Làng Cung của tôi ở miền Trung, cách Hà Nội hơn ba trăm cây số, ngày xưa đi xe ôtô khách phải mất hơn một ngày. Giờ thì chỉ non nửa ngày nếu xe chạy thẳng không dừng ăn cơm dọc đường. Vậy mà sáng nay thứ bảy, đang thiu thiu ngủ, cả nhà tôi bị đánh thức bởi tiếng gọi rất to nơi cửa cổng: "Chú ơi! Thím ơi. Mở cổng. Anh đây. Bình đây". Tôi chạy từ cầu thang tầng 3 xuống, thấy một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi tay xách một lồng toàn là vịt cỏ. Tôi nhận ra anh Bình làm nghề giáo, người làng Cung. Bố tôi và bố anh Bình là bạn rượu, cùng là thương binh chống Pháp. Làng tôi nhiều thương binh. Bố tôi và bố anh Bình không được khen nhiều về thành tích đánh Điện Biên Phủ, nhưng được "khen" là tửu lượng nhất làng. Giờ gặp lại anh Bình, tôi bất giác mỉm cười về ý nghĩ ấy.
Cổng mở, anh Bình sà vào nhà tôi cùng với đứa con gái gầy nhom mà tôi chưa từng biết mặt. Mấy con vịt bị ném mạnh vào góc sân kêu toang toác. Tôi nhìn chúng mà vui. Loại đầu nhỏ, cổ dài, lông mượt thế này mà đánh tiết canh thì trúng ý tôi lắm. Ngày xưa tôi được bố huấn luyện rất kỹ cách làm tiết canh vịt khi mỗi lần bác Diễn, bố anh Bình đi bộ 3 cây số đến nhà chơi. Hồi ấy, nếu bố tôi có tài phân tích thời cuộc trong nước, lại nấu ăn ngon thì bác Diễn có tài về nghề đan lừ đánh cá sông, cá đồng mùa lũ…Lừ nhà bác Diễn bán đắt hàng nhất phiên chợ Sy, chợ Dàn, chợ Nho Lâm, những cái chợ to nhất huyện Hoan Diễn quê tôi.
Sau khi pha nước, rót cho bố con anh Bình một chén trà nóng, tôi hỏi:
- Hai bác ở quê có khỏe không anh?
Anh Bình trố mắt, ngẩng nhìn tôi như người xa lạ. Im lặng một lúc, giọng anh bùi ngùi, chậm rãi:
- Bố anh mất sau bố em mấy tháng. Chú quên rồi à? Mẹ em cũng lên tiễn bố anh ra tận nghĩa địa Cồn Dăm mà.
Tôi lặng đi. Trời ơi, bác Diễn mất rồi mà tôi không biết gì. Không ai báo với tôi tin buồn ấy. Ngay cả mẹ tôi cũng vậy. Tôi xa quê, sao mẹ không nhờ ai đó viết thư cho tôi? Trời ạ, tôi xa làng đã lâu thế rồi sao? Mỗi lần ghé về làng thăm mẹ như chuồn chuồn đạp nước, chẳng kịp sang hàng xóm, chẳng biết ai mất, ai còn. Đến nỗi bác Diễn mất mà tôi không hay, chưa một lần đến bàn thờ thắp một nén hương viếng bác ấy... Lúc này làm sao tôi có thể giấu nổi khuôn mặt tẽn tò, vô duyên của mình. Tôi vẫn nhớ dáng đi của bác Diễn những năm đói kém tới nhà tôi. Nào bác có mang theo gì đâu, nhưng mỗi lần ông thương binh chống Pháp ấy đến nhà, bố mẹ tôi đón ông đến cuống quýt cả lên. Chúng tôi thì reo hò, hy vọng được một phen chia nhau chiếc chân giò vịt nhỏ nhoi và bát nước xáo chan cơm từ con vịt bầu bố tôi cắt tiết…
Tiếng anh Bình xa xôi:
- Thôi. Bố anh mất cũng là số phận. Bố em ít tuổi hơn mà đi trước, bố anh còn lại ai đâu. Hình như các cụ cứ rủ nhau đi hay sao em ạ. Âm dương anh chẳng hiểu lắm, nhưng thú thật, bố anh bị chết oan. Thật đấy!
Đêm đó, tôi và anh Bình thủ thỉ với nhau như hồi tuổi nhỏ đến chơi nhà ngủ chung giường ở quê. Đã khuya lắm, anh Bình cứ trằn trọc khó ngủ. Vậy là anh rủ tôi ngồi dậy pha ấm trà đặc Thái Nguyên. Quê tôi thật hiếm loại chè hảo hạng này. Bên ấm trà, anh Bình nhấm nháp chén nước đặc sánh rồi trầm ngâm kể lại câu chuyện bố anh bị chết oan như thế nào. "Anh cho cháu gái vào trường Y cũng vì chuyện ông cụ…" - Câu chuyện anh Bình kể tại nhà tôi được ghi lại bằng lối văn viết báo mà tôi đã quen…
"Đang học Đại học Tổng hợp năm thứ ba thì tôi nhận được tin bố tôi bị ốm nặng. Tôi vội lên tàu về ngay. Không ngờ chuyến tàu chợ hôm ấy lại đi nhanh đến vậy. Tôi thao thức suốt đêm không ngủ, cũng chẳng ăn uống gì, ngồi im lặng hút thuốc trong một cái ghế cuối cùng của toa tàu. Trời rét quá, tàu chạy nhanh nên lại càng rét hơn. Tôi nghĩ miên man, lo ngay ngáy về sức khỏe của bố. Không hiểu rồi mùa đông này bố tôi có đi lại nổi như những lúc bình thường không? Từ hơn mươi năm nay, bố tôi yếu hẳn đi, Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nặng thì không thể làm rồi, mà Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nhẹ lại rất nhiều, nên suốt ngày hầu như chẳng mấy lúc bố được ngơi tay. Mẹ tôi ngày ngày đi làm, đã có bố tôi nấu cơm, chờ sẵn... Con lợn, con gà, những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP lặt vặt bố tôi đều làm cả.
Dạo tôi còn ở nhà, nhiều đêm thấy thương bố vô cùng. Cứ khoảng nửa đêm là bố tôi không ngủ được. Bố ngồi dậy, khoác cái chăn lên tận đầu, miệng thở rất khó nhọc… Bố cứ ngồi vậy đến gần sáng thì dậy đốt lửa sưởi. Nhiều bữa tôi dậy tìm chăn, vơ vội vài nắm rạ khô đốt lửa rồi ngồi sưởi cùng với bố. Bố hơ hai bàn tay gầy trên ngọn lửa, rồi xoa vào bộ ngực xẹp lép của mình hoặc áp vào đôi má cho đỡ lạnh. Nhiều khi khói nhiều quá, bố tôi nheo mắt lại rồi quay mặt đi nơi khác. Sưởi được một lúc, bố lại nhắc nồi cám lợn lên bếp, hoặc đun một ít nước nóng. Đó là những ngày giáp hạt, còn vào những ngày mùa thì bố lấy một ít gạo cho vào nồi nấu cháo, nấu cơm. Xong, bố gọi chúng tôi dậy ăn để chuẩn bị đi học. Có những đêm bố thức giấc, nhưng không ngồi dậy. Bố nằm khom lưng, trán tỳ vào hai lòng bàn tay, nằm tùm hum trên giường, vừa rên vừa ngủ cho đến sáng luôn. Bố tôi bị bệnh hen suyễn khó thở. Những lúc đờm nhiều quá, ngạt thở, tôi phải dậy lấy một ít muối, nhóm lửa rang nóng lên rồi gói vào một cái khăn tay buộc túm lại, đưa cho bố để bố tôi áp vào ngực hay vào cổ. Cứ như vậy cho đến sáng thì thôi. Tuổi thơ của tôi gắn liền với cái ốm của bố. Sau này tôi lớn lên đi xa, em gái tôi lại làm cái việc mà tôi đã làm ngày xưa…
Bốn giờ sáng ngày hôm sau, chuyến tàu chợ đã đến ga Yên Lý. Nhà ga vắng tanh vắng ngắt. Gió mùa đông bắc thổi hun hút dọc theo đường quốc lộ. Mùa đông, mặt trời mọc chậm. Sương giá cộng với gió thổi tê tái. Lấy khăn tay len, tôi buộc kín đầu rồi rảo bước. Lâu lắm tôi mới có một tinh mơ như thế này. Tôi nhìn ra cánh đồng phía trên đường xe lửa, hơi nước và sương mờ mờ ảo ảo. Trời và đất như hòa lại thành một màn sương mù dày đặc. Xa xa có một vài ánh lửa le lói. Làng tôi đó. Tôi hồi hộp đi trong tiếng chó sủa dài theo bước chân mình...
- Bố ơi!
Bao giờ đi xa về, tôi cũng gọi bố tôi trước. Từ trong góc nhà, tiếng bố tôi nói đứt từng quãng:
- Bà ơi! Bà ơi… thằng Bình nó về rồi! Ôi trời ơi, thằng Bình nó về kia rồi…
Tôi lặng người. Bố ốm nặng, hẳn mong tôi lắm. Tôi bước tới bên bàn vặn to ngọn đèn. Ánh sáng tỏa rộng. Trên giường, bố tôi vừa rên nhẹ, vừa cố ngồi dậy. Tôi nắm lấy tay bố, bàn tay cứng và lạnh. Hình như bố tôi đã khóc:
- Sao mà về khuya thế này con. Bố nặng lắm rồi con ạ.
Bố tôi thở dài kín đáo. Tôi vơ cái chăn trùm kín lưng cho bố. Bố lại ngồi như thuở xưa, cằm tỳ vào hai đầu gối, vừa thở, vừa rên nhè nhẹ. Người bố quàng thêm một cái chăn mà trông vẫn gầy quá. Tôi cứ ngồi với bố như vậy, cho đến lúc mẹ tôi dọn cơm ra. Bát cơm sau mùa gặt, hạt cơm vẫn gầy khô chẳng khác gì những ngày giáp hạt.
Mấy ngày sau, tôi quyết định đưa bố tôi vào bệnh viện huyện Hoan Diễn. Có một ông bác sĩ tên là Hoạn đã đòi hỏi hơi nhiều về quà cáp. Nào mấy chục trứng gà, nào mấy cân nếp hoa vàng ăn sáng. Giờ thì bõ bèn gì đâu, nhưng đối với nhà tôi buổi ấy là cả một vấn đề.…
Ca mổ của bố tôi được tiến hành ngay sáng hôm sau khi gạo nếp để kín đáo phía cuối giường ngủ bác sĩ Hoạn. Bố không đi nổi. Tôi cõng bố đi qua mấy hành lang, đến một căn phòng nho nhỏ. Bác sĩ Hoạn đón hai bố con tôi rồi dẫn vào căn phòng, ánh sáng chỉ mờ mờ, ảo ảo. Cuộc giải phẫu bắt đầu. Tôi ra hành lang đứng đợi, ruột nóng cồn cào.
Bỗng một tiếng kẹt cửa. Bác sĩ Hoạn ló ra, đảo mắt:
- Anh Bình vào đưa ông cụ về phòng nghỉ.
Tôi thở phào, cùng anh Hồng chạy vào. Bố tôi ngồi dậy từ lúc nào, tỉnh táo, giơ tay đón chúng tôi. Nhìn ông cụ chẳng thấy một biểu hiện gì của sự đau đớn cả. Tôi nhìn bố vui sướng. Bố tôi bảo:
- Cũng không đau lắm con ạ. Đưa bố về phòng nghỉ một lúc. Giờ bố thấy hơi mệt.
Người ta giải phẫu cắt đứt phần cuối khúc ruột ở hậu môn của bố tôi rồi thắt lại. Thế nhưng, bố bị nhiễm trùng rất nặng. Ra viện được một tháng, vết mổ hình như bị đứt chỉ, máu chảy ra hàng ngày. Bố mất máu nhiều, người cứ xanh rớt. Tôi thức đêm chăm bố suốt một tháng ròng trước khi trở lại trường. Một đêm đã khuya, đợi mọi người ngủ hết, bố gọi tôi vào nói nhỏ:
- Con ạ. Con là người có học, bố có điều này nói với con. Đời bố tôn trọng nhất là hai người thầy: Thầy giáo và thầy thuốc. Bố biết, bác sĩ Hoạn mổ cho bố là người khá cao tay, nhưng vết mổ bố bị nhiễm trùng có thể do cái gì bố không hiểu. Sức bố ngày càng kiệt lắm…
Tôi hồi hộp hỏi nhanh:
- Bố thấy trong người thế nào?
- Hình như bác sĩ để quên cái gì trong bụng. Đau lắm…Bố dặn điều này, không được hằn học, trả thù bác sĩ con ạ. Người ta đã cố…Họ là người tốt…".
Kể đến đây tự nhiên anh Bình nằm bệt xuống nền nhà, thủ thỉ với tôi:
- Hồi đó, chú ở đâu mà không biết nhỉ? Chú ạ, là sinh viên mà anh dám đi buôn thuốc lá lậu mua gỗ đóng quan tài cho bố anh đấy. Những ai đau lâu, ốm dài, sẽ chỉ yên lòng khi nhìn thấy trước bộ ván tốt mà rồi đây sẽ là "nhà mình" phía sau lớp đất sâu. Nhìn thấy chiếc quan tài thô mộc, thớ gỗ cũng không đến nỗi nào, bố anh cười hà một cái, giục anh quay ra trường để làm luận văn tốt nghiệp. Vài tháng sau, bố anh trốn anh mà đi. Hồi ấy chưa có điện thoại, khi anh nhận được tin thì bà con xóm mình đã đưa bố anh ra nghĩa địa rồi. Lễ chôn cất bố được tổ chức vào 2h chiều ngày 28/8. Người làng đi đưa tang đông lắm. Phần vì trọng bố anh, phần vì cám cảnh nhà anh vắng quá. Chỉ nghe tiếng khóc của đứa em trai bé bỏng khản đặc. Không nghe tiếng khóc của mẹ anh. Vì lúc ấy bà cụ đang chạy gạo ở huyện xa không ai biết mà báo tin. Tối hôm chôn cất ông cụ, mẹ anh nóng ruột quá chạy về tới nửa quãng đường. Sáng hôm sau, bà cụ về thì ngất ngay nơi thềm nhà. Hơn ba chục năm sống với nhau, vất vả, đau khổ, nghèo túng có nhau, vậy mà phút ra đi bố mẹ lại không gặp được nhau…
Chú biết không, ngày anh tổ chức cải táng cho bố anh. Hôm đó, đúng 3 giờ sáng, anh cùng mẹ và anh Hồng mời những người chủ chốt ngày xưa chôn cất bố anh ở nghĩa địa Cồn Dăm như bác Bì, ông Tâm Nhảy, cũng là bạn ruột, bạn rượu của bố anh và bố em. Mọi việc bố trí đâu vào đấy. Nhưng có điều này thì sợ lắm chú ơi. Anh dựng tóc gáy khi bốc xương cốt bố mình, bốc lên cả một chiếc kéo nhỏ. Mẹ anh và anh Hồng sửng sốt. Ai lại để chiếc kéo vào quan tài lúc chôn bố anh? Ai nấy đều thắc mắc, cả ông Tâm Nhảy cũng nghi nghi hoặc hoặc vì lúc ông khâm liệm cho bố anh, hoàn toàn không có chiếc kéo nào. Vậy nó ở đâu ra? Lúc ấy, chỉ có mình anh hiểu. Anh nhớ có lần ông cụ tâm sự riêng với anh sau lần đi mổ ở viện Hoan Diễn rằng: "Hình như trong bụng bố có cái gì nặng lắm, như bác sĩ để quên con ạ. Khó chịu lắm". Chỉ có mình anh hiểu, nhưng trong buổi lễ thiêng ấy, anh không thể nói ra sự thật. Nhiều năm nay nỗi ân hận cừ trào lên trong anh. Cũng có thể bố anh biết mệnh mình, không muốn để con cái phải nợ nần nhiều thêm nữa, nên giấu bệnh rồi đau đớn mà đi.
Không ân hận sao được hở em. Cái kéo dưới mộ bố anh là do tay bác sĩ tên Hoạn béo trắng ngày xưa đã vô trách nhiệm để quên trong bụng bố anh. Bố anh chết sớm, chết oan vì chiếc kéo này. Anh chắc chắn lắm, chú tin anh đi.
Anh Bình im lặng một lúc lâu. Tôi nghe như anh đang nuốt một tiếng khóc dài.
- Vậy là chú ơi…Chú, ch..ú nghe… không? (anh khóc thật rồi phải không anh Bình? - Tôi nhủ thầm). Chú ạ, bao nhiêu năm nay, anh kiếm tìm tay bác sĩ ấy, tay Hoạn ấy. Để làm gì, chú biết không? Để trả thù. Anh làm sai lời di chúc của bố anh.
Anh Bình lại lặng yên. Tôi sờ nắn tay anh, siết chặt. Hai anh em cùng im lặng. Một lát anh nói nhỏ:
- Tay bác sĩ ấy chuyển khỏi huyện ta đã hàng chục năm. Cứ mỗi lần giỗ bố anh, anh đều thắp hương xin vong linh ông cụ chỉ đường cho anh tìm gặp tay ấy một lần. Nhưng đã hàng ngàn giấc mơ trong hơn hai chục năm, mà chưa một lần bố anh báo mộng! Bố anh đồng ý hay không, làm sao mà hiểu được? Nhưng chí anh đã quyết, anh phải tìm kỳ được. Dịp may đã tới cách đây hơn một năm. Anh tìm được lão Hoạn.
- Ở đâu? - Tôi sốt ruột hỏi.
- Biên giới Campuchia. Xa lắm. Hôm đó, sau gần một tuần tàu xe nhiều chặng, anh nhờ bác xe ôm chở đến nhà lão Hoạn và không quên mang theo chiếc kéo đã hoen gỉ tìm thấy trong quan tài ông cụ. Lão Hoạn già đi, gầy đen hơn xưa nhiều. Thoạt đầu anh cứ nghĩ lão Hoạn không nhận ra người cách đây hơn hai mươi năm đã mang nếp và trứng gà để cuối giường lão. Nhưng anh đã nhầm. Câu chào đầu tiên khiến anh sửng sốt:
- Anh Bình! Tôi biết thế nào cũng có ngày anh sẽ đến tìm tôi - Nói rồi lão với tay lấy ấm trà rót mời anh. Nước nhạt lắm như nước lá rau dền quê mình.
Anh cứng miệng không thể cất tiếng, chỉ quan sát ngôi nhà đẹp. Trống vắng, không một bóng người. Anh nói:
- Cám ơn ông còn nhớ - Anh đai dài giọng mỉa mai. Vì sao ông nghĩ tôi sẽ đến tìm ông?
- Tôi mổ cho bố anh. Chiếc kéo để quên là do cô y tá. Khi bố anh mất, tôi mới mường tượng ra chuyện ấy. Tôi không dám nói ra sự thật.
- Đừng đổ tội cho người khác. Ông tính sao? Ông thừa biết tôi tìm ông là nguyên cớ thế nào rồi chứ? - Anh giận dữ.
- Trả thù. Tôi biết chứ? Thì đây anh giết tôi đi. Tôi sống mà làm gì?
Nói rồi lão ta khóc. Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà khóc trước Ok986 vip Thiên đường trò chơi là xuống thế lắm rồi. Hay từ lâu lão có chuyện gì, nay gặp cảnh ngộ tủi thân mới khóc ra. Anh dạy văn, anh biết chứ.
- Tôi còn gì nữa đâu - Lão Hoạn than vãn - Anh Bình ạ, trước khi anh về Bắc, xin anh nghe chuyện này. Lúc tôi giàu có nhất ở Hoan Diễn, tôi ước gì anh biết không? Ước được hai con trai. Thì trời cho tôi ngay. Hai đứa con tôi anh không nhìn rõ mặt chúng nó đâu. Đứa lên mười, đứa mười lăm. Đẹp trai, thông minh. Từ khi chuyển vào Nam, biết tội mình từng buôn thuốc tây giả, quá đát. Nhà Phật dạy ai làm điều ác thì phải đi cầu trời, cầu Phật mới hết tội. Tôi trốn quê để không ai nhớ tới bác sĩ Hoạn. Rồi vào đấy, cả vợ chồng tôi đi chùa thường xuyên. Đi không chỉ riêng mồng một, ngày rằm. Vậy mà, tự nhiên hai đứa con tôi bỏ chúng tôi mà đi? Vì sao? Vì sao? Lúc chúng tôi ở quê, cầu gì được nấy. Nay vì sao, vì sao chúng tôi đi đền, đi chùa, cho ăn mày, cho người nghèo thì con cái lại bỏ đi? Tại sao đi làm điều thiện, trời lại bắt con cái chúng tôi. Hở trời?...
Chú ạ, nghe thế anh cũng hoảng. Anh chậm rãi ra khỏi căn nhà hoang vắng ấy. Nhưng lão Hoạn cứ đứng ôm cổng lảm nhảm mãi: "Ông trời bắt tôi đi. Sao bắt con tôi? Trời ơi! Trả con tôi đây. Bắt tôi đi…". Lão cứ đứng kêu khóc. Anh quay lại nhìn lão, đợi đến lúc lão khuỵu xuống dưới cổng sắt to tướng, anh mới lên xe ôm mà đi. Trong tiếng xe rền rĩ, một quãng xa, anh còn nghe tiếng lão Hoạn gào lên giọng khản đặc: "Trả co… n… Bắt tôi…".
- Vậy chiếc kéo kia, anh để đâu? - Tôi sốt ruột hỏi
- Anh vẫn cất trong cặp mang theo đây. Thú thực với chú ngày đó anh định ném chiếc kéo vào mặt lão Hoạn. Muốn ra sao thì ra. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đời đã lấy đi của lão nhiều rồi. Cướp đi những đứa con, đó là sự trừng phạt lớn nhất đối với những ông bố có tội như lão Hoạn. Vậy thì cần gì phải giao cho lão chiếc kéo như là vật chứng của tội phạm. Sau này, anh tâm sự với một thầy tướng số, ông ấy bảo thế này: "Có thể khi thấy lão Hoạn làm điều ác, trời phái xuống hai thiên thần làm con lão để phá cơ đồ. Nhưng khi lão Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 thiện, trời rút "sứ giả" là hai đứa con lão trở về. Vì chúng đã hoàn thành sứ mệnh…Không cần phá nữa…"
Nghe thế, anh cũng thấy bớt đi mối thù mà bố anh dặn không được trả. Gần hai chục năm qua anh vẫn giữ chiếc kéo này. Nay anh định thế này, chú thấy có được không? Ngày mai, sau khi nhập học cho cháu, trước khi lên tàu về quê, anh sẽ kể lại câu chuyện này cho cháu nghe. Sau đó, có thể anh giao lại chiếc kéo cho cháu giữ. Để nhắc cháu rằng, hãy học thật giỏi, mai này cứu người nghèo khổ. Phải cẩn trọng cao cả. Dưới bàn tay mổ của con là tính mạng, là số phận bao nhiêu sinh linh. Nó sẽ nhắc nhở cháu trước những giây phút quyết định mạng sống của người khác...Hay là anh chỉ cho cháu xem chiếc kéo này thôi, rồi đem về quẳng xuống một dòng sông nào đấy quê mình. Để rửa sạch thời gian, rửa sạch hận thù. Ý chú thế nào, cho anh một lời khuyên?
Anh Bình lại khụt khịt như khóc. Hai anh em tôi cùng lặng im nằm nghe ban mai đang khua nhẹ vào cây hoa sữa trước hiên nhà. Cả tiếng đàn chim nhỏ kêu lích chích bên cây cơm nguội nhà hàng xóm. Tôi muốn nằm thêm chút nữa….vì thật khó trả lời câu hỏi của anh!