Anh thợ sửa ống nước bày la liệt ra trước mặt cô một lô đồ vật: áo may ô, bít tất, thuốc lá, chai nước khoáng đang uống dở. Còn cả một chiếc gối ôm nhỏ nữa.
- Có người đang ở đây - Anh thợ sửa ống nước đá đá chiếc gối ôm nhỏ, kết luận.
Nhìn lên tấm ốp trần, nơi người thợ nước vừa leo lên, cô chợt thấy gai hết cả người: Có một cái lỗ đen rộng mỗi bề khoảng năm mươi phân, bên trong tối thui. Thật là khó tin, sao lại có thể như thế được nhỉ? "Có người đang ở đây" nghe mà rùng rợn quá!
Nhưng trước những vật chứng mà người thợ sửa ống nước đưa ra thì không thể không tin. Có lẽ có người đang trú trên trần nhà của cô thật, đằng sau cái tấm ốp trần ấy. Mà ai lại làm thế được nhỉ? Chẳng lẽ buổi tối có người phi thân trèo tường, khoét vách, dỡ ngói… đột nhập như người nhện hay sao?
Anh thợ sửa ống nước nhún vai, hai người cứ suy đoán lung tung theo ý mình, không ai chịu ai. Cuối cùng anh ta hỏi cô: "Có cần báo cảnh sát không?".
Cô ngây người một lát, nhìn lại cái lỗ đen ngòm, ráng sức suy nghĩ chừng mươi giây rồi bảo người thợ sửa ống nước: "Được rồi, tôi sẽ tự xử lý việc này".
Nhưng cô chẳng xử lý gì cả. Đợi người thợ dọn hết dụng cụ, đậy cái tấm ốp trần lại, cô thanh toán tiền công và tiễn anh ta ra về rồi khoá cửa lại, nằm dài ra ghế sôfa, chăm chú quan sát tấm ốp trần kia một cách nghi hoặc. Cô nghĩ, cái người nào đó ở trên trần nhà chắc không quá thương hại cô vì chẳng có động cơ nào, chẳng có gì phải phân vân lo lắng cho cô. Cô là một phụ nữ sống đơn thân, hàng ngày hết giờ Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 trở về là cửa đóng then cài, nấu bữa ăn cho một người, tắm gội, xem truyền hình rồi đi ngủ. Nếu như không may có gì bất trắc xảy ra, chắc phải chờ cho đến lúc thân xác thối rữa, bốc mùi thì mới có người phát hiện ra.
Đúng là, cô không cảm thấy có gì nguy hiểm mà còn thấy vui, vui vì có người nào đó đang ở cùng với mình. Từ hôm ấy, cô bỗng trở nên vui tươi hơn, chịu khó chăm chút cho mình hơn, cho phép tự làm đẹp hơn với những bộ đồ mới, hợp thời trang và dành thời gian trước gương điểm thêm chút son phấn cho dung nhan sáng đẹp hơn. Mỗi ngày hết giờ Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 là cô muốn về nhà ngay. Khi xem truyền hình, cô cố ý mở cho tiếng loa to hơn; trước khi đi ngủ cô còn bật máy nghe chút nhạc nhẹ, sau đó im lặng lắng nghe động tĩnh từ trên tấm ốp trần nhà. Liệu "người đó" có ở đấy không? Có thích nghe loại nhạc này không? Có nhìn thấy cô không?
Cô thực sự không nghĩ đến việc phải truy xét đến nơi đến chốn, mặc dù biết đâu đó, cái người ở cùng cô lại là một tên rồ, người ngợm bẩn thỉu hôi hám, tóc tai bù xù, hay lại là một lão rắn đầu rắn mặt, bất trị? Cô chỉ có một cảm giác là có người đang ở cùng với mình, ít nhiều cũng là cảm giác hạnh phúc, bớt đi sự cô đơn. Thậm chí khi nấu cơm, cô cũng thoáng nghĩ đến việc nấu thêm một suất rồi lại lắc đầu tự cười nhạo mình là ngớ ngẩn, nhưng lại thấy vui vui.
Chỉ tới khi gặp người láng giềng nọ, cái cảm giác vui vẻ ấy của cô mới xẹp đi. Một ngày, cuối tuần, cô đi chợ mua đồ ăn, qua một căn hộ cùng dãy, thấy một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đang lớn tiếng chuyện gẫu với hàng xóm sát vách: "Cái con mèo nhà tôi rất biết vâng lời, chỉ có điều là, nó thường hay tha đồ đạc ở nhà đi, quần áo này, gối này rồi cả thuốc lá của tôi đi đâu mất…Có nhiều thứ không tìm thấy được nữa". Nghe thấy thế, cô choáng váng đầu óc, vội vàng rảo bước, không dám ngoái đầu nhìn lại.
Vừa đi, cô vừa lẩm bẩm: "ở đây chán ngán, mệt mỏi quá rồi, có lẽ phải dọn đi nơi khác thôi!"