Cây gỗ vuông chành chạnh trong thi ca

Nhà thơ Hữu Loan đã qua đời 6 năm. Nếu còn sống, mùa xuân Bính Thân, ông sẽ tròn 100 tuổi. Hình ảnh và sự nghiệp Hữu Loan cũng là một trường hợp lạ trong thi ca Việt Nam. Ông viết kiểu riêng, ông sống kiểu riêng. Phải chăng vì vậy mà ông tự ví mình là một "cây gỗ vuông chành chạnh"?
  • Nhà thơ Hữu Loan luận chữ làm câu đối

Nhà thơ Hữu Loan, họ Nguyễn, sinh ngày 2-4-1916 ở làng Nguyên Hoàn, xã Mai Lĩnh, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Sau tháng năm trai trẻ sôi nổi tham gia kháng chiến, Hữu Loan về sống tại quê nhà bằng những nghề lao động cặm cụi như cày ruộng, đốn củi và thồ đá, cho đến khi qua đời vào ngày 18-3-2010. Tuy nhiên, bao nhiêu vất vả làm lụng cũng vô nghĩa đối với một nhà thơ, nếu tác phẩm như gió thoảng kiếp người!

Nhắc đến Hữu Loan, công chúng kể ngay đến "Màu tím hoa sim". Cũng dễ hiểu, bài thơ này được rất nhiều người phổ nhạc, mà quen thuộc nhất là hai bản của Phạm Duy và Dũng Chinh, nên người ta nghe "nàng có ba người anh/ đi bộ đội/ những em nàng còn chưa biết nói/ khi tóc nàng xanh xanh", người ta nhớ "ngày hợp hôm nàng không đòi may áo cưới", và người ta thương "nhưng không chết người trai khói lửa/ mà chết người gái nhỏ hậu phương".

Cố nhà thơ Hữu Loan.
Cố nhà thơ Hữu Loan.

Gia tài của Hữu Loan có khoảng 60 bài thơ, không nhiều so với quãng thời gian ông lăn lộn 94 năm trên nhân gian. Chật vật áo cơm và mệt mỏi ân tình đã cắt đứt cảm hứng sáng tạo của ông chăng? Không hẳn. Hữu Loan vốn không định đi theo con đường văn chương. Nhập cuộc sáng tạo rất muộn, thơ ông bật ra từ những va đập trực diện với thế sự. Khi ông ung dung tự tại, vô ngã vô ưu thì không thể tiếp tục có thơ được.

Như chính Hữu Loan thổ lộ: "Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, hồi nhỏ không có cơ may cắp sách đến trường như bọn trẻ cùng trang lứa, chỉ được cha dạy cho dăm chữ bữa có bữa không ở nhà… Đến năm 1938, lúc đó cũng đã 22 tuổi, tôi ra Hà Nội thi Tú Tài, để chứng tỏ rằng con nhà nghèo cũng thi đỗ đạt như ai". Tư chất thông minh lại chịu rèn luyện, khóa ấy Hữu Loan đậu cùng với Nguyễn Đình Thi.

Có bằng Tú tài, Hữu Loan về Thanh Hóa dạy học. Ông làm gia sư ở nhà ông Lê Đỗ Kỳ - Tổng thanh tra canh nông Đông Dương và dạy đọc, dạy viết cho cô bé Lê Đỗ Thị Ninh. Kháng chiến chống Pháp bùng lên, Hữu Loan vào quân đội và làm công tác tuyên truyền. Ông hành quân qua những ngả đường và làm những bài thơ Ok9cab Link Chính Thức để phục vụ cách mạng.

Tâm hồn thi ca Hữu Loan khởi động bằng bài thơ "Đèo Cả" viết năm 1946. "Đèo Cả" của Hữu Loan và "Nhớ máu" của Trần Mai Ninh là hai tác phẩm đặc biệt, ra đời gần như cùng lúc, trên trận địa tranh chấp giữa ta và địch tại mảnh đất Phú Yên. Đặc biệt, không chỉ vì phản ánh không khí đấu tranh gan dạ của quân dân các tỉnh phía Nam, mà còn ở bút pháp. "Đèo Cả" và "Nhớ máu" tung tẩy theo thể thơ tự do phóng khoáng, vốn cực kỳ xa lạ với một giai đoạn dài thơ Việt chỉ quen với vần điệu mềm mại du dương. Nếu như Trần Mai Ninh viết: "Gió Tuy Hòa/ Ơi cái gió chuyên cần và phóng túng" thì Hữu Loan viết "Trên sạp cây rừng/ ngủ chung/ nửa tối/ Biệt nhau/ đèo heo/ canh gà".

"Đèo Cả" được bộ đội Truyền tay, quay ngược ra Bắc. Trên Báo Văn Nghệ in tại chiến khu Việt Bắc vào tháng 12-1948, Xuân Diệu đã giới thiệu bài thơ "Đèo Cả" bằng tất cả sự hưng phấn: "Tôi yêu, tôi phục bài thơ hoang vu Đèo Cả… Đèo Cả biên thùy, đứng trên đầu bể thẳm đụng với mây cao. Đèo Cả treo giữa biên thùy, mà cái đẹp trầm hùng ngang với lòng chiến sĩ!".

Cũng với tinh thần cổ vũ ý chí quật cường đánh đuổi ngoại xâm, Hữu Loan sáng tác bài thơ thứ hai có tên gọi "Quách Xuân Kỳ" vào năm 1947. Nhân vật Quách Xuân Kỳ là Bí thư Thị ủy Đồng Hới, đã bị bắt và hy sinh anh dũng trong ngục, chấn động dư luận lúc ấy. Về mặt OK9 thể thao xanh chín, Vũ Tùng và Dương Tử Giang chủ trương tờ Công Lý tại Sài Gòn, đã gọi Đồng Hới là "thị xã Quách Xuân Kỳ". Về mặt thi ca, Hữu Loan viết: "Bóng cao tóc xù/ Trai Quảng Bình/ trong quán phở chiến khu/ Đập bàn tắt đèn/ quát/ xăn rách áo: "Thằng Ái Lạc Mỹ/ bắn/ thằng Kỳ Hoàn Lão".

Đầu năm 1948, Hữu Loan nghỉ phép về Thanh Hóa, và gặp lại cô bé Lê Đỗ Thị Ninh mà mình đã dạy học thuở nào, giờ đã thành một thiếu nữ 17 tuổi xinh đẹp. Họ cưới nhau ngày 6-2-1948, rồi Hữu Loan ra Nghệ An làm chủ nhiệm Báo Chiến Sĩ của Sư đoàn 304. Chỉ ba tháng sau, Hữu Loan nhận được tin vợ mất.

Theo hồi ức Hữu Loan: "Hôm đó là ngày 25-5 âm lịch, em đưa quần áo ra giặt ngoài sông Chuồn thuộc ấp Nhị Long - Nông Cống, vì muốn chụp lại tấm áo bị nước cuốn trôi nên trượt chân chết đuối! Con nước lớn đã cướp em vào lòng nó, cướp đi của tôi người bạn lòng tri kỷ, để lại cho tôi nỗi đau không gì bù đắp nổi!". Nước mắt Hữu Loan khóc vợ, đã trào ngược vào tâm can mà thành "Màu tím hoa sim" cay đắng: "Má tôi ngồi bên mộ con/ Đầy bóng tối/ Chiếc bình hoa ngày cưới/ Thành bình hương/ Tàn lạnh vây quanh". Sau hình thức phổ biến bằng cách chép tay và đọc cho nhau nghe, "Màu tím hoa sim" chính thức được Nguyễn Bính in trọn vẹn trên Báo Trăm Hoa vào năm 1956. Nửa thế kỷ vừa qua, "Màu tím hoa sim" là một trong những bài thơ được nhiều người tán tụng nhất trong thi ca Việt Nam! Và "Màu tím hoa sim" cũng là bài thơ đầu tiên được mua bản quyền như một hình thức bảo tồn văn hóa, với giá 100 triệu đồng, vào năm 2004.

Cố nhà thơ Hữu Loan và vợ - bà Phạm Thị Nhu.
Cố nhà thơ Hữu Loan và vợ - bà Phạm Thị Nhu.

Niềm xót xa "những đồi hoa sim dài trong chiều không hết/ màu tím hoa sim/ tím cả chiều hoang biền biệt", sau này đã trở lại trong thơ Hữu Loan qua bài "Thánh mẫu hài đồng" day dứt: "Em đi tím đất chiều hoang/ Ta như mất mẹ khóc tang hai lần".

Ngày 16-11-1953, Hữu Loan cưới vợ lần thứ 2. Năm ấy, bà Phạm Thị Nhu cũng 17 tuổi như Lê Đỗ Thị Ninh thuở nào "tóc nàng xanh xanh, ngắn chưa đầy búi". Họ sống bên nhau gieo neo và đầm ấm đến cuối đời, có chung 10 đứa con, 6 trai 4 gái. Bà Phạm Thị Nhu cũng được Hữu Loan viết tặng bài thơ "Hoa lúa" vào năm 1955: "Em ca giữa đồng xanh bát ngát/ Anh nghe quê ta sống lại hội mùa… Xa em năm nhớ, gần em mười thương/ Còn bàn tay em, còn quê hương mãi".

Đọc thơ Hữu Loan, không khó gì để nhận ra ông có cảm xúc mạnh mẽ. Ưu điểm ấy giúp những sự kiện tác động trực tiếp đến ông, dễ dàng ùa vào những câu thơ. Ví dụ, chứng kiến cảnh kham khổ của cán bộ kháng chiến thì ông có bài thơ "Chiếc chiếu" (1952), nghe tin tướng Nguyễn Sơn qua đời thì ông có bài thơ "Khóc Nguyễn Sơn" (1956). Tuy nhiên, cá tính Hữu Loan thẳng thắn và ngang tàng, nên ông không mấy thành công khi viết những bài thơ khuôn khổ như "Những làng đi qua" (1950) nhịp nhàng: "Một làng xa nho nhỏ. Đẹp như nơi hẹn hò. Có đôi lòng gắn bó. Nhưng lời chưa nói ra", mà ông tạo ấn tượng với lối ngắt câu khắc khoải như "Cô gái Hà Nội tản cư" (1951) xao xác: "Sẽ còn những ai/ Trong đoàn quân trở lại/ Ngày Thủ đô chiến thắng tưng bừng/ Em về/ Chân phố cũ/ Ngập ngừng". 

Hữu Loan chỉ thực sự là Hữu Loan với những câu thơ gân guốc và bộc trực. Chẳng hạn, mùa xuân năm 1957, ông có bài thơ "Ôm Tết vào lòng" với khẩu khí sảng khoái: "Tết và mùa xuân/ Như mắt người ứa lệ/ Những người đầu tang còn rối tóc rối khăn/ Ôm Tết vào lòng/ Băng bó lại mùa xuân/ Cùng nói lên/ Nói lớn/ Một lần/ Không được giẫm lên mùa xuân/ Không được giẫm lên Tết nữa/ Không được/ giẫm lên/ lòng người".

                                     Xuân 2016

Lê Thiếu Nhơn-Xuân 2016

Các tin khác

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực Tương lai” của Việt Nam

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực tương lai” của Việt Nam

Tại Future Menus 2026, đơn vị tổ chức đã giới thiệu bốn xu hướng được dự báo sẽ dẫn đầu thị trường ẩm thực toàn cầu trong thời gian tới. Đó là những xu hướng gợi mở giúp ngành ẩm thực Việt Nam phát triển. Bởi ẩm thực là một kênh hữu hiệu để thu hút Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá và quảng bá văn hóa Việt ra thế giới.

Xôn xao mái phố phía đông kinh thành

Xôn xao mái phố phía đông kinh thành

Cuối thế kỷ XIX, người Pháp phá dỡ bức tường thành phía Đông thành Thăng Long, và lấp đi con hào chạy dọc tường thành, tạo ra một con đường mới dài hơn 1.200m, chính là phố Phùng Hưng (Hà Nội) ngày nay.

Chinh phục những địa hạt mới

Chinh phục những địa hạt mới

Vừa qua, bộ phim “Ốc mượn hồn” đã có màn ra mắt ấn tượng với khán giả cả nước. Không chỉ mang đến cho khán giả trải nghiệm Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP mới mẻ, bộ phim còn là dấu ấn mới trên hành trình làm Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 của đạo diễn Đinh Tuấn Vũ, sau 7 năm xa màn ảnh rộng.

Gomshow có những suất diễn định kỳ tại Hà Nội là nỗ lực của cả ê kíp.

Từ vở ballet “Gat” đến câu chuyện phát triển công nghiệp văn hóa

Những chuyển động ballet đương đại hòa cùng hình ảnh chiếc mũ Gat truyền thống của Hàn Quốc trên sân khấu Nhà hát Hồ Gươm trong chương trình “Mùa Hàn Quốc 2026” gợi cho chúng ta, những khán giả Việt Nam, nhiều suy ngẫm. Đó không chỉ là một đêm diễn Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 mà là một lát cắt cho thấy cách Hàn Quốc đang kể câu chuyện văn hóa của mình với thế giới - bằng ngôn ngữ Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 hiện đại, mới mẻ, mang tính toàn cầu.

Hành khách tệ hại

Hành khách tệ hại

Động cơ xe hộc lên một tiếng khô khốc rồi lầm lũi lao về phía trước. Martha vẫn chưa chịu buông tha, bà ta bắt đầu đi dọc lối đi, gót giày nện xuống sàn xe nghe chát chúa:

Thử nấm độc

Thử nấm độc

Nhìn những vệt hoa văn sặc sỡ trên mũ nấm, tim tôi đánh thót một cái. Tôi nhận ra ngay đó là loại nấm kịch độc, chỉ cần nếm một chút cũng đủ đi gặp tổ tiên.

Lão Lai Phúc trúng độc đắc

Lão Lai Phúc trúng độc đắc

Đúng lúc đó, vợ lão thản nhiên cầm tấm vé lên xem, vừa lau bàn vừa liếc nhìn tivi. Bàn tay bà ấy cử động chậm dần, cuối cùng thì há hốc miệng và đứng chết lặng, ngây người khiến lão Lai Phúc giật mình: "Kìa, bà làm sao vậy?".

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Khi còn ở dương thế, Trần Nguyên Dũng là một họa sĩ trầm lặng, luôn là người lắng nghe trong mọi cuộc vui. Tại triển lãm “Những ngày thảnh thơi”, hội họa sẽ kể những câu chuyện về thế giới nội tâm đầy sắc màu của ông...

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

Nhà văn - dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng trong nhiều bài viết và những cuộc đàm luận sâu về chủ đề lạm dụng AI trong viết sáng tạo, ông đã cảnh báo việc lạm dụng AI trong sáng tác là hành vi tự hủy hoại sự sáng tạo của người viết, đồng thời đặt ra vấn đề trách nhiệm của tác giả, biên tập và các thiết chế văn học trước làn sóng “chữ nghĩa AI” đang lan rộng. Nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh cũng có nhiều ý kiến sâu sắc về vấn nạn sáng tạo văn chương lạm dụng AI. Văn nghệ OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á đã có cuộc trò chuyện ngắn với nhà văn Trần Tiễn Cao Đăng và nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh về chủ đề này.

Minh họa: Lê Tâm

Tư duy con cua

Chị Tú, vợ của lão Trần, vừa trở thành tâm điểm chú ý của cả cơ quan khi nhận danh hiệu Gương mặt công chức ưu tú vào dịp cuối năm, kèm theo đó là quyết định thăng hai bậc lương.

Bữa tiệc “xác thịt”

Bữa tiệc “xác thịt”

Chỉ trong sáu ngày, từ 18 tháng Sáu tới 23 tháng Sáu, đã có ba nhân viên dưới trướng anh Keo, thợ săn ảnh tôi quen, liên tiếp qua đời do xuất huyết não cấp tính. Nếu nhân viên công ty này toàn các bác bảy, tám mươi tuổi thì còn hiểu được. Nhưng họ đều là thanh niên mới ngoài hai, ba mươi, thực sự rất đáng ngờ. Tôi bắt đầu cuộc điều tra. Tôi hỏi dạo gần đây anh Keo có làm mếch lòng ai không.

Chuyện kể dưới chân núi Khau Rịa

Chuyện kể dưới chân núi Khau Rịa

Dưới chân núi Khau Rịa cao sừng sững, ngôi đền Nghĩa Đô cổ kính tọa lạc vững chãi và uy nghiêm, xa xa là dòng Nặm Luông hiền hòa chảy uốn quanh những bản làng. Từ bao đời nay, đồng bào Tày Nghĩa Đô từ bao thế hệ vẫn lưu giữ và kể cho nhau nghe câu chuyện về quá trình hình thành, bảo tồn ngôi đền thiêng của bản làng, gắn với tín ngưỡng thờ Chúa Bầu vùng Tây Bắc.

Ấn tượng Nhật Tuấn

Ấn tượng Nhật Tuấn

Nhật Tuấn người Hà Nội gốc, nhưng tính cách khá mạnh mẽ. Không bia rượu, bài bạc, thuốc lá, cả cuộc đời Tuấn gọn trong ba thứ: Văn chương, bạn bè và… người đẹp. Anh thú nhận, mình là kẻ lăng nhăng, yêu đương dắt dây. Không che đậy, giả tạo. Văn chương là con người anh.