Maria ngáp một cái rồi gạt tàn thuốc lá vào cái gạt tàn bằng thủy tinh.
- Đã đến giờ phải về rồi.
- Em đã nói rằng hôm nay hắn bận chơi bài cơ mà.
- Đúng, nhưng hắn có thể gọi điện thoại. Đôi khi, hắn về nhà sớm - Nàng vừa nói vừa thở dài vừa quay về phía người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đang nằm trên giường - Họ đã chán tất cả những cái khách sạn như thế này…
- Chúng mình sắp từ bỏ chúng rồi. - Brus rút điếu thuốc khỏi bao rồi bắt đầu hút - Một tháng nữa, sẽ có cuộc kiểm kê. Khó có khả năng là họ sẽ không phát hiện ra số vàng bị mất trị giá tới 250 nghìn đô.
- Anh đã lấy nhiều như vậy?
Brus mỉm cười.
Đôi môi của Maria cong lại dường như nàng muốn huýt sáo. Brus đã thấy rõ là nàng hài lòng về anh ta và nụ cười anh ta càng rạng rỡ hơn. Anh ta bảo:
- Maria, chúng ta cần phải ra đi.
- Em biết… nhưng em sợ.
- Họ sẽ không bắt được chúng ta. Có những nước có thể mua được quốc tịch chỉ bằng vài nghìn đôla. Họ không thể tới đó để bắt được chúng ta.
Maria im lặng. Brus nắm đôi tay của nàng và hỏi nàng đang nghĩ gì. Maria quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
- Em không sợ cảnh sát.
- Thế em sợ cái gì?
- Em sợ Rây, người chồng yêu dấu của em. Anh ấy sẽ giết chúng ta.
- Hắn sẽ không tìm thấy chúng ta! Do đâu mà em quyết định…
Maria lắc đầu:
- Anh không hiểu Rây. Nhưng em thì em hiểu. Rất tiếc là em là vật sở hữu của anh ấy. Anh ấy sẽ không để cho em ra đi. Anh ấy có những người quen đáng sợ. Đó là những tên tội phạm, những tên găngxtơ. Anh ấy sẽ tìm thấy và giết em…
Nàng nghẹn ngào không nói được nữa. Brus kéo nàng về phía mình ôm hôn, vỗ về.
- Anh không hiểu anh ấy - Nàng nghẹn ngào nói tiếp - Anh ấy là người tàn ác. Anh ấy…
- Maria, thế nếu chúng ta giết hắn?
- Em đang nghĩ đến điều đó - Cuối cùng, Maria thốt lên.
- Em sẽ không phải làm gì cả. Anh sẽ tự lo liệu mọi việc.
Maria gật đầu rồi đứng dậy:
- Em không bao giờ nghĩ đến việc giết người. Khi những con người bình thường gặp phải những vấn đề mà họ không thể giải quyết bằng cách khác và thế là mọi việc bắt đầu từ đó, phải không anh?
- Maria, chúng ta không phải là những người bình thường, mà là những người đặc biệt. Vì vậy, chẳng có gì phải lo. Mọi việc sẽ đâu vào đấy.
*
Hai ngày sau, Maria đã gọi điện cho Brus.
- Anh có nhớ những điều chúng ta đã bàn không? Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Chiều hôm qua Rây đã đưa cho em xem hai chiếc vé máy bay đi Pari. Mười ngày nữa sẽ bay. Em với hắn đã có hộ chiếu. Em không chịu được một chuyến đi nữa cùng với hắn. Chúng mình sẽ gặp nhau.
- Ở đâu và bao giờ?
Maria nói thời gian và địa điểm rồi đặt máy xuống.
Maria tới chậm mấy phút. Brus đợi nàng. Lúc Maria tới, Brus cầm lấy tay nàng:
- Không nên để mọi người nhìn thấy chúng ta ở bên cạnh nhau. Em ngồi vào ôtô đi.
Hai người đi tới một vùng ở phía đông thành phố. Maria châm điếu thuốc rồi nhả khói.
- Em cố không nghĩ đến điều đó - Maria thú nhận - Nhưng hắn đã làm em bị bất ngờ bởi chuyến đi Châu Âu đó. Rồi em nhớ tới ý định điên rồ của anh…
Brus lái xe sát vỉa hè rồi phanh lại.
Maria thở dài:
- Anh đã nghĩ đúng. Chúng mình phải giết hắn. Đêm ngủ, em sẽ luôn luôn thức dậy vì sợ. Và cả anh cũng vậy.
Bốn mắt của họ đã gặp nhau. Brus nắm lấy tay Maria.
- Chắc là thần kinh của em quá căng thẳng. Đêm hôm qua, em đã nảy ra ý nghĩ… Anh cao bao nhiêu?
- Khoảng 1m80.
- Anh với hắn cao và nặng gần bằng nhau. Còn em… à không, tất cả những cái đó đều vớ vẩn!
- Em nói tiếp đi.
- Anh biết không, người ta thường đưa cái điều vô lý đó lên truyền hình…Vậy thì, anh sẽ để lại một bức thư thật dài. Trong thư, anh nói rằng anh thường xuyên bị mất ngủ, rằng anh hối hận vì đã lấy cắp vàng của công ty và đã bị thua bạc hết nhẵn nên đã quyết định tự tử.
- Có vẻ anh đã bắt đầu hiểu em. Em ranh mãnh như con cáo. Vậy là chúng mình sẽ giết Rây sao cho cảnh sát sẽ tưởng nhầm hắn là anh.
- Đúng. Thậm chí, em cũng không tin rằng mình đã nghĩ ra được điều đó! Anh sẽ để bức thư ở nhà rồi đến nhà em. Em sẽ cho anh vào nhà. Rây sẽ bị giết trong lúc ngủ. Chúng mình sẽ dùng chiếc gối làm hắn bị nghẹt thở hay dùng cách gì đó nữa. Sau đó, kéo xác hắn vào trong ôtô của anh và…
- Sẽ lao xuống vực - Brus phấn khởi kết thúc câu chuyện - Tuyệt! Người ta sẽ thấy bức thư tuyệt mệnh của anh, chiếc ôtô của anh đã bị rơi xuống vực với cái xác bị cháy thui ở bên trong xe.
Maria mỉm cười:
- Và người ta sẽ không đi tìm anh và số vàng của anh, đúng vậy không?
- Đúng. Anh sẽ viết như vậy. Anh đã bị thua bạc đến cả đồng xu cuối cùng. Em nghe đây, cả thằng chồng yêu quý của em cũng sẽ bị biến mất chứ? Mặc dù…
- Sao cơ?
- Hắn sẽ chiếm chỗ của anh trên ôtô, còn anh sẽ chiếm chỗ của hắn trên máy bay đi châu Âu. Anh với em sẽ cùng bay, sẽ đặt thuê phòng ở khách sạn. Chúng mình sẽ không trở về Mỹ nữa. Chúng mình sẽ thiêu hủy mọi chiếc cầu ở phía sau. Thế lúc nào bay?
Maria nhắm mắt như để nhớ lại:
- Thứ sáu tới. Buổi sáng hôm đó chúng ta sẽ bay đi Niu Oóc. Ngày hôm sau, chúng ta sẽ tới Pari.
- Hãy đợi anh vào tối thứ năm. Lúc nào hắn ngủ, em xuống nhà mở cửa cho anh vào. Sau khi xong việc với hắn, chúng ta sẽ ra thẳng sân bay.
- Thế còn tiền.
- Anh sẽ mang theo người. Em hãy chuẩn bị sẵn mọi thứ. Hộ chiếu… - Brus lắc đầu, như không tin vào vận may của mình - Anh luôn luôn biết rằng em thông minh. Maria ạ!
- Anh nghĩ rằng mọi việc sẽ tốt đẹp?
Brus hôn nàng rồi mỉm cười.
*
Đến thứ tư, Brus đã gọi điện để xác định thật cặn kẽ các kế hoạch. Hai người thỏa thuận là Maria sẽ gọi điện cho Brus vào lúc Rây bắt đầu ngủ. Đến lúc đó, Brus sẽ viết bức thư tuyệt mệnh, đặt tiền vào chỗ để hành lý rồi lập tức tới nhà Maria. Maria sẽ đợi Brus ở cạnh cửa.
Một ngày và một đêm lúc này đối với Maria dài như cả tháng trời. Nàng đã gọi điện cho Brus vào thứ sáu, lúc 3h20'. Brus đã cầm lấy máy sau tiếng chuông reo đầu tiên.
- Hắn đi làm muộn hơn mọi khi, nhưng đã ngủ rồi.
- Anh đi đây.
Maria mở cửa trước lúc Brus kịp gõ cửa. Brus vào nhà nhanh, khép cửa lại.
- Tất cả đều ổn. Cả thư và những thứ khác.
- Còn tiền.
- Ở trong giá hàng, trong chiếc cặp.
- Tuyệt! Chúng mình sẽ có một chuyến đi vui vẻ.
Brus đã không nghe được cái câu nói cuối cùng của Maria. Một bóng đen tay cầm cái ống bằng chì, bọc cao su đã hiện ra ở phía sau Brus. Chiếc ống đập lên đầu Brus làm anh ta ngã vật xuống, không kêu được một tiếng nào. Rây đứng thẳng người lên:
- Tắt đèn đi. Em hãy nhìn ra ngoài. Chúng mình không cần đến những kẻ hàng xóm tò mò.
Maria mở cửa, bước ra ngoài. Đêm tối mịt, yên tĩnh. Nàng thở căng lồng ngực.
- Đẩy chiếc ôtô của hắn vào con đường nhỏ ở lối vào nhà - Rây ra lệnh - Đợi một tí, chìa khóa ở trong túi hắn.
Rây cúi xuống gần Brus, rút chùm chìa khóa từ túi quần của Brus ra.
Maria đẩy chiếc xe tới cạnh lối đi tối sẫm. Rây xuất hiện ở ngưỡng cửa, vai vác cái xác của Brus. Anh ta vứt cái xác xuống chiếc ghế sau, rồi tự mình ngồi vào bên tay lái.
- Em hãy lấy chiếc xe nhỏ nhà mình - Rây bảo Maria - Đi theo anh, nhưng xa ra. Đi theo đường 32 về phía bắc. Đi độ 1,5 dặm tới một cái vực.
- Nếu hắn bị cháy đến mức không nhận ra?
- Hiện nay, nhìn trong ảnh X quang người ta có thể nhận ra những chiếc răng của một người nào đó. Thật là tốt vì hắn đã không nghĩ tới điều đó. Hắn không phải là kẻ thông minh.
Maria lái xe theo sau xe của Rây, giữ khoảng cách xa 2 ngôi nhà. Lúc họ tới nơi, Rây đã lấy chiếc cặp đựng tiền từ chỗ để hành lý, kiểm tra các túi của Brus xem trong đó có vật gì thừa và nguy hiểm không. Sau đó, anh đặt Brus ngồi sau tay lái, đặt cái cần sang số vào vị trí ở giữa, đặt một chân của Brus lên bàn đạp ga.
- Thôi chào Brus! - Maria nghĩ - Anh có biết anh là người đáng chán thế nào không?
Rây chui vào cabin rồi sau đó nhảy xuống khỏi xe. Trong khoảnh khắc chiếc xe chơi vơi trong không khí rồi bay vụt xuống phía dưới. Một tiếng va đập trầm, một tiếng nổ và chiếc xe cháy bùng lên. Rây và Maria bình thản đi về nhà, chiếc cặp ở ghế ngồi, giữa hai người.
- Tốt lắm! - Rây nhếch mép cười - Ngày mai đã ở Pari.
- Pari! - Maria thở phào - Và không phải với cái túi rỗng như lần trước. Lần này, chúng mình sẽ đi chơi xả láng.
Maria nhìn vào đôi bàn tay của mình: Nó chẳng hề run một chút nào…