Vậy mà có kẻ đang tâm sát hại cô. Xác Loring được phát hiện ở khu vườn công cộng, trong tư thế trần truồng giữa đêm đông giá lạnh.
Tổng biên tập báo Daily Banner - ông
- Thế này nhé, Jacqueline - Ông giao việc - Nhiệm vụ tới của cô là tìm cách "đeo bám" cảnh sát, sao cho càng có nhiều thông tin độc chiêu về vụ này càng tốt.
- Vậy thì tôi phải bắt bồ với chỉ huy của Phòng Cảnh sát Hình sự? - Jacqueline nửa đùa nửa thật - Mà các ông có biết, tôi đã tìm hiểu và nắm được những gì về cô Loring không? Khi phát hiện Loring chết trên ghế đá trong vườn, cô chỉ mặc mỗi áo ngực và đi giày cao gót. Tất cả quần áo còn lại cô xếp ngay ngắn bên cạnh... Xin lưu ý là nạn nhân đã cởi quần áo, đội tóc giả vào và đeo kính mắt đen. Tôi hứa sẽ tìm ra nguyên nhân và báo cáo với mọi người sau.
- Thì cứ làm đi - Tổng biên tập khích lệ.
- Tôi là Jacqueline Dubois, phóng viên của tờ Daily Banner. Còn đây là đồng sự của tôi, ông Ashwin - Jacqueline giới thiệu với Thanh tra Adam Bell khi thấy anh này có ý ngăn cản việc cô có mặt tại hiện trường vụ án.
- Tôi biết ông Ashwin từ lâu rồi. Còn bây giờ, xin mời cô rời khỏi đây ngay...
- Chà chà, nếu ông xử sự "rắn" với cánh nhà báo chúng tôi vậy thì tôi không việc gì phải tiết lộ với ông một đầu mối mà tự tôi khám phá được.
- Đầu mối? - Thanh tra Bell ngạc nhiên.
- Chứ sao. Thực tình, tôi muốn ông mềm mại một chút với tôi. Tôi sẽ giúp ông nhiều điều. Chí ít thì tôi cũng là người biết được chuyện gì đã diễn ra ở đây đêm qua. Chỉ cần nghe tin về đôi giày cao gót chưa cài dây của nạn nhân, về mái tóc giả và đôi mắt kính...
- Làm sao cô biết giày của Loring chưa cài dây. Cả chuyện bộ tóc giả và cặp kính nữa. Đã có báo nào đề cập đâu? - Bell sửng sốt kêu lên.
Thay vì trả lời, Jacqueline mở túi, lấy ra một bức ảnh chụp hình nạn nhân trên ghế đá sau khi chết.
- Cô lấy đâu ra tấm ảnh này - Bell càng ngạc nhiên.
- Trước khi cảnh sát đưa xác Loring đi, tôi đã bí mật chụp được bức ảnh - Ashwin thú nhận - Cũng may lúc ấy mới mười giờ sáng, ánh sáng khá tốt. Sợ các ông phát hiện, chụp xong tôi chuồn ngay. Không ngờ cô ta đã cuỗm được bức ảnh lúc nào tôi không hay...
- Tất cả đầu mối vụ việc sẽ được lần ra từ đôi giày - Jacqueline làm bộ không để ý tới lời than vãn của Ashawin. Cô quay sang nói với riêng Thanh tra Bell, trong khi Ashawin sốt ruột bỏ đi - Xin ông hãy chú ý một chút tới tình tiết đôi giày gót cao, nhưng dây quai lại không cài...
- Thì hề hấn gì.
- Không ai có thể đi bộ với đôi giày thế được. Hoặc là đôi giày sẽ văng ra, hoặc là cô ấy sẽ té ngã. Các ông lại còn giải thích: "Khi Loring đang cởi đồ thì hung thủ áp sát cô. Cô chống trả quyết liệt và bị đánh gục. Hung thủ bế xác cô lên, đặt trên băng ghế...". Tôi phản đối cách nhìn nhận vấn đề kiểu ấy. Đi giày như thế mà chống trả quyết liệt thì giày sẽ văng ra khỏi chân ngay. Lúc ấy không thể có nhiều vết giày trên mặt đất. Thay vào đó, chân cô ta sẽ có nhiều vết bẩn. Sự thật thì chân cô ta có bẩn đâu?
- Cô cứ trình bày tiếp đi - Thấy vấn đề hay hay, Bell động viên.
- Một chuyện vô lý nữa: Tại sao giữa đêm hôm khuya khoắt, nhiệt độ xuống quá 0 độ mà Loring lại cởi bỏ quần áo. Chắc chắn cô ta không điên mà làm vậy. Theo tôi, nếu có cởi quần áo thì cô ta cởi quần áo ở một nơi khác. Và chính tại đó, cô ta bị giết. Hung thủ đã mang xác cô trở lại khu vườn để đánh lạc hướng cơ quan điều tra.
Lúc này thì Bell thấy câu chuyện do nữ phóng viên dẫn dắt ngày càng đi vào hồi gay cấn. Và ít nhiều có lý.
- Vấn đề là phải xác định được đêm ấy, cô Loring đi những đâu. Và như cô vừa nói, nếu cô ấy đến một căn phòng nào đó rồi cởi quần áo, thì căn phòng ấy là căn phòng nào?
Để câu chuyện không rơi vào bế tắc, cả hai quyết định đánh xe đi tìm những căn nhà có tính thư giãn quanh khu vực.
Đó là một tòa nhà được trang trí bằng gạch đỏ. Mặt tiền có hai lối vào. Ngay ở phía trên một lối vào là tấm biển đồng khắc dòng chữ bằng sơn trắng: "Phòng tắm Thổ Nhĩ Kỳ, phục vụ 24/24 tiếng".
Ngay sau khi đưa ra tấm thẻ cảnh sát, Bell cho nhân viên quầy lễ tân xem ảnh Hazel Loring:
- Cô có biết người này không?
- Không, ở đây có quá nhiều người lui tới, tôi không thể nhớ được...
- Thế còn đây - Bell đưa bức khác, vẫn là chân dung Loring nhưng được dùng kỹ xảo thêm vào bộ tóc giả và đôi kính đen.
- Cô này thì tôi biết. Vẫn đến đây hằng đêm mà.
- Đêm hôm thứ hai vừa rồi, cô ấy có đến đây?
- Vâng, có đến. Lúc ấy chừng 10 giờ đêm. Cô ta lảo đảo, run rẩy như người say rượu. Khác với mọi lần, hôm ấy cô không gửi lại đồ trang sức.
- Cô ta rời khỏi đây lúc mấy giờ?
- Tôi không... nhớ. Mà kìa, bà Bradford đang ra kìa. Thưa bà chủ...
Nói tới đây, cô nhân viên lễ tân ngừng bặt. Bà chủ khu nhà tắm hơi Bradford cau có nhìn mấy vị khách mới. Chỉ đến khi Bell giới thiệu mình là cảnh sát, Jacqueline là nhà báo thì bà ta mới chịu mở cửa một căn phòng, mời họ vào.
Khi nghe Thanh tra Bell nói sơ qua về vụ việc, bà Bradford trợn mắt, giãy nảy:
- Giết người? Làm gì có chuyện đó. Chẳng qua sự việc chỉ là cô ta vấp ngã và chết trong nhà tắm mà thôi. Chính tôi đã đưa xác cô ấy ra khỏi đây vì sợ nếu chuyện lọt ra ngoài, chốn làm ăn này sẽ phải đóng cửa.
- Cô ấy chết vì chấn thương sọ não - Bell lên tiếng.
- Đúng rồi. Tôi có thấy một vết bầm ở phía dưới bộ tóc giả. Tôi nghĩ Loring đã vập đầu vào băng ghế cẩm thạch lúc té ngã trong phòng xông hơi.
- Qua khám nghiệm thì cô ấy bị đánh chết bởi một cây gậy bọc chì.
- Này, đừng vu khống người lương thiện như tôi - Bà Bradford nói to - Đó chỉ là một tai nạn. Ở đây từng xảy ra một số vụ tương tự, chỉ có điều là chưa dẫn đến chết người như lần này...
- Không, tôi không kết tội bà. Chỉ muốn bà trình tự kể lại đầu đuôi câu chuyện mà bà chứng kiến và tham gia...
Và đây là nội dung câu chuyện bà Bradford kể lại:
Khi bà Bradford lên phòng xông hơi thì Loring đã chết. Sợ chuyện vỡ lở, khó cho việc làm ăn, bà quyết định đưa xác Loring tới một địa điểm khác. Không kịp mặc lại quần áo cho cô vì ở đây, khách ra vào thường xuyên, bà cứ thế vác xác Loring ra cửa sau. Bà không quên đem theo quần áo của Loring, cả mái tóc giả và cặp kính đen mà cô dùng để ngụy trang mỗi lần đến đây (tránh cho các độc giả của mình có thể nhận ra). Đến khu vườn ở chung cư Victoria, bà đặt Loring lên ghế đá. Bà tính phải mặc lại cho cô quần áo, song chỉ kịp mặc áo ngực thì có tiếng động. Bà sợ quá, rút ngay. Chỉ trong tích tắc, một ánh đèn lóe lên.
- Tôi chẳng đã nói khi hung thủ đang dở tay thì có một sự cố cắt ngang là gì - Jacqueline hoan hỉ reo lên.
- Như vậy, nếu tin vào những gì bà kể, bà Bradford ạ, thì có thể nạn nhân bị đánh mạnh vào đầu trước khi đến chỗ xông hơi của bà và chết ở đấy - Bell nói - Theo suy luận của tôi thì hung thủ đã gặp Loring tại khu vườn lúc mười giờ. Chính viên cảnh sát tuần tra đã khẳng định anh ta nhìn thấy Loring xuất hiện trong khu vườn ở thời điểm đó. Tại đây đã xảy ra xô xát và Loring bị đánh đến ngất đi. Hung thủ tưởng cô chết nên đã bỏ chạy. Tỉnh lại, Loring tìm đến chỗ bà Bradford xông hơi. Cô hay đâu chính chấn thương ở đầu đã khiến cô đột quỵ.Vì sợ hãi, bà Bradford đã mang xác nạn nhân trở lại khu vườn, nơi trước đó xảy ra vụ ẩu đả.
Đúng như điều Thanh tra Bell suy luận, sau này, qua phân tích bức ảnh chụp xác nạn nhân do Ashwin thực hiện, cơ quan điều tra đã xác định không phải ai khác mà chính Ashwin là kẻ đã gây ra cái chết của Loring. Khi y trở lại thám thính hiện trường thì phát hiện ra cảnh một phụ nữ (bà Bradford) đang mặc áo ngực cho Loring. Nghĩ đây là cơ hội ngàn vàng để đổ hết mọi tội lỗi cho Bradford, y vội lia máy ảnh. Rất may là Bradford nghe tiếng động đã kịp rút lui, nên không lọt vào khuôn hình. Còn lý do tại sao khẳng định điều này: Sau khi phân tích bức ảnh, từ góc độ ánh sáng, bóng của xác nạn nhân, cơ quan điều tra đi đến kết luận: Bức ảnh được chụp vào buổi đêm, dưới ánh sáng đèn flash, chứ không phải vào lúc 10h sáng như Ashwin từng cho biết.
Lý do tại sao Ashwin lại ra tay sát hại Loring. Theo lời khai của Ashwin, y và Loring từng có quan hệ tình dục với nhau từ thuở xa xưa. Giờ Loring đã có người tình mới. Lợi dụng việc này, Ashwin đã tìm cách tống tiền người tình. Việc không thành mà còn dẫn tới cuộc ẩu đả và trong lúc quá tay, y đã gây chấn thương sọ não cho Loring, dẫn tới cái chết của cô một tiếng sau đó