Nghe đồn ông Fali là một người hà tiện. Ông lại có đặc tính rất dị ứng với… mèo. Khi Bôvalô tới thì cả căn nhà ông Fali hầu như đã chìm trong bóng tối, duy chỉ có một luồng ánh sáng nhỏ hẹp hắt ra từ chiếc đèn bàn có chụp màu xanh.
Sau cặp kính dày cộp, con mắt của ông Fali xoáy vào Bôvalô một cách dò xét: "Ông là Ecke Bôvalô?".
Bôvalô đưa cho ông ta lá thư. Fali xem lướt rồi trả lại, đoạn đột ngột hỏi: "Ông có hiểu gì về chuyện mộng mị không?".
Chẳng đợi Bôvalô trả lời, ông Fali kể: "Gần đây, đêm nào tôi cũng gặp một cơn ác mộng giống nhau: Tôi ngồi trên bàn viết. Rồi tôi mở ngăn kéo lấy ra khẩu súng lục, lên đạn, đi về phía cửa sổ và… tự sát. Sau đó tôi tỉnh dậy…".
Bôvalô hỏi: "Ông có một khẩu súng trong ngăn kéo?".
"Có chứ. Những người khá giả như tôi đều phòng bị thế".
Fali cho biết, ông đã hỏi nhiều bác sĩ, song không ai giải thích được từ đâu ông ta lại liên tiếp có giấc mộng ấy. "Tôi được biết, ông là người từng giải quyết nhiều vụ án ly kỳ, xin ông thử nhìn nhận xem: Liệu có ai đó muốn giết tôi bằng cách để tôi liên tiếp mộng mị kiểu này không?".
Thấy câu hỏi lạ, Bôvalô hỏi lại ngay: "Thế ông nghi ngờ ai muốn giết ông?".
"Không, không ai cả - Ông Fali gạt đi ngay - Nhưng những cơn ác mộng ấy thực chất nói lên điều gì?".
Bôvalô không trả lời. Ông nói ông muốn xem khẩu súng lục của ông Fali.
"Không có gì đáng xem cả - Ông Fali tỏ ra bực bội - Những gì cần nói tôi đều nói với ông cả rồi. Giờ thì ông đưa trả tôi bức thư".
Ông Bôvalô nhún vai, trả lại ông già lẩm cẩm bức thư. Bước ra khỏi ngôi nhà "ma ám", ông không khỏi có một ý nghĩ: Dường như có gì đó rất không "hợp lý" trong câu chuyện vừa xảy ra.
Một tuần trôi qua. Một buổi chiều, chuông điện thoại trong nhà Bôvalô reo vang. Ông cầm ống nghe. Từ đầu dây bên kia là một giọng nói lạ: "Tôi là bác sĩ… Tôi đang ở trong nhà ông Fali. Ông Fali vừa nổ súng tự sát. Trong đống giấy tờ để trên bàn, chúng tôi thấy có bức thư ông Fali gửi ông tuần trước. Vậy mời ông đến ngay".
Khi Bôvalô có mặt ở ngôi nhà của nhà triệu phú lập dị, đã thấy hiện diện thanh tra Banô, ông bác sĩ vừa gọi điện thoại, bà quả phụ Fali, con gái của hai ông bà và viên thư ký Canôsê. Bà Fali trẻ hơn chồng nhiều tuổi, vẻ trầm tĩnh. Canôsê thì tỏ ra hoạt bát.
Viên thanh tra sau khi nghe Bôvalô kể lại nội dung cuộc gặp giữa ông và người quá cố, đã kinh ngạc quay sang hỏi bà quả phụ Fali: "Bà đã bao giờ nghe ông nhà nhắc tới giấc mộng ấy chưa?".
Bà Fali kể là chồng bà có dấu hiệu tâm lý bất ổn nên gần đây đã đề nghị bác sĩ đến thăm khám.
Bôvalô hỏi Giôna - con gái của ông Fali rằng đã bao giờ cô nghe cha mình nhắc tới cơn ác mộng ấy chưa. Giôna lắc đầu.
Theo như những gì mà viên thư ký Canôsê kể thì trước khi ông Fali tự sát, không có ai vào phòng ông. Trên khẩu súng có dấu vân tay của ông Fali và bà Fali đã thừa nhận đó là khẩu súng mà chồng bà vẫn để trong ngăn kéo bàn Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9.
Sau khi nghe viên thanh tra nói sơ qua tình hình, Bôvalô lẳng lặng đi vào phòng ông Fali. Căn phòng này liền kề phòng của viên thư ký nhưng sang trọng hơn nhiều. Sau bàn viết có một vết máu. Bôvalô bước tới khung cửa sổ mở ngỏ. Ngoài cửa sổ không có lan can mà là một lối đi nhỏ hẹp tiếp giáp với bức tường của một nhà máy. Bôvalô thò hẳn đầu ra ngoài cửa sổ quan sát. Ông phát hiện có một đồ chơi nhỏ, đen trũi rơi trên lối đi hẹp giữa hai ngôi nhà.
Có cái kẹp dài để cạnh bàn viết của ông Fali khiến Bôvalô chú ý. Ông thử dùng nó kẹp đầu mẩu thuốc lá rơi cách đó mấy mét, bỏ vào thùng giấy loại. Đoạn ông yêu cầu được hỏi chuyện một mình Giôna, con gái người quá cố.
Cô Giôna cho biết, bà Luidi Fali - mẹ kế của cô - lấy cha cô chỉ vì tiền. Trong di chúc, cha cô đã ghi rõ sau khi ông chết, Luidi sẽ được thừa hưởng số tiền 25 vạn bảng. Giôna không tin cha mình tự sát. Cô còn nói, chưa bao giờ cô nhìn thấy trong ngăn kéo bàn của cha cô có khẩu súng lục.
Bôvalô hỏi về chiếc kẹp dài. Giôna cho hay, đó là thứ cha cô vẫn dùng để nhặt các đồ vật. Mắt ông rất kém. Nếu đeo kính vào thì khả dĩ có thể đọc được sách báo, còn nếu bỏ kính ra thì chẳng trông thấy gì.
Bôvalô tỏ ra hài lòng với cuộc trao đổi này. Ông quay về chỗ mọi người đang tập trung và hỏi viên thư ký Canôsê: "Ông có thể thuật lại một cách chi tiết những gì xảy ra trước và sau khi ông Fali cho gọi tôi tới được không?".
Canôsê đắn đo một lúc rồi bắt đầu kể: Chiều thứ tư, sau khi đọc cho Canôsê nghe một bức thư ngắn, ông Fali thông báo, tới 21 giờ 30 phút ngày thứ năm, ông sẽ có một vị khách tới thăm. Ông nhắc Canôsê là nhớ bảo gia nhân phải hỏi rõ tên vị khách đồng thời kiểm tra bức thư mới được dẫn người đó tới phòng ông. Hôm đó, ông Fali cho Canôsê nghỉ sớm. Bởi vậy vào thời gian đó, Canôsê đã đi xem phim…
"Tại sao lúc tiếp tôi, ông Fali không tiếp ở phòng của mình?" - Bôvalô ngắt lời Canôsê.
"Cái đó tôi không rõ. Tôi chỉ biết ông Fali dặn thế nào thì làm thế ấy. Hỏi kỹ quá, ông ấy không thích đâu" - Canôsê đáp.
Bôvalô cho gọi người hầu phòng của ông Fali đến.
"Trước khi tôi đến gặp ông Fali, anh có vào phòng ông ta không?" - Bôvalô hỏi.
"Trước đó nửa tiếng tôi có mang trà cho ông ấy. Khi ấy ông ta đang ở trong phòng mình" - Người hầu phòng trả lời.
Bôvalô quay sang hỏi bà Luidi Fali: "Nghe nói ông nhà phải sử dụng nhiều loại kính, đúng không?".
"Đúng thế" - Bà Fali đáp.
"Thôi được rồi" - Bôvalô ngả người trên ghế tựa, lẩm nhẩm - Đến đây thì sự việc đã tương đối rõ ràng…".
Mọi người ngạc nhiên hướng cả về phía Bôvalô. Giôna mở to mắt. Riêng bà Fali và viên thư ký có vẻ lo lắng, bối rối.
Im lặng một hồi, bà Fali đột nhiên lên tiếng: "Cái mộng ấy…".
"Đúng, cơn ác mộng ấy là một tình tiết quan trọng - Bôvalô nói - Thật là một vụ mưu sát có chuẩn bị kỹ càng. Mà này, các vị có biết vì sao ông Fali lại nhất định yêu cầu tôi mang thư tới rồi lại yêu cầu tôi nộp lại không? Chẳng qua là để sau khi ông ta chết, mọi người sẽ gọi tôi tới và nghe tôi kể về giấc mộng của ông ta…".
Nghe Bôvalô nói, ai nấy đều tròn mắt ngạc nhiên, không hiểu tình ý ra sao. Bôvalô tiếp tục mạch suy luận: "Ai có thể chứng minh ông Fali có giấc mộng hãi hùng ấy? Đó là bà Fali. Ai có thể khẳng định trong bàn viết của ông Fali có khẩu súng lục? Cũng lại là bà Fali. Rõ ràng, đây là một vụ giết người đoạt tiền thừa kế do bà Fali và ông Canôsê phối hợp thực hiện".
Không để ý xem bà Fali và viên thư ký Canôsê biểu hiện thái độ ra sao, Bôvalô nói tiếp: "Thật ra, ngay khi gặp Canôsê, tôi đã ngờ ngợ về giọng nói của anh ta. Trên thực tế, chính anh ta, chứ không phải ông Fali đã mời tôi đến nhà ông để kể lại giấc mộng nói trên. Tối đó, anh ta giả vờ đi xem phim, sau đó chuồn về, hóa trang thành ông Fali và… tiếp tôi trong phòng của anh ta. Tôi đã nói chuyện với anh ta nhưng thấy gượng gạo như nói với một diễn viên hạng xoàng. Và chiều hôm sau, anh ta lợi dụng ngoài phố xe cộ ồn ào, đã dùng cái kẹp dài kẹp một vật dứ qua dứ lại trước cửa sổ phòng ông Fali. Ông Fali cận nặng, thấy vậy thì thò đầu ra nhìn. Canôsê đã nhằm vào ông, nổ súng. Sau đó, anh ta chùi sạch dấu vân tay của mình trên khẩu súng và in lên đó vân tay của ông Fali. Coi như đây là một vụ tự sát và số tiền 25 vạn bảng đã hoàn toàn thuộc về hai người: Luidi Fali và Canôsê".
Trình bày xong cách suy xét sự việc hết sức sắc sảo, thông minh của mình, ông Bôvalô đưa cho mọi người xem cái vật màu đen mà ông nhặt được ở lối đi hẹp phía dưới cửa sổ phòng ông Fali: "Còn vật đồ chơi này chính là vật mà ông Canôsê đã dùng kẹp để dứ qua dứ lại trước cửa sổ phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của ông Fali. Mà, mọi người biết đấy, ông Fali vốn dĩ rất… ghét mèo. Ông liền bước tới và đó chính là lúc Canôsê ra tay…"