Bỏ mặc bữa ăn trưa, thanh tra Verade tức tốc tới hiện trường.
Có thể nói, tư thất của ông
Thanh tra Verade đi thẳng vào trong phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của ông
- Liệu bà có biết hung thủ là ai không, bà Maple?
- Tôi nghĩ là - Người quản gia nói trong tiếng nấc - là, một trong hai anh em sinh đôi...Vì, thưa ông thanh tra, trước khi nhìn thấy ông
- Một trong hai em sinh đôi? - Ông thanh tra nhíu mày - Thế là cái quái gì vậy?
Có tiếng nhại lại từ phía cửa sổ mở ra vườn, thanh tra Verade giật mình nhận thấy có hai thanh niên nhìn ông với vẻ thách thức và giễu cợt. Cả hai đều cao to vạm vỡ, đẹp trai và giống nhau như hai… giọt nước.
- Bác của các anh đã bị sát hại, các anh không biết sao?
Cả hai thanh niên đều không tỏ một chút thái độ bất ngờ hoặc sầu thảm. Một người nói: “Bác tôi bị người ta giết chết. Và bà Maple nhìn thấy một trong hai chúng tôi bỏ chạy khỏi ngôi nhà này. Thế là ông có thể kết luận chúng tôi là thủ phạm giết ông
- Một nhân chứng đã khẳng định trông thấy một trong hai anh có mặt vào thời gian xảy ra án mạng, thậm chí còn bỏ chạy nữa. Các anh trả lời thế nào về việc này?
- Nhưng tôi có bằng chứng ngoại phạm - Một trong hai thanh niên trả lời.
- Anh là ai? - Thanh tra Verade nhìn thẳng vào mắt anh ta, hỏi.
- Tôi là Donald. Donald Devon.
- Anh cho biết bằng chứng ngoại phạm của anh thế nào?
- Lúc ấy tôi ở quán Shsaggy Bear.
- Anh ở đấy một mình?
- Tất nhiên là có Sally Fender. Chị trông coi quán rượu này sẽ chứng thực cho tôi. Tôi ở đó từ khi mở cửa cho tới trưa. Thậm chí cách đây 10 phút tôi vẫn ở đấy.
Hỏi vậy thôi, thực ra ông thanh tra quá biết về hai thanh niên này. Ông chỉ tay về phía David Devon: “Nhưng anh đã đến đây với cậu em David của anh. Hai anh em gặp nhau ở đâu?”.
- Tôi gặp nó ở gara Allen. Chúng tôi muốn hỏi việc đại tu chiếc Jaguar lúc nào xong.
- Tại sao các anh quyết định về nhà?
- Chúng tôi muốn nói chuyện với bác Georges Devon, những mong bác ấy mua cho chúng tôi một chiếc xe khác. Cứ để chúng tôi phải dùng chung một chiếc xe như thế đâu có tiện - Donald nói, giọng đều đều, bình thản.
- Yên tâm, giờ đây bác của các anh đã chết, các anh sẽ có nhiều tiền…
- Ông nói thế là ý gì?
- Thì hai anh sẽ là người thừa hưởng chính của di chúc mà lại.
Donald nhếch mép: “Ông muốn buộc tội chúng tôi đã tìm cách giết bác mình chỉ để có tiền đủ mua một chiếc xe hơi?”.
- Tôi từng có nhiều dịp đánh cờ hoặc đàm đạo với ông
Donald vẫn thản nhiên như không. Hắn nói: “Tôi có đủ bằng chứng ngoại phạm. Còn nếu sau khi xảy ra án mạng, bà Maple trông thấy một trong hai chúng tôi bỏ chạy thì đó chính là em David mà ông đang buộc tội”.
- Gara chỉ cách đây 5 phút cuốc bộ. Vậy trước đấy, anh ở đâu? - Thanh tra Verade quay sang hỏi người xưng tên là David.
- Tôi ở Shaggy Bear - David trả lời - Ông cứ hỏi chị chủ quán Sally Fender xem nếu như ông muốn.
Thanh tra Verade nhíu mày bực bội:
- Thế nghĩa là cả hai cậu đều ở Shaggy Bear?
- Không! - Cậu em trai lắc đầu - Tôi ở đó một mình.
- Nhưng anh của cậu có nói rằng cậu ta cũng ở đó cơ mà?
- Anh tôi lúc đó ở đâu tôi không biết. Chỉ biết là lúc ở quán Shaggy Bear, chỉ có mình tôi với chị chủ quán mà thôi.
- Thế có nghĩa là một trong hai người đã nói láo - Ông thanh tra khẳng định.
- Nhưng không phải tôi! - Người anh thản nhiên đáp.
- Không phải tôi - Cậu em cũng đáp y như vậy.
Đến đây ông thanh tra đã hiểu rõ ý đồ của họ. Họ định lợi dụng sự giống nhau như hai giọt nước để chơi trò "ú tim" với ông.
- Giả thuyết là nếu tôi không tìm cách chứng minh được kẻ nào trong hai anh đã có mặt tại Shaggy Bear, kẻ nào có mặt ở nhà để gây án thì với trường hợp giống nhau như thế này, người ta cũng không thể bắt giữ hoặc truy tố người nào trong hai anh em một cách "may rủi" được, phải không? Vì các anh đều biết, không một bồi thẩm đoàn nào dám kết luận có tội với tỉ lệ sai là 50%. Các anh "thông minh" đấy! - Thanh traVerade nói, giọng chua chát.
Đưa hai thanh niên trở lại phòng lớn, thanh tra Verade gọi nhân viên Jesson:
- Hãy lấy dấu tay của hai người này.
- Nhưng ông sẽ thấy dấu tay của hai chúng tôi khắp nơi trong phòng này - Một trong hai thanh niên nói - Ông biết rõ là chúng tôi sống trong căn phòng này mà.
- Thế còn ở cái cán dao? - Thanh tra Verade quay sang hỏi Jesson.
- Không thấy gì. Cán dao đã được lau sạch - Jesson báo cáo.
- Thôi được rồi - Thanh tra Verade ra lệnh - Đưa cả hai người này đi cùng tôi tới Shaggy Bear
*
- Tôi đang điều tra về vụ ông Goerges Devon bị giết - Tranh tra Verade giơ tấm thẻ cảnh sát, đoạn nhìn thẳng vào mắt Sally - Bởi thế tôi muốn cô trả lời tôi một số câu hỏi. Ai trong số hai thanh niên kia đã đến đây vào lúc trưa?
Cô gái tỏ ra lúng túng:
- Thật tình tôi không thể phân biệt được người nào vì họ quá giống nhau.
- Chẳng lẽ họ đến đây mà không cho cô biết tên của mình hay sao?
- Thú thực tôi có hỏi, nhưng họ luôn đùa cợt, thành thử tôi cũng chán không muốn hỏi nữa.
- Việc chính của tôi bây giờ là kiểm tra lại các trường hợp ngoại phạm của hai thanh niên này. Vậy nên tôi muốn cô thuật lại thật cặn kẽ chi tiết cuộc thăm viếng trưa nay của Donald hoặc David.
- Khi tôi đến cửa hiệu thì một trong hai người này đã đợi tôi ở bên ngoài. Sở dĩ trưa nay tôi hơi đến muộn vì tôi bận đi mua sợi dây nịt này - Cô gái nói tới đó thì khẽ kéo chiếc áo lên. Nó mới tinh và có màu đen bóng - Khi ấy bà chủ của tôi đã đi nghỉ. Tôi và người thanh niên mỗi người làm một ly bia. Không có ai khác vào đây.
- Thế chiếc ly đó nay ở đâu? - Mắt ông thanh tra sáng lên.
- Tôi đã rửa và xếp chúng trên bộ dàn kia…
Gương mặt ông thanh tra thoáng chút thất vọng: “Còn gì nữa không? Chẳng lẽ cả buổi trưa chỉ có thế thôi sao?”.
- Có một tình tiết nữa, không biết có cần thiết cho ông không. Ấy là anh ta ôm hôn tôi nhiều lần.
- Trong phòng này?
- Vâng, lúc ấy chẳng có người nào khác.
Thoáng một tia sáng trên gương mặt thanh tra Verade: “Các anh vui lòng hợp tác với chúng tôi trong một cuộc thí nghiệm nho nhỏ này nhé”.
- Ông muốn cả hai chúng tôi thử hôn cô Sally để cô ta nhận ra chúng tôi thông qua cách hôn khác nhau à - Một trong hai thanh niên mai mỉa - Trò chơi ấy thú vị đấy ông thanh tra ạ. Nhưng chẳng lẽ ông tin là, việc nhận dạng qua cái hôn sẽ được tòa án công nhận hay sao?
- Đó là việc của tôi - Thanh tra Verade đáp, đoạn quay về phía một trong hai thanh niên đã đứng dậy và bắt đầu vào cuộc: Trước tiên anh cho biết anh là ai?
- Tôi là David.
- Tốt lắm. Giờ thì anh có thể hôn cô gái này một cách tự nhiên, thoải mái. Còn cô Sally, cô hãy chú ý và nhớ lại cách anh chàng này đã hôn cô như thế nào. Hãy nhớ thật chính xác. Cô hiểu chứ?
Sally gật đầu. David lập tức tiến lại gần cô. Anh ta đặt tay lên vai cô, thoáng nhìn vào mắt cô, đoạn kéo cô áp sát vào người mình. Cuối cùng anh ta khẽ khàng đặt một nụ hôn lên môi cô gái bằng cử chỉ ve vuốt.
- Dừng ngay lại - Verade đột ngột ra lệnh.
Đôi trai gái rời nhau ngay lập tức. Họ trân trân nhìn viên thanh tra có ý dò hỏi.
- Có hai cách để giải quyết vấn đề - Ông thanh tra lần này có vẻ tự tin hơn trước - Hoặc là tôi xác định được ai trong hai anh đã có mặt ở nhà các anh 1 giờ 30 trưa nay, hoặc ai trong hai người có mặt tại đây cũng vào giờ ấy. Mọi kết quả khám nghiệm dấu vân tay đều thất bại vì các anh là những kẻ ranh ma, đã tìm cách tẩy chùi kỹ càng. Tuy nhiên, còn một thứ khác mà chẳng lẽ đầu óc thông thái của các anh không nghĩ được sao - Thanh tra Verade nói với vẻ thích thú - Thì đây, tôi xin hé mở để các anh biết. Đó là cái dây nịt mà Sally vừa mua hôm nay. Tôi nhớ rất rõ cô ta đã nói với tôi: "Anh đã vòng cánh tay quanh người tôi". Vậy chắc chắn sẽ có dấu tay của một trong hai người trên sợi dây nịt ấy. Cô Sally, cô có thể vui lòng cho tôi mượn nó một lát được không?
Trong khi cô gái đang luống cuống cởi đầu dây nịt, đôi song sinh phác một cử chỉ manh động, nhưng thanh tra Verade nhanh tay hơn. Ông rút súng, chĩa thẳng về phía họ, quát to:
- Đứng tránh ra ngay, không được đụng đến nó!
Rồi ông gật gù, đắc ý:
- Bây giờ phần Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP còn lại sẽ thuộc về nhân viên giám định dấu tay, ông Jesson.
Không hẹn mà gặp, cả hai anh em sinh đôi nọ đều nhất loạt cúi đầu ủ rũ, chấp nhận sự thất bại. Họ hiểu "trò chơi" tội lỗi của họ đến đây tự đặt dấu chấm hết