Gần 5h sáng, mưa lay phay. Gió bấc hun hút như cấu đứt da thịt. Thị đứng chơ vơ cạnh cây đa gần cổng làng chờ khách. Cách đó không xa là mấy trang trại của dân trong xã. Mùa này, họ đang thu hoạch cam đường canh, chăm quýt thế, quất cảnh chờ dịp Tết nên nhà nào cũng cất chòi rất chắc chắn và khá đầy đủ tiện nghi để trông nom. Ngoài cùng là trang trại của Huyên, rộng gần một mẫu. Sáng nay, anh ta cũng đem cam ra chợ bán nên đang hí húi chằng chằng buộc buộc. Ngày thường, Huyên lầm lì như chì đổ lỗ. Hôm nay, có lẽ thấy thị thu lu trong tấm nilon cũ, rộng thùng thình giữa trời mưa phùn nên động lòng, vừa đẩy xe ra cổng, anh ta vừa lên tiếng:
- Cô vào chòi của tôi mà ngồi! Trời mưa quá, lại chưa rõ mặt người thế này, ai người ta đi xe ôm?
- Không sao anh ạ! Tôi đứng ở đây cũng được!
"Hôm nay tự dưng lại mời vào chòi ngồi đợi? Chỉ một câu mời thôi, thế cũng khá chán rồi!" - Thị lẩm bẩm. Thực ra, cũng định cảm ơn anh ta một câu, nhưng ngường ngượng thế nào ấy, thị không quen, nên thôi… Mà sao hôm nay rét thế nhỉ? Sáng qua, lúc trời còn đầy sương mù, mờ mịt chẳng thấy đường đi, thị cũng ra đây từ sáng sớm. Đứng chờ đến gần 9 giờ sáng mà không có người hỏi. Ngán ngẩm, thị bỏ về. Hôm nay không biết thế nào…
- Này! - Huyên bỗng gọi - Hay chở giúp tôi vài sọt cam lên chợ huyện?
- Anh tự chở được mà?
- Tôi đang cúm, người không được khoẻ lắm. Vả lại, từ hôm qua tới giờ, cô chẳng kiếm được đồng nào?
- Không sao đâu anh ạ! - Thị bỗng thấy ấm lòng hẳn khi nghe anh ta nói vậy - Cảm ơn anh!
- Cô cũng khách sáo nhỉ? Ơn huệ gì! Thế thì tôi đi đây! Lạnh quá thì dắt xe vào chòi tôi mà ngồi. Có nước vối tôi ủ trong tích để trên bàn đó. Có cả khoai luộc, cô thích thì ăn cho vui.
- Vâng!…
Huyên nói xong liền phóng xe đi, hai sọt thồ cam lắc lư...
Mới gần 6h sáng. Mưa ngớt hẳn, không khí dậy mùi ngai ngái của đất đai, cỏ cây. Mùi khói bếp thoang thoảng đan thành sợi mỏng, tan trong sương sớm, phải tinh lắm mới nhận ra, tiếng gà râm ran gáy sáng… Thị ngồi dựa hẳn vào chiếc xe máy, tay nắm chặt cái chìa khoá, bắt đầu gà gật. Cả vùng này chỉ mình thị là đàn bà làm nghề xe ôm. Cũng kha khá khách hàng, đủ tiền để thị nuôi con Lanh ăn học và gã chồng gàn dở, ốm o nhưng cứ vài tháng một lần, giắt ít tiền của thị mất hút con mẹ hàng lươn. Gã vào Đà Nẵng với một con mẹ nào đó (là thị đoán thế), có thể còn thêm một đứa con nào đó (thị cũng đoán luôn thế) vì thường thì gã ở đó một thời gian khá lâu mới lại nhoi ra, trong túi chẳng còn một xu mẻ. Đầu tiên, thị phát điên vì chuyện đó. Vợ chồng thị cãi nhau, xô xát triền miên và gã lại khăn gói ra khỏi nhà. Nghe thì thấy thật vô lý nhưng đúng là mọi việc dần trở nên chấp nhận được. Thị quên mất khái niệm ghen tuông với chồng. Vả lại, chồng thị bây giờ èo uột như cái dải khoai, suốt ngày bí tỉ, người lúc nào cũng toả mùi nồng nồng, cay cay của rượu. Đã từ lâu, gã chẳng ngó ngàng gì đến thị. Có những đêm, thèm chồng, thị xăm xắn tắm táp sạch sẽ, mua đồ nhắm rượu ngon, cả buổi tối nấu nấu, nướng nướng và cúc cung phục vụ gã ăn rồi uống, tịnh không dám cằn nhằn. Đêm, thị sẽ sàng ôm lấy chồng thì bị gã đẩy mạnh ra, cấm cảu: "Mẹ, tao đạp cho một cái bây giờ!" làm thị tẽn tò. Thị dấm dứt khóc, nước mắt nhoè nhoẹt khuôn mặt tròn trịa, chảy tràn xuống chiếc cằm chẻ, ướt cả gối. Nhưng gã đã ngủ chỏng khớ từ lúc nào, khóc lóc nỗi gì (!)… Chả bù chục năm về trước, gã bị chó cắn không biết bao nhiêu lần khi tới nhà tán tỉnh thị. Có bận, con Mực nhà thị dữ quá, gã phải tót lên cây dừa cạnh bờ ao. Loay hoay thế nào gã rơi tõm xuống, lóp ngóp bơi vào, đứng ngẩn tò te trước cửa. Rồi dăm bảy bận, cả gã lẫn cái xe mipha mới kính coong lao tủm xuống con mương đầu làng vì lũ trai trong xóm gây sự.
Trời lạnh, người rét run cầm cập, đầu tóc bê bết bùn đất, gã lò dò vào nhà… Bố thị "đổ" trước. Ông thương gã khổ sở vì chuyện tìm hiểu, lấy vợ. Dần dà, thị thấy gã cũng đường được, thế là yêu nhau. Khoảng gần năm thì cưới. Những tháng năm đầu, chả đêm nào gã để thị yên. Rồi con Lanh ra đời, nó còi cọc, ốm yếu. Thị lại mất sữa, nuôi con rất vất vả… Gần 3 năm, thị hầu như không giúp được chồng việc gì. Vợ chồng nghèo, xây xong căn nhà ngói 3 gian, chưa kịp làm bếp đã vét voi hết sạch cả tiền bạc, vốn liếng. Gã chủ quan, nghĩ mình sức trẻ trai, làm gì chả nuôi nổi vợ con nên bắt thị ở nhà cơm nước và chăm sóc con Lanh. Gã vay vốn Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức buôn cá giống. Lãi, thậm chí lãi nhiều. Các ao cá thả trong vùng đa phần lấy cá con của gã. Sàng sê qua lại, vài năm sau, vợ chồng gã trả hết nợ Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức, xây được một căn bếp nhỏ, làm giếng khoan, mua được các vật dụng trong gia đình và còn sắm cho thị đôi bông tai 3 chỉ vàng…
Lúc con Lanh 6 tuổi, vào lớp một, vợ chồng thị đã khấm khá hẳn. Cuộc sống dư dật, có đồng ra, đồng vào. Nhưng cũng năm đó, trời đổ xuống vài cơn bão lớn liền tù tì, mưa trắng trời ngập đất, nước tràn bờ tràn bối. Nhiều ao cá đi tong chỉ sau một, hai đêm. Dân nuôi cá nhiều người mất trắng, nhiều nhà sạt nghiệp kéo theo anh lái cá giống lỗ vốn sạch sành sanh. Nhặt nhạnh hết những gì có thể bán được, kể cả 3 chỉ vàng của thị, gã ôm bọc tiền con con ấy vào Nam: "Hai mẹ con ở nhà lợn gà, chăm mấy sào ruộng khoán. Tôi vào trong đó xem làm ăn thế nào, vài tháng tôi về…". Gã không đi vài tháng, mà là gần 2 năm. Thời gian đầu còn chăm thư từ, thỉnh thoảng gửi được chút ít tiền qua bưu điện. Sau thưa dần... Thị ở nhà xoay xoả đủ đường, từ nuôi lợn nái, gà công nghiệp, đến buôn bán lặt vặt, chạy chợ kiếm tiền. Mấy sào ruộng khoán cũng loay hoay trồng đủ thứ hoa màu, thâm canh tăng vụ, vừa trả nợ đậy cho chồng vừa lo cho con Lanh ăn học.
Hơn 1 năm không thấy gã ló mặt về dù thị đã tìm cách, hết viết thư, gọi điện, rồi nhắn nhe, thị bèn khăn gói đi tìm… Vài tuần sau, người làng thấy thị lùi lũi về một mình, làm sao thị tìm nổi gã… Bẵng đi dăm tháng, cũng vào dịp áp Tết, gã bò về. Buổi chiều chạng vạng, thị đang hí húi ngoài vườn, thấy gã đứng lù lù đằng sau, gầy gò, đen đúa, ánh mắt mệt mỏi và xa lạ… Từ ngày đó, thị dần mất cảm giác hòa hợp, gần gũi với chồng. Ở nhà được vài tháng, gã lại nằng nặc đòi đi, thị không đồng ý. Vợ chồng căng thẳng, chiến tranh lạnh hàng tuần. Giữ người ở lại, chẳng ai giữ nổi người muốn đi, thị lại là người rất ghét sự gượng ép nên đành mặc kệ gã muốn làm gì thì làm… Thị nhận ra chồng mình đang xúc phạm mình, làm mình tổn thương và mơ hồ nghĩ tới chuyện li dị. Nhưng tất cả mới ở trong ý nghĩ vì thị rất thương con Lanh và sợ điều tiếng (dù rằng, người ta đã điều tiếng sau lưng thị từ mấy năm rồi...).
- Hôm nay lại không có khách à?
- Mới bảnh mắt, ra ngõ gặp ngay mụ Lan "La sát" nên từ sáng đến giờ chưa được đồng nào cả, chán quá!
- Cô cứ để xe đấy, tôi làm cho cái biển "Xe ôm" treo ở đầu xe rồi xuống đây phụ với tôi, nhặt cỏ, vun ngô, hái cam… Có việc gì Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 đó. Một mình tôi làm không xuể. Ai cần, người ta khắc hỏi.
- Anh trả tôi bao nhiêu?
- Như người ta thôi! Cô yên tâm, khách gọi cô cứ đi, tôi không trừ tiền công của cô đâu mà lo.
- Thế thì tốt quá! Cảm ơn anh!
Nửa tiếng sau, một cái biển to như cái quạt nan được treo lủng lẳng ở đầu xe. Thị xăng xái xuống vườn… Thế là từ đó, thị vừa chở khách đi xe vừa làm thêm việc vặt cho Huyên. Tháng cũng kiếm thêm được vài trăm ngàn, dễ thở.
Thấm thoắt đã được vài tháng, mọi việc có vẻ trôi chảy. Cái xe của thị được dịp phát huy tác dụng. Ngoài việc chở khách, thị còn hay chở đồ nhà Huyên đi chợ huyện. Bí ngô, đỗ xanh, các loại rau củ… mùa nào thức nấy, Huyên rất khéo tính toán. Ở gần Huyên, thị thấy anh ta khá cởi mở, hài hước chứ không giống như vẻ khó gần, bụi bặm bên ngoài. Huyên ở tù về được khoảng 3 năm. Tất cả cũng tại anh ta cưới một cô vợ xinh đẹp, đỏng đảnh và nhất định không chịu sinh con. Huyên không cung phụng đủ tiền cho cô ta nên cô ta đi cặp bồ. Chính Huyên đã bắt được họ đang trong tình trạng không một mảnh vải trên người tại một nhà trọ ngoài phố huyện. Anh ta đánh gã kia què một giò, đấm gãy năm cái răng và... đi tù. Cô vợ làm đơn li dị rồi khăn gói đi đâu không ai rõ.
Ra tù, Huyên mua lại trang trại này của người trong xã rồi xây chòi, gần như chuyển hẳn ra ngoài này, một mình quần quật làm lụng, tính toán trồng tỉa, chăm sóc cây trái, hoa màu. Người trong làng vẫn thấy thi thoảng trang trại của Huyên có bóng dáng phụ nữ, mà toàn là những cô sắc sảo. Có cô còn ở lại trang trại vài hôm rồi mới đi nhưng tịnh không thấy điều tiếng gì. Có lẽ việc Huyên đi tù về đã mặc nhiên khiến thiên hạ loại anh ra khỏi mọi điều thị phi. Vả lại, từ trước tới giờ, Huyên vốn là người tử tế, biết điều nên mọi người thật tâm mong anh có nơi có chốn…
Thực ra, thị cũng không để ý nhiều tới những chuyện đó vì bản thân mình còn ngổn ngang trăm nỗi. Điều thị mong nhất lúc này là từ giờ tới Tết dành dụm đủ tiền mua cho con Lanh cái xe đạp mới, một chiếc áo khoác để con bé đủ ấm tới trường và mua cho mình một bộ quần áo thật đẹp. Vẫn biết mình nghĩ như vậy là ngớ ngẩn nhưng không hiểu sao, thị khao khát được xuất hiện trước tòa và trước mặt gã chồng tồi tệ (mà thực ra bây giờ thị cũng chán, chả thiết nghĩ là gã tồi tệ nữa rồi) với một dáng vẻ thật mặn mà, xinh đẹp dù chẳng để làm gì…
- Anh làm sao phải không?
- Tôi mệt tí thôi. Nằm nghỉ một lúc là khỏi…
- Anh say quá đấy mà! Để tôi pha cho anh cốc nước cam.
- Tôi không sao đâu.
- Lão chồng tôi say bí tỉ suốt ngày, tôi lạ gì! - Thị vừa lẩm bẩm vừa đi tìm con dao nhỏ để bổ cam - Cam nhà anh có mà tám giống, nhưng chờ anh tự bóc được một múi để ăn chắc phải đến Tết Tây… Để tôi xem nào?... Gan bàn chân… Phải tìm vôi…
- Cô cứ mặc kệ tôi, không sao đâu. Cô về đi!
- Về gì! Trời mưa to thế kia, tôi phóng về đến nhà cũng bằng chuột lột, lại lăn quay ốm lại thì coi như xong. Người vẫn đang ngây ngấy sốt đây này… Anh ăn cháo nhé?
- Thôi, thôi… tôi chẳng thiết gì đâu, chỉ khát nước.
- Anh uống hết cốc nước cam này là đỡ. Để tôi bắc cho anh nồi cháo trắng. Lát cho thêm vài hạt muối, anh húp vài bát là mai lại khoẻ như vâm.
- Khoẻ làm gì? - Huyên lủng bủng một mình - Nhiều lúc nghĩ cũng chán…
- Anh bảo gì?
- A… không!
- Mai cô Liên lại đến à? - Thị hỏi bâng quơ.
- Sao cô biết?
- Tôi để ý mà! Cứ 3, 4 hôm cô ta lại tới một lần.
- Cô vừa đáo để lại vừa thật thà nhỉ? Mới hỏi thế đã nhận… Này, đừng soi mói thế… - Huyên lầm bầm.
- Tôi soi mói gì đâu? Cô ta đến, nước hoa thì nồng nặc, váy áo thì sột soạt. Cô ta cứ làm như cả thế giới đàn bà chỉ mỗi cô ta mặc váy ấy… Mùi nước hoa kinh thế mà anh chịu được?
- Tôi có thấy làm sao đâu? - Huyên phì cười - chỉ hơi đậm một chút thôi mà!
- Tôi biết thẩm mỹ của anh rồi. Những cô nàng son phấn loè loẹt, nước hoa gắt mùi, nom to khoẻ, phốp pháp là anh thích chứ gì?
- Đấy không phải việc của cô! Này - Huyên bỗng dưng nổi cáu - Cô tò mò quá rồi đấy! Cô… ghen à?
- Ơ, vớ vẩn … Thì thôi vậy! Không nói nữa! - Thị càu nhàu - Đây, cháo sắp chín rồi, lát anh tự múc ra mà ăn.
- Thế cô không xoa vôi vào gan bàn chân cho tôi nữa à? - Huyên bỗng rụt rè, giọng tiếc rẻ - Cô mà về ngay bây giờ, lỡ đêm nay tôi làm sao cô có áy náy không? Hôm nay không phải ngày Liên tới đâu, tôi ở đây có một mình thôi…
- Tôi sợ gì cô ta mà anh nói thế? - Thị cắm cảu - Vôi đâu?
- Dưới gầm giường ấy - Giọng Huyên không giấu được vẻ đắc ý nhưng thị không để tâm.
- Của nợ, suốt ngày rượu với chè, thằng nào cũng thế! - Thị lẩm bẩm.
- Cô nói gì vậy?
- Không có gì!
Thị hì hụi quệt vôi vào gan bàn chân Huyên rồi xoa mạnh… Im lặng, nghe rõ cả tiếng mưa rì rầm, tiếng lá cây xào xạc chạm nhẹ vào nhau run rẩy. Thị bất giác đỏ mặt khi thấy Huyên nhìn mình chằm chằm:
- Chồng cô chưa về à?
- Tết về.
- Sắp Tết rồi?
- Thì sắp về! Anh hỏi làm gì?
- Thế cả nửa năm hắn mới về một lần à?
- Phải.
- Được mấy ngày?
- Tùy.
- Thôi, tôi ổn rồi! Cô về đi kẻo con Lanh nó lo. Cái chân giò tôi mua từ sáng, để trong tủ lạnh ấy, cầm về nấu khoai cho con bé ăn.
- Tôi không lấy đâu! Mà sao anh biết con bé thích khoai sọ nấu xương?
- Thì tôi hỏi nó chứ sao? Con bé ra đây mấy lần rồi còn gì? Phải có rau rút nữa. Hôm nay tôi đi chợ muộn nên không còn… Cô cầm về đi, tôi cho con bé, cô không thích thì đừng ăn là được.
- Của nợ, nói thế mà nói được! - Thị lúng búng, ngượng nghịu cầm lấy cái chân giò rồi chui ra khỏi chòi, lẫn vào mưa.
Đầu tháng chạp, mưa phùn dầm dề, rả rích cả ngày. Thị vẫn cần mẫn sáng sớm ra đầu làng chờ khách. Dạo này, Huyên bận rộn hơn nên anh gần như giao hẳn việc đi chợ bán hàng cho thị. Nói có trời đất, thị chưa khi nào bớt xén của anh dù một vài nghìn. Bán được bao nhiêu thị trả anh đầy đủ bấy nhiêu. Đi chợ có món gì ngon, thị lẳng lặng mua về để vào tủ lạnh cho Huyên. Nếu là món cá, thị sẽ hì hụi chế biến vì Huyên rất thích ăn cá nhưng anh ngại làm. Từ hôm nấu cháo, bôi vôi vào gan bàn chân Huyên đến nay, đã gần một tháng, thị bỗng thấy bứt rứt không yên khi thấy Liên cứ tung tẩy ra vào. Nhiều hôm thị đi làm sớm, ngồi chờ khách, nước mắt thị tự nhiên ràn rụa chảy khi nhìn cánh cửa nhà Huyên đóng kín. Thị tưởng tượng ra cảnh họ ôm nhau ngủ sau khi gối chăn nồng nàn. Có nhiều khi, thị cứ đăm đăm nhìn cái cánh cửa im lìm ấy thật lâu cho đến khi nó bật mở và Liên, áo xống đã tươm tất, lẳng lặng ra về. Không bao giờ cô ta hạ cố nhìn thị (chắc cô ta nghĩ, thị chỉ là kẻ làm thuê cho Huyên). Thế là không hiểu sao, cả buổi thị hoặc nhăn nhó càu nhàu, hoặc im phăng phắc, làm hùng hục đến quên cả ăn trưa ở xó nào đó trong trang trại rộng mênh mông của Huyên mặc kệ cho anh ngạc nhiên. Có hôm, bực mình quá (mà chẳng hiểu mình bực mình nỗi gì) thị đùng đùng bỏ về giữa buổi… Cũng may mà tình trạng đó xảy ra không nhiều vì thị là người rất biết kiềm chế. Thị tự thấy mình lố bịch khi xử sự kì quặc như vậy. Cũng may mà Huyên không để ý, chứ nếu anh biết thị nghĩ gì, chắc thị phải bỏ Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP này mất dù chính nó đã khiến thị có nhiều niềm vui sống dẫu nhỏ nhoi như bây giờ…
- Cô ốm thế này sao hôm nay còn chạy xe? - Bàn tay thô ráp của Huyên rụt rè đặt lên trán thị.
- …
- Bỏ mẹ! Nóng quá! - Hơi thở hầm hập của thị phả vào mặt Huyên khiến anh buột miệng. Huyên cuống quýt lấy khăn lạnh chườm lên trán thị. Bất giác, thị ôm chặt lấy bàn tay anh, tấm tức khóc, nước mắt trào ra ấm cả chiếc khăn mặt Huyên đang dùng để hạ sốt cho thị. Huyên ngồi ngây ra, thị mặc kệ, cầm tay anh đặt vào ngực mình. Bộ ngực tròn căng, phập phồng, nóng hôi hổi như đánh thức bản năng của Huyên. Anh vục đầu xuống rồi ôm xốc thị lên… Không gian quánh đặc rồi vỡ òa. Thị thấy mình đang thả tung cơ thể, hổn hển hưởng thụ những nụ hôn tham lam, những ghì siết mãnh liệt của Huyên. Cảm giác đê mê ngây ngất thị chưa từng có trong đời. Chưa khi nào thị phó mặc mình như hôm nay, tịnh không có cảm giác e dè, xấu hổ hay lo lắng gì, chỉ tận lực tìm mọi cách để ôm ấp, vuốt ve, dâng hiến như không thể còn lần nữa trong đời. Mồ hôi hai người ướt đẫm cả chiếu, chiếc chăn đã bị đạp tung xuống đất. Thời gian chầm chậm trôi… Tưng bừng, hoan hỷ, thỏa thuê, thị vòng tay qua người Huyên rồi nhắm mắt ngủ ngon lành.
Tỉnh dậy, trời đã tối đen từ lúc nào, chỉ còn ánh đèn ngủ vàng dịu toả sáng ấm áp. Huyên đang nằm bên ngắm thị. Thị bỗng thấy xấu hổ, ngượng nghịu ngồi phắt dậy. Huyên kéo thị nằm xuống nhưng thị vùng ra, anh đành để yên. Thị ngượng ngập mặc quần áo, đầu cúi thật thấp. Huyên tủm tỉm cười, đưa tay lên trán thị: "Mát rồi, may quá!". Thị vẫn chẳng nói chẳng rằng, âm thầm ra khỏi cửa, miệng lí nhí: "Tôi về!".
Từ hôm xảy ra chuyện ở trang trại của Huyên, thị nghỉ làm vì ngại ngùng, xấu hổ với anh và với chính mình dù đêm đó, về tới nhà là thị ngủ ngay, một giấc thật say. Giấc ngủ hiếm hoi mấy năm nay thị mới có. Thâm tâm thị không muốn chuyện đó xảy ra, nhưng nó đã xảy ra rồi. Và chỉ hôm sau thôi, tâm trạng thị trở nên u ám. Thị thấy mình thật chẳng khác gì cái cô Liên loè loẹt, đỏm dáng kia… Rồi thị lại nghĩ mình thật có lỗi, với con Lanh, với mình, thậm chí cả với chồng dù gã không hẳn còn là chồng của thị nữa. Thị chỉ mong chồng về càng sớm càng tốt để giải quyết cho ổn thoả chuyện ly dị. Ra Tết, thị sẽ kiếm việc khác để làm, có thể sẽ phải gửi con Lanh về bên ngoại, thị sẽ ra phố đi cân, buôn bán hoa quả hoặc làm giúp việc… miễn là ra khỏi làng một thời gian.
Hai mẹ con đang thấp thỏm chờ đợi thì chồng thị gửi về hai lá thư. Một cho con Lanh, một cho thị. Trong thư, gã nói không về quê ăn Tết được, gã xin lỗi thị vì không còn yêu thương thị nữa. Gã cũng nói mấy năm nay đã làm khổ thị và con Lanh, giờ thì thị cứ làm đơn, gã đồng ý ly dị. Gã còn hoa hoè hoa sói chúc thị sớm tìm được người yêu thương để có cuộc sống gia đình đích thực… Thị sốc và thấy như mình đang bị hạ nhục, mình đã mất trắng dù đó đúng là điều thị mong muốn. Thị gắng gượng họp gia đình nhà chồng, thông báo sự việc xong là lăn ra ốm lệt bệt, ngày ngẩn ngơ, đêm không chợp mắt. Con Lanh thương mẹ, bỏ cả học quẩn quanh ở nhà… Đang tính gượng dậy cố gắng nấu nướng một vài món cho con bé, thị bất chợt nhìn thấy Huyên đã im lìm đứng ở bậu cửa từ lúc nào:
- Hai tuần nay sao em không đi làm?
- Tôi mệt.
- Tôi… nhớ em! Rất nhớ!
- …
- Những ngày không nhìn thấy em, tôi chẳng làm ăn gì được. Tôi nghĩ tới em suốt ngày… Từ giờ Liên sẽ không tới nhà tôi nữa - Huyên nói vội như sợ bị ai ngắt lời - Mai em ra làm giúp tôi nhé?
- Tôi không ra đâu.
- Tôi chờ em đấy! Mấy hôm nay không có người bán cam, nhà cũng chẳng còn gì ăn cả… Mặc kệ em!
Huyên vừa nói vừa tần ngần chân trong chân ngoài rồi ngồi bệt xuống bậc cửa. Nhìn dáng thị nằm im, vẻ mệt mỏi, yếu ớt, bất lực đến cam chịu, anh bỗng thấy yêu thương người đàn bà này thắt lòng. Lẳng lặng, anh bước tới, ôm lấy con Lanh đang tấm tức khóc, vỗ nhè nhẹ vào lưng nó rồi thì thầm: "Tết này cho bác ăn Tết cùng hai mẹ con nhé! Con đồng ý không?".
Hà Nội, 2/1/2011