Bi kịch là ở chỗ vợ anh là người quá cẩn thận. Chị đâu có biết cái lô gích cơ bản là: Các ông chồng thường tìm các đồ vật không phải ở chỗ của nó, mà ở chỗ nó được để gần đây nhất. Nếu không thấy, thì họ sẽ tức giận.
Gomes lấy Êlêna đã lâu. Anh thích chị: Đẹp, cân đối, ăn mặc mốt…, nhưng chị có một nhược điểm lớn là quá cẩn thận. Vì vậy, cái cảnh tượng diễn ra tương tự như ở đầu câu chuyện thường xuyên được lặp lại. Chẳng hạn, như lúc này:
- Cái búa của tôi đâu?
- Hôm qua, anh để nó ở đâu?
- Ở trên bàn ăn.
- Đó có phải chỗ của nó không? Chỗ của nó là trong cái hộp đựng dụng cụ chứ? Nếu để đúng chỗ, thì anh sẽ đỡ mất công tìm. Và em khỏi mất công thu dọn và trả lời anh.
- Quyển sách hôm qua anh đọc đâu?
- Ở chỗ của nó.
- Anh để trên ghế bành, sao bây giờ không thấy?
- Ghế bành không phải chỗ để sách. Sách phải để trong tủ, không được vứt lung tung.
- Em nghe đây! Từ bây giờ, nếu muốn yên ổn, thì em đừng động vào các đồ vật của anh. Anh để chúng ở đâu thì cứ để nguyên đấy. Em đừng động vào.
- Anh nên nhớ rằng nếu muốn em được yên thân thì đừng bầy bừa, bạ chỗ nào vứt chỗ ấy.
Cố nén giận, Gomes tìm mấy điếu thuốc lá mà cách đây 5 phút, anh để nó trên nóc cái đài. Tìm mãi không thấy, anh hỏi xẵng:
- Cô giấu mấy điếu thuốc của tôi ở đâu?
- Ở trong hộp đựng thuốc lá.
Bực quá, Gomes ôm cổ vợ, bắt đầu xiết. Lúc đó, họ đứng trong phòng khách. Vợ anh thều thào nói trong hơi thở:
- Anh Gomes! Anh Gomes!
- Cô định van xin à? Đừng hòng! Tôi chịu cô hết nổi rồi.
- Tôi không van xin. Anh giết tôi thì giết! Nhưng đừng giết ở đây! Tôi muốn được chết trong phòng ngủ.
Câu nói đó đã có tác dụng. Gomes nới tay trong mấy phút, lấy khẩu súng lục từ ngăn kéo bàn, bắn một phát vào trán mình. Êlêna nhìn chồng một lát, lắc đầu, vẻ buồn bã, nghĩ là anh đã không nằm đúng chỗ. Sau lúc thở lấy hơi, chị vừa kéo xác chồng vào chỗ của nó, vừa nói thầm:
- Ôi những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi sống thiếu ngăn nắp!