Run lên từ xúc giác nỗi bàng hoàng kinh dị, tôi đã bắt gặp điều ao ước siêu thường. Khuy áo đã buột hết. Hai vạt áo như hai cánh màn toang mở một cung điện giữa thanh thiên. Vùng ngực Nhung mưng mẩy, bồng bềnh hư ảo và ngầy ngậy hương thơm của da thịt đàn bà đang mùa yêu. "Cho anh hôn đấy!" - Thì thào bên tai tôi, Nhung khích lệ tôi. Vú đàn bà, quà Ok986 vip Thiên đường trò chơi. Tôi nghe trong mình một con sóng dâng trào. Và nhận ra, khoái cảm nhục thể của Ok986 vip Thiên đường trò chơi là có thật, nó đơn thuần và dai dẳng như liên tục bị đánh thuốc mê, nhất là ở lúc này, khi được tiếp giáp sát sạt với một cơ thể phụ nữ đẹp như Nhung. Một con rồi mà hình như Nhung còn gợi cảm và quyến rũ hơn. Eo thắt, hông tròn, bừng bừng trên làn da vẫn còn phong tuyết nhụy là cơn hưng phấn đang ở điểm cao trào. Ngắm nhìn Nhung, tôi có cảm giác từng nét đẹp giới tính trong mỗi chi tiết trên cơ thể nàng đã phát lộ đến tận cùng và nàng chẳng những không muốn giấu giếm, trái lại còn muốn đem ra phô phang. Sau hơn một năm trời gặp lại, Nhung hình như còn trẻ hơn và mới lạ tinh khôi, nồng nàn hơn.
Nhưng, vừa riết chặt lưng tôi đến mức cho tôi nhận được sự êm ái ấm áp và sôi nổi từ ngực mình truyền sang, Nhung bỗng nới lỏng vòng ôm và đặt một tay lên ngực tôi, khẽ đẩy tôi ra xa và huẩy đầu, chép miệng:
- Chưa chi tim đã đập thình thình! Chán anh bỏ xừ đi! Chẳng bù với...
Chẳng bù với ai? Chẳng bù với lão Sanh biệt hiệu Sanh cóc, với thằng Bồn còn gọi là Bồn mèo, với gã chủ dép nhựa tên Miêu, những tên Ok986 vip Thiên đường trò chơi hiếu dục, hễ cứ thấy Nhung là tìm mọi cách sán đến, tranh thủ thời cơ gỡ gạc, hoặc ôm choàng lấy nàng hôn đại một cái, hoặc sờ sịt thân thể nàng và đè ép nàng vào tường; hoặc không được nữa thì cũng tìm cách thể hiện thói khẩu dâm, toang toang liên hồi thứ ngôn ngữ gợi tình lỗ mãng. Sanh là phó giám đốc cơ quan tôi, thằng cha mắt thâm, môi dầy, mặt xạm, mồm cá ngão, ăn nhiều của đút quá, xây xong cái nhà ở Quỳnh Lôi là OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á xịch đến xích tay đưa vào Hoả Lò bóc lịch hai năm liền, vừa mới hết hạn trở về. Bồn là gã lái xe mới nứt mắt đã lê la qua khắp các động mại dâm vừa bị phát hiện là nhiễm vi rút HIV, nhưng vẫn chứng nào tật ấy, gặp đàn bà có tí nhan sắc là như quạ thấy gà con. Còn Miêu chủ dép nhựa diện mạo khôi ngô, vóc hình thanh nhã mà hễ mở mồm là toàn chuyện Ok986 vip Thiên đường trò chơi ngủ với đàn bà. Bọn người này thuộc hạng xuẩn động dâm đãng và họ dám dở trò sàm sỡ với Nhung có lẽ vì nghĩ, Nhung cũng thuộc một đẳng cấp như họ. Ôi, Nhung! Cái đẹp thuần tuý đàn bà là nàng. Cái đẹp thể chất tự nhiên không biết kìm nén là nàng! Ngực nàng lớn, eo nàng thon và vùng hông nàng rộng, đôi mắt lá răm của nàng lấp lánh ngọn lửa tình. Nàng đẹp cái đẹp của da thịt ham muốn, của bản thể phụ nữ thuần khiết trong lành. Nàng trong lành như tôi hằng nghĩ, chứ không chìm đắm trong bản năng mây mù như bọn Miêu, Bồn, Sanh, lũ Ok986 vip Thiên đường trò chơi phóng dục, túng dục, háo dục hằng nghĩ về nàng.
- Anh Thành, anh còn yêu em không? Nói đi! Này, em nói cho mà biết. Con trai em em đặt tên là Công. Tức là tên nó nối liền với tên anh đấy. Thành Công mà anh!
Ôm riết trở lại lưng tôi, Nhung thì thầm và áp đầu vào ngực tôi, khe khẽ run rẩy vì cảm động và sung sướng. Đó là lần đầu tiên nàng ôm tôi và thổ lộ tâm tình công khai, mạnh mẽ với tôi. Cũng là lần đầu tiên, sau những năm tháng yêu thầm nhớ vụng nàng, tôi hôn nàng.
Nhung chỉ Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 ở cơ quan tôi, thời tôi làm lãnh đạo ở đây, có hơn một năm trời. Từ nông thôn lên, thoạt đầu cô bé mười sáu tuổi giữ chân phụ giúp việc trông cháu, đỡ đần chị gái và anh rể. Hai năm sau, nhờ thông minh, khéo léo, nàng qua một lớp học đánh máy chữ và vào nhận chân nhân viên đánh máy ở cơ quan tôi: "Anh ạ, hồi em học lớp bẩy, thầy giáo văn hay khen văn em là súc tích. Em chẳng hiểu súc tích là cái gì! Em hỏi. Thầy bảo: "Là tình cảm dồn nén, em ạ". Đó là lần đầu tiên nàng nói chuyện tay đôi với tôi, nhân lúc nộp trở lại một tờ công văn tôi thảo vừa được nàng đánh máy xong. Nàng nói, cùng là công văn mà sao tôi viết lại nhịp nhàng thế, du dương thế: "Em chẳng biết thế nào là văn hay đâu!". Chi tiết ấy khiến tôi là lạ và sau này tôi nhận ra, nó giống một luồng sáng rọi sâu, xuyên qua lớp biểu bì của vật thể, cho ta thấy phần ẩn kín ở phía sau mỗi cuộc đời.
Nhung đẹp cái đẹp của một bông hoa nhài sớm mai sau một đêm ủ ấp nấu nung để khai mở. Có cái vẻ tưởi mưởi, rười rượi trong mắt nàng. Có niềm háo hức bừng nở ở ngoại diện nàng. Có cảm giác tình yêu ở nàng chan chứa tràn đầy nên bất cứ lúc nào nàng cũng có thể vồ vập và chan hòa.
Tiếc thay, hoàn cảnh đã chẳng giúp cho nàng hoàn thiện vẻ đẹp của mình. Hoàn cảnh lợi dụng vẻ đẹp thuần chất của nàng. Chúng coi nàng là một bản thể tối tăm đang tìm chỗ bộc lộ và tìm cách lợi dụng. Gã Ok986 vip Thiên đường trò chơi đểu giả đầu tiên Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 ấy là tên anh rể nàng. Y ngó trộm nàng tắm. Y ăn cắp áo lót, quần lót của nàng. Y gạ gẫm nàng và khi bị nàng phản đối thì chửi nàng là cứt nát mà còn đòi có chóp. Rồi y dùng bạo lực định cưỡng bức nàng. Tiếc thay, người chị đã đánh mất vai kẻ trên, chỉ thuần tuý là con đàn bà trong cơn ghen nồng, gọi nàng là con yêu nữ hiện ra để mê hoặc chồng thị, đã xua đuổi nàng đi khỏi căn nhà của mình sau vài lần chứng kiến thói dê chó của chồng mình.
Tuần trước đám cưới của Nhung, tôi mới biết tất cả những chuyện đó. Và những tưởng cuộc hôn nhân của nàng là một sự giải phóng, nào ngờ hoá ra lại là một lần nàng dấn thân bất đắc dĩ vào cõi vô vọng. "Em buồn lắm, anh ạ!" - Nàng nhìn tôi, mắt vời vợi ngấn nước, hàm ẩn nỗi ai oán khi đưa tôi cái thiếp mời. Nàng lấy chồng vì cần phải lấy chồng, vì tuổi con gái của nàng có hạn định vậy thôi. Buồn quá! Tin nàng lấy chồng gây hẫng hụt sụt lở trong tôi. Không phải chỉ là cái hẫng hụt, sụt lở thông thường của thằng Ok986 vip Thiên đường trò chơi mỗi khi thấy một phụ nữ đẹp thân quen mình từ nay thuộc sở hữu riêng một kẻ khác. Mất mát này nặng nề hơn, đau đời hơn vì cảm giác tuyệt vọng đè nặng, vì thấy ở nhãn tiền là tình trạng tồi tệ không thể cứu vãn được, do thấy mình bất lực và vì vậy, nỗi ân hận sẽ là một ám ảnh giằng dai.
Gã Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà Nhung lấy làm chồng là thằng Nhổn, giữ chân bảo vệ cơ quan tôi. Hơn Nhung mười lăm tuổi, y còn già hơn cả tuổi bốn mươi. Từ quê hương miền Trung, y lang thang ra Hà Nội như một tên du thủ du thực, sau nhờ ông cậu có chức tước lớn bên Liên đoàn Lao động, y được nhận vào làm ở cơ quan tôi. Học chưa hết lớp ba bổ túc Ok987 ưu đãi độc quyền, y chỉ được cái khoẻ và có dăm ba miếng võ. To ngang, lưng dài, chân ngắn ngủn, mặt bự thịt, con người dị dạng này hội đủ các thói tệ xấu xa ở đời. Nốc một lúc cả lít rượu, y thường say bét nhè và hay gây gổ. Y ăn nói thô tục, y giao du với bọn vô lương và có quan hệ với cả gái điếm.
Chúng ta sẽ đặt ra câu hỏi, chúng ta không thể tin rằng, một kẻ thô lỗ như thế lại có thể được Nhung chấp nhận làm chồng? Hỏi như thế và không tin là không nhận thấy tình trạng vợ chồng cọc cạch so le, thậm chí đối chọi, khác nhau một trời một vực đã và đang là cái nghịch cảnh phổ biến ở cõi đời này. Cạnh nhà tôi có một hiệu thuốc. Chủ hiệu là một viên dược sĩ trẻ trai. Vợ y lạ thay lại là một người đàn bà tuổi lớn gấp đôi y, và mắc bệnh ngây dại từ lúc trẻ. Lúc đầu tôi chẳng thể tin. Sau, hỏi ra mới biết, viên dược sĩ lấy bà vợ này là lấy cái gia sản kếch sù của vợ y. Bởi vì, y là một kẻ nghèo khó, tốt nghiệp Đại học Dược ra trường, một xu dính túi cũng không, y đang bơ vơ tìm việc ở đất Thủ đô, thì có người mách mối. Đang buồn ngủ lại gặp mảnh chiếu rải sẵn thì còn gì bằng nữa. Đó là một ví dụ về cái ngẫu sự đang chi phối cuộc sống này!
Buồn đau đến mức suy sụp tinh thần, sau ngày Nhung lấy chồng, lấy cớ công tác cần, tôi đã bỏ đi Hà Tĩnh một tuần. Buồn thay, cuối cùng, ngày trở về cơ quan tôi được biết: Ngay đêm tân hôn, Nhổn đã đánh đập vợ một trận thật là tàn nhẫn vì lý do: Nhung đã không còn trinh trắng khi về với y!
Cuộc sống của Nhung từ đó là thảm cảnh. Tên Ok986 vip Thiên đường trò chơi háo sắc theo lối bọn hạ tiện dùng ngay cơn phóng dục và bêu riếu vợ để hành tội vợ. Còn Nhung, hình như đã nhận ra cái giá của sự nôn nóng lẫn nhẹ dạ và học được bài học quan trọng nhất của đời người là hãy tiếp cận kinh nghiệm về sự thật, nên trước hành vi vũ phu của Nhổn, nàng lại tỏ ra bướng bỉnh, gan lì hơn bao giờ hết! Nàng không thèm khóc lóc, không hề rầu rĩ, van xin. Điều đó gần giống như một cách biểu lộ sự khinh miệt, cao ngạo và thách thức. Nên tên hung đồ càng lúc càng trở nên điên rồ, tàn bạo. Giờ thì y bất cứ lúc nào cũng có thể nổi cơn khổ dâm, bắt trói nàng, gọt tóc nàng và có bận còn lột quần áo nàng, đuổi nàng đi: "Này, thấy đỏ đừng ngỡ là chín mà ăn đòn đấy". Nhổn đã ra khỏi cơ quan tôi, y ở nhà ăn bám vợ, và đã có lần đến cơ quan tôi, bóng gió xa xôi răn đe tôi. Hình như y biết, thi thoảng Nhung vẫn đến thăm tôi.
Nhung vẫn lẻn đến với tôi, nhất là khi nàng đã thôi việc, với danh nghĩa nhân viên cũ đến thăm thủ trưởng cơ quan. Qua phòng thường trực, rẽ vào các phòng thăm đồng nghiệp cũ, Nhung vẫn vui vẻ bình thường như không có chuyện gì. Nàng kể chuyện Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP của nàng ở Công ty Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá Quận, nơi nàng mới xin sang với mức lương một vé một tháng. Trả lời câu hỏi: "Nhổn giờ thế nào?", nàng đáp thản nhiên: "Anh ấy đã chuyển sang bộ phận kho, sức khoẻ bình thường, đi làm đều đặn và đã bớt uống rượu nhiều rồi". Gặp dịp, những lúc ấy, bọn Sanh, Bồn, Miêu lập tức sán đến, nhấp nháy con mắt, đưa lời bình luận, tán tỉnh đểu giả và tục tĩu, nhưng trong vị thế đàn bà đã yên bề gia thất, nàng tỏ ra không chút khe khắt, thậm chí có lúc còn sẵn sàng suồng sã hùa theo. Nhung chỉ thật sự trở lại là con người nàng khi cánh cửa buồng tôi đã khép lại sau lưng. Lúc này, nàng tự bóc ra khỏi mình các lớp vỏ che đậy. Nàng vừa khóc vừa kể lại các nỗi nhục nhã ê chề trong cuộc sống chung. Nàng nói, Nhổn buộc nàng phải xin chuyển sang làm nhân viên ở một khách sạn và gợi ý nàng hãy sử dụng sắc đẹp để moi tiền của những thằng cha dại gái: "Thì làm điếm cũng được chứ sao! Anh nghe hắn nói có ghê tởm không?". Nàng lên cơn tủi hờn, nàng vừa khóc như mưa như gió vừa cởi áo, xây lưng lại cho tôi xem vết roi quật, vết cái ghế đập tím bầm trên da thịt nàng. Nàng tự hỏi không hiểu sao hồi ấy nàng u mê đến mức nào mà lại bằng lòng lấy Nhổn?. "Anh ơi, em phải đưa đơn ra toà li dị nó thôi" - Nàng nức nở than vãn và khi thấy tôi im lặng thì đứng vụt dậy, bỏ đi, sau khi để lại trên mặt tôi một vệt mắt buồn ai oán.
Bây giờ sau một năm, Nhung lại đến với tôi. Nàng đã có con, tên con nàng thể hiện tình yêu của nàng sâu đậm chừng nào với tôi. Quan trọng hơn, nàng đã li dị chồng. Nàng nhìn tôi cái nhìn thật náo nức rồi nôn nao cất tiếng hỏi: "Anh nghĩ về em thế nào, anh Thành?".
*
Ôi, tình yêu của Nhung, tình yêu của đam mê tột cùng và bốc lửa. Tình yêu đúng nghĩa với tình yêu tiên khởi là xa lạ với sự toan tính. Tình yêu của nàng, tình yêu đàn bà. Vì trong tình yêu chân thành, đàn bà bao giờ cũng bạo dạn hơn Ok986 vip Thiên đường trò chơi. Nàng đắm đuối và không cách bức. Với nàng, tình yêu là chuyện giữa hai người nam nữ, là lãnh địa nàng thể hiện khát muốn phồn thực dồi dào của chính nàng.
Còn tôi, tôi rụt rè toan tính cả khi nhận lãnh. Như lúc này đây, tim tôi đập thình thịch, vang động cả khuôn ngực của nàng, người phụ nữ giờ đây đang ở trong hoàn cảnh đơn chiếc, không mảy may bị ràng buộc.
- Anh Thành à - Dụi mặt vào ngực tôi, Nhung thổn thức - Em không thể sống một mình được đâu!
"Không thể sống một mình được!" - Nhắc đi nhắc lại hai ba lần ý tưởng nọ, ngước lên thấy tôi im lặng, nàng lại gục mặt xuống ngực tôi, xụt xịt. Và nói tiếp, rằng ông thầy tử vi quái kiệt nọ, người đã đoán chắc là nàng có đôi nhũ hoa tuyệt đẹp, đã phán rằng: Nàng có đồng hỉ loan phượng, nghĩa rằng là trái tim nàng đồng vọng với ai thì tùy, nhưng nàng được rất nhiều người mến mộ và toàn là bậc quân tử cả. Nàng không bao giờ được giữ vai người có cấp chức lãnh đạo, nhưng nàng luôn ở cạnh những người như thế . Và nói vậy thôi, chứ trong sâu thẳm nàng không có ý muốn nhờ cậy. Nàng chỉ biết yêu là yêu thôi!
Cuối cùng Nhung vòng tay ôm riết tôi một lần nữa và nói rằng muốn hỏi ý kiến tôi về một việc hệ trọng. Tôi giục: "Em nói đi!". Nhưng, để tôi giục giã tới hai lần và còn đà đận một lát nữa, rồi nàng mới nói rằng, có một anh thợ may goá vợ ở cạnh nhà nàng, sau khi nàng li dị Nhổn, đã đặt vấn đề OK9 đã banh với nàng. "Anh ấy bảo - Nàng nói tiếp - anh ấy sẽ coi thằng Công như con anh ấy. Và nếu em bằng lòng thì sau khi lấy nhau, anh ấy sẽ đưa mẹ con em vào Đà Nẵng OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á. Ý anh thế nào?". Ý anh thế nào? Ngước lên nhìn tôi, Nhung đay đi đay lại câu hỏi nọ ba lần. Và nhận ra giọng nói không giấu giếm sự nôn nả và khẩn cầu của nàng, tim tôi liền rung lên từng hồi nhói giật. Nhung đã bộc lộ toàn bộ con người nàng. Nàng muốn nói rằng, còn chờ đợi gì nữa, anh yêu. Nàng nồng nã bày tỏ mình. Rồi như để chứng minh cho tình yêu thật sự của mình, nàng hấp tấp bứt từng chiếc khuy trên chiếc áo hoa và trụt hai ống tay áo ra khỏi vai. Tiếp đó, không cần để ý đến cơn run rẩy vừa manh nha xuất hiện trong tôi, nàng khom người xuống và bằng một động tác dứt khoát, kéo căng cạp chiếc quần đen may bằng loại vải kếp, trong khi tôi mỗi lúc một dấn sâu vào trạng thái hãi hùng, lúng ta lúng túng đưa tay định ngăn trở động tác cuối cùng để tiến tới ý định khoả thân của nàng. Nhưng mà... không! Kẻ thích phô phang đôi nhũ hoa no đầy của mình giờ đây quyết đi tới cùng của sở thích. Nàng quyết thực hiện cuộc phô bày toàn bộ, cả hình vóc ngọc ngà gái một con tuyệt mỹ, một phương diện của khát muốn phồn thực rừng rực yêu đương lẫn tình yêu thánh thiện trong trẻo của mình!
- Anh Thành, anh làm sao thế?
-…
- Anh Thành! Anh trả lời em đi! Có phải anh coi thường em không? Hay là người ta thường không yêu người nào yêu mình quá? Trời ơi! Tội nghiệp em!
Nửa người trên hoàn toàn trần truội, lồ lộ cặp vú của gái một con nhấp nhoáng ánh mồ hôi, đỏ hồng, vổng vểnh và bồn ngộn, Nhung áp sát vào tôi, nức lên từng hồi, hai con mắt đỏ đọc ánh giận hờn tủi phận và thấp thoáng niềm trách móc.
Mệt lả như trong cơn say thuốc, người tôi xẹp lại hệt một cái bong bóng xì hơi. Tôi đâu có ý nghĩ coi thường Nhung. Không một mảy may! Có chăng với tôi lúc đó chỉ là cảm giác hoang mang sợ hãi tột cùng, như đang đứng trước một cái gì đó quá tầm cảm nhận, không thể điều khiển được mình. Sụp ngay xuống chân nàng, tôi như một thân chuối đã ải mục hoàn toàn!
*
Nhung không trở lại gặp tôi lần nào nữa. Qua điện thoại, nàng từ biệt tôi để chuyển vào sống ở Đà Nẵng. Nàng nói, nàng đã quyết định lấy người thợ may góa vợ nọ. Vì nàng không thể sống thiếu một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi, nhất là bây giờ nàng còn có một đứa con phải nuôi nấng dạy dỗ nó. Tin Nhung lấy chồng lan rộng cả cơ quan. Bọn Sanh, Bồn, Miêu cười ha ha đểu giả nói rằng lão thợ may già ấy có cái bướu ở lưng. Rồi bình luận: "Thằng thợ may gù thế mà bở! Nhưng ông con giời ấy được ba bẩy hăm mốt ngày là thành bã thôi!".
Tôi rùng mình run rẩy và giấu mặt vào đôi bàn tay úp. Bây giờ thì tôi hiểu rồi, với Nhung, tôi chỉ là một kẻ tầm thường, kém cỏi, chưa thể hiểu nổi một hình thái tình yêu thật sự trong sáng mà lại có độ mạnh mẽ bộc trực, vẻ như đơn giản mà thuần khiết tuyệt đối như thế! Khí chất của tôi chỉ vừa tầm với những trạng thái tình cảm thông thường, vừa phải, quen nhàm, nửa đời nửa đoạn, không bao giờ dám bày tỏ hết mình, không bao giờ dám đặt chân tới giới hạn cuối cùng. Trong khi đó, Nhung, người con gái bình dân, bất hạnh lại như là biểu trưng của một tình yêu thuần phác, như thiên nhiên, vô cùng say đắm, mãnh liệt...
Rất nhiều năm về sau, kể cả khi đã lập gia đình, tôi vẫn không nguôi nhớ thương Nhung. Nhung vẫn tái hiện trọn vẹn trong nỗi u hoài kín đáo thầm lặng của tôi. Nhung, một tình yêu nồng nàn và thuần khiết. Nhung, đóa hoa nhài buổi sớm mai