- Có việc gì vậy, hả cậu nhóc? - Tôi hỏi, không giấu vẻ bực mình.
Nhưng nó chẳng thèm trả lời tôi ngay. Sau một phút lưỡng lự, đột nhiên nó thốt ra:
- Con chào bố!
- Mày vừa nói cái gì? - Bà xã tức tốc lao từ trong buồng ra và túm tóc thằng bé gặng hỏi - Đây là cha mày ư?
Chú bé lặng lẽ gật đầu, còn vợ tôi bắt đầu mất đi bản tính kiên nhẫn vốn có:
- Vậy mẹ mày là đứa nào?
- Thì mẹ chính là mẹ của con chứ còn ai nữa! - Chú nhóc khảng khái đáp.
- Rặt điều ngốc nghếch! Thằng oắt con này nói dối như cuội ấy! - Bà xã quay sang tôi phán, lúc tôi bắt đầu cúi xuống buộc dây giày.
Chợt cậu bé rút từ trong cái túi dơ dáy đeo bên người ra một vật gì đó. Một cuốn sổ bìa cứng cáu bẩn, ngay trang đầu dán bức hình khổ lớn, được viền diêm dúa bằng những mảnh giấy bóng kính lòe loẹt cắt ra từ bao bì bọc thứ kẹo tẩm bột rẻ tiền.
- Nhưng đây chính là tấm ảnh đám cưới của vợ chồng mình! - Bà xã reo lên, rồi lập luận thêm - Nếu như anh là bố thằng bé, thì đương nhiên em phải là mẹ nó. Rõ ràng là con chúng ta rồi!
- Một điều chắc chắn! Đây chính là con trai chúng ta, đang sống dưới quê với bà ngoại - Tôi nhanh nhảu phụ họa.
- Vâng, thì con vẫn sống với ngoại từ bé kia mà - Chú nhóc tái khẳng định điều liên tưởng của tôi.
- Thấy chưa, em chợt nhớ ra rồi, đây chính là Imokhan bé bỏng của chúng ta - Vợ tôi đã lấy lại được niềm hưng phấn cố hữu.
- Con không phải là Imokhan - Chú nhóc nói đầy tự ái - Mà là anh trai nó.
Thật quá quắt. Tôi thầm nghĩ về sự vô duyên luôn tiềm ẩn nơi bà xã. Ngay cả đứa con mình từng đẻ đau mang nặng mà cũng chẳng nhận ra nổi. Tôi quyết định âu yếm xoa đầu con trai với vẻ khoan dung:
- Đây đâu phải là Imokhan, mà Miegombo thì đúng hơn!
- Miegombo nào, tên con là Nebaril - Cậu bé cố tình rụt đầu ra khỏi tay tôi.
Đúng ra đó là cái tên thằng con trai đầu lòng mà tôi đã mất bao đêm trằn trọc chọn lựa. Để giúp nó xóa đi nỗi tủi thân vì các bậc sinh thành chẳng nhận ra mình, tôi nói bâng quơ:
- Con trẻ thời nay chóng lớn và thay đổi nhanh quá. Bố mẹ chẳng bao giờ quên được những đứa con máu thịt đã gửi gắm cho bà ngoại ngay từ khi còn quấn tã…
- Thế con từ đâu tới đây? - Vợ tôi chen vào.
Thằng con tội nghiệp giải thích một cách khó nhọc, rằng sáng qua nó bị điểm kém ở trường, sợ về nhà bà lại la rầy, nên nó quyết định vẫy xe tốc hành liên tỉnh lên thành phố với vợ chồng tôi.
- Ôi giời, lại đám bà già cổ hủ rách việc! - Bà xã thở hắt ra - Không có được một phương pháp Ok986 tải ứng dụng tân tiến nào sất. Chỉ rắp tâm la mắng con nít thay vì thương yêu thật lòng, cũng như biết Ok986 tải ứng dụng chúng một cách khéo léo tinh tế.
Rồi vợ chồng tôi lần lượt ôm hôn con mình, trước khi vội đến rạp cho kịp giờ