- Xin chào!
- Xin chào!
- Các bạn là ai vậy?
- Chúng tôi là những người dọn dẹp vệ sinh khu này đây.
- Chẳng lẽ? Vậy ra các anh là những người dọn rác cho tôi?
- Đúng vậy!
- Có nghĩa các anh là những kẻ làm cái công đoạn cuối cùng của sọt rác hàng ngày. Cái sọt của đủ thứ, từ mẩu tàn thuốc lạnh lẽo tới tờ báo cũ còn thơm mùi mực in… Thật vậy không?
- Chính chúng tôi hoàn tất những việc ấy đấy.
- Vậy thì…?
- Ồ… Chúc một năm mới sạch sẽ!
- Cám ơn những người dọn rác quý giá của tôi, xin cảm ơn! Đây là tiền để các anh uống bia tươi, còn đây là địa chỉ của những ai cùng đổ chung một bô rác với tôi…
Tôi quay vào, vừa ngồi xuống chưa kịp nghĩ gì lại nghe có chuông. Chuông réo mãi như thể cháy nhà đến nơi.
- Xin chào!
- Xin chào!
- Các bạn là ai vậy?
- Chúng tôi là những bưu tá thuộc bưu cục nơi anh ở đấy. Xin chào một năm mới hạnh phúc!
- Tôi quá rõ các anh rồi. Các anh chính là kẻ đem giấy phạt vạ về tội đỗ xe ẩu, hay lời cảnh cáo từ thư viện về cuốn sách chưa kịp đọc đã quá hạn trả, đúng không? Và các anh cũng mang giấy triệu tập mời đến những chỗ mất thời gian và mất cả nụ cười nữa!
Tôi lì xì tiền bia cho họ rồi trở vào. Vừa nghĩ được chút ít lại thấy bấm chuông. Tiếng chuông đột ngột đến rụng rời, thót tim; tôi lật đật ra cửa: "Ai đó, có gì chăng?".
- Chúng tôi thuộc tốp thợ nạo ống khói quanh đây. Xin chúc một năm mới… thông suốt!
- Không thể. Tôi sưởi bằng điện năng hẳn hoi kia nhé! Thôi được…
Tôi tìm cúc cài ví, không có nút mà là dây kéo, toang hoác ra cả số tiền lẻ ít ỏi còn lại bên trong…
Lần này thì ví nhẹ tênh, thật tiếc! Trở về vị trí ngồi khi trước, tôi suy nghĩ mông lung và nhớ về những hồi chuông sâu lắng trong cõi lòng. Chỉ còn ít phút nữa là tới giờ Giao thừa. Nhưng tiếng chuông tận thế lại gióng lên rồi. Ai tới đây vào giờ này nữa nhỉ? Bấm, nhấn và lại… bấm như thể nhà đã cháy rụi. Tới ai bây giờ đây? Tôi đã cho hết, chẳng chừa lại chút gì cho mình; ai tới đây giờ sắp Giao thừa này và định muốn gì?
- Cung chúc Tân Xuân! Chúc mừng năm mới!
- Năm mới nào?
- Năm mới 2010 này, cậu quên rồi à?
- Tớ không có nhà! - Tôi nói và sập cửa lại