Thao từ trên sân thượng thập thững xuống phòng. Gió xuân lành lạnh ướp không gian, thấm vào da thịt khiến Thao có cảm giác như ngoại vi làn da co lại. Các con đã lên giường. Giờ này năm ngoái khi còn mẹ, bọn chúng còn líu ríu chuyện trò, đấm bóp cho mẹ, có khi đến gần sáng mới ngủ. Nhìn lên ban thờ vợ, Thao thấy tuần hương cũng vừa hết, ngọn nến hình chấm than lắt lay lúc mờ lúc tỏ. Thao thay tuần hương vòng để giữ lửa cho đêm giao thừa. Phía trong bát nhang, Mai ngồi đấy, mái tóc dày óng mượt ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt hiền hậu âu yếm nhìn Thao. Nổi bật hơn tất cả là hàm răng trắng đều tăm tắp. Hàm răng mà ngày xưa khi mới quen nhau, nụ cười đẹp ấy khiến Thao mê mẩn.
Không khí trong nhà lặng phắc, buồn tẻ khiến lòng Thao tê tái. Thao nằm xuống giường, xoay chiếc gối sao cho mắt anh vẫn nhìn được tấm hình của Mai trên ban thờ. Người đàn bà đầu gối tay ấp suốt bao năm trời; người đàn bà đã cùng anh gánh chung gánh nặng cuộc đời, sướng khổ buồn vui đều có nhau…
Thao thiêm thiếp. Từ trong tâm thức, anh thấy Mai đang bay trong gian phòng thân thuộc. Người anh rung nhè nhẹ, hình như mọi hình ảnh cuộc đời của anh và Mai đang tái hiện trong vỏ não của mình. Ngày ấy Thao chưa biết bộ răng thật của Mai đã rụng gần hết, thay vào đó là bộ răng giả. Nhiều năm sau này, vợ chồng bó bện bên nhau Mai vẫn cố giấu. Mãi gần đây, trước khi Mai sắp đi vào cõi vĩnh hằng, trong lúc chăm sóc vợ trên giường bệnh, Thao mới phát hiện ra Mai chỉ còn mấy chiếc răng thật.
Câu chuyện hàm răng giả mà Thao vô tâm không biết đến gần nửa đời vợ chồng, có lẽ chỉ có gia đình vợ lính mới có.
*
Tết năm ấy Thao từ mặt trận Campuchia trở về vào đúng 27 tháng chạp. Hai đứa con nhỏ hốt hoảng chạy vào bếp, thằng nhỏ chạy vào nhà hoảng sợ, thằng lớn níu lấy cánh tay mẹ líu ríu:
- Mẹ! Cái ông gì…
Con mực không sủa nổi một tiếng, chỉ gừ, rồi cụp đuôi chạy biến ra vườn.
Mai buông con dao đang làm bếp nhìn ra. Trời! Một hình nhân, vai khoác ba lô mọc giữa nhà. Đầu trọc lốc lồi lõm, da mặt vàng bủng như con giun chết ngâm nước, đôi môi đen sì như hai miếng tiết luộc, đôi mắt trắng dã. Tự dưng gân cốt Mai như bị đứt, cơ thể thõng thượt, ngừng chuyển động, chỉ có dòng nước mắt thì tuôn chảy. Hình nhân cười mếu máo:
- Mẹ, con không nhận ra bố nữa à?
Thì ra, cách đây gần một năm, gần biên giới Thái Lan, ở một cái phum hẻo lánh bên dãy núi Pai Lin, Thao bị sốt rét ác tính. Mọi người bất lực ngồi chờ thần chết đến.
Ông trưởng phum cởi trần, quấn chiếc khăn croma quanh bụng, áp tai vào ngực Thao nghe một lúc rồi ngẩng lên nói:
- OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á Việt Nam nó chết rồi, lấy xe bò đưa nó lên huyện đi, để họ cho nó về nước, cho cái hồn về với cha mẹ anh em nó.
Họ khiêng anh đặt vào trong chiếc xe trâu, phủ rơm lên, đề phòng qua rừng gặp địch. Nửa đường thấy một trận địa chốt của quân tình nguyện, dừng lại nghỉ. Mấy anh bộ đội ra xe, bới rơm coi xem cái xác của anh như thế nào? Họ thấy ngón tay anh cử động… và thế là mọi phương pháp cấp cứu của quân y trận địa được áp dụng. Thao được cứu sống và đưa về bệnh viện thành phố.
![]() |
| Minh họa: Đào Quốc Huy. |
Trận sốt ấy làm tóc Thao rụng hết, lá lách bị sa, hình như máu anh không còn hồng cầu, nên khi chích máu làm xét nghiệm trông đen xì như máu đỉa. Thao chẳng còn gì ngoài cái xác trông như hình nhân mang về cho vợ con. Thao lấy ra hai gói kẹo dừa mua ở Huế cứng và dẻo đưa cho hai con và một mảnh vải phíp đen tặng vợ. Mai cầm tấm vải nói:
- Anh về được với mẹ con em là quí nhất đời rồi.
Tết năm ấy là Tết đầu tiên từ ngày họ lấy nhau Thao được ăn Tết ở nhà, nên không khí gia đình tưng bừng suốt ba ngàOk986.vip bảo mật SSLt.
*
Hết Tết rồi Thao lại đi. Mai vào giường vục mặt chan nước mắt xuống chiếc gối mềm. Mùa xuân năm ấy trôi đi mệt mỏi. Hoa đào rụng đỏ vườn nhà, hoa xoan bắt đầu nở trắng ngõ. Chim chích chòe về làm tổ trên ngọn cau. Mai cứ vời vợi nhìn lên trời xanh phía sau cây cau hướng mặt trời lặn, ở đó chồng Mai đang đi, hướng ấy là chiến trường mù xa cách trở.
Một tháng qua đi, Mai chờ mãi chả thấy kinh nguyệt gì, chẳng lẽ… Mai quyết định đến bệnh viện. Nhưng than ôi! Một giọt máu của chồng mất đi, thì cả một lít máu của Mai rời bỏ cơ thể. Mai bị băng huyết, đến mức không cầm nổi. Bệnh viện bất lực. Mai nằm trên giường mê đi, sau này bác sỹ bảo lúc đó Mai đã chết lâm sàng, chỉ chờ rút bình ô xy là đi… Anh chồng của Mai bảo:
- Có lẽ phải điện cho thằng Thao nó về, may còn kịp.
Bố đẻ Mai can:
- Thôi anh ạ. Em nó không thể qua khỏi cũng là số phận của nó. Lúc này có thể chồng nó chưa sang tới đơn vị, có điện cũng không thể nhận được. Nếu nó sang đến nơi rồi, nhận được điện cũng không thể về, lại thêm rối trí… Mình cứ mồ yên mả đẹp, khi nào chồng nó hoàn thành nhiệm vụ trở về an toàn… lúc ấy hãy…
Lời nói của người cao tuổi phải lẽ đầy sức thuyết phục. Mai được đưa về nhà trước khi hồn lìa khỏi xác. Nhưng may thay, cũng như Thao, Mai không chết, khi tỉnh dậy thấy mọi người đứng xung quanh, hai đứa con thơ ôm lấy mẹ đầm đìa nước mắt. Chưa bao giờ Mai có cảm giác thương con như lúc này. Chỉ một chút nữa là hai đứa con bơ vơ, chỉ một chút nữa là con Mai khổ. Mai ôm lấy hai mái đầu thơ mà thổn thức không sao khóc nổi.
Mai được cứu sống. Rồi mái tóc dày hồi nào, những sợi tóc đen mượt mà cứ xơ cứng dần và thay nhau rời bỏ mái đầu. Mỗi lần chải tóc, hàng búi Mai guộn lại cài vào mái nhà, chỉ mấy tháng sau mái tóc rụng không còn một sợi. Rụng hết tóc lại đến răng. Lúc đầu chiếc răng hàm lung lay, Mai cứ nghĩ cũng như mọi khi rồi răng lại chắc. Ai ngờ một hôm đang ăn cơm, chiếc răng rời hẳn ra lẫn vào thức ăn. Một chiếc, rồi nhiều chiếc cứ lần lượt vĩnh biệt, cuối cùng chỉ còn năm chiếc răng hàm thủy chung với lợi.
Bố Mai bảo:
- Người còn là quí con ạ. Khỏe lên rồi tóc lại mọc. Khỏe lên rồi bố cho tiền trồng lại hàm răng đẹp hơn.
Phải mất gần một năm sau tóc Mai mới mọc đủ trở lại, còn hàm răng giả thì giống hệt hàm răng thật, chỉ khác là trắng hơn, đều hơn. Hai năm sau sức khỏe mới trở lại bình thường, Mai soi gương không còn nhận ra dấu vết của cái hạn chết người nữa, bụng bảo dạ nhất định phải giấu chồng cho đến chết.
Sau này vợ chồng gần nhau, Mai rất cẩn thận, mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, cô vào nhà vệ sinh tháo răng ra rửa sạch rồi lại lắp vào. Mai hiểu Ok986 vip Thiên đường trò chơi gần gũi với người đàn bà mà biết hai hàm răng giả có khi triệt tiêu hết nhiệt huyết.
Làm vợ lính khổ lắm, chém cũng mình, vác cũng mình. Con ốm ôm con khoác áo mưa mò mẫm đi bệnh viện. Con hư, dạy không được, ngồi khóc. Cứ đến Tết nhà người ta vợ chồng con cái ríu rít tấp nập. Chồng vôi ve nhà cửa, vợ chợ búa chuẩn bị cỗ bàn, con cái quấn quýt bên nhau. Còn nhà Mai thui thủi ba mẹ con. Đêm nằm còi cõi một mình, hết ôm con rồi ôm gối. Nhiều đêm thèm chồng đến ứa nước mắt.
Đâu có dừng lại đó. Cái khổ nhất vẫn là nuôi dạy con cái. Mai không quên được, đứa con thứ hai bây giờ là thạc sỹ, cái thằng hồi nhỏ hư lắm. Chả mấy ngày là hàng xóm không đến bắt đền, nào là đánh bạn này, trêu ghẹo bạn kia, rồi lại còn trấn lột phấn của con người ta; vài tuần cô giáo lại đến phàn nàn vì cháu bỏ học, hoặc nghịch ngợm, trộm cắp. Mẹ dạy, mẹ phạt, rồi ông nội, bà nội răn đe đủ điều mà nó vẫn chứng nào tật ấy. Bất lực, Mai mới nghĩ ra một kế. Phải mất gần tháng trời Mai bí mật tập chèo thuyền để thực hiện một âm mưu.
Hôm ấy mùa thu, trời mát hơi se se lạnh. Cây xoan đầu ngõ rụng hết lá, trơ ra những cành màu tím, cây bàng lá đỏ ối, thi thoảng một chiếc lá liệng xuống lúng liếng, ngoài đồng lúa bắt đầu chín, chim chèo bẻo về đỗ đen trên ngọn tre.
Sáng sớm Mai nấu xôi, thịt gà rồi gọi các con dậy cho chúng ăn. Cơm nước no nê xong, Mai bảo:
- Các con mặc quần áo vào đi theo mẹ.
Khóa cửa, khóa cổng, ba mẹ con lếch thếch đi ra hồ. Chiếc hồ ngoài đồng nội rộng thênh thang, sâu thăm thẳm. Mặt nước màu xanh trong vắt, lăn tăn từng gợn sóng. Một chiếc thuyền con có mái chèo đã được Mai neo bên bờ. Tới nơi, Mai bảo các con:
- Xuống thuyền đi các con.
Thằng lớn theo mẹ xuống, còn thằng bé đứng trên bờ chần chừ. Mãi khi thằng anh giục, thằng em mới thận trọng bước xuống.
Chiếc thuyền tròng trành rồi rẽ nước lướt ra giữa hồ. Mai gác mái chèo, ngồi xuống, mặt lạnh tanh:
- Các con nghe mẹ nói đây. Bố các con đi chiến đấu, giao cho mẹ ở nhà nuôi dạy các con khôn lớn. Anh Thi thì không sao, nhưng em Long thì mẹ không dạy nổi. Đi học không nghe lời thầy cô giáo, lại hay bỏ học, đánh bạn, lêu lổng chơi bời… ông bà, các cô các bác và mẹ dạy mãi mà em Long vẫn chứng nào tật ấy. Sau này bố về mẹ không còn mặt mũi nào nhìn bố nữa. Lúc đầu mẹ định chỉ mình mẹ chết thôi, nhưng như thế thì ai nuôi các con? Tính mãi, thôi thà vậy, cả ba mẹ con mình đều chết. Hôm nay mẹ cho các con ăn xôi thịt gà no đủ rồi, thắp hương cáo lỗi với tổ tiên rồi. Bây giờ mẹ sẽ đánh đắm thuyền để ba mẹ con mình cùng chết.
Thằng anh khóc òa lên, chắp tay xin mẹ đừng lật thuyền, thằng em lỳ chưa từng thấy, vẫn ngồi im nhìn xuống nước. Thấy thế thằng anh quát:
- Long! Chắp tay xin lỗi mẹ đi!
Cu cậu vẫn lầm lỳ, ì ra không nói. Mai chắp tay ngửa mặt lên trời than:
- Anh ơi! Anh tha lỗi cho em. Anh đi xa, ơ ã nhà em không dạy nổi con, để con hư hỏng. Em không còn mặt mũi nào để nhìn anh nữa. Hôm nay ba mẹ con em đành phải chết thôi. Sau này trở về, anh nhớ hôm nay là ngày giỗ của ba mẹ con em nhé.
Nghe mẹ khấn xong, thằng anh càng khóc to:
- Con xin mẹ! Mẹ để cho anh em chúng con sống. Con sợ chết lắm mẹ ơi. Con hứa với mẹ sẽ bảo em Long hết hư mẹ ơi…
Chừng như nghe anh than khóc, cu cậu cũng thấy mủi lòng, lại được anh giục quyết liệt, nên cu cậu mới nói lý nhí:
- Con hứa… từ nay con không hư nữa…
Thằng anh:
- Mẹ ơi! Em Long hứa rồi. Mẹ đừng đánh đắm thuyền nữa mẹ ơi!
Mai dừng tay gỡ mái chèo, ngồi thừ nhìn xuống dòng nước. Một cơn gió lạnh thổi tới đưa theo hơi nước làm Mai nổi da gà. Dưới hồ bỗng có tiếng quẫy, rồi một con cá lớn phóng vút làm cho mặt nước sẻ làm hai. Cảm giác rùng rợn mang lại. Mai nói:
- Nếu Long đã hứa thì mẹ thôi không đánh đắm thuyền nữa.
Chiều đó Mai làm cơm cỗ thắp hương, rồi mời ông bà nội sang, bắt Long đứng trước ban thờ tiên tổ hứa.
Sau này, lấy được cái bằng thạc sỹ rồi, mỗi lần Long về quê hay trêu mẹ:
- Mẹ tài thật, cứ như thật ấy.
Mai cười nói với con:
- Nếu bố mày không đi xa thì đâu đến thế.
Năm 1989, quân tình nguyện Việt Nam rút hết về nước. Nhưng chồng Mai vẫn chưa thấy về. Mãi hai năm sau, khi Thi 12 tuổi Thao mới được về nước, rồi ra Hà Nội công tác. Cả nhà Mai chuyển về ngoại thành. Nếu tính từ ngày lấy nhau, đến lúc đó là 14 năm thì chỉ có 37 ngày, cộng thêm hai đêm Thao tranh thủ tạt qua nhà nữa là Mai được ở bên chồng. Cảm giác từng đêm ấy Mai còn nhớ như in, không thiếu một chi tiết.
Vợ chồng con cái hạnh phúc chưa được bao năm thì Mai bị đột quỵ. Hôm ấy cũng lại là đêm giao thừa. Các con đã lớn, chúng đi công tác xa nhà cả, Thao phải đi làm nhiệm vụ đặc biệt từ hôm 29 Tết, một mình Mai ở nhà đón giao thừa. Giao thừa bây giờ không còn ai đốt pháo nữa. Hà Nội có bắn pháo hoa, nhưng chỉ mấy khu trung tâm nội thành. Mai leo lên sân thượng thử xem có nhìn thấy pháo hoa không. Khu trung tâm chỉ hồng rực lên bởi điện sáng. Nhìn sang những nhà bên, ai cũng một mâm cúng thiên địa, có hai vợ chồng cùng quì xuống khấn vái. Xa xa phía sông Hồng, có một chấm sáng, đó là chiếc đèn trời ai thả đang lang thang côi cút dạt về phương Nam. Tự nhiên Mai có cảm giác thân phận trôi dạt của đời người. Giờ này có lẽ Thao đang hoạt động ở nơi hẻm phố nào, hay đang vi vút truy bắt tội phạm trên đường xa… Ngậm ngùi liên tưởng thân phận người đàn bà vợ lính gần như thui thủi một mình suốt một đời. Một cơn gió bấc lạnh táp vào mặt làm Mai rùng mình, hình như động mạch ngoại vi bị co thắt. Mai kéo chiếc khăn che kín đôi tai, định leo xuống trở vào nhà thì chiếc điện thoại trong túi bỗng reo lên. Có lẽ Thao đã hoàn thành nhiệm vụ, gọi điện về chúc Tết? Đưa chiếc điện thoại áp vào tai, Mai nói:
- A lô…
Tiếng một người đàn bà rất vội vàng hấp tấp:
- Nó tai nạn chết rồi! Đến đây ngay!
Chiếc điện thoại văng ra tách khỏi vỏ. Mai cảm thấy hình như có gì vỡ toang trong đầu. Mai vật ngã trên sân thượng.
Mãi gần hai tiếng sau Thao mới hoàn thành nhiệm vụ trở về đưa Mai đi cấp cứu. Nhưng vì để quá lâu nên máu trong não chảy ra nhiều. Mai không chết nhưng không hồi phục được nữa, phải chịu nằm liệt tại chỗ. Nhà neo người, Thao phải xin nghỉ hưu sớm để chăm sóc vợ.
Sau này bằng nghiệp vụ của mình, Thao điều tra từ số điện thoại gọi đến, hóa ra là một người đàn bà hấp tấp vô tâm, bấm nhầm những ba số, và cũng đều không hỏi trước khi thông báo tin chết người ấy.
Ngày ngày thấy Thao tắm rửa, thay quần áo, xúc từng thìa cơm bón cho mình mà Mai thương chồng quá. Cả một đời lăn lộn ở chiến trường, đến khi về gần vợ con thì chả có Tết nào được đón giao thừa ở nhà, về già lại làm ô sin phục vụ vợ. Thao Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 cực nhọc để chăm sóc Mai mà không một lời kêu than, nét mặt vẫn bình thản, đôi lúc còn hài hước cốt để cho vợ khỏi mủi lòng, nhưng Mai thì không thể cầm lòng được.
Hai mùa xuân trôi đi trong cảnh nhà như cái bệnh viện. Tuy đầy đủ con cái vợ chồng, nhưng không khí gia đình nếu có vui thì cũng vui thì vui gượng kẻo là. Có những đêm giao thừa Thao bế Mai lên sân thượng để ngắm thành phố trong giờ phút chuyển giao cho vợ đỡ buồn, nhưng nào đỡ buồn được, khi mà nhìn Thao mỗi ngày một khọm đi vì tất bật vất vả chuyện bếp núc, chợ búa, chăm sóc lo lắng cho vợ.
Ăn Tết năm ấy xong, thì 3 chiếc trong 5 chiếc răng còn lại của Mai bỗng chào vĩnh biệt, buộc hai hàm răng giả rời ra. Mai nhớ mãi hình ảnh hôm ấy Thao phát hiện Mai chỉ còn mấy chiếc răng thật. Cầm hai hàm răng giả mà tay Thao cứ run run… và câu chuyện Mai băng huyết ngày trước được Thao khám phá. Thao không nói một lời, trong lòng anh hối hận vì sự vô tâm vô tính của mình. Cũng từ đó, đến bữa Thao cặm cụi nghiền thức ăn để bón cho vợ.
Năm thứ năm, sau một trận cấp cứu nữa thì sức khỏe Mai suy sụp hẳn, cơ thể teo tóp, chân tay gần như không cử động nổi, nằm dán xuống giường như chiếc lá. Ngay cả nói cũng chỉ phát ra âm thanh yếu ớt.
Một hôm Thao đi chợ mua đồ ăn, ở nhà không hiểu sao một chiếc răng của Mai rụng ra rơi vào cổ họng. Mai không làm sao đẩy nó ra được. Mai cố hết sức dùng lưỡi chặn lại không để trôi vào họng, nhưng chiếc lưỡi dường như cũng không đủ sức. Mai khạc, nhưng luồng hơi từ trong phát ra quá yếu không thể khạc nổi. Mai chụm môi, đảo đáy lưỡi, mọi cử động chỉ làm Mai thêm kiệt sức. Chiếc răng mỗi lúc nhích dần trôi vào thực quản. Mai đã nghĩ đến cái chết.
Đi chợ về, Thao nhìn thấy miệng Mai đùn một đống bọt trắng, hốt hoảng chạy đến nâng đầu vợ rồi lau chùi và móc miệng. Móc mãi, cuối cùng cũng tìm được thủ phạm đó là chiếc răng. Thao ngồi thừ, tóa hết mồ hôi như chính bản thân anh vừa thoát nạn. Từ đó, Thao không bao giờ đi khỏi nhà quá 15 phút.
Mai nằm dán trên chiếc giường chờ đến ngày từ giã cõi đời, chia ly chồng và con. Mấy năm đầu khi mới nằm tại chỗ, Mai còn nghĩ ngợi nhiều điều, bây giờ thì Mai không thiết nghĩ điều gì nữa, giống như người đang nằm trong cái ranh giới giữa âm và dương, mọi chuyển động, tiếng nói của người thân trong nhà chỉ loáng thoáng. Tuy vậy nếu trong nhà không có bóng người thì Mai có cảm giác sợ. Biết được tâm lý của vợ, hàng ngày Thao dành một thời gian nhất định, lúc buổi sáng, khi buổi chiều ngồi bên giường rì rầm kể lại những câu chuyện quá khứ hạnh phúc của vợ chồng cho Mai nghe. Những lúc đó Mai có cảm giác ấm áp, rồi dần dần những lời kể của Thao cũng giống như mọi âm thanh trong nhà, ý nghĩa của câu chuyện không còn mấy tác động vào trí não Mai nữa.
Sau 5 năm nằm liệt giường, cũng vào một mùa xuân, sau Tết, Mai từ giã chồng và con. Trước khi Mai trút hơi thở cuối cùng, Thao lấy hai hàm răng giả lắp vào miệng vợ, rồi nằm ôm, tiễn Mai đi vào cõi vĩnh hằng cho đến những giây phút cuối cùng.
*
Trời đã sáng. Tiết của ngày mồng một đầu xuân tinh khiết tràn ngập phố phường. Cây hoa hải đường trên sân thượng trổ những búp lá màu nâu tím, nõn nà rung rinh đón những sợi sương sớm của ngày đầu xuân mới. Thao đang lụi cụi tưới cho những cây hoa xuân. Những cây hoa mà mấy năm qua, thường sáng mồng một Tết, Thao bế Mai lên sân thượng, thoát xa một chút bụi trần, để Mai tịnh thân ngắm những bông hoa đẹp. Có lẽ mấy hôm nữa Thao sẽ mang cây hoa hải đường này ra trồng trên ngôi mộ của Mai.
