Chút tình gửi chốn thiền môn

Bà vãi già chùa làng vốn là người lắm chuyện. Là hàng xóm sát vách nên chùa làng, có chuyện gì bà lại gọi tôi ra bảo rằng mày biết không, có chuyện này hay lắm... Rồi, bà kể một thôi một hồi. Có nhiều lúc bận, tôi chả nghe bà vẫn cứ kể. Chuyện trong chùa sư ông hôm nay uống rượu say thế nào, nói đùa những gì, đi đánh tá lả ở đâu... bà kể vanh vách.

  • Xuân về trên Pá Mỷ
  • Chuyện giáp Tết

Tôi bảo rằng bác cứ kể chuyện xấu của sư như thế mà không sợ khẩu nghiệp à. Bà quệt mồm một cái rồi xì một phát bảo khẩu nghiệp cái đếch gì. Tao kể chuyện thật chứ tao có bịa đâu mà sợ khẩu nghiệp. Trong kinh Phật bảo phải giữ năm giới không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu. Nói dối mới mang khẩu nghiệp, còn đây tao nói thật là không phạm giới thì sợ gì khẩu nghiệp.

Bà nói vậy thành ra tôi nể. Nể thật sự. Đúng là gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Văn hóa lớp ba trường làng lại đã trên bảy mươi tuổi mà thuộc giới luật vanh vách. Chắc chắn là ở gần các vị chư tôn thiền đức cao vọng trọng nên mới ngộ ra được như thế. Nhưng, ngẫm từ câu tục ngữ "gần chùa gọi bụt bằng anh" thì bà cũng có cái dở vì dẫu kính trọng các bậc tu hành mà cứ vanh vách cả cái tốt cái chưa hay của sư như thể kể chuyện nhà mình nên lắm lúc tôi thấy ngại ngại.

chut tinh gui chon thien mon - mh dang tien vnca tet at ty 2025.jpg -0
Minh họa Lê Trí Dũng

Tôi lớn lên đã thấy ngôi chùa tọa lạc cuối làng. Chùa nhỏ thôi nhưng um tùm cây xanh, chim chóc ríu ran cả ngày. Bước vào khuôn viên chùa thấy nhẹ nhàng khoan khoái, vừa yên bình vừa linh thiêng. Gần đây chùa phá cây xây thêm tam quan, nhà tổ và tăng phòng cho sư ông khá to. Tam Bảo cổ kính mái ngói thâm nâu lại thấp của ngày xưa giờ như một bà lão già còng lưng áo vá đứng lọt thỏm giữa hai thằng cháu cao to lù lù mặc đồ Tây đóng hộp. Đó là cái cổng đồ sộ cao hơn chục mét với cánh cửa đúc nhôm giả đồng kín bưng phía trước và nhà tăng mô đen hoành tráng với tiện nghi hiện đại phía sau.

Giờ đến chùa cảm thấy bức bối bởi sự không cân đối cũ mới, của những khối bê tông đồ sộ lòe loẹt sắc màu đặt kề cái thâm nâu cũ kỹ. Theo như bà vãi nói thì đâu những gần chục tỷ hai OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á ấy. Toàn là do các nhà hảo tâm tiến cúng. Có ông trên tỉnh cúng vào chùa dững mấy tỷ, phúc đức thế - bà xuýt xoa.

Có lần, tôi tò mò hỏi, vậy bác nấu cơm cho sư chắc cũng nhàn nhỉ vì sư toàn ăn chay. Bà bĩu môi bảo rằng chay đâu mà chay, ăn chay lấy sức đâu mà tu. Vừa chay vừa mặn. Mày không thấy sư ông đến các đám ở làng này ngồi ăn cỗ với mọi người à? Không thấy uống rượu như nước lã, gắp thịt luôn tay à? Tôi để ý quả có thế thật. Rồi bà bảo thêm dù ăn chay dưng mà vẫn phải nấu thức ăn mặn cho thằng cu con thầy. Vì thầy bảo trẻ con phải đủ chất mới nhớn được.

Tôi chấn chỉnh ngay bác cứ khơi khơi vậy người ngoài người ta không biết lại nghĩ sư ông tà dâm. Thằng bé là con nuôi đấy chứ! Bà bảo rằng nuôi đâu mà nuôi. Con nuôi mà giống lồn lột sư ông vậy à? Tôi giật mình. Thằng bé này học ở trường xã là nơi tôi dạy. Để ý mới thấy nó giống sư ông thật. Mặt tròn, lông mày rậm. Nhưng, giống nhất là cái miệng với vành môi dày và dáng đi chân bước hai hàng đầu hơi ngoảnh về bên phải. Thằng bé học lớp sáu, nó học đứng đầu lớp nên được giáo viên chủ nhiệm phân công làm lớp trưởng. Nhẽ bà vãi nói thật. Nhưng, thôi kệ. Dù gì thì thằng bé cũng thiệt thòi vì không được gần mẹ. Những chuyện thị phi của người lớn mình chả nên để ý làm gì. Để ý rồi ghép sự thị phi ấy cho trẻ con khiến chúng nó phải băn khoăn cũng là cái tội.

Úi giời... Mẹ nó đẹp lắm, mày ạ. Hay đến thăm con lắm, mày ạ. Thường đến vào buổi chiều. Mỗi lần đến sư ông hoan hỉ ra mặt chạy lên chạy xuống như thể trẻ con thấy mẹ về chợ. Thật, hôm nào nó đến tao gọi mày ra mà xem. Rồi sư bảo tao làm cơm đãi khách. Tôi ngắt lời hỏi chay hay mặn? Mặn! Sư ông mấy lị thằng bé mấy lị mẹ nó ngồi ăn cơm như gia đình. Ríu ran thầy thầy em em đầm ấm vui vẻ lắm. Vậy, mẹ nó ngủ lại hay đi luôn? Chả biết. Sắp cơm xong cho nhà nó rồi tao về chứ ngồi đấy mà nhìn à. Sáng ra thì thấy cổng khóa. Chắc mẹ nó đi lúc còn đêm.

Thế thì ai ngồi nhà mà biết ma ăn cỗ!

*

Tay phó văn phòng ủy ban huyện về hưu với tôi cùng một đợt. Hưu rồi sinh rỗi rãi, chả mấy ngày vắng mặt ở nhà tôi vì hắn thích nói chuyện, còn tôi thích hóng chuyện. Vốn là bộ đội lái xe về làm lái xe cho ủy ban huyện, tính tình hắn cởi mở nhưng được cái nết biết giữ mồm, biết nói cái gì cần nói, cái gì cần không nói nên được lãnh đạo quý mến vì cái sự chín chắn.

Hơn chục năm cầm vô lăng "duy trì đường lối" giữ gìn an toàn tuyệt đối cho lãnh đạo theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng, hắn được bổ nhiệm phó văn phòng ủy ban. Lãnh đạo thăng tiến lên tỉnh thì ông phó văn phòng cũng đến tuổi nghỉ hưu. Cũng hơn tôi chán. Tôi về hưu chẳng có chức tước gì ngoài cái mác giáo viên quèn.

Ngày trước, lãnh đạo có lần bị mất trộm to lắm nhưng không dám kêu. Thấy mọi người xì xào đồn thổi, huyện sức một cái công văn rằng tất cả cán bộ công nhân viên chức không được tin vào cái tin đồn ấy. Ai ngờ công văn như cái ngòi nổ mở toang sự hiếu kỳ của con người khiến cả huyện ra sức tìm hiểu rằng đang đồn việc gì.

Nhớ lại chuyện ấy, tôi trêu ông bạn phó văn phòng nghỉ hưu rằng sao ông lại soạn thảo cái công văn ngu thế? Hắn cãi tao dân lái xe soạn thế đếch nào được công văn. Công văn ấy là lãnh đạo bảo chánh văn phòng soạn rồi lão ký cho phát tán. Tôi hỏi vậy lão ấy mất tiền thật không? Hắn bảo mất thật. Hơn ba tỷ. Tôi bảo ba tỷ nhẽ phải bao tải nặng. Thằng trộm liều thật. Ui xời - hắn thở hắt ra bảo rằng ma rút hồn không bằng... cái của nợ rút vía. Lãnh đạo khóa phòng rồi đi hành lạc với người tình cả đêm thì trộm nó thoải mái hành động. Nó lấy bao tải tiền còn kèm thêm cái laptop nữa ông ạ.

Kinh nhỉ, lãnh đạo có bồ cơ à? Có chứ. Vì rằng lãnh đạo chỉ có hai con gái nên quyết tâm chế tạo một thằng con giai nối dõi. Mà ông này dám tuyên bố thẳng thừng bằng mọi giá sẽ thực hiện chương trình ấy.

Để tớ kể ông nghe: Hôm ý tớ lái xe đưa lãnh đạo về, được ông bà ấy bảo vào nhà uống nước nên chứng kiến vụ việc. Lái xe bao giờ cũng được coi là người thân của gia đình lãnh đạo mà. Lúc ngồi uống nước, tớ mới đưa đà rằng nhẽ cô chú đẻ lấy thằng con giai... Lãnh đạo mới thủng thẳng bảo vợ chồng tôi cũng muốn lắm. Ngặt vì mỗi cặp vợ chồng chỉ được hai con, vợ hết tiêu chuẩn đẻ nên có khi phải nhờ người ngoài, bác ạ!

Vợ ông ta đang nấu cơm thấy chồng tuyên bố hào hùng vậy thì điên lên chẳng nể gì có tớ đang ngồi đấy, cầm cái chảo định phang vào mặt chồng. Thấy thế tớ liều mình cứu chúa, ăn ngay đít chảo táng vào vai, đau ê ẩm mấy ngày, phải vứt luôn cái sơ mi dính nhọ nồi, dầu mỡ. Vài hôm sau ông chồng bỏ nhà lên trú ngụ tại cơ quan. Tiền nong cất hết trong tủ ở phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9.

Đang thời đổi mới, các OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á OK9 đã banh nhiều, phần trăm hoa hồng, lại quả kìn kìn đổ vào cái tủ ấy. Ủy ban kín cổng cao tường nhưng vẫn chỉ là cơ quan hành chính nên việc bảo vệ giao mấy ông thương binh hợp đồng gọi là cho có phép. Mà, thằng trộm giỏi thế, nhẽ nó nắm được giờ giấc quan nhà ta lúc nào đi lúc nào về... nó mở khóa cửa phòng, mở khóa tủ lấy hết tiền rồi khóa tủ lại như cũ.

Chắc là do vội nên không khóa cửa phòng... Sáng ra bảo vệ thấy thế vội gọi báo OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á. OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á định vào cuộc nhưng lãnh đạo khăng khăng bảo hôm qua tôi về nhà nhưng quên khóa cửa phòng chứ có gì đâu mà mất. Vụ trộm trót lọt. Chắc vì sợ OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á vào cuộc sẽ truy nguồn gốc số tiền, rồi người ta sẽ tìm ra đêm qua lãnh đạo ngủ ở đâu thì toi. Thế là lão ngậm bồ hòn làm ngọt.

Nhưng, vụ ấy lão vẫn lãi, ông ạ. Lãi gì? Lãi được thằng con đang gửi trong chùa làng ông đấy. Thật à? Thật! Vì vậy, ông ấy mới cúng cho nhà chùa mấy tỷ để OK9 đã banh tam quan với nhà tăng. Như là để trả ơn mà không nói ra.

Ô hay. Lại bất ngờ! Mình hồ đồ quá, mê lầm quá. Tự dưng từ lâu nghĩ oan cho người tu hành. Khổ thật.

Tôi cố vớt vát hỏi thêm thế mẹ thằng bé là ai. Ông nguyên phó văn phòng ghé tai tôi thì thào rằng cái Ngần nhân viên văn phòng chỗ tớ đấy. Một lần tớ vào phòng lãnh đạo thấy cửa khép hờ bèn nhẹ nhàng đẩy cánh cửa thò đầu vào ngó. Ông biết tớ thấy gì không? Thấy con Ngần đang ngồi trong lòng lãnh đạo. Lúc ấy quan ngài đang cúi xuống ngửi người nó nên không thấy tớ. Con kia nháy mắt, tớ biết ý lặng lẽ chuồn êm. Ra đến ngoài mà tim đập chân run ông ạ. May thế! Nếu lão ngẩng lên mà thấy cái mặt tớ thì coi như sự nghiệp của tớ đi tong.

Hôm sau định thần rồi tớ hỏi con bé sao mày khốn nạn thế? Nó trả lời thẳng tưng rằng cháu làm vậy để trả ơn thủ trưởng vì đã đưa cháu vào biên chế. Thật. Rồi tháng sau tớ được đề bạt phó văn phòng. Cái Ngần ghé tai tớ bảo rằng cháu nói với lãnh đạo để chú được lên chức đấy. Vậy nên tớ mới biết thì ra con bé này cặp với ông ấy lâu rồi. Biết nhưng không thể nói vì mình là cấp dưới phải có nghĩa vụ trung thành với thủ trưởng.

Nhưng, sau nó có bầu. Vì không chồng mà chửa nên bị thôi việc rồi đi đâu mấy năm, sau đó tha con về gửi vào chùa. Tôi hỏi sao nó không nuôi con mà lại gửi vào chùa? Sao sư ông lại nhận nuôi? Hay là ông lãnh đạo ngỏ lời nhờ sư? Không đâu! Làm gì dám. Tai vách mạch rừng, bà vợ biết làm ầm lên thì có mà bay chức ngay chứ đừng nói chuyện được thăng tiến lên hàng chủ chốt ở tỉnh. Chắc con bé này gửi con cho sư ông là an toàn nhất... vì phu nhân lãnh đạo không biết cái sự dập dìu của quan ông với nó.

À, ra vậy. Thảo nào đã có vài lần tôi gặp thấy cô Ngần ở trong chùa. Cứ tưởng cô ta đến lễ chùa như mọi người khác nên không để ý. Thì ra Ngần là mẹ thằng bé. Đúng như lời bà vãi nói, cô ta đẹp thật. Dáng người tròn lẳn, da trắng, mặt tròn, môi mọng, mắt thì ươn ướt đắm đuối. Mọi thứ trên người cô ta lồ lộ phồn thực hút ánh nhìn của Ok986 vip Thiên đường trò chơi, lại thêm cách nói năng lưu loát ngọt ngào như rót mật vào tai thì đến gỗ đá cũng xiêu lòng.

*

Đám hưu trí mỗi tháng một đông thêm. Chức tước to bé gì thì đến tuổi cũng phải về hưu. Về hưu rồi thì chẳng ông nào lên mặt hơn thua với ông nào. Có chăng chỉ hơn nhau vài trăm bạc lương nên mọi người dễ gần nhau và cởi mở với nhau hơn. Mọi chuyện riêng tư, chuyện thâm cung bí sử rồi cũng đến hồi minh bạch.

Tính tôi hơi nhỏ nhen, yêu ai thì yêu từ chân đến đầu, đã ghét thì ghét từ đầu đến chân. Mấy tháng trước, khi đi lĩnh lương hưu, gặp tay Thông là giáo viên cấp ba thì biết tay này mới lĩnh sổ hưu. Nhìn thấy mặt y mà lộn ruột. Chả là y dạy môn kỹ thuật nhưng làm cai đầu dài mở lò luyện thi học sinh vào đại học. Y mời toàn thầy giỏi về dạy nên người theo học đông như hội. Y có ba phòng học, mỗi phòng năm mươi học sinh chia mấy ca sáng trưa chiều tối tất cả các ngày trong tuần.

Bọn tôi gọi y là đao phủ chém treo ngành vì học phí chỗ y khá cao. Tôi có một đứa con theo học ở đấy chỉ một ca buổi tối mà mất xoẳn nửa tháng lương giáo làng. Mồng một dương lịch phải nộp tiền mua phiếu vào lớp cho cả tháng. Vì quy định này mà con gái tôi đã có lần bị đuổi thẳng cổ về vì đầu tháng bố chưa được lĩnh lương, tiền tháng trước dành cho con đi học phải chi đột xuất nên chưa có tiền mua phiếu. Con bé đến gặp y xin cho tạm vào lớp và hứa ngày mai nộp tiền, y biết đó là con tôi mà vẫn lạnh lùng quay mặt. Bạn bè mà nỡ đối xử như thế nên tôi ghét.

Nhiều tiền nhưng Thông cũng khổ. Bốn mươi tuổi y mới cưới vợ, chưa kịp có con thì phát hiện vợ bị ung thư. Hơn chục năm phục vụ vợ điều trị ở bệnh viện, ở nhà, chùa chiền; lang ta, lang Tàu, Đông - Tây y rồi tâm linh, biệt dược kết hợp đủ cả nhưng không khỏi. Vợ y mới mất vài tháng trước. Đến giờ, tuổi sáu mươi, y thành ra độc thân. Thì ra nhiều tiền đấy, giàu có đấy mà chẳng có hạnh phúc. Đến thăm viếng đám ma vợ y thấy y tiều tụy mình lại thấy thương thương.

Nhưng, dạo này thấy Thông tươi tỉnh hơn, mặt mũi sởn sơ áo quần chỉn chu phong độ, nhẽ y trẻ ra đến mươi tuổi. Lấy làm lạ, tôi đến ngồi cạnh y gạ chuyện rằng dạo này trông thần sắc của ông khá lắm. Chuẩn bị cưới vợ mới hử? Thông liếc nhìn quanh rồi mau mắn bắt nhời ngay rằng trời còn thương em, bác ạ... Rồi y kéo tôi ra chỗ gốc cây ngồi rủ rỉ:

Nhẽ em ăn hiền ở lành nên trời thương, trời sắp đặt, bác ạ. Nghe y nói vậy thì mình nhìn sang: tham như mõ! Có đâu mà hiền. Nhưng thôi, cứ nghe đã - Cứ như định mệnh ấy, bác ạ. Hơn chục năm trước, trong một lần em đưa nhà em lên viện K điều trị ung thư. Bác cũng biết đấy, bị K là cầm trong tay bản án tử hình. Thương vợ, thương mình nhưng em vẫn phải cố tỏ ra vui vẻ để vợ yên tâm. Nhưng, cứ đêm ra ngồi ở hành lang phòng điều trị thì buồn rơi buồn rụng, buồn đến tuyệt vọng. Con chẳng có, vợ rồi sớm muộn cũng bỏ mình mà đi. Không biết lúc vợ đi rồi thì mình sẽ sống như thế nào.

Thế rồi, như cái duyên ấy, bác ạ. Một hôm bỗng gặp cô học trò cũ cũng đưa mẹ lên điều trị. Thầy trò gặp nhau tâm sự chia sẻ nỗi buồn người sắp mất mẹ, người sắp mất vợ. Bạn ấy biết hết về em, bác ạ, mặc dù em cũng chỉ biết sơ sơ về bạn ấy là nhân viên văn phòng lương ba cọc ba đồng phải chăm mẹ ốm. Thấy bạn ấy khó khăn nên em cũng giúp đỡ chút ít.

Rồi tình cảm cứ lớn dần, bạn ấy thì trẻ đẹp, chưa chồng, còn em chưa già lại đang có vợ mà như không. Việc gì đến sẽ phải đến, bác chả lạ. Tự nhiên, em thấy đời cũng đáng sống. Em vẫn tận tụy chăm sóc vợ nhưng thỉnh thoảng em và bạn ấy vẫn gặp nhau. Thế rồi, có kết quả. Lúc ấy em lo lắm nhưng cố tỏ ra bình thường nói cô ấy nghỉ việc lên nhà người quen trên tận Lao Cai. May, anh ạ. Được thằng con trai, anh ạ. Hò hẹn với nhau rằng cô cứ ở trên ấy, em gửi tiền lên nuôi con, đợi vài ba năm vợ em mất thì đón mẹ con cô ấy về để hợp thức hóa gia đình.

Nhưng, chắc đợi lâu quá nên cô ấy nằng nặc đòi về với lý do rằng nhớ quá. Vậy là con em mới được hơn ba năm thì cô ấy bế về. Em hoảng hồn, bác ạ, vợ em biết thì khốn nạn... nhỡ ra vợ em sốc quá mà lăn đùng ra chết thì em gánh nghiệp ác. Bàn đi tính lại, cô ấy bảo thôi để em gửi con ở chùa để kín đáo và cũng tiện chăm sóc.

Đến đây thì tôi lờ mờ đoán ra. Có phải cô ấy tên là Ngần, đứa bé đang ở chùa làng tôi?

Y tròn mắt, ơ sao bác biết? Tôi lúng túng một tý rồi bảo vì thấy cô Ngần hay đến chùa thăm thằng bé con nuôi của sư ông. Y bảo, đúng đấy bác ạ. Bác thấy thằng bé giống em không? Tôi nhìn sang y thấy cái mặt tròn tròn với đôi lông mày rậm nên ậm ừ rằng giống. Y vồ lấy tay tôi giật giật: Đấy. Mừng quá bác ạ. Em định mấy tháng nữa, sau giỗ đầu nhà em thì sẽ làm đám cưới bác ạ. Hôm ấy mời bác đến uống với em chén rượu nhé.

Giời ạ. Mình cứ nghe lời đồn đoán vu vơ rồi nghĩ xấu cho người chính trực. Giờ nghe chính người trong cuộc giãi bày mới ra nội tình sự việc. Có lẽ, mình phải lên chùa mà sám hối với Phật, sám hối với lương tâm. Ngẫm ra, cứ cảm tính mà phán xét thì già đầu mà vẫn còn hồ đồ mê lạc.

*

Tôi nghĩ mọi chuyện trên rồi sẽ qua đi khi nó trở về với sự thật. Và, qua câu chuyện của Thông, thấy cuộc đời vừa công bằng vừa không công bằng. Công bằng vì Thông đã được bù đắp nỗi khổ bằng việc có con với Ngần. Đó như là sự trả ơn của đời cho hơn chục năm y vất vả chăm sóc vợ ốm. Nhưng, cũng không công bằng ở chỗ tại sao lại làm ngơ việc Thông lừa dối người vợ đáng thương của mình. Khi người ấy còn đang sống mà y đã hạn định chỉ sống vài ba năm. Nhưng, vợ Thông sống vượt mức thời gian ấy. Có khi nào y nảy ra trong đầu cái khát khao độc ác muốn vợ chết ngay để được thỏa mãn ý đồ?

Nhưng, có lẽ cuộc đời vẫn công bằng. Giữa trưa hôm cuối tuần vừa rồi, bà vãi già le te đi từ chùa về đến ngõ đã gọi ời ời rằng có chuyện hay lắm. Tôi hỏi, hay cái gì hở bác? Bà bảo hôm nay bố mẹ thằng con của sư ông vừa đón nó đi rồi, mày ạ. Tôi không ngạc nhiên vì chắc chắn đó là Thông.

Bà lão tiếp rằng, bố nó đi cái ô tô bóng nhoáng, quần áo sang trọng, hút điếu thuốc to bằng ngón chân cái í, mày ạ. Nó khoe nhà có hàng chục suất đất. Kinh thế. Mà từ cái mặt, cái mũi, cái mồm đến dáng người, dáng đi bố con nhà nó giống nhau như lột, mày ạ. Máu chảy đến đâu ruồi bâu đến đó, mày ạ. Nhìn bố con nhà nó quấn nhau mà tao giàn nước mắt... Tôi hỏi, có phải bố nó là thầy giáo Thông không vậy bác? Bà ngạc nhiên: Giáo Thông nào? Nghe nói thằng bố nó vừa ở tù về...

Đi tù về thì chắc chắn không phải là Thông! Hay thật, tự dưng lại xuất hiện một ông bố nữa cho thằng bé. Đời như chơi trò ú tim, chả hiểu nổi.

Bà vãi vẫn tiếp tục kể rằng, mẹ nó mang lễ đặt lên ban thờ Phật rồi cả nhà nó quỳ trước sư ông thưa rằng con... Lần này nó xưng con chứ không xưng em, mày ạ... Chúng con xin sám hối trước Đức Phật, trước thầy. Xin Phật, xin thầy tha thứ cho con vì hoàn cảnh mà từ trước tới giờ con đã phạm tội nói dối thầy. Đây là chồng con. Chúng con yêu nhau từ ngày xưa, giờ mới đăng ký kết hôn khi anh ấy mãn hạn tù. Cúi xin thầy chứng cho. Đứa bé thầy đã cưu mang là con ruột của anh ấy đấy ạ. Hôm nay, con xin thầy cho phép vợ chồng con được đón cháu về để gia đình đoàn tụ. Sư ông đuột mặt nhận lễ xong thì buồn rầu đi luôn vào phòng khóa cửa lại. Đến giờ vẫn chưa ra. Tao sắp cơm để đấy rồi về, kiểu này thì trưa nay chắc thầy nhịn.

Ngày lĩnh lương, tôi thấy Thông mặt cúi gằm, thất thểu như người mất hồn. Khuôn mặt y tiều tụy tưởng vừa qua trận ốm thập tử nhất sinh. Y không nói năng chào hỏi ai, nhận tiền xong lại lầm lũi ra về. Nhìn y, tôi lại nhớ lời mời uống rượu tiệc cưới. Nghĩ cũng tội. Bòn từng đồng từ mấy đứa học trò nghèo, giờ thì tay trắng. Hy vọng tương lai ấp ủ hơn chục năm trời bỗng chốc trở thành tuyệt vọng.

Ngược lại, tay nguyên phó văn phòng thì hớn hở ra mặt. Hắn vồ lấy tôi, kéo ra góc sân ấn ngồi xuống gốc cây rồi liến thoắng một thôi một hồi rằng lãnh đạo nhà tớ tinh tướng nhưng dại gái lắm ông ạ. Thấy gái là tối mắt, bị con Ngần đưa vào tròng, hơn chục năm giời cung phụng chiều chuộng nó, giờ một phát về "mo". Đau thế. Hết đường đành quay về với sư tử ở nhà rồi.

Tôi bảo, thấy chồng cô Ngần khoe vợ chồng nhà nó giàu lắm, có xe sang, nhà to vật với hơn chục suất đất ở tỉnh bên. Mà sao nó giàu thế khi thằng chồng vừa ở tù ra?

Ngài phó văn phòng bảo tớ biết thằng ấy, ngày xưa nó hay le ve ở cổng ủy ban đợi con Ngần. Rồi đi tù vì tội ma túy. Trầm ngâm một lát, gã bâng quơ: ba tỷ ngày xưa to lắm..., có thể mua vài ba chục suất đất ấy chứ.

Chả hiểu hắn nói thế là có ý gì. Nhưng, giờ thằng bé đã có bố đích thực, mọi mù mờ đồn đoán đã sáng tỏ. Tự trách mình đã hồ đồ nghi oan nghĩ xấu cho người. Mà chả riêng mình, người trong cuộc quá hồ đồ nên bây giờ thấy đau, thấy thiệt. Nghĩ cho cùng, theo nhân quả thì sự đau, sự thiệt hôm nay do cái nhân bất thiện trước đó. Vậy thì họ chẳng oan.

Nam Định, tháng 5 năm 2024

Truyện ngắn của Mai Tiến Nghị

Các tin khác

Minh họa: Lê Tâm

Tư duy con cua

Chị Tú, vợ của lão Trần, vừa trở thành tâm điểm chú ý của cả cơ quan khi nhận danh hiệu Gương mặt công chức ưu tú vào dịp cuối năm, kèm theo đó là quyết định thăng hai bậc lương.

Bữa tiệc “xác thịt”

Bữa tiệc “xác thịt”

Chỉ trong sáu ngày, từ 18 tháng Sáu tới 23 tháng Sáu, đã có ba nhân viên dưới trướng anh Keo, thợ săn ảnh tôi quen, liên tiếp qua đời do xuất huyết não cấp tính. Nếu nhân viên công ty này toàn các bác bảy, tám mươi tuổi thì còn hiểu được. Nhưng họ đều là thanh niên mới ngoài hai, ba mươi, thực sự rất đáng ngờ. Tôi bắt đầu cuộc điều tra. Tôi hỏi dạo gần đây anh Keo có làm mếch lòng ai không.

Vua hám lợi

Vua hám lợi

Ở một thị trấn nhỏ miền Bắc có một người mà ai cũng biết, gọi là “Vua hám lợi”- đó là lão Vương. Lão Vương năm nay hơn năm mươi tuổi, dáng người không cao nhưng đôi mắt lão cực kỳ linh lợi, lúc nào cũng đảo quanh như thể đang tìm cơ hội kiếm lợi tiếp theo.

Trăng đỏ

Trăng đỏ

                                                                                                             Truyện ngắn dự thi của Vi Hợi

Trăng trên đỉnh Phá Khao đêm nay lạ lắm. Nó không vàng vọt như những đêm hanh hao đầu mùa, cũng không bạc trắng như sương muối. Nó đỏ quạch, đặc quánh như vũng máu loãng đổ dền lên những phiến đá tai mèo sắc lẹm. Gió núi thổi thốc qua những hốc đá, phát ra âm thanh u u, rền rĩ như tiếng của hàng ngàn con ma khát nước đang bò lê lết dưới thung sâu.

Ông Ậu mo cuối cùng

Ông Ậu mo cuối cùng

Tôi đặt lễ, thắp nhang lên bàn thờ người Ậu mo cuối cùng của bản. Thay cho lời khấn vái như người dưới xuôi, tôi lẩm nhẩm đọc một đoạn “mo dẫn đường”. Vì tôi biết, ngày ông Ậu Cường về Mường Ma, không có ông Ậu nào đọc bài mo dẫn đường để dẫn vong hồn ông lên trời. Thông đứng lặng cạnh bên nghe tôi đọc làu làu. Xong rồi, tôi với Thông cùng ngồi xuống chiếc chiếu từ ngày xưa, ngày ông Ậu Cường vẫn thường ngồi, trải phía trước bàn thờ.

Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi rơi vào bụng khủng long

Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi rơi vào bụng khủng long

Nhiều thập kỷ trước, một bộ xương khủng long bạo chúa đã được khai quật tại thị trấn này. Chỉ sau một đêm, nó đã khơi dậy cơn sốt khảo cổ học trên toàn quốc. Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K địa phương đã phân bổ ngân sách khổng lồ cho việc OK9 đã banh bảo tàng và các điểm Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá. Loài khủng long mới được phát hiện này được tôn vinh như linh vật mới nhất của thị trấn.

Nhà có vợ lười

Nhà có vợ lười

Vợ của lão Lâm tên là Lili, con người cũng không tệ, chỉ có điều là cực kì lười biếng. Tối hôm ấy, con trai của lão Lâm đang làm bài tập bỗng đặt phịch cây bút xuống rồi kêu đói. Khi ấy lão Lâm đang ngồi trước vi tính làm kế hoạch cho công ty. Lão dừng Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP lại, hỏi con trai:

Đêm Mê Linh

Đêm Mê Linh

Cha ta là Lạc tướng đất Mê Linh. Mẹ ta là dòng dõi Hùng Vương. Cả hai cai quản một vùng đất với mấy trăm gia nô lo Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP điền trang. Họ cùng trồng cấy, đốn cây, đi săn, đánh cá với mọi người. Cha ta rất khỏe, có thể giương được cây cung mà không ai giương được, nhiều con mãnh thú đã phải bỏ mạng dưới tay người. Mẹ ta rất đảm, không ai dệt lụa khéo bằng bà. Bà lại có một vốn học vấn rất phong phú ít người có.

Khờ quá!

Khờ quá!

Công ty chúng tôi quyết định mở nhà ăn phục vụ bữa sáng và bữa trưa. Chi phí ăn uống được chia đôi giữa công ty và nhân viên, bữa sáng 4 tệ, bữa trưa 6 tệ, ai đăng ký thì ăn. Ngoài ra, do bữa sáng thường gấp gáp, những nhân viên ăn tại nhà ăn công ty được phép đi làm muộn hơn nửa tiếng.

Vắt mình ngoài lan can

Vắt mình ngoài lan can

Phố xá sáng mùa hạ đang yên bình trong không khí mát mẻ, bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Trên sân thượng của một khách sạn cao tầng, một thanh niên đang bám mình lơ lửng ngoài lan can sắt. Gã vắt vẻo trong tư thế nguy hiểm, tay không ngừng thả những viên sỏi xuống khoảng không, miệng liên tục lẩm bẩm.

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Mấy hôm nay Đại Bảo có điều lo buồn vì căn nhà mới mua cần phải sửa sang mà với số tiền có trong tay cũng còn phải thiếu đến một vạn đồng nữa. Giữa lúc Đại Bảo đang ngồi nghĩ cách để xoay xở số tiền này thì tiếng chuông cửa reo.

Vực khuya

Vực khuya

Đêm Nga Mi hun hút sâu. Tiếng ve như sôi một lúc đầu hôm rồi ngưng bặt. Giờ đến tiếng dế lích rích. Tiếng tắc kè rõ ràng, gọn ghẽ. Toản thả lỏng người ở thế "xác chết". Để mặc tâm trí mình lang thang trong rừng sâu. Mùa này hoa dẻ nở rộ, thơm như lay như cột. Càng về đêm càng thơm.

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Mỗi lần Vân đỡ anh dậy, anh vòng tay qua cái cổ ấm áp của cô và áp gò má anh vào má cô. Những lúc như thế, anh cảm thấy run rẩy, anh cảm thấy sức nặng của tấm vải bạt đắp lên chân nặng cả nghìn cân. Anh muốn đứng dậy, bế bổng cô chạy ra khỏi cái cửa hang chết tiệt kia, ra đứng giữa đất trời mà hét lên, mà quay cô mòng mòng như cánh quạt của mấy con “diều hâu” tuần tiễu trên bầu trời.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.

Chuyện con nhà lính

Chuyện con nhà lính

Vài ba hành khách khác định ngồi ở chiếc ghế cạnh người lính, nhưng họ nhìn thấy thông báo và bỏ đi. Khi máy bay gần kín chỗ, người lính thấy một cô gái rất xinh đẹp vội vã bước vào khoang máy bay nên anh ta nhanh chóng gỡ tờ thông báo khỏi chiếc ghế trống bên cạnh. Bằng cách ấy, anh lính nọ đã có được một cô gái đồng hành cùng mình trên suốt chặng bay.

Kẻ điên xem hát

Kẻ điên xem hát

Vào thời nhà Thanh, có một kẻ điên sống ở vùng Giang Nam rất mê xem hát kịch. Mỗi khi đi xem hát, hắn thường vừa xem vừa điên điên khùng khùng kéo ống quần của người khác lên nhìn, miệng còn ngâm nga điệu hát: “Chân vàng nhỏ, chân bạc xinh, kéo quần lên cho mình nhìn ngắm…”.

Đi qua dòng sông

Đi qua dòng sông

Giọng chị mơ hồ và hoảng hốt. Tôi ngước nhìn chị. Dưới ánh trăng, chị đẹp một cách lộng lẫy, như một bức ảnh nàng tiên cá tôi từng được thấy trên tờ họa báo. Làn tóc đen xõa xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Chị khổ lắm Hoàng ơi". Tôi khẽ đặt bàn tay lên vai chị: "Ta về thôi chị". Đêm ấy, bu tôi không về vì dì tôi trở bệnh.

Mây trời Huổi Chỏn

Mây trời Huổi Chỏn

Phía ngoài, một khẩu lệnh đanh gọn. Ngay lập tức mũi đột phá gồm ba chiến sỹ cơ động lao thẳng về phía các đối tượng đang chặn đầu tiên, đẩy bật chúng về phía sau. Cực nhanh sau đó, từng tốp hai đồng chí lao vào đánh gục, tước vũ khí, khóa tay các đối tượng. Mấy chục đối tượng hàng sau, hung hãn cầm gậy gộc, vũ khí lao lên nhưng…  hự…ụp…  chúng hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Vụ cháy hy hữu

Vụ cháy hy hữu

Có một người tên là Hồ Lai, lúc nào cũng nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Anh ta lười biếng và không làm bất cứ Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nào cho tử tế. Bị gia đình thúc giục, anh ta vay mượn tiền và gom góp đủ để mua một chiếc xe máy cũ rồi bắt đầu buôn bán rau củ.