Lối mòn

Ngày anh thú thực chuyến từ thiện định mệnh ấy là muốn phản ứng lại sự sắp đặt hôn nhân của bố mẹ với con gái đối tác làm ăn, cô như chết nửa con người. Thảo nào yêu nhau đến mấy năm anh chẳng bao giờ nói chuyện cưới xin. 

Mấy ngày nay trời mưa rả rích.

Chẳng có chuyện gì còn buồn phát khóc lên được, huống hồ…

Nguyệt ngồi bó gối đưa mắt nhìn qua ô cửa sổ nhỏ. Dãy núi đen sẫm xa mờ nằm im lìm sau màn mưa trắng như mái tóc người già xổ tung, rối rắm. Con đường người ta đi nhiều thành lối mòn trắng đục chạy quanh thân núi hằn sâu dấu vết thời gian cũng xa xăm, mờ mịt. Phía ấy có gì? Có phải một thị trấn buồn trong cô quạnh, hay lại là những cánh rừng nối tiếp nhau âm u, rợn ngợp. Ở đây, lớp học vắng lạnh quá. Mấy đứa trẻ lơ vơ chơi với vài thứ đồ do cô tự tạo rồi vứt lăn lóc khắp phòng.

Nguyệt thấy mình đơn lẻ, rầu rĩ hệt như mấy cái đồ chơi cũ chỏng chơ kia. Cô buồn. Nỗi buồn của kẻ thấy mình đã trở nên cằn cỗi, tẻ nhạt và cạn kiệt mơ ước về tương lai. Hình như cái số Nguyệt cứ phải ướt rượt cùng mưa mới được.

Nhiều năm về trước, trong một chuyến đi tình nguyện, cũng một đêm mưa, một vùng núi sông thơ mộng, một cái hôn bỏng cháy, ngỡ ngàng, cô ngã vào tình yêu của anh. Chấm dứt chuỗi ngày trong mơ, vật vã khổ đau thêm một thời gian dài, Nguyệt quyết định trở lại nơi tình yêu bắt đầu để đối mặt và để quên anh, quên đi một người làm tim cô đau đớn và mãi mãi không thể là gì của nhau được.

Tiếng trẻ con khóc ré ngoài cửa, cắt đứt dòng suy tư của Nguyệt. Cô vội bước ra đon đả: “Mẩy à! Vào với cô nhé!”. Nguyệt đưa tay đón đứa bé. Một khuôn mặt bầu bĩnh, làn da trắng hồng loang vết nâu lem luốc, đôi mắt xanh biếc, đường viền sống mũi nhìn nghiêng cao mềm mại như một búp lá non mới vươn lên kiêu hãnh. Con bé xinh xắn, ngây thơ đến nao lòng.

Cô cứ ước mãi, giá mà mình có với anh một đứa con, nó cũng sẽ đẹp tựa thiên thần thế kia. Cái ao ước nửa rất thật, nửa rất viển vông khiến cô yêu con bé hơn hẳn những đứa trẻ khác. Chị con bé vài lần đưa nó đến đây, thấy dáng vẻ đứa trẻ lai Tây, cô thắc mắc thì được giải thích: “Bà ngoại bảo nó bị đột biến gen”. Cô phì cười khi thấy cụm từ “đột biến gen” được phát ra từ miệng một đứa trẻ Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 thiểu số. Ai đó cứ nói, vùng sâu vùng xa là khó khăn đi, cần phổ cập Ok986 tải ứng dụng đi. Vài thứ chưa cần phổ cập đã nhanh chân len lỏi vào từng ngõ ngách của cuộc sống nơi đây rồi.

Những ngày đi từ thiện cùng anh, thi thoảng cô lại thấy vài anh Tây ba lô, mặc quần ngố, đi giày bata ngó nghiêng thăm viếng phong cảnh. Anh bảo: “Tụi nó vừa đi Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá vừa nhân tiện “chăn rau sạch” đấy!”. Cô dằn dỗi: “Vậy em bất quá cũng chỉ là một thứ rau sạch của anh thôi”. Anh nhìn cô sâu thẳm: “Phải nói gì mới không làm cho tâm hồn quá nhạy cảm của em bị trầy xước hả yêu thương?”… Nguyệt chết vì những lời tan chảy trái tim ấy.

Từ ngày rời xa anh, cô gặp toàn kẻ chẳng ra gì. Còn nhớ lão Phú, Trưởng phòng Ok986 tải ứng dụng từng cười giả lả, tán tỉnh không được quay sang vỗ mông cô đánh đét một cái rồi rỉa rói: “Cô em tưởng ngon hả? Các cô gái Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 ở đây là “rau siêu sạch” đấy, cô em chắc gì bằng họ, chẳng qua anh muốn đổi món tí thôi mà. Cái gì có học hành tử tế chả hơn. Mà này, cô em có muốn chết rũ ở cái điểm trường vắng như nghĩa địa này không thì cứ bảo nhá! Mất gì đâu! Hí hí…”.  Mắt tít lại, nhe hai hàm răng vàng cáu cạnh khói thuốc, hắn toan sấn tới. Nếu chị Xuân đứng từ đằng xa không cố ý hát to: “Phật ở trên kia cao quá, mãi mãi không độ tới nàng…”, thì Nguyệt chắc sẽ không nhịn được mà cho lão vài cái tát. Tiên sư cái loại lưu manh có văn hóa.

Áo sơ mi, quần Tây bóng bẩy, ăn nói bốc giời để che đậy phẩm chất đê tiện, thối tha. Cô thấy lợm giọng cho sự suy đồi của thời buổi này. Chị Xuân kể, ngày còn làm ở điểm trường dưới thị trấn, nghe đâu lão cũng kéo bè kéo cánh và mất khá nhiều tiền đút lót mới lật được Hiệu trưởng cũ để chễm chệ ngồi lên cái ghế đó. Lão là kẻ say quyền lực đến độ mỗi cuộc họp là chém gió toàn chuyện tầm vĩ mô, rồi hứa hẹn về OK9giaitri đăng nhập anh em, của học trò sẽ khá lên dưới sự lãnh đạo tài năng của lão.

Chưa biết khá lên ở đâu, chỉ biết kinh phí gì rót về trường cũng bị hao đi. Phần hao đó vào túi ai cả trường đều biết, họ thì thầm to nhỏ những là: “Để cả đám trẻ con ăn mì tôm giữa sân trường cho OK9 thể thao xanh chín đến chụp ảnh, sau đó bao nhiêu hảo tâm vào hết túi Hiệu trưởng”; “Nhà lão ấy toàn bằng gỗ quý, to nhất thị trấn đấy”; “Cái xe lão đi cỡ đại gia dưới xuôi chưa chắc đã mua được”… Thế thôi, chứ chẳng ai dám công khai nói gì. Chị Xuân cũng nghĩ “thôi thì…, kệ”.

Minh họa: Ngô Xuân Khôi
Minh họa: Ngô Xuân Khôi

Nhưng đến mức tiền tã lót của đứa em thân thiết cũng bị nhập nhằng thì “tức nước vỡ bờ”, chị tổng hợp tất cả các sai trái của lão đâm đơn lên cấp trên. Kết quả làm sao lại thành tội vu oan cho lãnh đạo. Lão rêu rao với mọi người chị có tình yêu đau đớn với lão, rất tiếc lão đã có vợ con nên đành biết vậy và đã xin cấp trên kỷ luật nhẹ đi. Vậy là chị ở đây, điểm trường xa nhất.

Còn lão sau đó chuyển lên phòng rồi lần lượt được cất nhắc lên đến Trưởng phòng Ok986 tải ứng dụng, thi thoảng lập đoàn thanh tra, kiểm tra này nọ đi khắp các điểm trường thị uy. Cấp dưới đối với lão như ông chủ lớn, biết sếp bản tính đê tiện nên khi nào thấy có dấu hiệu thì thường giả đò ra ngoài quanh quẩn kiểm tra phòng ốc, rào giậu, để mặc lão tự do phóng mồm mép và khua khoắng chân tay trước các cô giáo vừa mắt. Chị Xuân hay kể lại chuyện cũ như một cách giải tỏa nỗi bức bối, hình như việc bị lật ngược trắng đen không khiến chị đau bằng thái độ của đồng nghiệp.

Thời gian chờ kỉ luật, trường chia thành ba kiểu ứng xử, một nhóm tỏ vẻ khinh thường, thậm chí theo dõi nhất cử nhất động của chị để báo cáo, tâng công, làm đẹp lòng Hiệu trưởng, một nhóm thi thoảng ái ngại động viên dè dặt, một nhóm lánh xa như thể dính phải chị chẳng phải đầu cũng phải tai vậy. Chị bị cô lập giữa những người từng thân tình chia sẻ.

Cảm giác tê tái, bẽ bàng, giận đời, giận người đeo đẳng đến nỗi chị kể lại chuyện đó cứ như thể xả bỏ ẩn ức vậy. Kết thúc luôn lặp đi lặp lại bằng tiếng thở dài đến nẫu ruột: “Sao người ta có thể bạc nhược trước quyền lợi đến thế. Cuộc đời vốn dĩ phức tạp nhưng điều đáng trân trọng nhất đâu phải để được sống yên thân trong đê hèn, mà phải là đàng hoàng, đĩnh đạc, tử tế nhất có thể chứ”.

Chị Xuân dạy tiểu học, lớp của chị là mái nhà tranh vách liếp được cất tạm giống y hệt lớp Nguyệt, nằm vuông góc phía đầu hồi, bên kia là gian nhà nhỏ hai chị em ở, tạo thành hình chữ U bao quanh khoảng sân nhỏ tầm vài chục mét vuông. Mỗi lần lão Phú về thị sát tình hình trường, chị đều tránh mặt. Chị bảo: “Tao sợ không kiềm chế được vác gậy đập lão thì chết”.

Nói thế thôi chứ ngày nào chị cũng khuyên cô, có hai kiểu người đừng bao giờ dây dưa, loại cặn bã thì tránh xa kẻo bị trả thù vặt; người yêu thương mà không duyên phận thì buông bỏ đi cho thanh thản. Người ta vẫn nói thì dễ chứ làm đâu chắc đã nổi.

Ngày anh thú thực chuyến từ thiện định mệnh ấy là muốn phản ứng lại sự sắp đặt hôn nhân của bố mẹ với con gái đối tác làm ăn, cô như chết nửa con người. Thảo nào yêu nhau đến mấy năm anh chẳng bao giờ nói chuyện cưới xin. Nguyệt đầy lòng tự trọng đã lặng lẽ rời xa anh sau chuỗi ngày dài như một kẻ vô hồn mà tâm vẫn không ngừng hi vọng anh hủy hôn chạy đến tìm mình. Cô chặn tất cả facebook, zalo, viber… mà rồi lại lập nick ảo để theo dõi anh. Các bài đăng chủ yếu là Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP, dường như có gì đó khó khăn, rồi dường như anh đã thành công qua một vụ làm ăn lớn nào đó và rồi là ảnh cưới. Vậy là hết.

Thề thốt sống chết hi sinh cho anh, tâm niệm đến thấu tâm can rằng một khi đã yêu thì hai mươi năm, ba mươi năm hay lâu hơn thế tuổi đời, đâu đáng gì cho một sự hi sinh. Rồi lại khắc khổ tự nhủ lòng yêu đâu phải là tất cả, giới hạn cho một khuôn khổ là sự yên ổn của bố mẹ, anh chị em, rồi sau đó là con cái, anh làm sao phá được nó để chạy theo điều nào đó mông lung, diệu vợi.

Trong cảm giác yêu thương mà giận dỗi, nhớ nhung mà hận thù, Nguyệt vẫn thầm nhủ anh phải sống khỏe mạnh thật lâu để cô còn có nơi mà lập cây thánh giá đóng đinh mình vào đó. Thế đấy! Hai kiểu người. Giờ Nguyệt trót gây thù chuốc oán với tiểu nhân rồi, còn yêu thương thì từng khắc, từng giây vẫn không ngừng thương nhớ. Thì ra cái cảm giác không thể buông nó hành hạ tâm can con người ta khốc liệt đến kiệt cùng là như thế.

Cuộc sống nơi này thật lạc hậu so với vùng xuôi. Mỗi một điểm trường nằm vắt vẻo giữa lưng chừng núi chỉ có một, hai hoặc cùng lắm là ba cô giáo. Điện thắp không có, sóng điện thoại cũng không. Chiếc điện thoại anh mua tặng bị mất công năng chính, giờ chỉ được sử dụng như một cái máy ảnh và như một kỷ vật tình yêu vô giá. Để tiết kiệm pin, mỗi ngày cô cho phép mình mở điện thoại chừng vài phút, đủ đọc lại tin nhắn của anh, xem lại vài bức ảnh hiếm hoi của hạnh phúc rồi lại cất đi như báu vật. Xa xỉ lắm cô mới cho phép mình nghe lại một vài bài hát hoặc bản nhạc mà anh lưu trong máy. Hàng tuần, vào thứ bảy hoặc chủ nhật cô lại cùng chị Xuân tranh thủ leo đường rừng xuống thị trấn chỉ để sạc nhờ điện thoại, gọi về hỏi thăm bố mẹ vài câu rồi lại lặn lội quay trở lại điểm trường.

Có đôi khi Nguyệt đánh bạo bấm số của anh rồi lại tắt đi. Cô không dám đưa mình về cái cảm giác bẽ bàng khi đột nhiên anh im lặng, không giải thích vì lý do gì hồi đó. Đau đớn nhất là sự cách biệt không có cơ hội được nói lời chia tay. Cô đã chủ động rời xa anh nhưng khi chính anh quyết định làm điều đó trước thì cô lại không cam lòng, cứ vật vã, đau đớn, tê dại. Đến giờ lòng Nguyệt vẫn chích lên xa xót mỗi khi chạm vào kỷ niệm.

Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi dắt đứa trẻ đến chẳng nói chẳng rằng, quay lưng ra về như thể con bé là con Nguyệt, anh ta đem trả nó cho cô vậy. Cô cúi xuống nhấc con bé qua bậu cửa, một mùi chua chua, khăn khẳn bốc lên. Thật tệ, ở đây người ta lười tắm vô cùng. Quần áo thì sơ sài. Trời rét căm căm vẫn chỉ mặc cho con những manh áo mỏng. Các cô thương bọn trẻ về xuôi vận động mang quần áo ấm lên mặc cho học trò, ngày hôm trước, ngày hôm sau lại thấy chúng vẫn mặc những manh áo mỏng cũ. Hỏi ra mới biết ở đây không thích dùng đồ của người lạ. Trẻ con được sinh ra sống như cây cỏ, đứa nào yếu đuối thì đi sớm, đứa nào mạnh khỏe trụ lại được với cuộc đời thì như con trâu mộng, chẳng ốm đau bao giờ. Con bé và thằng Tủa nghỉ học mấy hôm nay, cô đang định chủ nhật này đến nhà xem sao. Con bé đến rồi, còn thằng bé? Nguyệt thở dài. Trẻ con ở đây vận động được đến trường đã là chuyện khó, vận động để đi học đều đặn còn khó gấp bội.

Những bài học buổi sáng qua nhanh chóng, lũ trẻ đã đi ngủ. Dáng điệu ngây thơ, những đôi môi chúm chím như đang mơ được mút bầu ti mẹ, cả những mái tóc bết lại vì nắng gió của chúng khiến lòng Nguyệt vừa bình yên, vừa xa xót. Không có việc để làm cô lại nhớ anh đến quay quắt.

“Em thân yêu, chưa bao giờ anh ở trong tâm thế buồn đau và khắc khoải như thế này. Anh hiểu, hiểu một cách đau đớn cõi lòng em, tình yêu em dành cho anh. Hãy mang anh đi theo chân trời góc bể của đời em, em nhé! Mọi lúc vui buồn, anh sẽ luôn nhớ về em. Nhưng anh không thể tiếp tục được nữa rồi. Quên anh đi và hãy tìm hạnh phúc xứng đáng với em, yêu thương nhé…”. Kí ức dội về nửa dữ dội, nửa cồn cào, nửa lại dịu dàng quá đỗi khiến Nguyệt bị dồn vào bi kịch. Cô đã mang hình ảnh anh đi theo góc bể chân trời của đời mình đây. Ngay cả ở cái vùng núi hẻo lánh xa xôi này anh vẫn luôn hiện diện. Cô tự hỏi, nếu thực tế phũ phàng không có những giấc mơ ngọt ngào, liệu có cân bằng nổi không. Dù sao thì thà buồn vì một điều đẹp đẽ nào đó còn hơn để đời trôi đi vô vị, nhàm chán.

Chị Xuân hớt hải chạy vào lớp nói nhanh qua hơi thở đứt quãng:

- Ngu…yệt… Ngu…yệt… ơi…! Thằng… thằng A Tủa… lạc rừng… chết rồi!

Giọng chị vỡ tung như những mảnh thủy tinh lao vút đến găm phập vào trái tim Nguyệt, hai đầu gối cô rung lên bần bật, hơi thở hụt đi, đau buốt lồng ngực.

- Mày… để lớp đấy chị trông cho. Mày xuống…, rồi cùng chị Hiệu trưởng đến nhà người ta xem thế nào… Tội nghiệp, bố mẹ nó bận đi nương không đưa được đến lớp, nó tự đi một mình mới ra nông nỗi. Xác rữa ra rồi mới tìm thấy…

Nguyệt xắn quần, vơ vội chiếc áo mưa, chạy vụt ra hướng con đường mòn xuống núi. Bước thấp bước cao, nước mắt vòng quanh. Tiếng chị Xuân vẳng theo: “Phải đi một mình cẩn thận đấy! Đừng quên chỗ rẽ kẻo nhầm vào lối qua vực thì khổ nhé…!”. Cô đã từng sợ biết bao mỗi lần xuống núi, dẫu sao ở trên cao hẻo lánh, cách xa thông tin, cách xa OK9giaitri đăng nhập hiện đại, cách xa tình yêu vẫn bình yên hơn hẳn thành thị náo nhiệt, nhiều bon chen dưới kia.

Mặc dù nơi ấy xa bằng mấy quả núi, bằng hàng trăm năm phát triển. Ngày xưa anh nói, anh sẽ lên vùng cao trên này làm một con đường, kéo điện lên, kéo cả em lên, xây cho em một điểm trường thật khang trang. Anh sẽ trốn lên đây cùng em. Anh dựng cơ sở hạ tầng, em đắp kiến trúc thượng tầng, rồi chúng mình sẽ sinh cả một đội quân đủ cho một điểm trường mầm non của em. Tình yêu vẫn có những ước vọng viển vông, nông nổi như thế. Bao nhiêu năm qua chẳng có con đường nào được làm, lối mòn vẫn chỉ là lối mòn vắt qua nhau như mạng nhện.

Hiện thực nghèo khổ quá phũ phàng, vì thế mà một mạng người non nớt phải nằm lại một nhánh đường rừng nào đó. Xót xa biết chừng nào! Nguyệt cay đắng ngộ ra, bất cứ cuộc điện thoại nào, lời nói nào, phút giáp mặt nào cũng có thể là lần sau cuối. Ngày mai thôi, hoặc chỉ một tích tắc thôi có khi đã cách biệt muôn trùng. Bàn chân cô bỗng đạp phải hòn đá hộc trồi lên khỏi mặt đất chừng hơn chục phân, cả cơ thể bật ngược trở lại, sầm sập lăn, bầm dập va đập. Cây lá, gai nhọn quất rát rạt vào da thịt. Quần áo rách.

Máu từ khóe miệng trào ra ấm tràn một khoảng ngực. Đau quá! Nguyệt nấc lên từng chặp rồi bỗng thấy như thể được một nhánh cây mềm nào đó đỡ lấy. Không, là cánh tay ấm nóng của anh thì đúng hơn. Cô mơ hồ nghe thấy giọng anh phảng phất, đan cài, quyện chặt. Nhớ là anh yêu em, nhớ nhé, yêu thương đau đớn của đời anh. Em yếu đuối mong manh, hứa với anh là phải giữ gìn, thật giữ gìn và cố gắng lên. Kiếp sau anh sẽ tìm em. Sẽ tìm trong đám mây trắng trôi trên bầu trời mùa hạ, trên thảm cỏ xanh và mặt nước hồ thinh lặng hàng trăm năm sau. Anh sẽ tìm trong mỗi giấc mơ của anh. Em là đường chân trời của giấc mơ xa vắng ấy. Tin là anh yêu em, yêu em, em nhé! Và vì vậy anh mới khổ đau như thế này.

Nguyệt bất giác cười nhẹ. Đầu óc cô vòng vèo, chằng chịt những suy tư. Quá khứ. Hiện tại. Tương lai. Phận mình. Phận người. Riêng. Chung. Tất cả mụ mị, chệnh choạng, ngả nghiêng, mông lung như những lối mòn giữa cánh rừng bạt ngàn, âm u, quanh năm thiếu ánh sáng.

Vĩ thanh.

Nhiều năm sau, Mẩy lớn lên thành một thiếu nữ lai Tây xinh đẹp, cô chọn làm hướng dẫn viên Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá với quyết tâm bay nhảy và tìm cơ hội đoàn viên với người cha chưa bao giờ gặp mặt. Hôm nay Mẩy trở về với trọng trách được sếp giao đưa một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đứng tuổi, nghe đâu làm Giám đốc một công ty OK9 đã banh đi vãn cảnh quê cô.

Suốt dọc đường ngồi trên chiếc xe nhãn hiệu BMV màu ghi xám gầm cao sang trọng, người Ok986 vip Thiên đường trò chơi chủ yếu lặng lẽ quan sát và chẳng nói với cô câu nào. Mẩy cảm giác ông ta gắn bó với nơi này vô cùng sâu nặng, bởi thỉnh thoảng cô lại thấy ở đôi mắt phía sau cặp kính đen trong mờ kia ánh lên một niềm vui nào đó khó tả, như thể một yêu thương, ấm áp nào đó ùa về. Kỳ lạ nhất là người Ok986 vip Thiên đường trò chơi sang trọng đó lại muốn đến thăm điểm trường nơi ngày xưa cô học mầm non và tiểu học.

Ông ta leo đường rừng xăm xăm, đến nỗi có đoạn còn vượt trước cả cô rồi lại phải đứng lại chờ. Mẩy và ông khách đến nơi khi mặt trời đã dần ngả sau dãy núi xa xanh thẫm. Ông ta gặp cô Xuân bồi hồi như thể gặp cố nhân và yêu cầu Mẩy cho họ được nói chuyện riêng. Khoảng chừng nửa tiếng sau họ đi ra, mắt người Ok986 vip Thiên đường trò chơi và cô Xuân đều hoe đỏ, họ nói sẽ đi viếng mộ cô Nguyệt. Mẩy biết mình không nên nói gì lúc này, chỉ lặng lẽ đứng ở bậu cửa nhìn theo.

Dưới ánh nắng hanh vàng của buổi chiều cuối thu, trời bắt đầu se lạnh, người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đi sau cô Xuân chân bước thoăn thoắt, vội vã như thể chậm một giây sẽ chẳng thể nào đến kịp trước khi trời tối hẳn. Mẩy dõi theo bóng họ xa dần, ẩn hiện sau những lối mòn chạy vòng quanh thân núi mà cứ băn khoăn mãi về câu chuyện cô Xuân và người Ok986 vip Thiên đường trò chơi bí ẩn ấy nói với nhau. Liệu có phải ông ấy lên đây thị sát tình hình để tài trợ OK9 đã banh gì đó không?

Phải rồi, giá mà ông ấy làm cho nơi đây một con đường. Có con đường to cho cả vùng đồi núi này thì sẽ chẳng có đứa trẻ nào lai Tây mà không thể biết bố là ai như mình, sẽ chẳng có ai bị lạc rừng, ngã xuống vực chết oan uổng như thằng Tủa, như cô Nguyệt ngày xưa ấy. Phải rồi, đường lớn chạy đến đâu, mọi thứ sẽ phát triển đến đó, trong đầu Mẩy chợt lóe lên một tia hi vọng như vầng hào quang của mặt trời lấp lánh xiên qua tán lá, soi xuống lối mòn ánh vàng lên rực rỡ.

Truyện ngắn của Nguyễn Việt Hằng

Các tin khác

Minh họa: Lê Tâm

Tư duy con cua

Chị Tú, vợ của lão Trần, vừa trở thành tâm điểm chú ý của cả cơ quan khi nhận danh hiệu Gương mặt công chức ưu tú vào dịp cuối năm, kèm theo đó là quyết định thăng hai bậc lương.

Bữa tiệc “xác thịt”

Bữa tiệc “xác thịt”

Chỉ trong sáu ngày, từ 18 tháng Sáu tới 23 tháng Sáu, đã có ba nhân viên dưới trướng anh Keo, thợ săn ảnh tôi quen, liên tiếp qua đời do xuất huyết não cấp tính. Nếu nhân viên công ty này toàn các bác bảy, tám mươi tuổi thì còn hiểu được. Nhưng họ đều là thanh niên mới ngoài hai, ba mươi, thực sự rất đáng ngờ. Tôi bắt đầu cuộc điều tra. Tôi hỏi dạo gần đây anh Keo có làm mếch lòng ai không.

Vua hám lợi

Vua hám lợi

Ở một thị trấn nhỏ miền Bắc có một người mà ai cũng biết, gọi là “Vua hám lợi”- đó là lão Vương. Lão Vương năm nay hơn năm mươi tuổi, dáng người không cao nhưng đôi mắt lão cực kỳ linh lợi, lúc nào cũng đảo quanh như thể đang tìm cơ hội kiếm lợi tiếp theo.

Trăng đỏ

Trăng đỏ

                                                                                                             Truyện ngắn dự thi của Vi Hợi

Trăng trên đỉnh Phá Khao đêm nay lạ lắm. Nó không vàng vọt như những đêm hanh hao đầu mùa, cũng không bạc trắng như sương muối. Nó đỏ quạch, đặc quánh như vũng máu loãng đổ dền lên những phiến đá tai mèo sắc lẹm. Gió núi thổi thốc qua những hốc đá, phát ra âm thanh u u, rền rĩ như tiếng của hàng ngàn con ma khát nước đang bò lê lết dưới thung sâu.

Ông Ậu mo cuối cùng

Ông Ậu mo cuối cùng

Tôi đặt lễ, thắp nhang lên bàn thờ người Ậu mo cuối cùng của bản. Thay cho lời khấn vái như người dưới xuôi, tôi lẩm nhẩm đọc một đoạn “mo dẫn đường”. Vì tôi biết, ngày ông Ậu Cường về Mường Ma, không có ông Ậu nào đọc bài mo dẫn đường để dẫn vong hồn ông lên trời. Thông đứng lặng cạnh bên nghe tôi đọc làu làu. Xong rồi, tôi với Thông cùng ngồi xuống chiếc chiếu từ ngày xưa, ngày ông Ậu Cường vẫn thường ngồi, trải phía trước bàn thờ.

Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi rơi vào bụng khủng long

Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi rơi vào bụng khủng long

Nhiều thập kỷ trước, một bộ xương khủng long bạo chúa đã được khai quật tại thị trấn này. Chỉ sau một đêm, nó đã khơi dậy cơn sốt khảo cổ học trên toàn quốc. Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K địa phương đã phân bổ ngân sách khổng lồ cho việc OK9 đã banh bảo tàng và các điểm Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá. Loài khủng long mới được phát hiện này được tôn vinh như linh vật mới nhất của thị trấn.

Nhà có vợ lười

Nhà có vợ lười

Vợ của lão Lâm tên là Lili, con người cũng không tệ, chỉ có điều là cực kì lười biếng. Tối hôm ấy, con trai của lão Lâm đang làm bài tập bỗng đặt phịch cây bút xuống rồi kêu đói. Khi ấy lão Lâm đang ngồi trước vi tính làm kế hoạch cho công ty. Lão dừng Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP lại, hỏi con trai:

Đêm Mê Linh

Đêm Mê Linh

Cha ta là Lạc tướng đất Mê Linh. Mẹ ta là dòng dõi Hùng Vương. Cả hai cai quản một vùng đất với mấy trăm gia nô lo Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP điền trang. Họ cùng trồng cấy, đốn cây, đi săn, đánh cá với mọi người. Cha ta rất khỏe, có thể giương được cây cung mà không ai giương được, nhiều con mãnh thú đã phải bỏ mạng dưới tay người. Mẹ ta rất đảm, không ai dệt lụa khéo bằng bà. Bà lại có một vốn học vấn rất phong phú ít người có.

Khờ quá!

Khờ quá!

Công ty chúng tôi quyết định mở nhà ăn phục vụ bữa sáng và bữa trưa. Chi phí ăn uống được chia đôi giữa công ty và nhân viên, bữa sáng 4 tệ, bữa trưa 6 tệ, ai đăng ký thì ăn. Ngoài ra, do bữa sáng thường gấp gáp, những nhân viên ăn tại nhà ăn công ty được phép đi làm muộn hơn nửa tiếng.

Vắt mình ngoài lan can

Vắt mình ngoài lan can

Phố xá sáng mùa hạ đang yên bình trong không khí mát mẻ, bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Trên sân thượng của một khách sạn cao tầng, một thanh niên đang bám mình lơ lửng ngoài lan can sắt. Gã vắt vẻo trong tư thế nguy hiểm, tay không ngừng thả những viên sỏi xuống khoảng không, miệng liên tục lẩm bẩm.

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Mấy hôm nay Đại Bảo có điều lo buồn vì căn nhà mới mua cần phải sửa sang mà với số tiền có trong tay cũng còn phải thiếu đến một vạn đồng nữa. Giữa lúc Đại Bảo đang ngồi nghĩ cách để xoay xở số tiền này thì tiếng chuông cửa reo.

Vực khuya

Vực khuya

Đêm Nga Mi hun hút sâu. Tiếng ve như sôi một lúc đầu hôm rồi ngưng bặt. Giờ đến tiếng dế lích rích. Tiếng tắc kè rõ ràng, gọn ghẽ. Toản thả lỏng người ở thế "xác chết". Để mặc tâm trí mình lang thang trong rừng sâu. Mùa này hoa dẻ nở rộ, thơm như lay như cột. Càng về đêm càng thơm.

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Mỗi lần Vân đỡ anh dậy, anh vòng tay qua cái cổ ấm áp của cô và áp gò má anh vào má cô. Những lúc như thế, anh cảm thấy run rẩy, anh cảm thấy sức nặng của tấm vải bạt đắp lên chân nặng cả nghìn cân. Anh muốn đứng dậy, bế bổng cô chạy ra khỏi cái cửa hang chết tiệt kia, ra đứng giữa đất trời mà hét lên, mà quay cô mòng mòng như cánh quạt của mấy con “diều hâu” tuần tiễu trên bầu trời.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.

Chuyện con nhà lính

Chuyện con nhà lính

Vài ba hành khách khác định ngồi ở chiếc ghế cạnh người lính, nhưng họ nhìn thấy thông báo và bỏ đi. Khi máy bay gần kín chỗ, người lính thấy một cô gái rất xinh đẹp vội vã bước vào khoang máy bay nên anh ta nhanh chóng gỡ tờ thông báo khỏi chiếc ghế trống bên cạnh. Bằng cách ấy, anh lính nọ đã có được một cô gái đồng hành cùng mình trên suốt chặng bay.

Kẻ điên xem hát

Kẻ điên xem hát

Vào thời nhà Thanh, có một kẻ điên sống ở vùng Giang Nam rất mê xem hát kịch. Mỗi khi đi xem hát, hắn thường vừa xem vừa điên điên khùng khùng kéo ống quần của người khác lên nhìn, miệng còn ngâm nga điệu hát: “Chân vàng nhỏ, chân bạc xinh, kéo quần lên cho mình nhìn ngắm…”.

Đi qua dòng sông

Đi qua dòng sông

Giọng chị mơ hồ và hoảng hốt. Tôi ngước nhìn chị. Dưới ánh trăng, chị đẹp một cách lộng lẫy, như một bức ảnh nàng tiên cá tôi từng được thấy trên tờ họa báo. Làn tóc đen xõa xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Chị khổ lắm Hoàng ơi". Tôi khẽ đặt bàn tay lên vai chị: "Ta về thôi chị". Đêm ấy, bu tôi không về vì dì tôi trở bệnh.

Mây trời Huổi Chỏn

Mây trời Huổi Chỏn

Phía ngoài, một khẩu lệnh đanh gọn. Ngay lập tức mũi đột phá gồm ba chiến sỹ cơ động lao thẳng về phía các đối tượng đang chặn đầu tiên, đẩy bật chúng về phía sau. Cực nhanh sau đó, từng tốp hai đồng chí lao vào đánh gục, tước vũ khí, khóa tay các đối tượng. Mấy chục đối tượng hàng sau, hung hãn cầm gậy gộc, vũ khí lao lên nhưng…  hự…ụp…  chúng hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Vụ cháy hy hữu

Vụ cháy hy hữu

Có một người tên là Hồ Lai, lúc nào cũng nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Anh ta lười biếng và không làm bất cứ Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nào cho tử tế. Bị gia đình thúc giục, anh ta vay mượn tiền và gom góp đủ để mua một chiếc xe máy cũ rồi bắt đầu buôn bán rau củ.