Trung tâm Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức giống như quốc gia thu nhỏ. Ở đây có bán tất cả mọi thứ phục vụ cho một cuộc sống thường nhật: quán ăn, hiệu giặt, hiệu cắt tóc, kiốt bán thuốc lá và bán báo. Thậm chí có cả bưu điện. Và Lốcxli đã tính toán mọi thứ một cách kỹ lưỡng và sáng suốt. Văn phòng ông ta ở trên tầng 6 cùng với một số văn phòng khác. Việc ông cho treo tấm biển ngoài cửa cũng gây cho những người tình cờ bước chân tới đây một cảm giác e ngại và vì nể.
Lora - vợ ông đã bị ông bóp cổ chết và chôn cách đây gần ba tuần lễ. Hàng trăm cảnh sát đã truy tìm ông khắp thành phố, song chưa lần ra một chút gì gọi là dấu vết. OK9 thể thao xanh chín cũng dần dần ít đưa tin về vụ án này. Người ta ngày càng tin vào giả thiết có lẽ chính bác sĩ Lốcxli cũng đã bị giết. Cảnh sát vẫn tiếp tục Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP tìm kiếm xác ông song ngày một trễ nải hơn.
"Hàng xóm" bây giờ của bác sĩ Lốcxli là một cô gái xinh đẹp. Cô có một quầy bán đồ cổ. Rất nhanh chóng, cô chủ của những đồ cổ và ông chủ quầy sách "quý hiếm" trở nên thân gần nhau.
Một lần, cô mời bác sĩ Lốcxli sang phòng mình thưởng thức tách cà phê cô mới pha. Đôi mắt của bác sĩ ánh lên khi ông nhìn thấy bộ giáp binh cổ treo ở góc phòng và chiếc rương Tây Ban Nha thời Trung cổ. Đó quả là những đồ vật sáng giá ở căn phòng cô gái (tên cô là Bogơ). Bác sĩ Lốcxli cất lời ngợi khen:
- May mà cho đến nay chưa có ai bạo tay mua hai cổ vật này. Khi nào tôi có tiền, dứt khoát tôi không để những cổ vật này lọt vào tay kẻ khác.
Vừa rót cà phê cho Lốcxli, Bogơ vừa gợi chuyện:
- Càng ngày OK9 thể thao xanh chín càng ít nói về cái ông bác sĩ nọ. Bản thân tôi cũng đã bắt đầu nghĩ rằng ông ta bị giết thật.
Đó là đề tài họ đã từng trao đổi với nhau một đôi lần. Hồi đầu Bogơ cho rằng ông bác sĩ đã giết vợ để chạy theo một cô nàng quyến rũ nào đó ở Pháp hoặc Ý.
Lốcxli phản ứng lại:
- Cô nghĩ như trong tiểu thuyết lãng mạn vậy. Tôi thì tôi cho rằng ông ta đã bị nhấn chìm dưới đáy sông hoặc trôi ra vịnh Mếchxích. Chẳng gì cũng có chiếc khăn quàng cảnh sát tìm thấy trên bờ sông...
- Nghe đâu cảnh sát đã ngừng truy tìm ông ta.
Hai người chuyển sang đề tài khác. Cô gái thông báo cho ông biết cô sắp có chuyến đi xa. Theo kế hoạch, cô sẽ đến dự một cuộc triễn lãm ở Luân Đôn, sau đó sang Pari, Rôma, Duyrích...
Ra khỏi cửa phòng cô Bogơ, bác sĩ Lốcxli vui vẻ vừa đi vừa huýt sáo. Ông chợt giật mình thất sắc khi thấy có một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi vừa đóng cửa văn phòng đối diện với văn phòng ông ta. Dáng người Ok986 vip Thiên đường trò chơi này trông quen quen. Chỉ ít bước nữa là hai người giáp mặt nhau. Và bác sĩ Lốcxli kinh hồn khi nhận ra rằng, đó chính là người em trai của vợ ông ta.
Tất nhiên, người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đi qua mà không nhận ra kẻ sát nhân đang đứng sững ngay kia, vì ông ta đã cải trang rất kỹ.
Đối với Lốcxli thì đây quả là một vấn đề nghiêm trọng. Suốt đêm ông ta bồn chồn không thể nhắm mắt được.
Mặc dù chưa có ai nhận ra ông, nhưng ông thấy sớm muộn gì ông cũng phải rời khỏi OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao này, nếu muốn được an toàn. Phải sang Pari, nơi đó Gloria đang chờ ông...
Mấy ngày tiếp đó, Lốcxli cảnh giác hơn trong đi đứng và giao tiếp. Ông ta đều đặn sang quầy hàng của cô Bogơ uống cà phê và ngắm nhìn không biết chán bộ giáp binh cùng chiếc rương (cô Bogơ có nhờ ông trông hộ quầy hàng). Cũng từ đây, hai lần ông trông thấy cậu em vợ từ văn phòng "Giécxơn và Phốtvo luật sư điều tra tư nhân" bước ra.
Một buổi sáng nọ, thám tử tư Giécxơn bất ngờ sang thăm ông làm ông chột dạ. Anh ta giới thiệu:
- Tôi là Giécxơn. Hai hãng của chúng ta ở kề đối diện nhau. Từ lâu tôi đã định sang thăm ông, tiện thể mua một vài cuốn sách quý hiếm.
"Phải chăng bọn chúng đã đánh hơi thấy một điều gì?"- Lốcxli bối rối đến nỗi đánh rơi cả cuốn sách trên bàn xuống đất.
Ông ta gượng gạo bắt tay Giécxơn, nở một nụ cười bất đắc dĩ:
- Hân hạnh được làm quen với ông. Mời ông cứ xem sách tự nhiên. Nếu quan tâm cụ thể cuốn nào, xin cứ cho biết...
Giécxơn ngó qua tủ sách một lượt rồi cáo từ ra về:
- Xin cảm ơn ông, lúc nào rỗi tôi sẽ lại sang...
- Vâng, xin sẵn sàng được phục vụ ông. Chào ông - Lốcxli lịch sự đáp.
Ngay lập tức, Lốcxli thấy cần phải nhanh nhanh rời khỏi nơi đây. Ngặt một nỗi, ông ta chưa đi ngay được vì mới nhận được bức điện từ Pari gửi tới: "Có một vài trục trặc, em sẽ gọi điện vào cuối tuần".
Hôm nay mới là thứ năm, dù sao thì Lốcxli cũng phải gắng chịu mà ẩn mình chờ cú điện thoại của Gloria.
Tối đó, bác sĩ Lốcxli lại giật mình khi thấy ảnh ông ta được đăng trên báo kèm theo cái tin khá giật gân: Bác sĩ Lốcxli đã bị bắt ở Xiétlơ, mặc dù ông ta chối đây đẩy, ngoan cố không chịu nhận mình là Lốcxli.
Bác sĩ Lốcxli ngả người trên ghế thở dài khoan khoái. Dễ đã mấy tháng nay ông mới có dịp được thanh thản, nhẹ nhõm như vậy. Điều băn khoăn duy nhất của ông ta lúc này là không biết có chuyện gì xảy đến với Gloria...
Giấc ngủ ập đến xóa đi mọi nỗi lo toan vơ vẩn của Lốcxli. Sáng hôm sau, không ai đến quấy rầy ông ta nữa. Nhưng đến gần trưa, khi ông ta đang ngồi đọc báo thì tay Giécxơn khốn kiếp lại lò mò tìm đến. Theo sau anh ta là một ai đó. Qua lớp kính cửa, Lốcxli im lặng quan sát và bỗng chộn rộn một nỗi lo "biết đâu số người còn đông hơn".
- Chúng tôi vào được không ạ - Giọng viên thám tử tỏ ra vui vẻ - Tôi dẫn theo hai người bạn, họ muốn nói chuyện với ông.
Tim Lốcxli như ngừng đập. Thôi, thế là hết rồi. Họ đã đến. Không nghi ngờ gì nữa, thằng em vợ đã phát hiện ra ta đang ở đây. Lốcxli nháo nhào trong phòng những mong tìm được một lối thoát. Rốt cục, ông ta buộc phải mở cửa.
- Mời các ông vào - Lôcxli cố kìm sự hoảng loạn trong mình - Tôi có thể giúp gì cho các ông được đây.
Giécxơn hớn hở ra mặt. Anh ta khoát tay giới thiệu
- Đây là các bạn tôi. Trung úy Caplin và Trung sĩ Pipkin ở Cục Điều tra. Họ hy vọng ông sẽ không "kháng cự", phải thế không ạ - Anh ta nói giọng bỡn cợt.
- Mời các ông ngồi - Lốcxli cố gượng cười. Kỳ thực, lúc đó ông ta thực sự hoảng loạn. Ông dịch mình vào sát chiếc bàn để giấu hai đầu gối đang rung lên bần bật. Tuy vậy ông ta vẫn kịp dán con tem lên một chiếc phong bì.
- Xin lỗi các ông, tôi phải xuống bưu điện gửi bức thư khẩn này. Các ông cứ ngồi chơi, khoảng dăm phút nữa tôi sẽ lên ngay.
- Ông cứ đi đi - Viên cảnh sát bình thản nói - Ông không có gì phải vội, thưa ông Đrâyhem.
Từ "Đrâyhem" được thốt ra từ miệng viên trung sĩ như có gì nhấn nhá đùa cợt, Lốcxli cảm thấy như vậy.
Ông ta rảo bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại và nhanh như chớp, lỉnh vào quầy của cô Bogơ.
Vật mà ông chú ý đến trước nhất đó là chiếc rương. Nó vẫn ở đấy, nguyên vị trí cũ, nắp để mở. Chẳng đắn đo nhiều, Lốcxli chui vào đó. "Chật chội quá, nhưng chẳng sao, tạm một lát thôi"- Ông ta nhủ thầm, rồi hạ nắp xuống. Cái nắp thật nặng, chỉ có một khe nhỏ tí ti để thở.
Vài phút sau, Lốcxli nghe thấy ngoài hành lang có bước chân vội vã. Hoảng hốt, ông ta quên mất rằng mình đã vô tình đóng sập nắp rương lại.
Một tiếng "cách" vang lên mạnh mẽ và tất cả đối với Lốcxli đều trở nên tối om.
Chờ mãi không thấy ông chủ quầy sách Đrâyhem trở lên, Trung sĩ Ripkin ngạc nhiên hỏi trung sĩ bạn:
- Ông ta biến đâu thế nhỉ? Chúng ta phải bán vài chục vé nữa. Thôi, ta đi nhanh lên kẻo không kịp
- Các ông cứ để lại đây một ít vé - Giécxơn nói - Đừng ngại, rồi các ông sẽ nhận đủ tiền. Tôi tin là một người hào phóng như ông Đrâyhem sẽ mua hết chỗ vé ấy cho các ông.
Hai người cảnh sát đi vận động mọi người mua vé xem bóng chày để lấy tiền hoa hồng không kiên nhẫn chờ mãi được, đành kéo nhau ra về.
Lần này, vụ mất tích bí hiểm nhà buôn sách quý hiếm Uyliam Đrâyhem cũng được dư luận râm ran bàn tán, gần như vụ mất tích của bác sĩ Lốcxli trước đó. Nhưng rồi mọi sự cũng lại đi qua trong dòng đời đầy ắp các dữ kiện. Chỉ có cô Bogơ từ châu Âu trở về sau đó một tháng là cứ băn khoăn mãi không hiểu ông Đrâyhem làm gì mà suốt cả ngày hôm cô về không thấy ông ta lại thăm, cùng uống cà phê với cô như trước đây.
Nhưng cô vẫn rất vui vì lại được trông thấy kho báu của cô vẫn còn nguyên cả kia, không hề suy xuyển. Cô lướt một vòng quanh các đồ cổ, chợt phát hiện thấy chiếc rương Tây Ban Nha kia không biết có kẻ ngớ ngẩn nào đã đóng sập lại. "Không sao"- Cô nhủ thầm - lát nữa cô sẽ nhờ người cùng giúp cô mở lại chiếc nắp rương kia ra