Một ngày mùa hè, Nick được nghỉ ở nhà, thấy cô bạn nọ cũng đang ở nhà, cậu liền lấy hết can đảm ngỏ lời mời và mừng húm khi được cô gái nhận lời hẹn cùng đi ăn nhà hàng vào tối thứ sáu.
Để ăn mừng "chiến tích đầu tiên" ấy, Nick mời mấy chiến hữu, tổ chức một bữa nhậu vào tối thứ năm, chén chú, chén anh rất hể hả lâm ly, tưng bừng, vui vẻ.
Chẳng ngờ, ngay hôm sau, cậu rơi vào hoàn cảnh rất thê thảm vì chắc do đường tiêu hóa có vấn đề nên cứ thượng thổ, hạ tả liên tục. May mắn cho Nick là sau vài giờ đồng hồ, hiện tượng nôn đã chấm dứt. Tuy nhiên, cứ khoảng hai mươi phút cậu lại phải phóng vào toalet một lần. Trong tình cảnh ấy, Nick cứ cân nhắc mãi, rốt cuộc không dám hủy cuộc hẹn vì cậu lo rằng sau này sẽ khó có cơ hội khác.
Thế là, hai người cùng lên tàu vào New York. Chỉ sau ba mươi phút, họ đã ngồi trong một nhà hàng ở New York. Món khai vị vừa được đem đến, Nick đã mượn cớ chạy vào toalet. Rồi hai người cũng ăn xong món khai vị một cách trôi chảy, nhưng đến khi ăn món chính, cậu đã không thể nhịn được nữa.
| Minh họa: Lê Tâm. |
Hai người cùng chọn một món ăn ngọt. Đúng lúc đang thưởng thức món ngọt, trong bụng của Nick bỗng "ục" một tiếng khá to, cậu thực sự không muốn người khác ấn tượng mình là "boy nghiện toalet" nên đã cố nhịn. Chỉ vài phút sau, cậu thấy trong bụng có một luồng khí chạy ra ngoài và thật không may, trong cái luồng khí đó, cậu thấy rõ ràng có kèm một thứ gì đấy. "Ôi, không phải chứ?", cậu tự cầu khẩn thầm trong lòng. Lần này, cậu gắng không chạy ngay ra toalet, trong lúc ăn món đồ ngọt, cậu cứng người, ngồi không nhúc nhích như người tập yoga đang vào trạng thái "nhập định".
Ăn xong, Nick vội vàng thanh toán tiền, kéo cô gái ra khỏi nhà hàng. Lúc đó, cậu đang mặc chiếc quần bò, trông rất phong độ nhưng dáng đi xem chừng có vẻ cứng nhắc, thiếu tự nhiên.
Trên đường quay ra ga tàu, họ đi qua một cửa hàng bán quần áo, Nick giả bộ vô tình, nói:
- À, tuần trước anh thấy trong này có một chiếc áo, anh rất thích nó nhưng chẳng biết có còn không?
- Không vấn đề gì, em sẽ vào cùng anh, em cũng muốn vào xem vài thứ… - Cô gái vô tư đáp.
Hai người cùng vào cửa hàng, thật may là trong cửa hàng, gian bán quần áo nam ở bên phải, gian bán quần áo nữ ở phía bên trái, Nick và cô gái ai đi về phía nấy.
Nick chọn đại một chiếc áo sơ mi rồi nhanh chân rảo bước sang dãy bán quần nam, lựa lấy một chiếc quần thật giống chiếc quần cậu đang mặc trên người rồi vắt chân lên cổ phóng đến quầy thu tiền. Mắt cậu dán về phía cô bạn gái, để ý xem cô ta có nhìn thấy mình mua quần không. Thực ra, Nick không muốn mua áo, bèn sít hai hàm răng lại, thì thào:
- Tôi chỉ mua quần thôi…
Cậu làm như vậy là đề phòng cô bạn gái, biết đâu đấy từ khoảng cách mười hai mét cô ấy có thể nhìn khẩu hình của cậu mà phỏng đoán cậu đang nói gì.
- Anh nói cái gì vậy? Nhắc lại được không ạ? - Nhân viên thu tiền hỏi lại.
- Tôi chỉ mua quần thôi!- Nick lại thì thào, mắt vẫn dán về phía cô bạn gái.
- Ồ, tôi hiểu rồi! - Cô nhân viên thu tiền gật đầu reo lên khiến cậu giật thót người.
Nick trả tiền, cùng cô gái ra khỏi cửa hàng. Lên tàu rồi, còn chưa kịp ngồi xuống ghế, cậu đã xin lỗi, đi vội vào toalet. Lúc này, tàu đã kéo còi và từ từ rời ga. Nick vào trong toalet, chốt cửa cẩn thận rồi cởi tuột chiếc quần bò đang mặc, sau đó vo tròn thành một mớ rồi thuận tay ném vụt qua cửa sổ toa tàu. Vội vàng xối nước, rửa ráy qua loa, cậu mở cái túi quần áo, thò tay rút ra… Ôi Chúa ơi! Quần đâu chẳng thấy, trong túi chỉ có độc mỗi chiếc áo sơ mi!