Để tổ chức Ngày Của Mẹ lần đầu tiên, bố tôi quyết định nghỉ việc công sở một ngày. Tôi và em gái Annơ cũng nghỉ học ở trường trung học. Còn chị gái Mari và anh trai tôi là Uyn thì xin nghỉ ở trường đại học.
Kế hoạch của chúng tôi là phải làm sao cho Ngày Của Mẹ trở thành một ngày quan trọng hệt Lễ Giáng sinh. Cần phải có hoa tươi và khẩu hiệu trang hoàng. Chưa ai quen việc này. Chúng tôi bèn nhờ mẹ cắt cho mấy cái khẩu hiệu vì trước nay, mẹ vẫn quen với những việc như vậy.
Trong ngày này, tôi và Annơ cần phải diện thật đẹp. Chúng tôi mua thêm mũ mới và mẹ đã giúp hai cô con gái của mình tô điểm thêm cho hai chiếc mũ.
Sau bữa ăn sáng, chúng tôi định thuê xe đưa mẹ đi chơi một vòng ngắm cảnh đồng quê. Bố bảo đi câu hay hơn. Bố muốn thử chiếc cần câu mới mua. Bố nói, mẹ muốn dùng nó cũng được. Bố mua thực chất là để cho mẹ. Mẹ bảo, mẹ thích nhìn bố câu hơn là tự mình câu.
Chúng tôi sẵn sàng cho cuộc đi chơi xa. Mẹ lại giúp chúng tôi chuẩn bị đồ ăn trưa. Nhưng khi lên xe, chúng tôi mới giật mình nhận thấy, cả nhà không thể ngồi vừa một chiếc xe như thế. Chỉ chở người thôi nó đã không đủ chỗ, nói chi đến chiếc cần câu, giỏ đựng cá và đồ ăn trưa.
Bố nói: "Thôi, để bố ở nhà cũng được. Bố còn một số việc phải làm". Chúng tôi không muốn bố ở nhà chút nào. Chúng tôi có thể ở nhà thay cho bố. Nhưng với một ngày đẹp trời thế này, ở nhà thật tiếc. Cuối cùng, mẹ đi đến quyết định mẹ sẽ ở nhà. Mẹ bảo, mẹ muốn được nghỉ một ngày thật thoải mái ở nhà và sẽ làm bữa ăn tối cho mọi người. Chúng tôi biết mẹ đâu có thích thú việc câu cá. Bố cũng lo nếu đi chơi xa, chiều về mẹ có thể bị cảm lạnh. Bố sẽ không tha thứ cho mình nếu thay vì để mẹ được nghỉ, lại làm cho mẹ bị cảm lạnh. Vì vậy, bố xin lãnh trách nhiệm đưa các con đi chơi.
Chúng tôi đã sống một ngày vui tuyệt đỉnh. Bố đã câu được con cá lớn đến mức chắc mẹ sẽ không thể nào hình dung nổi. Còn chúng tôi thì thêm được một số bạn mới trong chuyến đi câu này.
Mãi bảy giờ tối chúng tôi mới về tới nhà. Mẹ đã chuẩn bị cho chúng tôi bữa ăn tối thịnh soạn. Đoán trước sự tình nên mẹ cũng đã chuẩn bị cho bố khăn mặt và xà phòng bởi lần nào đi câu về mà người bố không lấm lem.
Mẹ vui vẻ nhìn chúng tôi ăn. Trong bữa ăn, mẹ phải đứng lên ngồi xuống nhiều lần để lấy vật này, cất vật kia. Cuối bữa, chúng tôi nói chúng tôi muốn giúp mẹ dọn dẹp đồ đạc, rửa bát đĩa. Mẹ bảo, mẹ thích Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 ấy và một lần nữa, chúng tôi muốn… chiều lòng mẹ.
Khi mọi việc xong xuôi thì đã muộn. Tất cả chúng tôi đều tới hôn mẹ, chúc mẹ ngủ ngon. "Đây là ngày vui nhất của mẹ" - Mẹ nói. Trong khóe mắt mẹ có giọt nước. Và chúng tôi, không ai bảo ai, đều thấy ân hận về sự vô tâm của mình