Ít ngày sau, báo được gửi đến. Esiko lần giở từ trang đầu đến trang cuối. Không có tin tức nào khiến cô phải chú ý. Sự lạ chỉ xảy ra vào hai tuần sau, khi cô bất ngờ nhận được một tấm bưu thiếp, trên đó có chữ ký của Sughimoto, tác giả tiểu thuyết "Một tên trộm kỳ quặc". Thì ra, tòa soạn đã thông báo cho tác giả cuốn tiểu thuyết biết nội dung bức thư của cô. Esiko khó chịu về việc này.
Rồi một số báo nữa được gửi tới. Vẫn lặt vặt những mẩu tin tức liên quan đến tình hình địa phương. Đáng chú ý hơn cả là tin ở khe núi Bạch Vân, người ta tìm thấy xác một đôi nam nữ được cho là cùng nhau tự tử.
Ở nước Nhật thời ấy, chuyện những cặp trai gái yêu nhau mà không lấy được nhau, đã tìm đến những nơi phong cảnh hữu tình để kết thúc cuộc đời là chuyện khá... bình thường. Esiko sau khi đọc lời bình luận của tòa báo, liền gập tờ báo lại, mắt trân trân nhìn lên trần nhà.
Sáng hôm sau, trở dậy, Esiko nhận được thư yêu cầu nộp tiền báo quý tới. Cô liền viết thư phúc đáp: "Hóa ra tiểu thuyết không hay như tôi tưởng. Tôi không đặt mua tiếp nữa".
Bức thư của Esiko đã khiến tiểu thuyết gia Sughimoto rất lúng túng. Như vậy là, vì cuốn tiểu thuyết của ông mà tòa báo bị mất khách. Nhưng rồi ông quay sang suy đoán: "Cái cô Esiko này hẳn là từ Tokyo đến quận 5, nơi duy nhất bán tờ báo. Và hẳn, cô đặt mua báo Kosin Simbun là để tìm một điều gì khác chứ không phải vì nó có trích đăng tiểu thuyết của ông".
Nghĩ tới đây, ông xem lại bức thư đầu tiên của Esiko gửi tòa báo Kosin Simbun. "Xin hãy gửi báo cho tôi, bắt đầu từ số ra ngày 19 tháng hai...". Thử xem quãng thời gian này có sự cố nào đặc biệt nhỉ? Đây rồi, Sughimoto dừng lại ở một bản tin: "Vào lúc 2h chiều ngày 13/3, một thanh tra kiểm lâm đã phát hiện xác một đôi nam nữ tự tử vì tình, thi thể đang trong quá trình phân hủy. Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi được xác định tên là Sakudri, 35 tuổi, nhân viên bảo vệ một cửa hàng ở Tokyo, và cô gái, cũng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 tại đó, 22 tuổi, tên là Umeko...".
Theo giả thuyết của tiểu thuyết gia Sughimoto, rất có thể Esiko đặt mua báo vì cô quan tâm đến mẩu tin nói trên.
Ông bèn thuê thám tử tư vào cuộc và người này đã có được những thông tin ban đầu về Esiko: "Esiko là vợ của Haio Sioda. Cô hiện là tiếp viên ở nhà hàng Rubicon. Theo bà chủ nhà hàng cho biết, cô tính nết nhu mì. Thường vẫn có một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi chừng 35 tuổi, mỗi tháng ghé tới chỗ cô làm đôi ba lần. Esiko trả tiền cho anh ta. Họ thường chọn góc khuất để nói chuyện với nhau. Mỗi lần anh ta đến, trông Esiko buồn hẳn".
Cũng theo thông tin mà vị thám tử có được thì người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đã tự tử cùng người phụ nữ mà báo Kosin Simbun đưa tin là người có mối quan hệ nhăng nhít với nhiều phụ nữ. Chính người vợ góa của anh ta đã than trách như vậy. Chị này đã cung cấp cho vị thám tử một bức ảnh của chồng mình (tức Sakudzi). Khi vị thám tử đưa bức ảnh này cho những người Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 trong nhà hàng mà Esiko là tiếp viên, tất thảy đều xác nhận đó là người Ok986 vip Thiên đường trò chơi vẫn thường xuyên đến gặp cô trước đây. Người chủ ngôi nhà Esiko ở cũng cho biết, vào ngày 18 tháng 2, lúc 10 giờ, Esiko đã ra khỏi nhà. Thường thì cô đi làm muộn hơn và vì vậy, tình tiết này khiến ông chú ý.
Với tư cách tác giả cuốn tiểu thuyết mà Esiko từng đọc, ông Sughimoto tìm đến nơi Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của Esiko. "Tôi đã tìm đến nhà cô mấy lần, nhưng không gặp. Người ta cho biết cô Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 ở đây, bởi vậy, một lần nữa tôi tìm đến cô để ngỏ lời cảm ơn...".
- Ồ, tôi rất vinh hạnh và xúc động - Esiko hồ hởi. Vừa rót nước mời khách, cô vừa nghĩ: Ông nhà văn này kỹ tính thật. Ông ta tưởng là cô đọc cuốn tiểu thuyết của ông ta thật sao? Hay đó chỉ là cái cớ để ông tán tỉnh cô?
Sau lần gặp gỡ ấy, tiểu thuyết gia Sughimoto thường xuyên qua lại chỗ làm của Esiko. Lâu dần, ông và cô đã trở nên thân gần. Chí ít thì nhìn bề ngoài, người ta có thể nghĩ vậy. Có hôm, nếu Sughimoto không đến nhà hàng của Esiko thì chính cô lại gọi điện cho ông.
Một lần, Esiko chủ động đặt vấn đề: Cô có một ngày nghỉ. Cô muốn ông đưa cô đến một bán đảo có phong cảnh đẹp. Tuy nhiên, để "tránh những lời đồn nhảm nhí", cô muốn ông rủ thêm một người bạn gái của ông cùng đi.
Khi Sughimoto vờ ngỏ ý "Giá chỉ có tôi và cô... Thêm một người nữa sẽ không còn mấy hứng thú" thì Esiko hứa: "Lần sau sẽ chỉ có tôi và ông. Còn bây giờ, chúng ta chưa thể ngay như vậy được".
Người bạn gái mà Sughimoto mời cùng đi với Esiko chuyến ấy là nữ nhà báo Fudziko.
Trưa hôm ấy, trước cảnh đẹp thiên nhiên mê đắm, một bên là núi, một bên là biển, ba người trải khăn lên cỏ làm bàn ăn. Fudziko góp vào "mâm tiệc" bánh mì kẹp thịt. Esiko lấy ra bánh rán, mấy chai nước ép hoa quả. Khi Fudziko nhón một chiếc bánh rán định đưa lên miệng, chợt Sughimoto đập mạnh vào tay chị:
- Coi chừng, bánh tẩm thuốc độc đấy
Esiko nghe vậy, tái mặt!
Sughimoto nhìn thẳng vào mặt cô, dằn giọng:
- Ngày 18/2, chính cô đã mời Sakudzi và Umeko đến khe núi Bạch Vân rồi đầu độc họ. Cô lừa để mọi người nhầm tưởng đây là một vụ tự tử vì tình.
Nữ nhà báo Fudziko kinh hoàng nhìn Esiko, khi ấy chỉ biết im lặng ngồi nghe.
- Cô quan tâm tới tờ Kosin Simbun chẳng qua là để xem người ta đưa tin, bình luận về vụ này thế nào, bởi những vụ như thế này, chỉ có báo ở tỉnh lẻ mới đưa tin. Hôm nọ, tôi đưa cho cô bức ảnh 2 người bạn tôi, họ ăn mặc y chang 2 người bị cô mưu sát. Tôi nhận thấy cô rất hốt hoảng. Tôi đoán cô sẽ mời tôi đi chơi. Tất nhiên, cô yêu cầu tôi đem theo bạn gái, vì nếu chỉ mình tôi chết thì thiên hạ không tin đây là một vụ tự tử vì tình. Và rồi, kịch bản cũ được lặp lại...
- Ông là nhà văn nên cứ tưởng tượng ra thế thôi - Esiko lên tiếng phản bác - Ông cho rằng những chiếc bánh rán này bị tẩm thuốc độc ư? Đây, tôi ăn hết chỗ đó để ông xem tôi có chết không nhé.
Nói rồi, Esiko ăn hết chỗ bánh. Sughimoto lặng đi, không nói được câu nào.
- Giờ thì chắc ông hiểu những điều vừa nói về tôi chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng - Esiko nói và đứng dậy - Nhưng thôi, chuyện đã đến vậy, tôi không thể tiếp tục cuộc vui với ông được nữa. Tôi về đây!
Hai ngày sau, Sughimoto nhận được thư của Esiko. Trong thư, sau khi khẳng định: "Mọi chuyện xảy ra đúng như ông phán đoán. Tôi đã giết Sakudzi và Umeko ở khe núi Bạch Vân". Cô kể: "Sáu tháng sau khi chúng tôi lấy nhau, chồng tôi bị gọi đi lính. Lúc ấy là năm cuối của cuộc chiến tranh. Tôi rất yêu chồng nên vô cùng buồn khi chiến tranh kết thúc rồi mà vẫn không nhận được tin tức gì của anh ấy. Nhưng tôi vẫn kiên trì chờ đợi. Để duy trì cuộc sống, tôi xin làm hầu bàn ở một nhà hàng. Làm ở đây cần phải ăn mặc đẹp.
Một hôm, tôi vào một cửa hàng mua váy áo. Xong xuôi mọi việc, khi tôi định ra cửa thì có tiếng gọi giật lại. Người bảo vệ cửa hàng bảo tôi đứng lại để ông ta kiểm tra túi hàng của tôi. Tôi thực sự bàng hoàng khi thấy lẫn vào đó là đôi găng tay không có dấu "đã trả tiền". Hẳn nó đã rơi vào túi mua hàng của tôi khi tôi chọn hàng. Mặc dù cố thanh minh nhưng người bảo vệ một mực quy tôi vào tội ăn cắp. Tên tôi bị ông ta ghi vào sổ tay.
Không dừng ở đó, sau sự cố ấy, ông ta tìm đến nhà tôi. Vừa dụ dỗ vừa đe nẹt, cuối cùng ông ta đã chế ngự được tôi để thỏa mãn nhu cầu hèn hạ của ông ta. Làm nhục tôi chưa đủ, ông ta còn thường xuyên buộc tôi trả tiền rượu cho ông ta. Tôi căm phẫn khi biết, ngoài tôi, Sakudzi còn quan hệ với nhiều phụ nữ và Umeko là một trong số đó.
Thời gian ấy, tôi bất ngờ nhận được thư của chồng, báo tin anh ấy sắp về. Tôi quyết định sẽ kể hết sự thực cho anh ấy nghe. Nhưng buồn nỗi, tôi không làm cách nào dứt ra được Sakudzi. Mặc dù nhiều lần van xin hắn, nhưng hắn vẫn cứ bám chặt. Vậy là tôi chỉ còn cách giết hắn. Sự thể diễn ra như điều ông phán đoán.
Sau vụ việc, tôi đặt mua báo Kosin Simbun, cốt để biết cảnh sát và dư luận nhìn nhận vụ này ra sao. Có lẽ vì thế mà đã gây nên sự nghi ngờ từ ông.
Cũng vì quá yêu chồng, không muốn để xảy ra những hệ lụy nên tôi cũng quyết định ra tay hạ sát ông, vẫn theo cách với Sakudzi. Nhưng ông đã tinh nhạy phán đoán ra. Có điều, ông nghi ngờ bánh rán bị tẩm thuốc độc là không đúng. Thuốc độc chỉ có trong nước quả ép. Và chai nước quả ép ấy, bây giờ tôi đang chuẩn bị uống đây..."