Trước ông, cô không thật là mình. Cô nhận lời thách đố bắt ông uống cạn chén rượu - một chuyện phi lý đối với cả cô và ông. Ông bỏ qua quy tắc ông đặt ra cho mình khi cô chấp nhận gọi ông bằng anh. Cô lâng lâng với niềm vui chiến thắng. Ông không còn trẻ, nhưng ông là một người quan trọng, cô được đề cao khi ở cạnh ông. Hết tiệc, cô giữ riêng cho mình chút kỷ niệm không dễ gì xóa bỏ, ông trở về nơi cách cô hàng trăm cây số.
Nối liền khoảng thời gian xa cách là những cuộc điện thoại vuốt ve sự đỏng đảnh của một người đàn bà mà ông dành cho cô. Không gì hơn. Với bạn trai cô, ông vẫn là một bí mật.Rồi không cưỡng được trước yêu cầu về Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP và những lời nói nửa mời gọi, nửa ra lệnh của ông, cô đến tìm ông.
Ông sốt sắng gọi điện cho cô trên dọc tuyến đường. Ông đợi trước ở bến hàng tiếng đồng hồ vì sợ cô phải đợi. Mặc cô từ chối, ông muốn cô đến nghỉ tạm ở nhà ông. Ông làm tất cả những việc mà từ lâu rồi ông dường như đã quên, đó là chiều chuộng người khác. Ông dọn phòng, xách đồ, gọi người phục vụ chuẩn bị bữa tối cho hai người ngay tại phòng ông. Ông tự tay vào nhà tắm bật nước, kiểm tra độ nóng, chuẩn bị khăn cho cô. Ông nhiệt thành mà cũng thật nhiệt tâm.
Ông ăn rất ít. Ông gắp hết thức ăn cho cô. Cô vờ như không biết đến sự hào hứng của ông, thản nhiên chuyện trò, cười nói cho đến cuối bữa ăn.
Sự chờ đợi không cho phép ông kiên nhẫn thêm nữa, ông ôm ghì lấy cô rồi đẩy cô xuống tấm ga giường phẳng phiu, trắng toát. Cô bàng hoàng, giãy giụa trước con người hoàn toàn khác với ông mọi khi. Cô phản ứng:
- Anh đừng làm thế, em vui vì được gặp anh nhưng tất cả chỉ là vậy. Anh đừng hiểu lầm trước sự có mặt của em.
- Anh không lầm, anh biết tại sao em đến đây - Ông nói một cách tự tin.
- Anh không hiểu em. Mọi việc không như anh nghĩ đâu.
Ông lúng túng:
- Anh không hiểu lầm đâu, anh tin là vậy. Anh xin em.
Ông chồm lên người cô, muốn chứng tỏ chất Ok986 vip Thiên đường trò chơi đã bị bỏ quên quá lâu. Cô định hất ông ra khỏi mình nhưng cô cảm giác ông không đủ khỏe để ép buộc cô. Cô chạnh lòng. Cô muốn ông được hưởng cái cảm giác từ lâu ông không còn muốn nữa. Cô im lặng, không phản đối cũng không đáp trả.
Có lẽ ông nhìn thấy, hoặc cảm nhận thấy kiểu thương hại mà cô dành cho ông. Ông bỏ vào phòng tắm rất lâu, lúc trở ra không nhìn vào mắt cô dù chỉ một lần. Ông nhạy cảm đến mức cô không nỡ trở về phòng của mình. Ông trốn trong khói thuốc, sặc sụa ho trong khói thuốc. Cô lo lắng:
- Đừng hút thuốc nhiều thế anh ạ, không tốt đâu.
Ông lạnh lùng như vốn có:
- Người ta bảo người phụ nữ phải xem lại mình khi để cho người Ok986 vip Thiên đường trò chơi hút quá nhiều thuốc.
- Em không biết, em không có lỗi.
- Em nói đi, anh phải làm thế nào thì em mới yêu anh?
- Em không định...
- Có phải em muốn nói em không định yêu anh? Nhưng em chính là nguyên nhân. Em quá trẻ, quá đẹp và quá hấp dẫn đối với anh, chỉ riêng với anh...
- Nếu quy thành tội lỗi thì đó là lỗi của tạo hóa, còn riêng em, em chỉ có một lỗi duy nhất đó là tạo cơ hội để anh phạm sai lầm.
- Dù có thế nào thì anh cũng không hối tiếc vì đã yêu em, thế thôi.
Mặt ông buồn đến thảm hại. Cô giận dữ bỏ về phòng. Bao dự định của cô đều tan vỡ. Cô chỉ muốn chứng tỏ với mọi người sức hấp dẫn của cô, ngay cả với người đạo mạo, lạnh lùng như ông. Sự thực có vẻ như đã đi xa hơn thế. Cô thấy cáu giận với mọi thứ. Căn phòng trở nên chật hẹp, ánh đèn sáng gắt, màu ga giường quá ư lòe loẹt. Cô quay đầu này, quay đầu khác, nhắm mắt bắt mình ngủ.
Mọi hình ảnh lại nhảy múa trước mắt. Cô giật tung tấm chăn, bật người ngồi dậy. Cô không thể để sự việc trở nên tồi tệ như thế này được. Cô bức bối vì không tìm ra lời giải đáp. Cô lại nằm xuống bắt mình phải nghĩ. Nghĩ mãi cô cũng nhận thấy lỗi một phần là do cô. Cô không thể phủ nhận rằng cô có tình cảm với ông. Cô hối hận bởi cô đã thương hại ông, làm tổn thương lòng tự trọng quá lớn của ông.
Cô ước gì mình có thể sang gõ cửa phòng ông, nằm cuộn tròn trong vòng tay ông mà ngủ một giấc. Nhưng có lẽ là không được, bởi cô hiểu ánh mắt ông khi ông nói rằng, ông sẽ không bao giờ từ bỏ ý định chiếm đoạt cô. Cô muốn ra ngoài nhưng không thể im lặng mà đi được. Trời đã tối, ở đây ông là người duy nhất biết đến sự có mặt của cô.
Chiếc di động nói hộ cô: "Anh đã ngủ chưa, em phải ra ngoài". Tin nhắn trả lời tức thì: "Anh chưa, em ra ngoài làm gì?". Cô viện lý do: "Em đói quá không ngủ được". "Anh xin lỗi, em cứ ở nhà, anh sẽ mang đồ ăn về cho em". "Em đang chuẩn bị đi rồi". Dòng tin ra lệnh: "Anh bảo là em ở phòng". Cô khuất phục trước sự cứng rắn của ông.
Ông bỏ trọn một ngày sau đó để giúp cô giải quyết cho xong những việc quan trọng. Ngày hôm qua trở thành mờ nhạt, cô lại hấp dẫn ông bằng mọi cách. Cô mang ơn ông, ít ra là lúc này. Cô lại có thể nhìn ông với ánh mắt ngưỡng mộ, cười với ông bằng nụ cười làm xiêu lòng những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi khác. Ông cũng quên mất ngày hôm qua. Nhưng khi bóng tối trở thành kẻ đồng lõa cho những ý đồ đen tối, cô ấm ức: "Thôi đi, anh đừng làm em phải thất vọng về anh".
Cô giận dữ thu xếp đồ đạc quay trở về nhà sớm hơn kế hoạch đặt ra. Dù ông xin lỗi, dù ông níu kéo, cô vẫn thấy mình bị xúc phạm ghê gớm. Cái hình tượng là ông đã đột ngột sụp đổ mà cho dù sau đó ông thảng thốt, ông vội vàng gượng dậy nhưng chẳng kịp nữa rồi. Tất cả đã ập xuống và vụn vỡ.
Nếu như ban đầu cô háo hức, cô vui mừng vì sắp được gặp ông, được trò chuyện với ông... thì đến giờ, người đàn bà là cô chỉ muốn chạy trốn khỏi ông. Cô gọi điện cho một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi khác đến đón cô đi. Cô thề sẽ quên, sẽ xóa bỏ mọi ký ức về ông. Nhưng không dễ, dù cô có bận bù đầu trong Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP hay mệt mỏi đến rã rời thì những gì thuộc về ông vẫn đeo bám cô.
Những cuộc điện thoại bất ngờ nhắc lại những gì đã qua của ông khiến cô chán nản, cô không còn hứng thú với bất kể việc gì. Ngay cả việc hấp dẫn những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi, thú vui lớn nhất của cô cũng không còn nhiều ý nghĩa nữa. Cô thờ ơ trước những lời tán tỉnh và những cuộc gặp gỡ, hẹn hò. Giá như cô đừng gặp ông thì có lẽ đến giờ này ông vẫn là người Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà cô ngưỡng mộ, còn cô vẫn sẽ là người đàn bà mà ông khao khát...
Cô đơn, hụt hẫng. Cô nảy ra ý định đi dã ngoại một mình. Cô tập quên những ký ức và tập nhớ những ồn ào, mới mẻ xung quanh. Cô bắt gặp một chú cóc vàng tuyệt đẹp đang giương mắt nhìn cô. Một sự trùng hợp kỳ lạ. Cô nhớ có lần ông nói rằng ông có sở thích hơi khác người đó là thích cóc, con vật thật xấu xí với người khác nhưng lại đẹp và trị giá với ông. Mà đặc biệt là cóc vàng, ông luôn thích chúng. Lại là ông trở về trong ý nghĩ. Cô không biết ông sẽ phản ứng như thế nào khi nhìn thấy nó nhỉ. Cô thấy hay hay. Cô quyết định mang nó về nuôi.
Nhưng cô không biết chăm sóc cho người khác, ngay cả một con cóc. Cô băn khoăn, lo lắng. Cuối cùng cô gọi điện cho ông. Đầu dây bên kia ngập ngừng: "Chào em, em có khỏe không". "Em khỏe, em có việc muốn hỏi anh". "Em nói đi". "Anh có biết làm thế nào để nuôi sống một con cóc không". Có tiếng cười ở đầu bên kia. "Em hỏi nghiêm túc, em muốn nuôi một con cóc". Tiếng cười tắt...
Con cóc vàng trở dành sợi dây nối liền giữa cô và ông. "Thế nào, con cóc có chịu ăn không em?". "Em không biết, có lẽ nó ốm, nó không chịu ăn gì cả". "Chắc là nó nhớ anh thôi". "Không đúng, nó có biết anh đâu mà nhớ anh". "Đúng đấy, nó thông minh hơn em nghĩ. Nó nhớ anh, còn anh thì... nhớ người nuôi nó...". "Khiếp, anh khéo nói thật đấy, bây giờ em mới biết". "Vậy mà anh vẫn... một mình...".
Con cóc chết, sợi dây giữa cô và ông bị cắt đứt.
Lại những cuộc điện thoại hỏi thăm, xin lỗi. Cô băn khoăn, do dự khi sắp tới cô phải tham gia một hoạt động mà ở đó cô sẽ gặp ông. Cô không muốn lặp lại chuyện cũ. Cô không muốn hiện thực sắp tới sẽ phá hỏng những suy nghĩ đang tiến triển ngày càng tốt về ông. Sự lựa chọn không dành cho cô, cô vẫn phải gặp ông.
Trong hoạt động mới, ông là người chủ trì chính, là người tổ chức và điều khiển. Ông đạo mạo và cao ngạo. Mọi người luôn tìm cách lấy lòng ông. Ông tỏ ra thờ ơ và làm như không quen biết khi nhìn thấy cô, cô cũng gật đầu chào ông một cách xã giao. Đến đây ông có quyền kiểm soát và yêu cầu cô làm một số điều trong phạm vi Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP.
Cô không phản đối. Cô không còn ý định một lần nữa thu hút sự chú ý của ông. Nhưng có lẽ sự thờ ơ và bất cần của cô lại thu hút sự chú ý của những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi khác, điều đó khiến ông phải quan tâm. Ông không vui ra mặt, cáu kỉnh ra mặt khi có bất kể gã Ok986 vip Thiên đường trò chơi nào có ý định lượn lờ, tán tỉnh cô. Nhưng giữ rồi để đấy, ông không có biểu hiện tiến xa hơn. Ông luôn có những lý do chính đáng nhất để đến gần cô, tỏ sự quan tâm đặc biệt đến cô.
Cô phớt lờ, cô từ chối mọi sự giúp đỡ của ông, cô muốn chứng minh rằng, cô có thể làm mọi việc ngay cả khi không có ông. Cô muốn ông thấy rằng cô không cần ông, cô đến đây vì Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP chứ không phải vì ông. Ông là người thất bại. Ông lo lắng khi cô về trễ, bồn chồn khi không thấy cô. Ông đã thẳng thắn trách mắng anh trưởng nhóm khi đưa cô về muộn. Sự lo âu không giấu nổi trong mắt ông.
Ông gọi thêm đồ ăn cho cô rồi dặn cô tối mang báo cáo thu hoạch sang phòng để ông kiểm tra. Cô không có lý do từ chối. Ở đây ông là người có quyền, hơn nữa người khác có muốn cũng không bao giờ được ông xem hộ trước thời hạn nộp chung.
Sự ưu ái mà ông dành riêng cho cô khiến mọi người bàn tán. Thậm chí có người còn nhìn cô chằm chằm như muốn hỏi liệu cô có phải là bồ của ông không. Cô mặc kệ. Dư luận không phải là vấn đề đối với cô. Lòng tự ái của cô đang được vuốt ve hơn lúc nào hết.
Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 với ông trong một thời gian khá lâu, cô thấy mình rơi vào tình trạng ngày trước: Chịu sự chi phối của ông. Sự có mặt của ông đã khiến cho cuộc sống của cô không còn yên ổn như trước nữa. Cô thấy khó chịu ngay cả với các cuộc điện thoại của người yêu. Từ hôm cùng tham gia hoạt động đến giờ, không ngày nào cô ngủ yên.
Ngày nào cô cũng nghĩ đến ông, hoặc không ông lại tìm đến cô trong giấc mơ. Cô bớt căng thẳng khi nghĩ đến ngày mai. Lễ bế giảng chấm dứt cũng là lúc cô bỏ lại tất cả để trở về với cuộc sống quen thuộc của cô. Cô mặc chiếc áo mà cô thích nhất, xức một chút nước hoa, rẽ ngôi cẩn thận cho cân với khuôn mặt. Cô khép cửa, cầm bản báo cáo đến phòng ông.
Trên đường, ông gọi cô mấy lần, ông sợ cô không đến. Nét mặt ông dãn ra khi thấy cô xuất hiện. Mọi người cùng phòng ông chỉ tiếp chuyện cô lấy lệ rồi bỏ sang phòng khác. Không còn vẻ mạnh mẽ, nghiêm nghị như khi ông đứng thuyết giảng trước mọi người, khi chỉ có hai người ông trở nên mềm yếu. Ông nói nhỏ: "Em lại gần đây với anh". Cô nhích lại như một cái máy.
Ông quàng tay qua người cô: "Em còn giận anh không". Cô không nghĩ sau tất cả những gì cô thể hiện, ông lại có thể lặp lại chuyện đó với cô. Cô co người im lặng. Ông van xin cô hãy hôn ông dù chỉ một lần. Cô lặng thinh khi đưa ra một quyết định dứt khoát, cô nhìn thẳng vào ông. Ông chua chát: "Anh biết giờ này ngày mai em ở đâu, với ai. Anh sẽ rất nhớ em".
Cô cứng rắn: "Anh đừng nhớ em, chỉ thế này thôi sẽ tốt hơn nhiều". "Anh biết, anh chẳng có gì để em yêu anh cả. Nhưng em phải biết rằng anh không nông cạn như em nghĩ đâu. Anh hiểu em nhiều hơn em nghĩ. Em đừng bao giờ nghĩ rằng nếu như chúng mình chỉ dừng ở đây thì sẽ nhớ về nhau nhiều hơn. Anh không phải như vậy. Riêng với em, anh chờ đợi nhiều hơn thế".
Ông tấn công bản tính yếu đuối, dễ thỏa hiệp của đàn bà. Cô quả quyết: "Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó. Em và anh đã chạm đến cái giới hạn cuối cùng mất rồi anh ạ". Ông bắt đầu bối rối. Cô thở dài: "Giá như tình cảm của anh dành cho em chỉ là sự quý mến thì tốt biết bao". Ông nổi giận: "Nhưng cái kiểu nhìn, kiểu cười như đồng lõa với Ok986 vip Thiên đường trò chơi của em không cho anh nghĩ vậy...".
Điện thoại trong túi xách cô réo vang. Mở máy thấy bạn trai gọi, cô ấp úng: "Alô, gì đấy". Bạn trai cô nhại giọng: "Alô, gì đấy. Thế người yêu của anh đã ngủ chưa". "Em sắp ngủ. Có việc gì không?". "Anh nhớ em, thế em không muốn anh yêu em à?". Cô lảng tránh: "Biết rồi". "Mai em về bằng gì?". "Chắc vẫn đi ôtô thôi". "Thế em đi cẩn thận rồi về với anh nhé". "Rồi, anh không phải lo nhiều, em khắc về được" ...
Xung quanh im lặng đến mức ông nghe rõ cuộc đối thoại của cô. Cô gập máy, không một lời thanh minh hay giải thích. Ông vớt vát bằng cách đưa tay vuốt dọc sống lưng cô rồi vịn tay vào vai cô kéo lại gần. Cô không phản đối. Ông mừng rỡ xoay mặt cô về phía ông, cuống quýt lần tìm môi cô. Cô đáp trả một cách yếu ớt. Người ông nhẹ bẫng trong cảm giác thỏa mãn. Bất ngờ cô đẩy ông ra, vụt đứng dậy lao ra khỏi phòng ông. Tiếng cửa đánh rầm. Ông không kịp phản ứng. Ông đã thua.
Trước đây ông vẫn luôn tin rằng ông là kiểu mẫu mà tất cả các cô gái trẻ đều mơ ước, ông đã thích ai thì chắc chắn người đó sẽ thuộc về ông. Sự thực đã là như vậy. Rất nhiều cô gái đẹp đã đến với ông và ông là người chủ động chấm dứt. Ông định sống mãi trong ký ức huy hoàng đó nhưng ông lại gặp cô.
Cô không đẹp đến mức nghiêng nước nghiêng thành nhưng cô đủ đẹp để chiếm được cảm tình của Ok986 vip Thiên đường trò chơi ngay từ lần đầu gặp. Cô cũng không thông minh sắc sảo đến độ khiến cho người khác phải nể phục, nhưng cô đủ khéo khiến người ta có cảm giác mình là người quan trọng với cô. Cô lại rất trẻ so với ông.
Chính vì thế ông đã quyết định thử một lần nữa, muốn chứng tỏ một lần nữa cái uy của ông, sức hấp dẫn của ông với phụ nữ. Ông tin rằng bằng tất cả những gì ông có, bằng sự từng trải của bản thân, ông sẽ chinh phục được cô. Nhưng bạn trai cô quá yêu cô và vẻ già dặn ẩn sau tuổi trẻ của cô đã phản ông. Ông biết đây sẽ là lý do khiến cô mãi mãi không bao giờ có thể thuộc về ông.
Lâu lắm rồi ông mới lại khóc. Ông khóc cho sự bất lực của chính mình. Sự bất lực của một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi không thể có được người đàn bà mà mình ham thích. Ánh nhìn đầy thất vọng của cô lúc bỏ chạy mạnh hơn mọi lời nói. Lúc này lời nói của ông không còn là mệnh lệnh, lời nói của ông không còn là quy tắc ứng xử cho mọi người như ông vẫn lầm tưởng.
Ông không còn là mẫu Ok986 vip Thiên đường trò chơi cho tất cả đàn bà trẻ. Mà có lẽ cô cũng không còn đủ trẻ để chạy theo vẻ hào nhoáng bề ngoài nữa...