Trong khi bữa tiệc đang diễn ra vui vẻ, nhà thơ được giải Nobel thấy bụng dạ bất an. Ông bèn ra ngoài tìm nhà vệ sinh. Chờ một hồi lâu không thấy nhà thơ trở vào, ông thị trưởng đích thân đi tìm. Biết đâu có chuyện gì không lành xảy đến với vị khách quý.
Ngay ngoài tiền sảnh, ông thị trưởng bắt gặp bà già làm nhiệm vụ trông nom nhà vệ sinh và ông nhà thơ giải Nobel đang đôi co với nhau việc gì đó khá gay gắt.
- Tôi không thể cho ông ta vào đó được - Bà nọ oang oang giải thích với ông thị trưởng - Ông ta không có tiền lẻ để vào cửa.
- Nhưng bà có biết rằng, ông ta có Nobel - Ông thị trưởng can thiệp.
- Thì ông ta cũng có nói với tôi như vậy. Tôi cũng định cho ông ấy vào mà chẳng cần thu một đồng nào. Tôi già rồi, rất thông cảm. Nhưng khi ông ta thú nhận ông mắc căn bệnh Nobel (Nobel là tên nhà bác học Thụy Điển, người sáng lập ra giải thưởng Nobel; nhưng đồng thời cũng là tên nguyên tố phóng xạ và tên căn bệnh nhiễm chất phóng xạ - HH) thì tôi chẳng thể linh động cho ông ta được. Nhỡ ông ta lây sang người khác thì sao. Một khi trong người ông ta có... Nobel thì tốt nhất hãy tới chữa trị tại bệnh viện, chứ đừng tìm tới các nhà vệ sinh lịch sự như thế này.
Không thuyết phục được bà già kém hiểu biết, nhà thơ đành phải tìm cách "giải quyết nỗi buồn" của mình ở chỗ khác. Việc cũng nhỏ, song chắc chắn là ông rất bực mình.
Sau sự cố đó, vị khách rời thị trấn. Bà già nọ bị cho thôi việc. Thay vào đó là một nhân viên trẻ, có học, rất biết giải thưởng Nobel là gì. Có điều là chẳng ai đoán định được rằng, từ đây về sau, liệu có vị khách Nobel nào đến với thị trấn nhỏ bé này của chúng tôi nữa không?