Nhưng, gần đây Tiểu Phượng lại nghe người ta nói, lão Hải không tập thể dục buổi sáng nữa, mà leo lên đỉnh bức tường bao của Học viện Sân khấu, nhìn trộm nữ sinh luyện công. Để "tận mục sở thị", Tiểu Phượng đi qua Học viện Sân khấu, vừa lúc bắt gặp chồng mình đang nhìn trộm các nữ sinh thật! Tiểu Phượng tức quá, song nghĩ lão Hải là người sĩ diện nặng, nếu mình nhắc khéo lão ấy, lão ấy nhất định sẽ tỉnh ngộ.
Buổi tối trở về, Tiểu Phượng bèn hỏi lão Hải: "Hôm nay tập môn thể thao nào thế?". Lão Hải nói: "Leo núi!". Tiểu Phượng không nói năng gì. Ngày hôm sau, chị lại hỏi: "Hôm nay, lại tập môn thể thao gì?". "Đi bộ!". Tiểu Phượng vẫn không nói gì.
Ngày thứ ba, Tiểu Phượng lại cố nặn nụ cười, hỏi: "Ông xã ơi! Hôm nay lại tập môn thể thao gì?".
Không ngờ, câu trả lời của lão Hải rất dứt khoát: "Chơi thái cực quyền!"
Xem ra chàng trai máu dê này ăn phải bùa yêu rồi, lòng dạ sắt đá rồi, không có ý hối cải nữa. Không được, phải hành động ngay! Song xử lý chuyện này lại phải thận trọng, vừa cần phải làm cho lão ta đau đớn sửa chữa sai lầm, lại vừa giữ thể diện cho lão ta. Suy đi nghĩ lại, Tiểu Phượng nghĩ ra một kế.
Thứ sáu tan tầm, Tiểu Phượng đi vòng qua Học viện Sân khấu rồi mới về nhà, lại rẽ vào chợ nông sản mua rất nhiều món ăn ngon, có gà có cá lại có cả cua kềnh.
Lão Hải không hiểu sao, hỏi: "Bà xã của tôi ơi! Vì sao mà hôm nay mình mua nhiều thức nhắm ngon như vậy?".
Tiểu Phượng nói: "Bởi vì ngày mai là một ngày quan trọng!".
Lão Hải gãi đầu gãi tai mãi, mà vẫn chưa nghĩ ra ngày mai là ngày gì.
Tiểu Phượng bèn nói: "Nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa, ngày mai anh sẽ tự nhiên biết mà!".
Nhưng, lão Hải là một người thích tìm hiểu mọi chuyện đến ngọn nguồn lạch sông. Suốt đêm hôm ấy, lão cứ nghĩ mãi ngày mai rốt cuộc là ngày quan trọng gì. Ngày kỷ niệm kết hôn ư? Không phải. Sinh nhật của Tiểu Phượng ư? Không phải. Thế thì là sinh nhật của nhạc phụ nhạc mẫu ư? Cũng không phải... Nghĩ khổ nghĩ sở trắng cả đêm, vẫn chưa ra. Đến năm giờ sáng, thức dậy, lão Hải đành mang theo câu hỏi trong đầu, ngáp ngắn ngáp dài đi tập thể dục buổi sáng.
Sau khi lão Hải ra đi, Tiểu Phượng bắt đầu nấu cơm, sào nấu thức ăn, bận tíu tít hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng làm ra đầy bàn món ăn thịnh soạn.
Như mọi khi, sáu giờ rưỡi, lão Hải đúng giờ trở về ăn cơm. Nhưng, hôm nay Tiểu Phượng đợi mãi, chờ mãi, hơn nửa giờ sau lão Hải vẫn chưa về.
Chợt chuông điện thoại reo vang: "Bà là vợ của ông Hải phải không? Ông ấy bị thương, hiện tại đang nằm ở trong bệnh viện, mời bà đến ngay…".
Đầu óc Tiểu Phượng như bị nổ tung, buông điện thoại xuống bèn lao ngay đến bệnh viện.
Thì ra, lão Hải ngã từ trên tường bao của Học viện Sân khấu xuống, gãy chân.
Tiểu Phượng vừa tức giận, vừa oán hận, vừa đau lòng, chị không hiểu vì sao chồng mình lại đổ đốn mê ngắm nhìn mỹ nữ đến mức tẩu hỏa nhập ma như vậy! Nhưng sự việc diễn biến đến nước này, thì chuyện gì trước tiên cũng phải gác sang một bên đã, trị bệnh là cấp bách nhất!
Tố chất thân thể của lão Hải tốt, chưa qua hai mươi ngày, đã có thể bỏ nạng, xuống giường rồi.
Lúc này, Tiểu Phượng không còn kìm nén chịu đựng được nữa, hỏi thẳng: "Anh nói thực với tôi đi, đến cùng là chuyện gì nào?".
Không ngờ, lão Hải còn bốc hỏa hơn: "Tôi còn cần hỏi cô chứ, cô nói đến cái ngày quái quỷ gì nào, làm hại tôi trắng đêm mất ngủ, ngày hôm sau đầu nặng chình chịch leo lên tường, cũng lại chẳng biết ai lại treo cái băng rôn lên tường, viết nào là "nhất thất túc thành thiên cổ hận", đó chẳng phải là để tâm chơi xỏ tôi ư? Tôi định gỡ nó xuống, ai dè, do không cẩn thận nên bị trượt chân… Bây giờ ngã rồi, cô phải nói cho tôi biết ngày đó là cái ngày quan trọng gì nào?".
Tiểu Phượng áy náy trong lòng, song vẫn đầy bụng hỏa khí: "Anh nói thử xem, anh không chuyên tâm tập thể dục buổi sáng, lại leo lên tường ngắm nhìn con gái, tại sao anh lại vô xỉ đến nước như vậy chứ!?".
"Đây là cái gì ư?" - Lão Hải không tài nào nhịn được, lắc lắc đầu: "Đúng là đàn bà tóc dài kiến thức ngắn! Tôi lấy tờ báo cho cô xem, cô học tập, học tập đi sẽ biết!".
Nói rồi, lão Hải đưa cho Tiểu Phượng một tờ báo. Vừa mở ra xem, Tiểu Phượng thấy trên mặt báo có một bài khoanh tròn bằng nét bút đỏ. Bài báo viết rằng: "Các nhà nghiên cứu đã tiến hành quan sát 200 người Ok986 vip Thiên đường trò chơi trong thời gian 5 năm, đã phát hiện ra: So với những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi khác, thì những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà ánh mắt hàng ngày đều có thể "gặp gỡ" (tao ngộ) những người phụ nữ xinh đẹp, huyết áp tương đối thấp, bị bệnh tim cũng ít hơn… Kết quả nghiên cứu chứng minh: Ngắm nhìn mỹ nữ trong 40 phút, tương đương với tập thái cực quyền trong 25 phút, tương đương với đi bộ trong 43 phút, tương đương với leo núi cao 540 mét... Nếu như hàng ngày kiên trì ngắm nhìn mỹ nữ trong 40 phút, và duy trì thường xuyên mãi mãi, thì có thể kéo dài tuổi thọ thêm từ 6 đến 8 năm...".
Xem bài báo kỳ diệu này, Tiểu Phượng mếu không được mà cười cũng không xong