Hắn, kẻ cứng đầu!
Thầy hỏi: "Anh xem gì?"
"Bản mệnh!" - Hắn trả lời cộc lốc, giọng điệu chợ búa.
Bản tính hắn chai lỳ, không thích nghe thuyết lý dài dòng. Hồi nhỏ đi học, thầy giảng một lúc hắn đã díp mắt lại. Lớn lên hắn dị ứng với ai cầm giấy đứng trước ống nói. Việc gì phải lắm lời. Cấp trên của hắn chỉ nói một câu hắn làm cả ngày, thậm chí cả tháng không hết việc. Nhìn vẻ ngổ ngáo của hắn thầy lên giọng, ngôn ngữ không kém cạnh dân chợ búa:
- Anh đến đây đâu có xem mệnh mình? Định soi mói tôi phải không? Tôi chưa từng thấy ai hỗn vậy!
Khách không mời mà đến tự nhủ: "A! Thầy cao tay quá đấy!". Mặt hắn nóng ran, cái cục tự ái trong ngực hắn phình to theo mỗi hơi thở. Hắn định sấn tới túm tóc thầy như đã từng túm tóc mấy con mẹ bán hàng ở chợ lẩn như trạch mỗi khi hắn thu tiền. Nhưng hắn kịp dừng lại khi lời thầy vừa đủ lọt tai hắn: "Ngồi yên đi, đến đây sinh chuyện là hỏng việc. Việc là việc của anh". Sau mấy câu ấy, bốn bề lại tĩnh lặng. Giờ hắn mới cảm nhận có gì đang rình rập. Ngước lên cái ngai trên điện thờ quàng bởi vuông lụa đỏ như rung rinh một bóng hình người đạo mạo, uy nghi, có quyền phán xét tất cả, không ai xui khiến, hắn chắp tay vái ba vái. Vậy là, hắn cũng biết sợ, sợ cái vô hình.
Thầy bật thêm ngọn đèn bàn, lật giở tập sách từng tờ mỏng tang. Hắn xét nét đảo mắt qua, thấy thế ngồi của thầy rất động: phần vai nghiêng về phía hắn thấp hẳn, khi nhìn tinh lực hai mắt thầy lia theo một đường thẳng chéo, sắc lẻm. Đôi mắt ấy có lẽ nhìn thấu tận cái bí ẩn bên trong của người đời. Thầy nhận dạng về hắn: Mặt trũng, hình thái đứng quá. Các giác quan co sát lại, khép kín. Miệng ngậm chặt. Mũi gãy. Lỗ mũi kéo về hai bên. Mắt nhỏ và sâu. Trên da mặt mọc dày nốt ruồi lớn nhỏ - đấy là đặc điểm mọi người dễ nhận ở hắn ngay từ lần gặp đầu. Có thằng bạn cùng làng hồi nhỏ từng trêu trọc: "Mặt mày như bãi tha ma thời chết đói, mộ chôn lung tung". Gom từ tất cả những dữ kiện ấy, thầy xướng lên một câu như điểm huyệt: "Sau lưng phía phải anh, dưới bả vai chừng hai mươi phân có một nốt ruồi đỏ". Không chệch một chút nào, hắn nín lặng, giấu đi cái lạnh toát toàn thân.
Khi yêu, vợ bây giờ của hắn linh ứng điều gì, đã bắt hắn cởi áo ra kiểm tra, phát hiện nốt ruồi này. "Nốt son sinh quý tử". Mừng quá, được đà tát nước theo mưa, hắn cũng bắt người tình cởi áo ra rà soát. Trên người thị chỉ có hai nốt son bằng hai quả nho chín mọng đậu phía trước ngực. Thế là họ im lặng, tự nguyện đi trước hôn nhân vài ba bước. Hắn chưa hết bất ngờ về cú điểm huyệt ấy, thầy lại hạ một đòn hiểm: "Anh là kẻ rắn mặt, bất phục tùng; nếu bị cưỡng ép dễ phản kháng bằng bạo lực, đôi khi bộc lộ tính cách tàn nhẫn". Thầy nhìn qua thăm dò, sắc diện hắn không đổi, xuống giọng: "Tình cảm thì mạnh mẽ đấy, nhưng ẩn kín, chỉ cởi mở với một vài người đánh thức được thiện tâm". Rồi vừa cầm bàn tay hắn thầy vừa nói thêm: "Tôi có trong số một vài người đó không?". Hắn im lặng, nhếch mép, hàng ria túm lại rung rung. Không khí trong điện thờ có vẻ dịu xuống.
Bây giờ thì bàn tay hắn đã xòe ra trước mặt thầy. Bàn tay lạnh và khô. Đường vân tay biệt dạng, đôi chỗ đứt đoạn hoặc mờ nhạt… Thầy nói nước đôi: "Hình như anh đã đến đây một lần, và lần ấy anh không tĩnh tâm để gặp được tôi". Hắn tâm phục ngay: Khi vừa gặp, thầy đã đọc được suy nghĩ trong đầu hắn, còn bây giờ, không cần đối diện, thầy cũng biết hắn từng có mặt ở nhà thầy từ mấy hôm trước.
Hôm ấy đúng là hắn chưa muốn gặp thầy. Nhưng đôi chân cứ đưa hắn đến, y như ma đưa lối quỷ dẫn đường vậy. Người đầu tiên trong nhà hắn gặp là vợ hai của thầy. Bà có nhiệm vụ tiếp khách và điều hành mọi Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP ở tầng dưới. Mới gặp lần đầu, không hiểu sao bà đã ngại tiếp xúc với hắn. Tại đôi mắt ti hí hay cái tính lầm lỳ của hắn? Không đoán định được. Hay là… mệnh của hai người xung khắc chăng? Trước đây, bà dắt mối cho thầy hành nghề, lâu ngày, thầy buộc luôn cái mối ấy vào mình. Tuổi thầy hơn bà một giáp. Nhưng bù lại, thầy có tiền "bo" cho bà quần là, áo lượt, lên xe, xuống ngựa. Không chân lấm tay bùn, với bộ bà ba vải thun đen đang mặc, bà bước vào tuổi hồi xuân tự tin và có chút kiêu hãnh nữa.
Chặp chín, mười giờ, trời bất chợt mưa. Người đang đứng ngồi ngoài sân túa cả vào, phòng khách bỗng dưng chật cứng. Mùi mồ hôi, mùi son phấn, mùi rượu bia, thuốc lá trộn vào nhau khiến không khí quánh lại, đến ngột thở. Ngay lập tức bản tính láu cá của hắn được phát huy, hắn lẻn sang phòng bên, ngồi tiếp chuyện với cụ thân sinh ra thầy. Cụ mừng ra mặt. Khách ngày nào cũng túm năm, tụm ba tính đường tiền vận, hậu vận chứ ai muốn ngồi buôn gió vu vơ với ông già cổ tích này. Trước tiên phải công nhận cụ có bộ râu đẹp. Chòm dưới vồng ra, chảy xuống chấm tận chiếc khuy áo thứ năm cụ đang khoác. Hai ria mép cong vút ôm gọn lấy khẩu môn như hai dấu ngoặc đơn bằng bạc. Tóc cụ trắng như hoa roi, vuốt ngược lên cũng làm thành một dáng cong điệu nghệ. Ngồi chưa nóng chỗ, hắn đã lôi từ trong chiếc túi vải một chai rượu trắng, đặt giữa bàn trà, gật đầu cung kính hỏi: "Cụ dùng được chứ ạ?". Cụ nheo mắt cười, đưa ngón trỏ và ngón cái bàn tay phải lên vê ria mép, vẻ háo hức không hề giấu giếm. Cạch một cái xong, cụ nâng cốc lên nhấp một ngụm rượu, chính là lúc miệng cốc được đưa xuống dưới hàng râu môi trên dày và trắng, uống mà như tưới cho râu.
"Ngày xưa tôi đi lính nhảy dù cho Pháp" - Sau tiếng khà, cụ chậm rãi bắt chuyện. Hắn vỗ tay cười, kéo theo một tràng khẩu ngữ khích lệ: "Phờ răng xe! Phờ răng xe!...". Cụ hào hứng tột độ, nói líu ríu: "Ngày xưa tôi nhảy dù xuống Kim Phát. Cái đận ấy các anh chưa đẻ đâu. Tôi sợ đến vãi đái ra quần. Những ngọn tháp nhà thờ cao chọc trời có khác gì những mũi đao, mũi mác. Nhảy vào đó có mà toi đời. Nhưng rồi thầy quan ba Pháp nhắc: "Ở dưới đất đã quét vôi: vôi trên mái ngói, trên đường làng, ngoài nghĩa địa, thậm chí trên cả thân cây, tán cây… Cứ thấy có dấu vôi trắng thì nhảy vào". Nói như vậy có nghĩa là: Nếu nhảy ra ngoài vạch vôi sẽ làm mồi cho "bố cu" Việt Minh".
Cụ tợp một ngụm rượu nữa như tự thưởng cho mình: "Các anh ạ, nhảy dù khi trông được dù mình mở thì sướng lắm lắm. Sướng như tiên như Phật. Cái quan trọng bậc nhất là trước đó lòng phải rỗng, dẹp tạp niệm mới đạt đến cái vi diệu của nhảy dù. Thầy đấy (cụ nhắc tới con trai), cũng nhiễm cái máu của tôi: thích nhảy! Năm lên bảy tuổi thầy nhảy từ mình trâu xuống ruộng nước, không may vấp phải chiếc dây thừng vắt qua lưng trâu, ngã xuống chân đường, gãy xương bả vai, tật đến bây giờ" (mãi sau này hắn mới biết cái thế ngồi của thầy ở trên điện không phải do cố tình tạo dị dáng mà do dị tật - vì cụ kể đoạn này không được rành rẽ, chắc do hơi men).
Ở đời mỗi con người, có việc làm chỉ xảy ra trong tích tắc mà ám ảnh đến suốt thời gian còn lại. Cụ cởi áo lính về làng khi quân đội Pháp lên tàu Hải Phòng về Mẫu quốc. Vì không có nợ máu nên Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K cho cụ tại ngoại. Ấy vậy, cụ vẫn giữ đôi giày săng đá, có cắm đinh dưới đế hẳn hoi, đi cộp cộp trên đường làng, vẫn thấy còn oai. Không hết ám ảnh, đêm đêm trong những giấc mơ quá khứ lại hiện về, rõ như sờ thấy được: Những mảng trắng mờ mờ phía thấp, những đường cong của cú nhảy ngoạn mục, đường cong như chiếc ô của những tán dù trắng, dù khoang sặc mùi viễn chinh bung kín một khoảng trời lưa thưa mây bạc. Có lần ám ảnh đến mức mộng du. Đang đêm cụ mò đi khắp nhà rồi đâm sầm vào chiếc giường quây màn trắng của vợ hai thầy, thế là cụ nhảy luôn vào "vùng trắng". Sáng sớm, bà hai khen nức nở một câu: "Râu cụ trắng hơn da con gái". Thì ra, bà ta cũng là của thiên hạ, của chung chạ, chằng bắt vạ được cụ. Ấy rồi, thành thói quen, cứ mỗi lần cầm lược chải râu, cụ lại vuốt ngược lên tận mắt để chiêm nghiệm cái màu trắng mê hồn.
Thầy rất bực khi mỗi lần nghe cụ nhắc đến "nhảy". "Nhảy! Lúc nào ông cũng nhảy. Có nhảy xuống lỗ!". Nghe con trai bẳn hắt, có lần cụ lặng im, cam chịu; có lần cụ cự lại: "Tôi nhảy xuống thân xác người, còn anh, anh nhảy vào hồn vía người. Bản mệnh người ta anh xăm xui, anh chọc ngoáy, anh khen, anh chê, có khi anh chửi; xong anh lấy tiền, còn vận hạn họ ra sao anh đâu cần biết". Lúc tức lên thì nói thế, chứ cụ thương thầy lắm, nước mắt chảy xuôi mà. Tật nguyền từ nhỏ, cụ chẳng nâng đỡ được gì bởi cái tội xỏ nhầm giầy Tây của mình, bằng ấy tuổi đầu vẫn chỉ quanh quẩn sau lũy tre làng. Mười năm nay thầy làm ăn phát đạt là do mấy cuốn sách tướng số rót lộc vào. Càng có của ăn của để, tiếng nói của thầy càng có trọng lượng. Thật đúng với câu: "Vai đeo túi bạc kè kè/ Nói phét nói lác người nghe ầm ầm". Cụ còn hãnh diện về con nữa: Học hành không đến nơi đến chốn thế mà ối kẻ học đến tiến sỹ cũng phải gọi bằng thầy. Con hơn cha, phúc ở đấy chứ đâu nữa.
*
Hôm nay gặp trực tiếp thầy, hắn có chủ định rõ ràng. Và thầy cũng không cần rào trước đón sau, nói chẻ hoe luôn: "Anh muốn qua tôi để tìm nhân chứng cho hành vi bất lương của một người, người đó lại là người đẻ ra anh mà không một ngày dưỡng dục". Hắn gật đầu rồi lại lắc đầu quầy quậy. Bố hắn vô lương là rõ rồi, nhiều người cùng thời với ông đều nói vậy, không cần thêm nhân chứng nào nữa. Còn "không một ngày dưỡng dục" - Hắn phản đối cực lực, vì điều này không ai hiểu bằng hắn. Hơn hai mươi năm bố con hắn sống bên nhau như hình với bóng, như răng với môi. Vậy, lời thầy chỉ đúng một nửa.
Hắn không phản kháng gì khi thầy nói mà như chửi bố con nhà hắn. Hắn ngồi im, chỉ cái đầu lắc lư như có vong nhập vào thân xác hắn. Thầy đã nhìn thấy đường Thổ tinh của hắn xuất phát từ cườm tay và bị đường Trí đạo chấm dứt. Cập nhật một thông tin nhanh: Hắn có thể giết người - thầy toát cả mồ hôi.
Xem sang bàn tay phải thầy phán tiếp: "Anh vào đời sớm, không nhờ cậy được hai bên nội ngoại, ít nhiều thành đạt ở tuổi 40 là nhờ vào bàn tay phải này".
Bố hắn chết sớm để lại cho hắn "cái bóng Trương tuần" chạy đầu làng đến cuối làng, ám ảnh dân cư bởi những đòn đánh người tàn ác. Bỏ học từ lớp 4, lặn lội với mưu sinh, không đủ điều kiện đi bộ đội, hắn đi buôn cá tôm, cua ghẹ từ biển lên, nhiều lần bị thuế vụ tịch thu trắng tay. Hắn căm lắm, quyết chí phục thù. Một lần hắn bắt quả tang thuế vụ đưa hải sản thu được của hắn lên mâm tiêu thụ. Cánh thuế vụ phải thỏa hiệp với hắn bằng cách trưng dụng hắn vào các phi vụ bắt buôn lậu - nghĩa là lấy độc trị độc. Không ngờ chỉ sau ba năm hành nghề, cả phòng tài chính đều phục sát đất tài xuất quỷ nhập thần của hắn. Hắn đã chộp vụ nào, đứt cước vụ đó. Rồi, hắn có tầm, có vóc, có tấm, có miếng, rạng rỡ với thiên hạ sau đấy với chức danh cán bộ quản lý chợ, một cái chợ to nhất huyện. Thầy bảo: "Đấy là anh có quý nhân phù trợ". Cứ cho là thế, ý đẹp lời hay ai dễ chối từ.
Rời khỏi chiếu chầu, hắn như quên một điều gì mà nhớ chưa nổi. À thì ra, hắn quên đặt lễ vào đĩa. Đáng lẽ việc này phải làm trước khi thắp hương. Thầy nhìn mấy tờ mười đồng đỏ au nằm cong queo như con tôm nướng trên đĩa, nói như để cho hết nhẽ: "Ông bố nuôi của anh ở dưới Hoàng tuyền đã làm bạn với bà hàng xóm cách nhà anh cái ao về phía Đông Nam". Bố đẻ chứ, sao lại là bố nuôi. Thầy có nhầm không đấy. Còn cái bà kia tên là Dự. Bố hắn sao lại có thể lấy bà Dự được. Bà Dự là cái bà đi cắt trộm lúa ngoài đồng vào ngày giáp hạt đói lăn, đói lóc bị bố hắn dùng đòn càn quật đến ngất xỉu. Nhà bà nuôi được con chó gầy giơ xương bố hắn cũng bắt, bảo là để nộp phạt cho làng. Bà ta không dám hé răng nửa câu. Tình nghĩa gì nữa mà đến với nhau. Hiểu điều hắn thắc mắc, thầy nhủ: "Ở thế giới bên kia không có hận thù!".
*
Xong mọi thủ tục ở nhà thầy, hắn đẩy xe ra ngõ nổ máy bật đèn, rồ ga vù đi như ma đuổi. Đúng là một cực hình với hắn về cả thể xác lẫn tinh thần. Nhưng ấn tượng như vừa được lột xác. Giờ thì hắn đang đói, đói cồn cào. Vượt khỏi lũy tre làng, hắn ghé vào quán thịt chó Đầm Xồm - cầy tơ bảy món. Chưa nhìn thấy bóng dáng người, chỉ phát hiện ánh đèn pha xe máy của hắn, chủ quán đã chạy ra, đon đả chào mời: "A đây rồi, may quá! Bác Chộp thiêng ghê! Em vừa nhắc tới bác thì bác hiện".
Cánh thương lái, chợ búa đặt cho hắn cái biệt danh Chộp, gọi mãi thành quen, nhiều lúc gọi để mà cảnh tỉnh. Hắn hỏi: "Chuyện gì đấy?". "Thì bác cứ vào nhà cái đã". Chủ quán có biệt danh là Xồm vừa bán thịt chó vừa thầu cái đầm nuôi cá nên gọi ghép là quán Đầm Xồm. Phòng ăn bên trong đèn sáng trưng rọi từng vũng sáng lớn xuống mặt nước đầm, rồi từ đầm phản quang lại làm con người và cảnh vật trở nên huyền ảo. Khoảng mười người ngồi trên hai chiếc chiếu trải trên sàn tre. Trong đó có hai người là phụ nữ. Hắn cáo lui, nói phải về ngay vì nhà có việc. Khách của Xồm là cánh buôn chó sống từ Thanh Hóa ra bằng xe tải rồi đổ cho các mối dọc mấy tỉnh Ninh Bình, Hà Nam, Hà Tây… muốn gặp hắn để làm giá khi qua "cửa khẩu" này. Việc đó tính sau. Hắn đỡ túi thức ăn từ tay Xồm, miệng hỏi: "Bao tiền?". "Thôi bác cứ mang về…". Giữa hai người đã từng biết ăn, biết chơi với nhau từ lâu, chả đi đâu mà thiệt.
Về nhà hắn giục vợ đưa thức ăn lên bàn thờ thắp hương ngay. Vợ ca cẩm: "Đi gì mà đi kỹ thế. Con chờ cơm không được, đã ăn trước rồi đi". Thằng con quý tử của vợ chồng hắn đã đi gác chợ đêm. Tiền công hai suất chợ của bố con hắn trong vòng mấy năm đã chồng lên ngôi nhà hai tầng to nhất xóm. Hắn không nói gì, chỉ trợn mắt quát: "Đưa bát xương xuống, cụ còn răng đâu mà xơi!". Ngày còn sống bố hắn nghiện thịt chó lắm, lúc hấp hối dặn lại các con chỉ một điều: "Cứ cúng thịt chó cho bố, dương sao âm vậy; cõi âm lạnh lẽo có lẽ ăn thịt chó lại hợp". Nghĩ mà xót bố, cả đời cụ lận đận chỉ vì miếng ăn. Biết là miếng ăn quá khẩu thành tàn. Nhưng không ăn làm sao mà sống được.
Trên ban thờ đèn đã sáng, hương đã tỏa. Trước bức di ảnh người Ok986 vip Thiên đường trò chơi hưởng dương chừng ngũ tuần, những bát thịt chó đủ món đầy tú ụ khuất đi nửa bức chân dung phía dưới. Hắn thành tâm khấn, nào là: Bố sống khôn, chết thiêng về phù hộ cho nhà con tai qua nạn khỏi, dù có trời nghiêng đất sập thì con vẫn là con của bố, công sinh không bằng công dưỡng. Nào là, sao bố nỡ hắt hủi mẹ con để đi lấy bà Dự, mẹ con chẳng có tội tình gì, có chăng là do giặc giã gây nên. Bố ơi, có phải ở dưới âm con người sống với nhau thật là tử tế? Đang cúng, vợ hắn sốt ruột nói chen vào: "Nhà đi xem thầy bảo sao?". Hắn vái tạ ba cái rồi quay ra trả lời vẻ lo lắng làm lớp da mặt chùng xuống, đen sạm: "Thầy phán cuối năm nhà ta có tang". Vừa nghe xong, vợ hắn đã òa lên nức nở rồi quỳ sụp dưới chân bàn thờ vái như lạy cụ Trương tuần tha cho con đòn chết.
Thị đã phải chịu khổ quá nhiều từ khi gặp hắn. Vì chửa hoang nên người ta mang ra hội nghị kiểm điểm. Cái "chân" đoàn viên và "chân" dân quân trực chiến của thị bị treo giò vô thời hạn. Hắn phải ra xã đổi năm cân cá biển lấy tờ giấy kết hôn, coi như một chuyến đi buôn lỗ vốn. Sau đám cưới chạy, hợp tác xã Ok986.com Việt Nam Casino, Nổ Hũ cắt cử vợ hắn ra phục vụ trại chăn nuôi lợn, giữa đồng không mông quạnh, biệt lập với dân cư. Tưởng thế là êm mọi chuyện, ai ngờ thuế vụ luôn rình rập quanh trại để bắt buôn lậu. Họ nghi hắn mang hàng về đây cất giấu. Vợ hắn không đêm nào ngủ yên giấc, khi cái thai trong bụng đang to dần, cần tâm tĩnh ở người mẹ. Cũng từ ngày ấy thị mắc một chứng bệnh: Trong giấc ngủ thường mơ có ai đó từ trên trời nhảy xuống bụng mình, cười hô hố, nhe cả hàm răng trắng ởn. Từ khi đứa con trai ra đời thì bệnh ấy tự khỏi. Nhưng hơn ba năm sau, khi mẹ chồng thị chết đuối trong vụ đắm đò ngang qua sông Vạc thì những giấc mộng cũ tái hiện. Chẳng ai giải thích được hiện tượng này. Chỉ có mấy cụ trong làng nhắc lại chuyện cũ, có kể: Năm ấy Pháp nhảy dù xuống Kim Phát. Nó quây phụ nữ giữa cánh đồng bằng vải dù và dây dù rồi làm bậy. Các chị em thoát về, không ai có chút bùn đất lấm lưng, coi như không có chuyện gì xảy ra. Sau này, ai nỡ có thai thì chỉ gia đình đó biết và tìm cách giải quyết êm thấm, tránh mang tai mang tiếng. Ông ngoại hắn là lý trưởng, đã gả con gái bị lính dù quây cho anh Trương tuần, người sau này hắn gọi là bố. Đám cưới được cả làng tán dương không phải vì môn đăng hộ đối mà vì bữa tiệc chiêu đãi làng rất to.
Thế nên, việc của hắn bây giờ là phải tìm bằng được người lính dù kia. Và hắn đã xông đất nhà thầy.
*
Cả tuần nay, hắn mất hút con mẹ hàng lươn, đâu đó. Vợ con không hề hay biết. Trước đây, vắng một vài ngày hắn dặn đi dặn lại vợ hoặc con, Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nhà, Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP chợ… Lần này tuyệt nhiên không (!) Thế nên, vợ hắn mới lo. Tháng cuối năm đang xích dần. Cái đại hạn kia không biết ập đến lúc nào. Thị ráo riết theo dõi tin Ok987 hiện đang mở trên truyền hình từng ngày. Một việc trước đây thị cho là vô bổ. Đợi đến ngày thứ ba thứ tư, chồng vẫn bặt vô âm tín, ruột gan thị mới như có lửa đốt, đứng ngồi không yên. Đông chí đã qua, rét đậm theo gió mùa tràn về. Bầu trời xám ngắt như cái vung đúc bằng chì, không có lấy một vẩy mây trắng, một tia nắng vàng, một cánh chim nhỏ. Hai chú chó mực một già một trẻ cũng buồn thiu, nằm gác mõm ngoài hiên, có ý chờ túi xương ông chủ mang từ chợ về như hàng ngày ông vẫn có thói quen ấy. Bất chợt, chúng hực lên một tiếng rồi lao thẳng ra ngõ. Tưởng chúng mừng chủ về, ai dè chúng sủa khách đến. Thị bước vội ra cửa với tâm trạng mừng, lo lẫn lộn. Rồi khi nhận ra người đứng trước nhà mình là Đầm Xồm thì chân tay thị bỗng rụng rời. Xồm đi tới đâu, chó sủa đến đó, như mồi lửa bén đến đâu pháo dây nổ đến đó. Chó trong làng sủa ran. Nghề sát sinh, ám mùi tử khí, hắn mang họa đến rồi. Xồm nói to hết cỡ vẫn không át được tiếng chó sủa và tiếng động cơ xe máy: "Chị mặc thêm chiếc áo rét vào - đi với em". "Đi đâu?" - Thị cũng nói như gắt. "Chị cứ lên xe, em vừa đi vừa nói, kẻo không kịp". Thị mất bình tĩnh đến mức không làm chủ được bản thân, hoảng hốt vơ vội chiếc áo vắt ở đầu giường rồi chồm lên xe máy. Đến nửa tiếng sau, xóm làng mới yên ắng trở lại.
Thì ra họ tổ chức đi viếng đám tang ở xã bên. Người qua đời là cụ thân sinh ra thầy Vạn, cái ông thầy mà chồng thị đã đến bốc quẻ, nổi tiếng cao tay một vùng. Thị chất vấn Xồm: "Mình đi đám này nghĩa là thế nào?". Xồm nhấm nhẳn: "Anh bảo đi!". Câu trả lời như một mệnh lệnh, thị đã quen những câu nói cửa miệng cộc lốc của chồng và cũng quen không bao giờ dám hỏi lại. Nhưng bây giờ với Xồm thì: "Thế anh chú đâu?". "Anh điện về phải đón chị đi bằng được, anh chưa xong việc, mà có về cũng không kịp". Thị mừng ra mặt, đi viếng đám ma mà lại mừng, mừng vì chồng thị không gặp rủi ro trong bằng ấy ngày mất tích.
Cụ ra đi đúng vào tiết đại hàn. Có ai ngờ đại hàn năm ấy lại thành đại hạn với cụ. Sợ cụ chết cóng, con cháu quây kín căn phòng cụ ở rồi đốt than sưởi. Có khác gì tử tù, cụ bức bối, tù túng đến không chịu nổi. Đôi chân run rẩy, cụ bước hụt một bước xuống sân. Chỉ còn một chút hào quang lóe sáng trong đầu cụ ở giây phút cuối cùng: Cụ thấy mình nhảy từ trên trời xuống. Nhưng rất tiếc: Lần nhảy này, dù không mở (!). Mọi người túm vào đỡ cụ. Thầy bảo: "Mệnh kịch rồi, cụ đã về với tổ tiên đúng giờ gọi bản mệnh". Chỉ tiếc một điều, chén rượu đã hâm nóng đặt trên bàn, cụ chưa kịp uống.
*
Qua thất thất lai tuần, có một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đầu đội khăn trắng đứng như trời trồng trước ngôi mộ, chắc là con cháu cụ ở xa bây giờ mới về được. Hết tuần hương, người ấy quỳ xuống cởi bỏ chiếc khăn tang trên đầu, vắt ngang qua nấm đất. Lại rút từ trong túi vải ra, đặt trước mộ một chai rượu trắng, hai chiếc cốc sứ, một bát hương có in hình hai con rồng châu đầu vào một quả cầu lửa và, cuối cùng là một gói nhỏ bọc ni lông. Người ấy chậm rãi rót rượu. Hai cốc rượu đầy tràn ra ngoài. Đất dưới chân cốc ngấm rượu bỗng đỏ lịm như tiết. Người ấy từ từ nâng cốc rượu lên quá đầu rồi hạ xuống rất nhanh. Sau cái tế đầu tiên, người ấy đổ cốc rượu xuống mộ. Sau cái tế thứ hai, người ấy đổ cốc rượu còn lại vào miệng mình. Rồi cứ thế, hai hàng nước mắt người ấy mặc nhiên tuôn chảy, mặn chát nơi miệng, rân rân nơi huyết quản - rượu đã ngấm vào máu.
Lễ dâng rượu xong, người ấy vốc đất trên mộ, chỗ những giọt nước mắt và rượu vừa ngấm, chôn cái gói nhỏ kia vào bát hương. Cái gói nhỏ! - Đó là mẫu tách chiết ADN mà người ấy đã tách ra từ bộ râu của cụ khi ngồi uống rượu với cụ lần trước. Cái rạp mình cuối cùng trước ngôi mộ chính là lúc người ấy khom lưng xuống rút ba chân nhang còn ấm hơi lửa, cắm vào bát hương của mình.
Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi ấy đã đứng dậy, ôm bát hương đi, đầu không ngoái lại