Tôi cười gằn: "Là một chuyên gia hàng đầu về tim, lẽ nào ông định đánh đổi đời mình chỉ vì món tiền 5.000USD nhỏ mọn. Thật xuẩn ngốc". Bác sĩ
Mạch máu nơi thái dương tôi như sôi lên. Cái lão già chết tiệt này sắp làm hỏng hết việc rồi. Tôi đứng dậy vớ cái gạt tàn lớn quật mạnh.
Đến lúc này, sự sợ hãi xâm chiếm toàn bộ con người tôi. Tôi ngồi thụp xuống, đưa tay sờ ngực
Tôi lấy khăn tay lau mồ hôi trán. Không thể chạy trốn được. Khi tôi đến, viên thư ký riêng của
Người đầu tiên tôi gọi điện là Walt Matson. Tôi cho địa chỉ của
Tiếp đó tôi gọi điện cho Mona Saunders. Thoạt đầu cô ta cũng từ chối nhưng rồi, nghe tôi nói "rắn", cũng phải tìm đến.
Khi cả hai cùng vào tới phòng khách của bác sĩ
Tôi vào đề ngay: "Các vị hãy làm chứng cho tôi, rằng khi xảy ra án mạng, tôi không có mặt ở đây".
Cả hai cùng giãy nảy: "Làm thế sao được, không thể bao che tội giết người". Tôi ra đòn: "Hẳn cả hai vị, không ai muốn ngồi bóc lịch đâu nhỉ. Tôi có mệnh hệ gì, là tôi kéo luôn hai vị theo đấy".
Tôi mở cửa phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của vị bác sĩ xấu số: "Hãy nói rằng lúc ông ta bị giết, cả ba chúng ta đều đang ở trong này". Mona tỏ ra lo lắng: "Sao lại ở trong ấy? Cảnh sát sẽ đặt nghi vấn đấy". Tôi giật mình khi nghe tới hai tiếng "cảnh sát".
Một ý nghĩ nảy trong đầu tôi: "Hãy cứ hình dung sự việc diễn tiến như thế này: OK9 thể thao xanh chín vừa đưa tin ông
Thấy Mona gật gù, tôi càng hào hứng với "kịch bản" của mình: "Nhớ nhé: Cả ba chúng ta đang bước vào phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của
Khuôn mặt chảy xệ của Matson mồ hôi ròng ròng: "Thế ông không hình dung là, khi cái xác đổ ập xuống, chúng ta phải nghe thấy tiếng động sao?". Tôi chỉ mất một giây để nghĩ ra cách đối phó với câu hỏi này: "Chúng ta ở trong phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9. Mà phòng này thì cách âm, cửa lại đóng. Nếu trả lời cảnh sát rằng chúng ta có nghe thấy bất cứ tiếng động nào thì họ sẽ vặn lại: Tại sao nghe thấy động mà chúng ta không ra ngay". Cả Mona và Matson đều "chịu" bài của tôi. Khi thấy họ không gợi ý gì thêm, tôi bèn nhấc ống nghe, xin tổng đài được nói chuyện với cảnh sát: "Điện khẩn đấy!"- Tôi làm bộ hoảng hốt.
Có mặt tại hiện trường, Trung sĩ Harrison nhìn tử thi người xấu số, gãi cằm vẻ hoài nghi: "Thật lạ, lẽ nào không một ai trong các vị nghe được tiếng động? Ít ra thì cũng có tiếng kêu hoặc tiếng xác đổ".
Mona lắc đầu: "Không, cả ba chúng tôi không ai nghe thấy gì".
Ánh mắt của viên trung sĩ thoáng vẻ mơ hồ. Ông ta nghĩ ngợi một lát rồi quay lại phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của
Tiếng động lại tiếp tục vang lên, lần này rõ mồn một. Tôi buột miệng: "Ông trung sĩ, ông cứ đặt giả thiết nạn nhân trước khi chết đã kêu lên và ngã vật xuống nền nhà. Nhưng nhỡ đâu sự việc lại không diễn ra như thế?". Nói xong, tôi chợt hối hận. Biết đâu, Harrison bắt đầu nghi ngờ mình từ câu nói này. Chợt Matson lắp bắp: "Máy, máy hát... đang chạy". Bởi thế, không ai nghe... nghe thấy gì". Suýt nữa thì từ miệng tôi bật lên hai tiếng: "Đồ ngu". Nói dài thành nói dại. Càng lắm lời, cảnh sát càng đặt ra nhiều vấn đề. Nhưng dù sao, câu nói của Matson cũng đã kéo chúng tôi vào cuộc mất rồi. Đâm lao tôi đành theo lao, buộc phải xác nhận: "Đúng vậy! Máy hát đang chạy. Thế mà tôi quên khuấy đi mất. Lúc chúng tôi vào, tôi nhớ là nó đang hát mà".
Trung sĩ Harrison ngước nhìn lên trần nhà, buông lửng một câu: "Máy hát đang kêu eo éo mà vẫn nói chuyện được thì thật lạ!"
Tôi cố giữ thái độ bình thản: "Máy kêu khẽ lắm, trung sĩ ạ. Chỉ một chút loáng thoáng thôi".
Một ý tưởng vụt lên trong mắt Collins. Anh ta mấp máy môi, định nói gì đó, song lại thôi.
Tôi lắc đầu. Monna đỡ lời: "Tôi cũng không nhớ cụ thể. Tiếng nhạc nhỏ lắm mà".
Tôi cự lại: "Mà điều đó có can hệ gì cơ chứ".
Harrison cười: "Ấy là tôi chỉ muốn thu thập thêm một chút tình tiết cho việc điều tra thôi. Các vị yên tâm".
Mason bỗng buông một câu: "Hình như nhạc cổ điển thì phải".
Tôi chỉ muốn tống một quả đấm vào mặt lão. Đến nước này thì viên thư ký lên tiếng: "Bác sĩ Mac Lane có cả một bộ đĩa nhạc cổ điển. Ông ấy rất thích nghe loại nhạc này".
Harrison mau lẹ bước tới bên chiếc máy nghe nhạc và mở nắp: Bên trong không có cái đĩa nào.
Tôi thót tim, lúng búng giải thích: "Tôi đã cất hết đĩa vào các ngăn tủ trong phòng khách. Lẽ ra, tôi không nên làm thế. Trung sĩ, tôi làm vậy có sao không?".
"Không, không vấn đề gì"- Harrison đáp.
Collins chợt nở nụ cười: "Đúng đấy, bác sĩ Mac Lane có cả một bộ đĩa hát ở đâu đấy thôi. Thế anh bảo anh đã cất những chiếc đĩa ấy vào đâu?".
Tôi chỉ bừa vào hai ngăn tủ. Collins bước nhanh về phía đó, nhìn qua rồi rút ra một cái đĩa: "Nghe thử xem nhé, đĩa này có tên gọi "Bác sĩ
Chúng tôi trợn trừng mắt nhìn nhau. Matson trông suy sụp hẳn. Còn Mona, ánh mắt của cô như nói: "Lão này có chết cũng chẳng hề hấn gì. Vấn đề là mình phải giải trình thế nào với cảnh sát về cái xác của lão chồng trước đây?".
Viên trung sĩ thì nhìn tôi mỉm cười.
Cả gian phòng chết lặng, như chỉ còn duy nhất tiếng đập của quả tim người chết