Nhận ấn tín xong, Bao Công bắt tay ngay xem xét kỹ các vụ án đến hạn xét xử, thấy trong đó có vụ án Thẩm Thanh giết chết nhà sư ở chùa Gia Lam, tình tiết rất ly kỳ.
Bao Công truyền dụ, lập tức thăng đường thẩm vấn vụ án Thẩm Thanh. Một mình Bao Công lặng lẽ đến. Đã biết quan mới đến lợi hại như thế nào, nên ai nấy đều lo sợ, có mặt đầy đủ. Vừa nghe truyền lệnh, các tốp nha dịch lũ lượt vào, đứng nghiêm hai bên, hô lớn trợ uy.
Bao OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á tọa, đập bàn, ra lệnh: "Dẫn Thẩm Thanh vào!".
Lát sau, Thẩm Thanh được giải từ trong nhà giam ra, dẫn vào công đường, tháo gỡ gông cùm, quỳ xuống nhìn lên. Bao Công quan sát kỹ một lượt, thấy người này khoảng ba mươi tuổi, run run rẩy rẩy, mặt mày nhem nhuốc, không có vẻ gì là kẻ giết người. Nhìn xong, Bao Công bèn nói:
- Thẩm Thanh, tại sao ngươi lại giết người? Hãy khai thực ra!
Thẩm Thanh khóc lóc, đáp:
- Thưa Bao đại nhân! Hôm ấy trên đường đi thăm người nhà, trở về trời tối đen như mực, lại mưa tầm tã, đường trơn như đổ mỡ, thật khó đi. Từ nhỏ đến lớn tiểu nhân luôn nhát gan, lại không dám đi đêm, nên tạm vào chùa ở phía nam huyện ba dặm, tránh mưa gió. Nào ngờ, sáng hôm sau, trời chưa sáng, có công sai tuần tra trên đường nhìn thấy trên mình tiểu nhân có vết máu. Công sai bèn hỏi tiểu nhân từ đâu đến. Tiểu nhân bèn thuật lại chuyện đêm qua đi thăm người thân trời tối, phải ngủ nhờ tại điện Gia Lam trong chùa Gia Lam. Không ngờ, công sai giữ lại không cho đi, bắt tiểu nhân cùng trở lại chùa thì nhìn thấy một nhà sư bị giết chết, ở gần tượng Phật. Quả thật, tiểu nhân không biết ai đã giết chết nhà sư. Vì thế, hai vị công sai giải tiểu nhân về huyện nha, một mực nói tiểu nhân mưu sát hòa thượng. Tiểu nhân oan quá! Xin đại nhân đèn trời soi xét!
Nghe nói vậy, Bao Công bèn hỏi: "Ngươi ra khỏi chùa lúc nào?".
Thẩm Thanh đáp: "Lúc trời còn chưa sáng!".
Bao Công lại hỏi: "Tại sao quần áo ngươi lại dính máu?".
Thẩm Thanh đáp: "Tiểu nhân nằm ở nền chùa, máu chảy qua, dính vào quần áo của tiểu nhân!".
Bao Công nghe nói, gật đầu sai nha dịch dẫn Thẩm Thanh lui ra và nhốt vào nhà giam.
Bao Công ra lệnh khởi kiệu tới chùa Gia Lam. Bao Hưng đưa chủ nhân lên kiệu, phân công người bảo vệ, mình cũng cưỡi ngựa đi theo.
Ngồi trong kiệu, Bao Công thầm nghĩ: "Thẩm Thanh giết nhà sư, tại sao quần áo không vấy máu, mà chỉ có một vết sau lưng thôi? Hơn nữa, giết người tại sao lại không có hung khí?".
Khi đến chùa Gia Lam, Bao Công xuống kiệu, căn dặn nha dịch đi theo đứng đợi ở ngoài, không được cùng vào. Ông chỉ dẫn Bao Hưng cùng vào trong chùa.
Đến trước điện thờ, thấy tượng Phật bị hư hỏng, hai dãy tượng nhỏ hai bên đều bị đổ vỡ.
Bao Công lại vòng ra phía sau tượng Phật, quan sát kỹ từ trên xuống dưới. Bao Công bất giác gật đầu im lặng. Quay người quan sát, Bao Công nhìn thấy dưới bàn thờ có vết máu loang lổ dưới đất. Bỗng thấy có một vật gì đó ở mặt đất. Khi nhặt lên, Bao Công không nói không rằng, nhét vào trong ống tay áo, lập tức lên kiệu trở về nha môn.
Về đến thư phòng, Bao Hưng dâng trà, thưa: "Lý Bảo đã mang hành lý về rồi!".
Nghe nói vậy, Bao Công cho gọi Lý Bảo. Lý Bảo vội vào chào Bao đại nhân. Bao Công bèn bảo Bao Hưng truyền lệnh gọi nha dịch trực ban vào. Bao Hưng vâng lời.
Lát sau, đầu mục trực ban vào, quỳ xuống thưa: "Tiểu nhân Hồ Thành khấu kiến Bao đại nhân!".
Bao Công hỏi: "Trong huyện nhà có nhiều thợ mộc không?".
Hồ Thành đáp: "Có nhiều ạ!".
Bao Công nói: "Ngươi đi mời mấy người thợ mộc lại đây, bản phủ có một số việc cần làm. Sáng sớm mai cần gọi đến đầy đủ!".
Đến ngày hôm sau, Hồ Thành trình báo:
- Tiểu nhân đã mời thợ mộc đến đầy đủ, đang ở bên ngoài!
Bao Công lại dặn: "Chuẩn bị mấy cái bàn thấp, có đủ bút nghiên, mời cánh thợ mộc vào Hậu Hoa sảnh, không được để sai sót gì. Đi mau!".
Hồ Thành vâng dạ, vội vàng đi chuẩn bị ngay.
Khi ấy, Bao Công đã rửa mặt chải đầu xong, bèn cùng Bao Hưng đi vào Hậu Hoa sảnh, rồi sai dẫn tất cả thợ mộc vào. Chỉ thấy có 9 người thợ mộc đến, tất cả đều quỳ xuống, đồng thanh bẩm báo:
- Thưa Bao đại nhân! Tiểu nhân khấu kiến!
Bao Công nói: "Hôm nay, bản phủ cần làm một số kiểu giá chậu hoa, kiểu dáng mới lạ. Các ngươi mỗi người vẽ một kiểu. Bản phủ chọn dùng được, sẽ có trọng thưởng!".
Chín người thợ chia làm hai dãy, hí hoáy vẽ vẽ đo đo, ai cũng muốn vẽ được một kiểu mới lạ vừa ý Bao Công để được trọng thưởng. Trong đó, có người chỉ quen dùng bút tre, cầm bút lông lóng ngóng. Cũng có người sợ quan run rẩy lóng ngóng, vẽ không ra hình thù gì. Lại có người ung dung, ngoắng một cái là xong. Bao Công ngồi trên ghế cao nhìn xuống, chăm chú quan sát.
Lát sau, tất cả đều vẽ xong, lần lượt trình lên Bao Công xem xét. Bao Công nhận mẫu nào xem ngay mẫu ấy, bèn hỏi một người:
- Ngươi tên là gì?
Người được hỏi đáp: "Tiểu nhân là Ngô Lương!".
Bao Công bèn nói với những người thợ mộc kia: "Các ngươi có thể ra về được rồi. Còn dẫn Ngô Lương vào công đường!".
Các nha dịch lập tức đánh trống thăng đường.
Bao Công ngồi vào ghế, đập bàn, nói:
- Ngô Lương, tại sao nhà ngươi lại giết hòa thượng? Khai thật mau! Đừng để thịt da phải ăn đòn tan nát!
Nghe nói vậy, Ngô Lương sợ quá, hỏi lại:
- Tiểu nhân làm nghề thợ mộc để kiếm sống, suốt đời an phận thủ thường, làm sao lại dám giết người ạ? Xin đại nhân minh xét!
Bao Công nói: "Nếu nhà ngươi không chịu khai thật. Bay đâu! Các ngươi mau đến chùa Gia Lam khiêng tượng Phật về đây!".
Nha dịch dạ vâng, đi ngay. Lát sau, tượng Phật chùa Gia Lam được khiêng đến công đường. Nhân dân thấy khiêng tượng Phật chùa Gia Lam đến nha môn để thẩm vấn, ai cũng lấy làm lạ, kéo đến xem rất đông.
Bao Công rời khỏi ghế, tới bên tượng Phật như thầm thì, trò chuyện chi đó. Nha dịch hai bên tả hữu thấy vậy đều tủm tỉm cười. Đến Bao Hưng cũng nghĩ thầm: "Bao đại nhân của ta làm trò gì vậy?".
Bao Công lại trở về chỗ cũ, hỏi:
- Ngô Lương! Vừa rồi tượng Phật nói, hồi hôm khi hành hung, nhà ngươi đã để lại ám hiệu ở sau lưng Đức Phật, mau đến xem đi!
Nha dịch dẫn Ngô Lương đến. Thấy sau lưng tượng Phật, ở chỗ dưới bả vai có để lại vết bàn tay trái có sáu ngón. Ai ngờ, bàn tay trái của Ngô Lương cũng có sáu ngón, so sánh không sai chút nào.
Ngô Lương sợ quá, hồn xiêu phách lạc.
Mọi người đứng chung quanh đều lè lưỡi, nói: "Bao đại nhân đúng là thánh sống! Tại sao lại biết rõ thợ mộc Ngô Lương như thế chứ?".
Mọi người đâu có biết rằng: Hôm Bao Công lên chùa kiểm tra đã nhặt được trên mặt đất một chiếc hộp mực và lại thấy có vết máu hình bàn tay sáu ngón ở sau lưng tượng Phật. Từ đó Bao Công nghĩ đến kẻ gây án chắc hẳn là thợ mộc.
Nha dịch lại dẫn Ngô Lương vào công đường, bắt quì xuống.
Bao Công đập bàn thét lớn: "Ngô Lương! Bây giờ tang chứng đã rõ ràng, nhà ngươi vẫn không chịu nhận sao?".
Nha dịch lại đồng thanh hô lớn trợ uy: "Khai mau! Khai mau!".
Ngô Lương vội nói: "Xin đại nhân bớt giận! Tiểu nhân xin khai thật!".
Thư lại hình sự ở bên cạnh ghi chép khẩu cung.
Ngô Lương khai rằng: "Tiểu nhân vốn thân quen với hòa thượng trong chùa. Vị hòa thượng này từ trước đến nay luôn thích uống rượu, tiểu nhân cũng là sâu rượu. Hôm ấy, hòa thượng mời tiểu nhân uống rượu, ai ngờ say khướt. Tiểu nhân khuyên hòa thượng nhận tiểu nhân làm đồ đệ, để sau này được hưởng nhân duyên quả phúc. Hòa thượng bèn nói: "Nay rất khó thu nhận đồ đệ. Tương lai nhân quả sau này ra sao, bần tăng cũng không sợ! Trong mấy năm qua, bần tăng đã tích cóp được trên hai mươi lượng bạc rồi!". Tiểu nhân bèn hỏi: "Số bạc ấy hòa thượng giấu ở đâu? Nếu mất đi, thì mấy năm trời tích cóp sẽ công cốc, trắng tay!". Hòa thượng nói: "Số bạc của bần tăng làm sao mà mất được. Chỗ cất giấu không ai ngờ tới đâu!". Tiểu nhân bèn hỏi: "Vậy rốt cuộc hòa thượng giấu ở chỗ nào?". Hòa thượng bèn đáp: "Hai ta thân quen nhau như thế này, bần tăng nói cho mình biết, nhưng mình không được cho ai biết đấy!". Hòa thượng mới nói ra là cất giấu bạc ở trong Ok9 cool link đăng nhậpợng Phật Gia Lam. Tiểu nhân nghe nói nổi máu tham, định cầm rìu bổ chết hòa thượng. Tiểu nhân lâu nay quen cầm rìu đẽo gỗ, lần đầu tiên bổ vào người, tay tiểu nhân mềm nhũn ra, bổ nhát đầu không trúng. Nào ngờ hòa thượng chợt tỉnh, cướp rìu của tiểu nhân. Tiểu nhân nào chịu buông tha, bèn đè hòa thượng xuống, bổ liền mấy nhát rìu nữa. Hòa thượng chết tươi. Hai tay tiểu nhân đẫm máu. Cứ thế, tiểu nhân trèo lên bàn thờ Phật, bàn tay trái vịn vào vai Phật, tay phải móc bạc trong Ok9 cool link đăng nhậpợng Phật ra, vô tình để lại dấu vết của tay. Nay đại nhân mắt thần soi tỏ. Tiểu nhân thật đáng tội chết!".
Bao Công lấy hộp mực ra, cho Ngô Lương nhìn thấy. Ngô Lương nhận ra là đồ nghề của mình.
Bao Công bèn sai Ngô Lương kí tên vào bản khai, rồi đóng gông, giam vào ngục.
Thẩm Thanh vô tội được minh oan. Quan huyện còn thưởng mười lượng bạc, cho về