệu hiện thực ngồn ngộn, nhất là hiện thực xứ Nghệ mang đậm dấu tích văn hóa truyền thống và hiện đại, nhịp thơ cuồn cuộn, hối hả, câu thơ biến hóa, tung hoành nhờ nội lực sung mãn, Hoàng Trần Cương tiếp tục tạo nên âm hưởng vừa sử thi hào hùng vừa hiện thực nóng rẫy trong từng câu thơ, đoạn thơ, trọn từng chương và ăn khớp nhịp nhàng, uyển chuyển trong tổng thể tác phẩm.

Cha tôi/ Mắt vẫn cười/ Buồn vui trúng trật/ Con cháu sum vầy/ Bếp chật/ Khói phân vân” (Huyết thống) là khổ thơ được viết trong dạt dào cảm hứng long-mạch-riêng của tác giả. Chương này góp phần bổ sung vào các phần long-mạch-thơ chung của tác phẩm, nói cái riêng để góp vào cái chung rộng lớn, nói chuyện một người cụ thể, một không gian quen thuộc cụ thể nhưng vẫn tạo được sự khái quát, vẽ được cái hồn của không gian ấy nhờ câu thơ huyền ảo “Khói phân vân”. Nhà thơ không chỉ tả mà qua tả còn bộc lộ nghĩ suy, trăn trở, đưa sự việc từ cố định đến chuyển động không ngưng nghỉ…

Ngược lại, trong long-mạch-thơ chung cũng lại dẫn tới long-mạch-riêng rất tài tình như khi Hoàng Trần Cương tự sự về "Hồn sông", miêu tả dòng sông chảy nói chung: “Chảy như bị ma ám/ Chảy cồn cào như nỗi lo của người hoang thai/ Chảy cóc nhảy lim dần trong dấu chân của chó dại tháng bảy/ Lặng lẽ men đê/ Gầm ghè cõng nắng/ Xuyên sơn/ Sờn bóng quê làng…”.

Câu thơ tự do bung phá, bút pháp so sánh táo bạo mang đầy nhựa sống hiện thực bỗng sáng lên, vút lên với một câu thơ đầy khí chất lãng mạn, suy tư “Sờn bóng quê làng”. Có thể ai đó nhớ đến thơ Nôm Nguyễn Trãi “Mở cửa đêm chờ hương quế lọt/ Quét hiên ngày lệ bóng hoa tan” với một ý thơ đầy chất thi sĩ, tính nhân văn và sự minh triết tột cùng: người thơ ngập ngừng quét hiên vì “sợ bóng hoa tan”! (Vũ Bình Lục)****.

Chắc chắn Hoàng Trần Cương với kiến văn cực tốt của mình đã từng đọc câu thơ tuyệt tác của cha ông và trong dòng chảy cuồn cuộn của sự sáng tạo đã vừa biết cách học hỏi người đi trước, vừa biết tránh sự lặp lại khiên cưỡng. Rõ ràng, câu thơ tả dòng nước chảy “Sờn bóng quê làng” của Hoàng Trần Cương tạo được dấu ấn riêng trước hết nó phù hợp với không khí thơ trong khổ thơ nói trên, vừa tạo ra sự khác lạ, sâu sắc trong cách nhìn về một hiện tượng cụ thể.

“Bóng hoa tan” và “Sờn bóng quê làng” cùng có chung một khái niệm ảo là cái bóng, cùng chung sự chuyển động theo chiều hướng tiếc nuối, không mong muốn là “tan” và “sờn” nhưng rõ ràng mức độ khác nhau. Đó là sự khác của một khoảnh khắc bùng nổ tâm trạng và một quá trình bền bỉ, nhìn thật kỹ mới thấy, mới cảm được. Hoàng Trần Cương học và học rất hay để vượt lên, tiếp bước chính là ở chỗ đó.

Đúng như nhà thơ Vũ Quần Phương nhận xét “Tác phẩm này, là một trải nghiệm hiện thực cũng là một kết tinh nghĩ ngợi của cả đời người về dân, về nước. Cách biểu hiện lẫn nội dung in dấu ấn mỹ cảm và nghị lực lao động thơ khá rõ. Một bước tiến về tầm vóc tư duy, cách xử lý đề tài và kỹ thuật bút pháp rất đáng ghi nhận”***.

Rõ rành, trường ca “Long mạch” xứng đáng có chỗ đứng vững chắc trong lòng bạn đọc và cách Hoàng Trần Cương đạt tới kết quả này giống như kỷ lục mới của một nhà vô địch, ngỡ như không có gì, rất ít ỏi nhưng thực ra khi ở trên đỉnh cao, phấn đấu đến cùng để tăng thành tích dù nhỏ cũng đã là một kỳ tích không phải ai cũng đạt được.

Nén tâm nhang nhân 5 năm ngày mất thi sĩ Hoàng Trần Cương

                              (9/4/2020-2025)

-------

* https://vanhoanghean.com.vn/chi-tiet-tin-tuc/1156-hoang-tran-cuong-nguoi-hoa-giai-nhung-noi-niem-khat-vong

** https://thanhnien.vn/hoang-tran-cuong-da-nhap-vao-tram-tich-185945248.htm

*** Vũ Quần Phương: Thế núi hình sông mang vóc dạc tâm hồn OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao –- Thay lời giới thiệu trường ca “Long mạch” , NXB Hội Nhà văn, 2015

**** Vũ Bình Lục: Thi sĩ đích thực, trang Fb cá nhân 12/8/2024

Bùi Sĩ Hoa

Các tin khác

Sao Khuê lấp lánh trời Dục Tú

Sao Khuê lấp lánh trời Dục Tú

Làng Dục Tú (Đông Anh, Hà Nội) tên nôm là Kẻ Giếc, một xã đứng đầu tổng Dục Tú gồm 4 xã thuộc huyện Đông Ngàn, phủ Từ Sơn, trấn Kinh Bắc, tức tỉnh Bắc Ninh (đầu thời kỳ nhà Nguyễn). Trong kháng chiến chống Pháp, cả 4 xã của Dục Tú được nhập thành một xã, thuộc huyện Từ Sơn, Bắc Ninh. Tháng 5/1961, Dục Tú trở thành đơn vị hành chính thuộc huyện Đông Anh, TP Hà Nội.

Ðôi tay tài hoa của một nghệ nhân Cơ Tu

Ðôi tay tài hoa của một nghệ nhân Cơ Tu

Đến Làng văn hóa - Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá các Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Việt Nam ở Đồng Mô, Hà Nội, du khách đặc biệt ấn tượng với một nghệ nhân có nước da rắn rỏi, mải miết với từng nan tre và các sản phẩm thủ công đặc sắc của người Cơ Tu.

Dấu tích trăm tuổi, ta qua trăm buổi

Dấu tích trăm tuổi, ta qua trăm buổi

Với hơn 300 năm hình thành và phát triển, giữa không gian hiện đại của miền nắng ấm phương Nam này vẫn còn đó những dấu tích trăm tuổi để nhắc nhớ thị dân về những giai đoạn lịch sử của vùng đất năng động, cởi mở, hào sảng và đầy trượng nghĩa.

Phim kinh dị và cuộc đổi ngôi tại Hollywood

Phim kinh dị và cuộc đổi ngôi tại Hollywood

Từng là thời điểm “ăn nên làm ra” của các phim bom tấn, nhưng mùa hè năm nay đang cho thấy một diễn biến khác, khi các phim kinh dị mới là chủ lưu. Trong những tuần qua, 2 tác phẩm mới “Obsession” (tạm dịch: Ám ảnh kinh hoàng) và “Backrooms” (Thực thể quỷ quyệt) liên tiếp thay nhau đạt đỉnh phòng vé.

Âm nhạc bay lên từ những cuộc tình

Âm nhạc bay lên từ những cuộc tình

Từ nhỏ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Phúc (1919-2001) bị bạn bè gắn biệt danh Phúc "Rỗ" hay Phúc "Khoèo". Mặt bị rỗ sau lần lên sởi, còn khuỷu tay trái bị trật vì một cú ngã bó thuốc mãi không khỏi, thế là cậu Phúc ngày ấy mang tật. Khi lớn lên, chàng Phúc biết rõ những khiếm khuyết của mình nhưng vẫn tỉnh bơ, vui vẻ sống với những khát vọng tuổi trẻ. Tới tuổi đôi mươi khi nghĩ đến chuyện yêu đương, mọi sự mới thành chuyện. Cũng lắm tình huống xảy ra bất ngờ.

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Sáng nay bất chợt nhìn lên cây vối trồng ở góc vườn cũng đã hơn chục năm kể từ khi mình xây ngôi nhà này. Thấy vối cựa mình thức giấc, tự bứng mình ra khỏi những trầm tư mùa cũ để thắp lên mùa hoa mới. Cả vòm cây như được khoác một tấm áo bông trắng ngà, nhẹ nhàng và xốp mịn. Hoa vối nở bung, tỏa ra những sợi nhụy dài thanh mảnh, rập rờn trong gió như vũ điệu chào đón bình minh. Tôi bỗng nhớ về những mùa vối quê nhà dẫu bây giờ đã là xa ngái...

Nụ cười Mai Đức Chung

Nụ cười Mai Đức Chung

Có lẽ, Anh hùng Lao động Mai Đức Chung là huấn luyện viên (HLV) bóng đá đặc biệt nhất mà tôi từng biết. Đặc biệt không chỉ bởi ông gắn với những hoàn cảnh đặc biệt, giành được nhiều thành tích đặc biệt, mà còn bởi nụ cười hiền từ của ông.

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Có nguồn gốc từ Địa Trung Hải, được trồng cách đây hàng nghìn năm, ô-liu là loại cây có sức sống đặc biệt bền bỉ, có thể sinh trưởng trên những vùng đất khô cằn, sỏi đá, chịu được nắng nóng, có thể sống tới cả ngàn năm. Người ta vẫn kể, dù đã bao cuộc chiến tranh đi qua, nhiều cây ô-liu cổ xưa ở Hy Lạp, Palestine, Italia đến nay vẫn ra hoa kết trái. Hình như càng khắc nghiệt, cây càng vững chãi.

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Lâu nay, đã thấy ít người nhắc đến thần tượng của giới trẻ như giai đoạn trước. Có sự biến đổi nào chăng? Thật ra, không phải như thế mà bởi giới trẻ hôm nay có quá nhiều tấm gương, quá nhiều mục tiêu để phấn đấu. Từ tấm gương dũng cảm cứu người trong hoạn nạn đến tấm gương trong học tập, nghiên cứu, vượt lên nghịch cảnh... Đôi khi, chỉ cần người trẻ nhận ra một nhân vật tốt ngay chính ở khu phố, xóm, bản... của mình để học tập, phấn đấu theo đã là một tín hiệu tích cực trong Ok9 cab trò chơi casino phổ biến. Thần tượng nào có xa vời!

Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Tin vui cho khán giả yêu thích môn Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 thứ 7. Cục Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP vừa lên tiếng khuyến khích sản xuất và phát hành những bộ phim giàu giá trị nhân văn, phản ánh OK9giaitri đăng nhập Ok9 cab trò chơi casino phổ biến và góp phần OK9 đã banh con người Việt Nam phát triển toàn diện. Điều này đồng nghĩa với việc sau nhiều năm các nhà làm phim kiên trì "Ok986 tải ứng dụng" người xem bằng ma quỷ, vong nhập, xác sống, bùa ngải, nhà hoang, thẩm mỹ viện âm phủ, bệnh viện âm phủ, chung cư âm phủ và có lẽ trong tương lai không xa là cả trạm thu phí âm phủ, chúng ta đã chú trọng hơn đến OK9 đã banh con người nhân văn.

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Trong sáng tác thơ, hình ảnh không chỉ là phương tiện trang trí cho câu thơ, mà là một trong những yếu tố cốt lõi làm nên tứ thơ, cảm xúc thơ và sức ám ảnh của bài thơ.

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Vừa qua, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã tổ chức tọa đàm "Diện mạo văn chương ở đô thị quốc tế" trong khuôn khổ của trại sáng tác hằng năm. Sau sáp nhập, TP Hồ Chí Minh mở rộng không chỉ về địa giới hành chính, mà còn là sự hợp lưu của nhiều dòng chảy văn chương mang phong vị riêng biệt. Nhưng câu chuyện "diện mạo văn chương" thời kỷ nguyên số lại là câu chuyện chẳng hề dễ dàng.

Cảm thức vũ trụ của người xưa trong truyền thuyết thời Hùng Vương

Cảm thức vũ trụ của người xưa trong truyền thuyết thời Hùng Vương

Truyền thuyết thời Hùng Vương là tấm bản đồ tư duy vũ trụ quan độc đáo của người Việt cổ. Người xưa nghĩ về trời đất, về sự sống bằng những câu chuyện kể sinh động. Họ quan niệm vạn vật đều có linh hồn, sống và chết chỉ là một sự chuyển hóa. Và con người luôn ở vị trí trung tâm, vừa kiến tạo vừa gìn giữ sự hài hòa với thiên nhiên.

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Sách lá - kho tri thức quý của người Khmer

Sách lá - kho tri thức quý của người Khmer

Cũng như các Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 khác trên thế giới, từ xa xưa người Khmer ở Nam Bộ đã biết cách khắc chữ trên đá, các nguyên liệu khác để ghi chép kinh nghiệm sống, tri thức các lĩnh vực sản xuất, văn hóa, lời dăn dạy của tín ngưỡng, tôn giáo cho thế hệ sau...

Đánh thức khát vọng sáng tạo của tuổi trẻ

Đánh thức khát vọng sáng tạo của tuổi trẻ

Mạng Ok9 cab trò chơi casino phổ biến bàn tán về đề thi THPT môn Ngữ văn, về câu 1 viết đoạn văn nghị luận Ok9 cab trò chơi casino phổ biến. “Nước Mỹ có Steve Jobs, Mark Zuckerberg, Elon Musk... với những phát minh công nghệ góp phần làm thay đổi thế giới. Từ gợi dẫn trên, với tư cách người trẻ, anh/chị hãy viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trả lời câu hỏi: Làm thế nào để có những “Steve Jobs Việt Nam”?

Sống động dấu tích kẻ Mơ

Sống động dấu tích kẻ Mơ

Thăng Long xưa được gắn với từ Kẻ Chợ (“Kẻ” là từ chung chỉ một vùng đất và dân cư trù phú). Kinh đô lại có nhiều kẻ nhỏ, như: Kẻ Vẽ, kẻ Mơ, kẻ Chèm, Kẻ Mọc, Kẻ Cót... Từ xưa, phía đông nam thành Thăng Long là một vùng đất rộng lớn có tên là Cổ Mai (tên nôm là Kẻ Mơ), bao gồm các làng Hoàng Mai, Tương Mai, Mai Động, Hồng Mai. Đến đời Tự Đức (1848 - 1883), vì kỵ húy nên đổi Hồng Mai thành Bạch Mai.

Trăm năm chợ “chảnh”

Trăm năm chợ “chảnh”

Trong ký ức của thị dân Sài thành có một khu vực đặc biệt mà hễ nhắc đến nó, người ta nhớ ngay đến ngôi chợ bao đời mang danh chợ “chảnh”. Đến năm 2026 này, ngôi “chợ nhà giàu” ấy đã bước sang tuổi 100.

Sáng tạo như một hành vi vũ trụ

Sáng tạo như một hành vi vũ trụ

Một buổi sáng tháng 9 năm 2015, các máy dò LIGO ghi nhận tiếng của hai hố đen sáp nhập từ 1,3 tỷ năm ánh sáng. Sự kiện ấy chứng minh rằng vũ trụ vận hành bằng những dao động vô hình, khác hẳn với những khối vật chất rắn chắc.