Chúng tôi cùng đi tới chỗ vợ ông, nhưng bà ta cũng ở trong tình trạng không thể đem lại thông số chính xác.
- Ngài biết đấy, tôi rất bận, rối bù cả đầu lên nên chẳng hơi đâu mà đếm chúng - Bà ta phàn nàn - Nếu căn cứ theo lượng sữa mà tôi cần mua để ăn sáng, chắc là 11 đứa.
- Tôi đang nhẩm tính xem họ gọi tôi đi họp phụ huynh bao lần trong một học kỳ - Ông X. nói chêm vào - Nhưng không thể nhớ nổi…
- Tức là các con của ông bà đều đã đi học?
- Vâng, một vài đứa chắc chắn là tới tuổi đến trường rồi - Ông X. thừa nhận - Lần gần đây nhất có giấy mời tôi đến để nói chuyện về cặp sinh đôi… Có đúng là có lần em đẻ sinh đôi phải không? - Ông ta do dự quay qua hỏi vợ.
- Em cũng không nhớ nữa - Bà ta trả lời sau một phút suy nghĩ - Có thể có vài đứa sinh đôi.
- Vậy ông bà không thể kiểm tra khi chúng đi ngủ à? - Tôi ngạc nhiên.
- Tối lại, sau khi Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 quần quật cả ngày, người mệt phờ ra, ngủ luôn chứ sức đâu mà kiểm - Người cha cho biết.
- Tối qua có 3 đứa ngủ ở đây - Bà vợ nhớ lại - Nhưng theo tôi, thông thường là chừng 10 đứa ngủ ở nhà.
- Có lần, một người hàng xóm nói chúng tôi có 20 đứa con. Nhưng theo tôi thì hẳn thổi phồng quá mức. Làm sao mà hắn biết rõ vậy được? Hắn có đàn con của hắn, hãy lo cho chúng đi. Chắc hắn biết về con cái mình còn tệ hơn cả vợ chồng tôi nữa! - Ông X. quả quyết.
- Thế cảnh sát khu vực có biết không? - Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn - Tóm lại, lúc kiểm tra định kỳ người ta cũng phải biết được dân số trong vùng chứ ?
- Hộ tịch viên chỉ biết về những đứa lớn thôi - Ông X. đáp.
Khi chúng tôi chia tay, ông X. nhẩm trên đầu các ngón tay cáu bẩn rồi nói với theo:
- Theo chỗ tôi được biết chúng phải bằng một đội bóng. Nhiều nhất là 15 đứa…
Tôi cảm thấy, đây không phải là câu cuối cùng của ông ta