Hắn không muốn ra khỏi chăn trong lúc trời rét thế này. Nghe nàng nhắc, cái đầu húi cua của hắn khẽ rung lên như bị điện giật. Giọng của nàng hắn đã nghe quá quen tai, có khác gì tiếng chổi cùn quét sân mỗi sáng. Hắn nhắm mắt, ý nghĩ miên man. Con người ta sao cứ nhất thiết phải thức dậy khi vẫn còn muốn ngủ?
- Buổi sáng không khí trong lành, đầu óc sẽ sáng suốt nếu dành khoảng vài chục phút hít thở hoặc vận động thân thể.
Nàng nói như thể mình là một giáo viên thể chất. Nhìn hắn ngủ với vẻ vô lo, nàng chép miệng: "Hệt đứa trẻ sống lâu năm". Muốn hắn phải bắt lời, nàng nhắc lại ý đó bên mâm cơm. Hắn ngưng nhai thức ăn, hai má phồng như ngậm hai quả bóng: "Sao lúc đó mình chẳng nghe thấy nhỉ?". Nàng thở dài. Ánh mắt xa xăm. Lại có người tính cách kỳ cục. Cái đầu húi cua kia nghĩ gì, có trời biết? Chưa bao giờ nàng thấy hắn nổi cáu, phiền muộn hay hoan hỉ. Sáng nay thì khác. Tiếng thở dài làm hắn thoáng ngây, hướng cặp mắt sắc như hai vết chém nhìn nàng. Chẳng lẽ không ưa thức dậy sớm mà làm người khác phiền lòng? Vẻ mặt phảng phất buồn như phủ lớp sương của nàng, khiến hắn cảm giác não mình có gợn.
Hắn luôn mang trên môi nụ cười nhẹ nhõm và vẻ mặt tự tại? Cuộc sống giới hạn tối đa các mối quan hệ, bên một phụ nữ có khuôn mặt dễ coi, tuy nàng hay thở dài nhưng ít đòi hỏi, có đôi mắt buồn tựa hoàng hôn cuối thu. Mối quan hệ không ra vợ chồng, cũng chẳng ra nhân ngãi cứ lỏng lẻo, bùng nhùng như trong gai rợ.
Có lúc nàng đã nghĩ rất nhiều, nhưng không cách nào thoát ra. Tài gì mà hắn lại có thể ràng buộc con người ta lệ thuộc vào mình như một thứ keo dính? Cho đến bây giờ nàng vẫn chưa thể lý giải. Còn hắn, luôn chỉ nghĩ cách nào có lợi, ít tốn công sức, tiền của, chứ không có thói quen tự kiểm điểm. Cuộc đời ngắn lắm. Thời gian đâu cho những chiếc răng tự vấn gặm nhấm. Đôi lúc hắn đọc thấy trong mắt nàng ý muốn được chính thức mối quan hệ vợ chồng. Khi ấy hắn lẳng lặng xoay lưng về phía nàng như muốn truyền thông điệp hãy đừng làm mọi chuyện rối lên. Nàng chỉ còn biết nhìn hắn, thở dài.
Nàng biết có thời gần hai chục năm hắn từng lăn lộn tìm vận may ở các bãi vàng, dần dà có được ngôi vị ông chủ của ba mỏ. Một ngày hắn tự đặt mìn đánh sập tất cả các hầm, rồi biến mất tăm. Đêm ấy, đám dân độn thổ giật nảy mình bởi những tiếng nổ lớn. Hôm sau thức dậy, tất cả đã bằng địa. Hắn thì như mọc cánh cùng với công nợ bay mất hút. Các bưởng thợ, những tay anh chị cộm cán chỉ còn biết nghiến răng đến chẹo hàm. Có kẻ oán hờn thề "Bắt được ông sẽ nhai thằng này cả cứt".
Dân xóm Cáp chẳng ai biết hắn từ đâu đến. Hắn sống khép mình như kiều dân ngoại bang ở thành phố miền núi phía bắc này. Ngay cả giọng nói của hắn cũng chưa ai có may mắn được nghe. Tuy thế mỗi khi ra cửa, gặp ai hắn vẫn có thói quen dừng lại, gật đầu chào, không tỏ ra thân thiện, cũng không xa cách.
Thị thành người tứ xứ, đủ các hạng và chẳng nghề ngỗng gì sất, là một cái chảo thắng cố, hay giống nồi cháo cơm nguội trộn với các loại rau củ. Con người thị thành ít quan tâm đến nhau, điều đó rất thích hợp. Trong ngôi nhà bốn mươi mét vuông, thụt giữa một ngõ nhỏ, thoạt đầu mỗi sáng thức dậy, mở mắt hắn nhìn thấy ánh nắng lọt qua khe cửa rọi vào tận đầu giường. Nằm buồn, miên man nghĩ, cuộc sống không thể cứ thế mãi, phải có gì đó thay đổi chút ít.
Hắn tìm được nàng, một phụ nữ xinh đẹp, muộn chồng, làm nghề đan áo thuê, nhà ngay đầu ngõ. Hồi đầu, mỗi lần đi qua con ngõ hẹp, tường gạch cũ mục, ẩm ướt rêu xanh, tới nhà nàng, hắn chậm bước, ngắm dáng ngồi đan áo của nàng bên ô cửa sổ song gỗ. Đẹp như tranh vẽ ấy! Hắn nghĩ vậy, rồi bỏ đi. Thoạt đầu nàng cho đấy là sự thường của đám dân lạ mới nhập xóm. Sau, nàng quen dần với cái dáng đùi đũi tần ngần ngoài cửa sổ.
Hình như nàng có chút cảm tình với vẻ tò mò vô hại như loài ấu trùng của hắn nữa kia. Nàng ban cho hắn nụ cười. Đầu hắn lóe hy vọng. Hắn bắt đầu chú ý tới vẻ ngoài bản thân. Cử chỉ cũng trở nên nắn nót. Dần dà nàng thấy bối rối trước ánh nhìn của con ấu trùng khổng lồ. Ánh nhìn như có lửa, truyền sang nàng cảm giác rạo rực.
Nàng phấp phỏng với niềm khao khát không thể tỏ bày. Ấy là mùi Ok986 vip Thiên đường trò chơi biết bao bí ẩn, khuyến khích trí tò mò trong nàng từ quá lâu rồi. Giờ không lý do gì bắt nàng phải chờ đợi hơn nữa. Bỏ qua khoảng cách tuổi tác, cả dáng vẻ nặng nề, nàng hân hoan đón nhận lời cầu hôn của hắn. Đinh ninh hắn từ nay vĩnh viễn thuộc về mình. Từ nay mình được sở hữu một tài sản quý báu nhất trong đời khiến nàng tràn ngập niềm vui.
Ngày đầu nàng đỏ mặt khi hắn lấy ngón tay ra hiệu cởi áo. Cả việc này hắn cũng không muốn đụng tay sao? Hắn biến vào thân thể nàng như một kẻ khát gặp dòng sông ăm ắp nước. Nghe hắn nói, của nàng to hơn những phụ nữ khác. Nàng tròn mắt: "Còn những ai khác nữa kia?". Hắn bảo "Từ xưa rồi. Bằng này tuổi chưa biết đến chuyện đó là thằng Ok986 vip Thiên đường trò chơi đần". Trái tim nàng chợt đau nhói. Nàng thở dài, hơi thở bị giam hãm khẽ trôi như tiếng chổi tre phất nơi cuối ngõ.
Giờ mọi thứ đã trở nên cũ kỹ. Đôi lúc nàng thấy thương nhớ gì đó nhưng rồi không dám nghĩ xa hơn. Tự mình cả. Nàng thoáng buồn. Con người ta có lẽ ai cũng một thời lãng mạn. Ngày ấy đã vĩnh viễn xa rồi.
Buổi sáng đi chợ, hắn chìa cho nàng những tờ tiền còn nguyên góc, và nhắc: "Nhớ chi tiêu tiết kiệm". Nàng đưa tay đón với vẻ ngoan ngoãn. Vẫn biết thân phận lệ thuộc, nhưng mỗi khi nghe hắn lặp lại câu nói như một mệnh lệnh, nàng thấy gáy mình gai gai, trộm nghĩ, thật khó hiểu, tận bây giờ vẫn chưa thể tin nhau sao? Nàng nhìn hắn, cố liên tưởng, nhưng chỉ lờ mờ thấy một hang sâu, trong đó không biết ẩn chứa những gì?
Không nên ẩn mãi trong nhà. Hắn nói với nàng: "Ra ngoại ô đi, không khí ngoài đó tốt đấy. Lề đường có thể tự do vệ sinh, bớt được khối tiền nước xả bồn". Thế mà nàng tưởng, hắn đã hiểu ra lợi ích của việc vận động thân thể. Hắn đi trước, nàng khoan thai thả bộ phía sau. Chẳng nên vội vàng. Hắn cúi đầu cặm cụi bước. Thỉnh thoảng hơi dừng lại như có ý chờ, nhưng khi nàng sắp tới gần, hắn lại sải bước dài, tạo khoảng cách vừa đủ, không xa, không gần. Sao lại thế? Tài sản của nàng có giống ai trên thế gian? Chẳng gì nàng cũng là của hắn kia mà? Có là vợ chồng hay là thứ gì nhỉ? Nàng cố nghĩ nhưng sao thấy xa vời.
Qua một ngã tư, chợt có tiếng động cơ xe máy rú lên, rồi tiếng va đập khô khốc. Hắn nhảy tót vào lề đường. Phía sau, một thằng trẻ choai, tóc đỏ lửa, ngồi trên chiếc SH phóng như tên bay, lao vào chiếc xe ngựa ngược chiều. Nó và chiếc SH văng xuống vệ đường. Hình như tóc đỏ lửa còn sống, nhưng bị thương khá nặng, máu vãi trên mặt đường. Nàng hốt hoảng chạy về phía tóc đỏ. Hắn nắm tay áo nàng kéo lại "Đừng", rồi lôi nàng đi. Nàng thảng thốt. Mặt hắn sắt lạnh.
Con đường tịnh không bóng người. Tóc đỏ chợt kêu la ôi ối. Tiếng kêu của đứa trẻ mới vỡ giọng nghe như những mảnh thủy tinh cứa vào da thịt. Nàng giật tay ra khỏi tay hắn chạy đến. Có mấy người đi đường dừng lại. Hắn nhổ bãi nước bọt xuống mặt đường, bước đi.
Dưới ánh chiều sắp tàn, nàng chợt để ý cái gáy lấm tấm mồ hôi của hắn. Lần đầu tiên nàng nhìn kỹ hắn từ phía sau. Cổ hắn mập và ngắn tới mức hai tai sắp chạm vai. Nàng từng nghe nói, tướng mạo này là hạng nhiều tiền lắm của, nhưng cũng là kẻ chắc tay. Ba năm sống chung nàng đã thực hưởng điều đó. Nàng đâu có quan tâm. Chỉ mong được sống yên thân bên một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi bình thường, cho dù xấu hơn thế, miễn là người Ok986 vip Thiên đường trò chơi. Hy vọng ngày nào đó, khi có con, mọi chuyện sẽ thay đổi. Đích thị sẽ có một gia đình thật sự.
Đêm. Hắn đưa tay tắt điện, đè lên thân thể nàng, chằm bặp, hôn hít vào chỗ kín. Hắn mải mê lặp đi lặp lại động tác. Bao lần như thế nàng không thể nhớ. Chỉ biết nàng đã phải chịu đựng đến căng người, hệt như bị con trăn khổng lồ trườn lên. Khi nàng rên rỉ cũng là lúc hắn lật ngửa người, phơi cái bụng chảy mỡ. Điều nàng muốn, hắn chẳng quan tâm. Nàng như thể rơi xuống hố sâu. Toàn thân căng cứng bởi khao khát bị chế ngự. Hắn co một bên chân mập ú xỏ vào chiếc quần lót rộng thình rồi bảo: "Thế đã, thế đã! Phải dành cho thời điểm tốt nhất". Thời điểm tốt nhất ư? Nàng bẻ gập chiếc gối che đầu, những muốn lấp kín bẽ bàng. Cũng để khỏi phải nhìn, hay nghe thấy những gì sắp diễn ra.
Hắn bước về phía chiếc két bạc. Tiếng chìa khóa tra ổ vang lên lạnh lẽo. Âm thanh lách cách của kim khí như mũi dùi xuyên thấu tận xương. Nàng xoay người vào phía tường. Có tiếng sột soạt lẫn tiếng lạch cạch quen thuộc. Cái dáng ngồi xổm của hắn trông cần mẫn đến tội nghiệp.--PageBreak--
Chẳng khi nào nàng để ý hắn đang làm gì lúc này. Nhưng những âm thanh đó chẳng gì cũng cho nàng hình dung. Hắn đang đếm tiền. Kiểm cả châu báu nữa. Nhiều hay ít nào có biết. Có bao giờ hắn cho phép nàng chạm tay. Thói quen sau một nửa cơn hứng tình, tiếp đến là cơn vật tiền với hắn đã thành nếp. Mới đầu còn lạ, sau nàng trơ dần. Có điều nàng nhận thấy hắn và cái két có gì đó từa tựa, một thứ đồ vật vừa cứng lạnh, vô cảm vừa bí ẩn không biết trong đó ẩn chứa những gì. Càng ngày nàng càng thấy nó vừa hiện hữu vừa xa lạ khó có thể nắm bắt.
Hắn cẩn thận cất chùm chìa khóa vào túi trong của áo khoác, rồi vỗ tay vào thành giường:
- Đi dạo đi.
Nàng nằm im lặng. Hắn lạnh lùng:
- Có nghe thấy không?
- Khuya rồi - Nàng miễn cưỡng.
- Khuya gì, mới chín giờ. Dậy, ra ngoài một chút cho thoáng.
Một luồng gió lạnh thổi tới cuốn theo những chiếc lá vàng chớp chới bay trong ánh điện vàng mờ. Không nhanh, không chậm, hắn vượt lên trước nàng. Nàng nhìn hắn rồi lặng lẽ nuốt khan. Sao có thể như thế chứ? Dù chưa chính thức nhưng chẳng gì nàng cũng là vợ hắn kia mà. Đột nhiên nàng thấy chán nản, định rẽ vào đâu đó hoặc quay về. Hắn ngoái lại. Cặp mắt ranh mãnh xoáy vào nàng: "Ta biết nàng đang nghĩ gì". Toàn thân nàng sởn gai ốc. Nàng miễn cưỡng bước theo.
Hàng cột điện bên đường, từng đụn sương mù buông xuống từ trên cao, những cây dạ hương cổ thụ bỗng trở nên nhạt nhẽo. Nàng chỉ muốn thoát khỏi cảm giác thừa thãi, vô nghĩa, và nhận ra lần đầu tiên mình nghĩ về bản thân nhiều như thế. Nàng, một sinh vật chỉ với ý nghĩa tồn tại, chứ chưa biết gì đến mùi vị hạnh phúc. Hạnh phúc. Một khái niệm lớn lao biết nhường nào. Cả thế giới người có lẽ đều thực hưởng điều đó, chỉ riêng nàng thôi.
Nàng chợt hoang mang với ý nghĩ vừa nảy trong đầu. Ngay lúc này bỗng dưng hắn lăn ra đột tử, liệu mình có thương tiếc? Thoáng bối rối chợt lướt qua rất nhanh. Nàng ngẩng đầu, vuốt lại mái tóc ra sau gáy rồi nhanh chân bước. Chỉ còn chừng ba sải chân nữa thôi. Hôm nay sẽ thử, sẽ cùng ngang bước bên hắn xem có chuyện gì.
Ngược chiều là người đàn bà tiều tụy, rách rưới, bàn tay gầy đét chìa về phía hai người. Hắn dửng dưng tránh bước. Có lẽ còn nín thở nữa để khỏi hít phải mùi nằng nặng. Nàng tiến đến, rút tờ tiền không cần để ý mệnh giá đặt vào bàn tay đen nhẻm. Đôi mắt của kẻ ăn mày ánh lên vẻ kinh ngạc. Nàng thản nhiên bước đến bên hắn. Hắn dừng bước, quay lại. Tiền. Là của hắn kia mà. Quyền gì nàng dám làm thế? Nàng mỉm cười. Nụ cười rạng rỡ. Hắn chẳng thấy hứng thú gì với nụ cười đó cả. Hắn nắm vai nàng lắc mạnh:
- Sao lại là tiền của tôi?
Hắn đảo mắt nhìn quanh. Ruột gan như bị xát muối. Phía sau lùm cây tối om, bóng kẻ ăn mày mất hút.
Dưới ánh điện, khuôn mặt nàng ánh lên vẻ kiêu kỳ thách thức, vừa mỉa mai thương hại. Hắn căng mắt, như thể lần đầu tiên gặp nàng. Nàng gỡ tay hắn ra khỏi vai, rồi bước đi. Hắn chùng người, giọng đùng đục:
- Dừng lại.
Nàng không để ý đến vẻ khó chịu của hắn. Trong lòng lâng lâng cảm giác nhẹ nhõm. Lần đầu tiên nàng tự làm một việc theo ý mình. Sao có thể như thế? Chỉ hắn, chỉ mình hắn thôi mới có quyền quyết định mọi việc. Lại còn cười lấy lòng ư? Hắn đâu phải thằng trẻ trai đầu xanh non dạ. Tiền ai mà dám tự ý đem đi bố thí? Chúng chỉ là lũ rác rưởi hôi hám đáng ghét. Lại còn dám ngang bước nữa kia đấy. Cảm giác tổn thương khiến hai đầu mày hắn chau lại.
Thứ tự từng công tắc điện được nàng bật lên. Ngôi nhà bừng sáng. Nàng đứng ngay bên gương tủ thay đồ. Cơ thể hiển hiện những đường cong quyến rũ. Mặc xong bộ đồ ngủ, nàng lên giường nằm. Hai tay vòng dưới gáy, mặt ngửa cao mãn nguyện. Hắn đã về. Vừa đẩy cửa bước vào, vừa lầu bầu gì đó. Hắn quả quyết gạt lại các công tắc. Nàng ngồi dậy. Điện lại bật sáng. Hắn nhìn nàng như nhìn kẻ lạ:
- Trêu tôi hả?
Nàng thản nhiên:
- Không!
- Không được tự ý làm gì nếu không được tôi cho phép.
Nàng nhìn hắn, nhoẻn cười. Hắn không thích nụ cười này, nó có vẻ thách thức và khiêu khích. Hắn lắc đầu. Phải thay đổi gì đó. Ý nghĩ chợt đến khiến mặt hắn đanh lại. Của nợ. Hắn ném ánh nhìn lạnh băng vào nàng. Hình như nàng biết hắn đang nghĩ gì. Nàng thả lỏng cơ thể, tâm trạng thanh thản.
Có tiếng động vọng đến từ nhà bên. Như quên hết những chuyện vừa xảy ra, hắn gạt công tắc điện. Bóng tối bao trùm. Hắn thì thào:
- Biết ngay mà! Dậy mà xem.
Nàng vẫn nằm, đầu gối trên hai cánh tay. Hắn ghé sát vào mặt nàng. Tiếng thì thào mang theo hơi thở hôi hám khiến nàng phải ngoảnh mặt. Hắn nắm tay nàng lắc lắc.
- Nhìn kìa.
Gì thế? Nàng miễn cưỡng ngồi dậy. Theo hướng tay hắn chỉ, qua cửa sổ khép hờ, nàng thấy một bóng đen, không phải, hai bóng đen đang công kênh nhau leo lên ban công nhà bên.
- Trộm đấy. Nhà ấy dày của, bọn này đêm nay chắc làm khá.
Hắn thì thào vẻ hứng thú. Nàng đưa tay đẩy cánh cửa sổ:
- Báo cho hàng xóm biết đi.
Nàng vừa định hô hoán, hắn vội đưa tay bịt ngay miệng. Tiếng động khiến hai bóng đen vội nhảy xuống đất, rồi mất hút trong ngõ mờ ánh đèn. Hắn vỗ hai tay vào nhau nghe "bốp", tiếc rẻ.--PageBreak--
- Kệ mẹ nó, liên quan gì tới mình. Mất cả vui.
Nàng buông tiếng thở dài.
Đêm nay sao khó ngủ? Không phải tiếng ngáy rền như cối xay ngô của hắn. Có lẽ nàng đang nghĩ đến ngày mai. Ngày mai khi bình minh lên có lẽ sẽ có gì đó thay đổi. Chẳng sao, cái gì đến rồi nó sẽ đến. Nặng lòng mà làm gì, với chuỗi hơn ba năm sống trong ngôi nhà này có gì mới mẻ đâu. Thân phận có là vợ của một gã Ok986 vip Thiên đường trò chơi cũng chưa một lần nàng được biết nói gì đến hạnh phúc? Có lẽ số kiếp mình nó thế. Nó giống cái két bạc khi cần người ta mở ra tận hưởng lạc thú. Xong rồi lại bị khóa chặt. Cái két là mình, mình là cái két. Nàng cứ trở đi trở lại với ý nghĩ đó.
Nàng ngồi dậy, khoác thêm chiếc áo rồi mở cửa bước ra khỏi nhà. Ánh trăng loang vàng trên hai bức tường phủ rêu xanh. Một làn gió lạnh thổi đến. Nàng kéo cổ áo che ngực. Lối ngõ vắng hoe. Không gian yên tĩnh thật dễ chịu. Đột nhiên nàng ngần ngại. Sao thế, có gì ghê gớm đâu? Chỉ là đi dạo thôi mà. Phải thử, hôm nay nhất định phải thử. Nàng thích thú với ý nghĩ đó. Trăng sáng trong và lạnh. Trên con đường phố vắng, có vài người ngược chiều. Một giọng nói khẽ buông, thăm dò:
- Đi có một mình hả em?
Mấy gã Ok986 vip Thiên đường trò chơi bậc cha chú. Tuổi này mà vẫn chưa thôi ỡm ờ. Nàng im lặng bước đi. Lại vẫn giọng ấy vẻ khiêu khích:
- Ma hả?
Nàng suýt bật cười, nhưng kịp nín lại. Chẳng nên chọc tức họ làm gì. Chờ đám người đi khuất, nàng quay lại con đường dẫn về xóm Cáp. Về nhà ư? Đó là nhà nàng sao? Ô hô, nhà, vì nó mà nàng nhẫn nại và hy vọng chờ, ngày không xa đó sẽ là tổ ấm hạnh phúc. Nàng sẽ có những đứa con… nhưng dù đã cố đến kiệt lực người ta cũng không muốn trao cho nàng quyền đó.
Nàng chán mình lắm. Không dám thoát ra có lẽ vì thể diện. Thể diện ư? Làm gì còn. Nó đã tan biến từ ngày nàng chấp nhận ở với hắn, một gã Ok986 vip Thiên đường trò chơi nhân thân bí ẩn, bậc cha chú bất chấp mọi can ngăn. Khi đó nàng muốn chứng minh bản thân. Hạnh phúc là do con người tự định. Thật non nớt thứ tự do ảo tưởng.
Nàng cay đắng nhận ra, bản thân chỉ là một nửa của mơ ước. Phần còn lại là ở phía bên kia. Nàng có thể thỏa thích chiêm ngưỡng mà không được phép chạm tay. Mặc cho khao khát của nàng chìm trong tuyệt vọng, hắn dửng dưng với vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc. Và chỉ cần đến nàng mỗi khi nổi cơn hứng tình. Bất kể ngày hay đêm, trườn lên nàng như kẻ khát, rồi để lại cho nàng nỗi bẽ bàng, chết điếng.
Nàng có thể thổ lộ ý mình? Có, đã có rất nhiều lần. Nhưng khi định nói, nàng cần có một đứa con, hắn như đều đọc được ý nghĩ đó. Đôi mắt sắc nhìn nàng như thôi miên. Nó khống chế và đánh qụy hoàn toàn ý định của nàng. Mỗi lúc như vậy nàng cảm thấy sợ hãi vô cùng...
Nàng dừng lại trước cửa. Sao cửa lại mở thế kia? Trước khi đi nàng đã khép lại rồi kia mà. Đang còn phân vân, nàng chợt ngây người. Từ trong nhà hai bóng đen lao vọt ra. Nàng lùi lại, sống lưng lạnh buốt. Nàng vội bước vào nhà. Có tiếng thở nặng nhọc. Nàng đưa tay bật công tắc điện. Ánh sáng tràn ngập. Một cảnh tượng lộn xộn hiện ra trước mắt. Chăn chiếu trên giường tuột xuống nền gạch. Góc tường, nơi để két bạc thân hình to béo của hắn nằm ngửa trên mặt đất, chiếc két sắt nặng có đến vài tạ đè chặt trên ngực và bụng. Miệng hắn bị nhồi chặt cứng bằng một chiếc khăn ướt. Cánh két sắt đã mở toang. Hốc két tối om.
Nàng chợt hiểu điều gì vừa xảy ra. Nàng toan hét toáng lên để cầu cứu hàng xóm. Ý định vừa đến chợt dừng lại. Nàng bình tĩnh bước về phía hắn. Hắn nằm ngửa, dưới đầu một dòng máu chảy thành vệt. Mắt hắn khẽ chớp. Cánh tay hắn cử động yếu ớt, chỉ vào két sắt. Hình như hắn muốn nàng giúp đẩy nó sang một bên. Trời đất, nặng thế mình nàng sao có thể. Hơi thở của hắn đã yếu lắm. Có lẽ bọn cướp đã đập cho hắn một cú chí tử trước khi lật chiếc két đè lên. Nàng hình dung hắn đã giận dữ thế nào khi phát hiện ra lũ đạo chích. Thật vừa vặn, đúng lúc nàng lại ra khỏi nhà. Nàng chợt nhận ra, chưa một lần mình được phép đến gần cái két này. Đó là vật nàng không được phép tự ý chạm tay. Hắn từng rành rọt với nàng như vậy.
Nàng đứng dậy và lùi lại. Hắn nhìn nàng với ánh mắt cầu cứu. Hình như hắn còn bị thương ở chân. Chỗ đó cũng đang chảy máu. Hắn muốn nói gì đó? Chiếc khăn trong miệng hắn kìa, nàng vẫn chưa lấy ra. Nàng phân vân, có nên lấy ra không nhỉ? Sao lúc này mình lại thản nhiên như vậy. Chỉ cần hô hoán một tiếng hàng xóm sẽ chạy sang. Trong mắt nàng chợt hiện lên hình hài thằng tóc đỏ cùng với tiếng kêu la đau đớn của nó trên mặt đường ngày nào, thái độ bỏ đi với vẻ dửng dưng của hắn. Ánh mắt nhìn như muốn nuốt chửng khi nàng tự ý bố thí cho mụ ăn mày.
Ba năm chung sống nàng đã phải nén chịu. Sự nén chịu lớn nhất có lẽ là ý thức bản thể. Nhiều lúc hắn đã khiến nàng không còn nhận ra mình là ai. Giờ thì nàng ghét lắm cái vỏ thể diện. Vì nó nàng phải cam chịu. Còn hắn, nàng muốn hắn cảm nhận nỗi tuyệt vọng là như thế nào. Hình như sức lực hắn đang dần kiệt. Nàng cúi xuống bên cái mặt đang chuyển màu vàng nghệ. Không phải nàng, hình như có thế lực nào đó ngoài nàng đang làm dịu con tim oán hờn trong lồng ngực. Nàng đưa tay lôi chiếc khăn mặt ướt khỏi miệng hắn. Lập tức nàng nghe tiếng thì thào:
- Đừng bỏ tôi.
Hắn đọc được ý nghĩ trong đầu nàng ư, ngay cả lúc này sao? Nàng bỗng cười:
- Không.
Hắn hốt hoảng:
- Đừng làm thế.
Nàng đến bên chiếc đôn để điện thoại. Lát sau nàng quay lại.
- Mọi người không ai muốn đến, nhưng tôi đã thuyết phục.
Hắn thì thào:
- Tôi biết mình sẽ không bỏ tôi.
Lần đầu nàng được nghe những lời như thế từ miệng hắn. Nhưng điều đó cũng chẳng gây được sự chú ý gì với nàng.
- Cái két… tôi sẽ không tiếc.
Nàng im lặng.
Ngoài xa có tiếng vó ngựa cùng tiếng bánh xe lăn trong đêm vắng.
Xóm Cáp vẫn như xưa. Hắn vẫn sống trong ngôi nhà bốn mươi mét vuông nằm sâu trong ngõ. Giờ đi đâu hắn phải có thêm cây gậy. Cây gậy có tay nắm bịt bạc vẫn thường xuyên đưa hắn đi lại qua con ngõ rêu xanh. Mỗi lần đi qua nhà nàng, hắn vẫn có thói quen hơi dừng lại. Nàng bây giờ không còn ở đó nữa. Cái dáng ngồi đan áo chỉ còn lại vết mờ như cánh chim đỉnh núi mù sương. Hắn nghe thiên hạ xì xào, sau ngày hắn bị lũ cướp đánh cho thành tật, nàng chia tay hắn. Sau đận ấy nàng đã đi buôn hàng điện tử, trúng một vụ lớn, bây giờ giàu lắm lắm.
Nghe nói, giờ nàng đang sống trong một ngôi nhà khang trang, tiện nghi, bên một thằng trẻ trai kém nàng gần chục tuổi. Hắn biết, nhưng chỉ cười khẩy. Chuyện ấy cũ rồi