Nhân chứng cứu rỗi

Tôi ôm chặt lấy em tôi. Em gắng dìu tôi lần theo dấu vết một cuộc vật lộn. Cháu rất khỏe, linh tính của tôi đã không nhầm, cháu nằm ngửa kia, cứng đơ dưới một tấm chăn mỏng phủ qua quýt. Tên làm nhục cháu hẳn rất vội. Hóa ra, cháu đã bị hắn đánh mạnh, môi trên mép phải bị giập máu đỏ.
  • Nhà tù giữa thành phố

Cháu là một cô gái xinh xắn, hiếu học, chạy bộ đều đặn sáng sớm hằng ngày. Cứ năm giờ, cháu thức dậy, mặc quần áo thể thao, đi giày bát kết, chào bố mẹ, ra khỏi nhà và bắt đầu chạy. Chừng bốn lăm phút sau, cháu trở về, tắm nước lạnh, ăn sáng, rồi lái xe đến Trường Đại học Mỹ thuật. 

Hôm ấy, tôi để ý, gần bảy giờ rồi, cháu vẫn chưa về. Tôi bèn gọi điện cho em gái tôi và chúng tôi đến đồn báo cảnh sát, rồi cùng vào rừng. Chúng tôi cho xe chạy chậm trên con đường chính khá rộng xuyên rừng từ bên này sang bên kia. Song không thấy cháu đâu cả. Tôi chợt nhớ, có lần tôi chạy theo và nhìn rõ cháu rẽ trái. Tôi bảo em tôi xuống đi bộ. 

Chừng hai mươi mét, chúng tôi cùng “À!” lên một tiếng. Một nẻo mòn nhỏ hiện ra, hoa dại thấp thoáng hai bên, rung rinh trong gió nhẹ. Cháu vốn thích hoa, nhất là hoa đồng nội, và những chuyện cổ tích ly kỳ. Chúng tôi bỗng quên mất là đang tìm cháu. Nhìn về bên phải, mấy khóm cây nhỏ bị giẫm đạp, cỏ dưới chân bị xéo nát một vùng rộng. 

Tôi ôm chặt lấy em tôi. Em gắng dìu tôi lần theo dấu vết một cuộc vật lộn. Cháu rất khỏe, linh tính của tôi đã không nhầm, cháu nằm ngửa kia, cứng đơ dưới một tấm chăn mỏng phủ qua quýt. Tên làm nhục cháu hẳn rất vội. Hóa ra, cháu đã bị hắn đánh mạnh, môi trên mép phải bị giập máu đỏ.    

Minh họa: Hà Trí Hiếu
Minh họa: Hà Trí Hiếu

Tại bệnh viện thành phố, cháu dần hồi tỉnh hẳn, nhưng cứ thất thần như người mất hồn. Chúng tôi biết ý, tránh hỏi han cháu về chuyện đã xảy ra. Cháu cũng nằm im suốt, có lúc hình như xấu hổ. Em gái tôi không dám nhìn vào mắt cháu. Em nhẹ nhàng và trìu mến cầm lấy bàn tay phải của cháu, vết trói cổ tay vẫn còn. Hai dì cháu xiết tay nhau, khi mạnh khi khẽ. 

Một đôi lần, cháu quay mặt vào tường, và tôi thót tim, những giọt nước mắt cay đắng tuôn trào trên khuôn mặt hầu như chưa bao giờ nhăn nhó vì đau khổ. Cháu vốn theo nền nếp truyền thống của dân thường chúng tôi. Cháu không a dua vào ăn chơi bừa bãi. Đôi lần, tôi nghe cháu tâm sự với các bạn thân rằng con gái không nên dễ dãi trong tình yêu, sự trinh trắng phải là điểm khởi đầu cho toàn bộ nhân phẩm. Tôi lấy khăn mùi xoa sạch, lau nước mắt cho cháu, lòng như bị cứa ghê rợn. 

Bạn bè, thầy cô tới thăm nhiều, song cái hồn nhiên thánh thiện ai cũng quý trọng của một cô gái giàu nghị lực và tự tin hình như đã tan biến mất trong khu rừng ngoại ô đẹp nức tiếng của chúng tôi rồi. Bố cháu cũng bị sốc mạnh. Anh đã lặng đi trước đứa con gái đang nằm co quắp như hiện thân của một nỗi ô nhục. Anh ngửa mặt lên trời, cố kìm lệ chảy. 

Đêm đêm, anh thường ngồi thừ bên giường cháu khá lâu. Hai bố con hầu như chẳng nói gì với nhau cả. Tôi thì, một mối sợ mơ hồ cứ dấy lên, mỗi khi bắt gặp ánh mắt bẽ bàng của cháu.

Về nhà đã tám ngày, cháu vẫn có vẻ mệt mỏi và không muốn đi học lại. Hai bạn gái thân nhất của cháu hầu như tối nào cũng đến. Một vài lần, ba đứa ôm lấy nhau mà thổn thức thỏa lòng. Cháu bắt đầu đi lại trong nhà, thỉnh thoảng ra ngoài một lúc. Tôi thật bất ngờ, khi cháu tắm, cháu kỳ cọ chỗ kín rất lâu. Cháu vừa kỳ cọ vừa nhăn mặt. 

Một bận, cháu chuyện trò với cậu bé con bảy tuổi hàng xóm đi ngang qua cổng. Tôi tò mò gợi hỏi, cháu chỉ ậm ừ. Tôi nhờ chồng tôi tạt qua chợ mua những thức ăn cần thiết, để rảnh rang theo dõi thằng bé và con tôi. Đầu giờ chiều, thằng bé tới, gọi con gái tôi, và trao cho nó một gói nhỏ. Cháu cầm chặt cái gói hồi lâu, mở ra rồi đậy lại như cũ. Cháu để gói ấy xuống dưới gối. 

Tôi chờ mãi mới có dịp xem đó là cái gì. Hai trăm viên thuốc ngủ! Tôi gọi cháu vào, song không cất lời nổi. Tôi bèn mở một đĩa nhạc ABBA, ban nhạc mà cháu hâm mộ nhất. Hai mẹ con ôm nhau ngồi nghe mê mải. Cháu không vui lên mà có vẻ buồn hơn. Nụ cười thấp thoáng rồi vụt tắt trên đôi môi vết giập đã lành. Cháu ngả hẳn vào vai tôi. Lòng tôi dịu đi chút đỉnh. 

Tôi hiểu, cháu ham chuyện cổ tích, nhất là chuyện Andersen. Một truyện cháu thích nhất là “Nàng công chúa và hạt đậu”. Nàng công chúa không chịu được mỗi khi vô tình nằm lên một hạt đậu. Phải, cháu nắm được điều mà văn hào Đan Mạch nhắn gửi: con người cần tế nhị và trong sạch về thể xác cũng như tâm hồn. Đây là hai điều kiện tiên quyết để sống yên bình và thanh thản.

Tôi không mê tín, nhưng tin theo lời nhà tôi, rằng những may mắn thần diệu mà ta không ngờ hay không tưởng tượng được bỗng dưng biến họa thành phúc, biến chết chóc thành sướng vui là nguồn gốc sâu xa của mê tín. Phần tiếp sau của chuyện về con gái tôi minh chứng hùng hồn. 

Tôi loay hoay nghĩ cách làm sao không rời cháu nửa bước. Có lẽ phải nói thật ý định của cháu với chồng tôi, và bàn với anh cứu cháu bằng được. Nhưng đúng là tôi hoảng hốt ngay lúc toan khuyên cháu, bởi lẽ, khuyên cháu, vâng khuyên thôi cũng là xúc phạm một người giàu tự trọng. Tôi đang “tranh luận nội tâm” như thế thì chồng tôi về.

Hôm ấy, anh về đột xuất, chứ bình thường, phải tám giờ tối. Vừa xuống xe, anh xô đến chỗ hai mẹ con tôi, tay cầm mấy tờ báo, vẻ mặt hân hoan và nghiêm trang căng thẳng. Anh nói lớn: “Thằng vô luân hãm hại con bị tóm cổ rồi !”. Anh chỉ vào một bài ngắn trên tờ Rạng đông. Cháu có thoáng mỉm cười, nhưng không hí hửng như tôi. 

Nhà tôi thần ra chút đỉnh. Anh vuốt tóc cháu, chờ tôi hết cơn tá hỏa. Rồi anh đưa cháu tờ Nhân đạo: “Mấu chốt ở chỗ này. Con đọc đi con!”. Đọc xong, cháu ôm riết lấy bố. “Cảm ơn ba, con cảm ơn ba, nhiều, nhiều lắm lắm!”. Rồi cháu xiết lấy tôi mà thơm lên khắp mặt. “Mẹ ơi, con được sống rồi, con được sống rồi mà!”. Tôi đọc bài báo trên tờ Nhân đạo.

Vậy là chú bé Oscar theo ông bà vốn ở thủ đô về chỗ chúng tôi nghỉ mát ít ngày. Chú si mê thiên nhiên, nên thường “dậy sớm vào rừng ngắm cỏ cây tỉnh thức”. Hôm cháu nhà tôi bị nạn, chú đang say sưa lần theo từng khóm hoa rừng, thì nghe một tiếng thét như từ âm phủ vọng về. 

Linh tính chuyện chẳng lành, chú chạy tìm mọi nơi, mãi mới tới chỗ con gái tôi bị cưỡng đoạt. Mọi việc đã xong, tên tội phạm vừa phủ chiếc chăn mỏng lên mình nạn nhân, cảnh giác nhìn quanh, rồi rảo bước về phía chiếc xe con đỗ cách đó chừng trăm mét. Chú nép các gốc cây chạy theo, tới tận chiếc xe màu trắng sữa, nhớ số xe và đặc biệt một nốt ruồi trên mép phải tên tội phạm. 

Đúng hôm ấy, ông bà chú về lại thủ đô. Tới nơi, chú vào đồn cảnh sát gần nhà, báo ngay vụ việc chú nhìn thấy. Trong quá trình điều tra, cảnh sát nhiều địa phương đã phải rà soát hàng trăm xe màu trắng sữa như Oscar miêu tả. Mãi sau, cảnh sát Italia mới tìm được chiếc xe cùng loại mang số mà chú cung cấp. 

Hai lần mời lái xe vào trạm cảnh sát Ok987 hiện đang mở nhận dạng, các nhà chức trách đều không đạt kết quả mong chờ. Người điều khiển xe không có nốt ruồi trên mép phải. Lần thứ ba, tên xấu bị bắt ở Thụy Sỹ. 

Hắn là một sinh viên hội hoạ, định chuyên về tranh phong cảnh và tĩnh vật. Hắn mới đến thành phố chúng tôi lần đầu, sau khi xem một phim tài liệu về khu rừng ngoại ô tuyệt đẹp của chúng tôi. Hắn cũng hay dậy sớm, lang thang ngắm cảnh và ký họa. Hôm hắn vào rừng chào cây cối cỏ hoa để về nhà ở Serbia, tình cờ con gái tôi chạy qua chỗ hắn ngồi.

Đáng lẽ tìm cách tiếp cận làm quen rồi “chinh phục”, hắn quyết định quay lại ngay sáng hôm sau. Hắn chặn đường, bị chống trả mạnh mẽ, phải đánh cháu như tôi đã nói. Từ một rung động nhân văn cao cả, hắn do nóng vội và mất tự chủ, đã rơi xuống vũng bùn tội ác tầm thường.

Chuyện tôi vừa kể ít nhất cũng cải chính một định kiến dai dẳng từ phương Đông, rằng người phương Tây thực dụng và vô liêm sỷ trong tình yêu và tình dục. Xin bổ sung vào câu chuyện. Một giáo sư mà con tôi sùng kính đã đến gặp cháu, trước bài báo về bé Oscar, tâm sự với cháu rằng ai sinh ra cũng muốn mình mãi mãi nguyên vẹn cả thể xác lẫn tâm hồn. Song suy cho cùng, người nào cũng bị hoen ố, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp. Vấn đề là không để những tổn thương ấy làm mình chững lại. Trên đời này vẫn còn nhiều Oscar. 

Con tôi đã lấy lại niềm tin yêu cuộc sống từ chú bé mà về sau, cả nhà tôi đã tới gặp. Giờ đây, chú được con tôi nhận làm em kết nghĩa. Vợ chồng tôi sẽ không bao giờ quên được phút giây cháu quỳ xuống, giơ lên cho tôi gói thuốc ngủ, nói nghẹn ngào: “Con suýt phụ lòng ba mẹ và bao người. Con xin lỗi ba mẹ ”.

Trương Ái Thi (dịch)

Eric Neto (Na Uy)

Các tin khác

Cô gái yêu phim Pháp

Cô gái yêu phim Pháp

Sheila lớn lên ở Sheffield, một thị trấn phía Bắc nước Anh từng nổi tiếng với sự tinh xảo của nghề dao kéo và lòng dũng cảm của các phi công không quân. Đến năm mười bảy tuổi, vinh quang của thị trấn đã phai tàn, và quý bà thời Victoria tráng lệ đã trở thành một người buồn tẻ thất vọng.

Nhầm ngăn kéo

Nhầm ngăn kéo

Bá tước DuPont không giấu nổi vẻ đắc ý. Vừa sải bước về phía phòng ăn, ông vừa lướt nhanh tấm da cừu cũ kỹ mới tìm thấy trong kho lưu trữ. Đây chính là bản đồ dẫn lối đến kho báu thất lạc của dòng họ DuPont danh giá.

Thăm người nhà

Thăm người nhà

Giữa cái nắng hanh hao của buổi chiều tại Trại cải tạo Đông Sơn, Trần Lực đang vùi đầu vào xấp hồ sơ phạm nhân dày cộm. Tiếng lật giấy sột soạt bỗng bị ngắt quãng bởi một giọng nói run rẩy, đầy vẻ khẩn cầu từ phía cổng:

Hương hoa sở

Hương hoa sở

Chiều tháng Mười. Những sợi nắng hanh hao mùa đông trốn vào bụng núi, nhường chỗ cho vô vàn bụi sương tím ảo huyền, từ dưới lòng thung dâng lên khắp bản Nà Khuôn. Gió đầu đông khô lạnh trên núi tràn xuống nương cao, ruộng thấp, ríu ran, đu vít vào bạt ngàn hoa sở trắng tinh khôi nhè nhẹ tỏa hương, phả hơi buốt giá vào từng nếp nhà sàn, dắt bóng tối tràn về…

Người lính trong bức họa

Người lính trong bức họa

Một sáng hè vùng cao. Sương sớm tràn vào thung lũng, sà xuống gác chuông nhà thờ, mái vòm những ngôi nhà, biệt thự cổ nằm rải rác trên sườn núi. Mặt trời ló dạng. Sắc vàng ấm áp lan tỏa những khúc quanh con đường mòn ngoằn ngoèo trên triền đá. Âm thanh bừng thức phố núi. Hằng, nhân viên trực phòng tranh đón hai khách ngoại quốc, một nam một nữ bước vào.

Hành trình kinh hiểm

Hành trình kinh hiểm

Hai tên cướp vừa thu tiền vừa hỏi tên họ và đơn vị công tác của từng người đưa tiền sau đó ghi vào quyển sổ và nói: "Xin đắc tội với bà con cô bác, vì gần đây anh em chúng tôi gặp khó khăn nên mới phải mượn tạm số tiền này của bà con cô bác, đến ngày nào đó nhất định sẽ trả lại".

Bệnh cũ tái phát

Bệnh cũ tái phát

Chỉ đến lúc này ông Lý mới buông lão Trương ra. Nhưng ông Lý còn cố nói với lão Trương: “Hôm nay tôi để ông thắng vài ván, ngày mai tôi sẽ để ông không còn mảnh giáp nào”

Dưới ánh mặt trời

Dưới ánh mặt trời

Gần 20 năm sống ở cái đất "hoa cho người giàu, lệ cho người nghèo" này, gã đã quá quen với việc một mình trong mọi thứ. Sinh tồn bản thân đã không dễ gì, dính thêm một sự sống khác thì khác gì đeo tròng vào cổ

Hai lần lên tỉnh

Hai lần lên tỉnh

Thấy ông già giàu có, mặt người bán hàng lập tức sáng lên và nhanh chóng viết hóa đơn. Sau khi trả tiền, lão Vương nhét chiếc máy ảnh kỹ thuật số vào chiếc ba lô bẩn thỉu của mình, bỏ 10 nhân dân tệ tiền thừa vào túi rồi ngẩng cao đầu bước ra khỏi trung tâm thương mại.

Tình yêu dị dạng

Tình yêu dị dạng

Khi đến lượt mình, Lâm Khê lén dúi vào tay anh mẩu giấy ghi số điện thoại. Thẩm Ngôn khựng lại, ngẩn người nhìn cô rồi lẳng lặng nhận lấy. Ngay tối hôm đó, cô nhận được cuộc gọi từ anh.

Biển rợp sóng

Biển rợp sóng

Tiếng gió biển thổi đem tiếng vi vu của vạt phi lao tới như một bản nhạc vừa buồn vừa rực rỡ, ngút ngàn cô đơn. Biển cũng chỉ có vậy thôi: đơn giản và nhạt nhòa. Nó giống như chàng trai lúng túng trước vạt tóc bay qua bờ vai phủ lên khuôn mặt đẫm nước mắt của cô gái mà chỉ biết thở dài thừa thãi.

“Trợ lý thông minh”

“Trợ lý thông minh”

Lý Minh hào hứng nghiên cứu cả buổi chiều, cài đặt hết các lệnh cần thiết, thậm chí còn lén cài thêm một lệnh “lời chào tùy chỉnh”. Anh ta tự tin nói: “Có nó, hiệu suất Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của văn phòng chắc chắn sẽ tăng gấp đôi”.

Còn lại cái gọng không

Còn lại cái gọng không

Vâng lời bác sĩ, tôi sắm ngay một chiếc kính. Nhưng khổ nỗi, cứ hễ đeo vào là đầu óc lại quay cuồng, buồn nôn không chịu nổi. Thậm chí có lần, nói ra thì hơi ngại, tôi đã nôn thốc nôn tháo đến mức mật xanh mật vàng đều ra hết.

Tiếng khèn giữ mùa phượng cuối

Tiếng khèn giữ mùa phượng cuối

Đời này, kiếp này A Sính sẽ gắn bó với núi rừng. Nó thương những em nhỏ mỗi lần đi học phải dậy từ sớm, rồi đu qua sợi dây cáp sang bên kia suối, đi hết một quả đồi nữa mới đến điểm trường. Biết được nỗi nhọc nhằn đi tìm con chữ của dân bản, cấp trên đã cho OK9 đã banh một lớp học ở lưng chừng đồi.

Khiêu vũ với cái chết

Khiêu vũ với cái chết

Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi kia có đôi mắt xám với hàng mi dày, mũi rộng và môi rất mỏng. Khi người phục vụ mang đồ uống đến, họ với lấy ly mà không rời mắt khỏi sàn nhảy.

Lời của Thượng đế

Lời của Thượng đế

“Trong thiên hạ không có cái gì là không lấy được, không có chỗ nào là không đột nhập được”.

Những ông vua bị lừa

Những ông vua bị lừa

Tôn Tẫn không nhịn được cười nói: “Không phải hạ thần đã làm cho Bệ hạ rời khỏi ngai vàng rồi sao?”

Ánh đèn khuya chạm ngõ

Ánh đèn khuya chạm ngõ

Từ trong sâu thẳm chàng thanh niên kia, anh biết nó quý anh. Cảm giác nó nghe lời anh hẳn đang ao ước với con gái mình mà chưa dám. Có lần nó hỏi chuyện em Diệp Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP ra sao, anh nhẹ nhàng nói nhanh rồi lơ qua chuyện khác.

Đêm sâu trên bến Gáo

Đêm sâu trên bến Gáo

Vào mùa nước nổi, những cánh đồng thoảng hương lúa non bỗng chốc hóa thành biển nước mênh mông, trải dài tít tắp đến tận chân trời, nơi thỉnh thoảng vài cánh cò trắng lảng bảng bay về phía rặng tràm thẫm tối cuối bến dốc