- Tôi có thể gặp… riêng giám đốc được không? - Tôi hồi hộp hỏi.
- Hẳn nhiên - Người kế toán đáp và quay vào tìm ông giám đốc.
Ông giám đốc Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức là một người có dáng vẻ trịnh trọng, tác phong lịch thiệp. Mới nhìn thấy ông, tôi đã sợ hãi vò chặt số tiền 56 đôla mang theo thành một cuộn nhăn nhúm trong túi quần.
- Thưa… Tôi có thể gặp… riêng ông được không ạ? - Nỗi sợ hãi khiến giọng nói của tôi như gió thoảng.
Ông giám đốc Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức hoảng hốt nhìn tôi, như thể tôi đang chuẩn bị tiết lộ một thông tin khủng khiếp nào đó.
- Mời ông vào đây - Ông dẫn tôi đến một căn phòng rồi nhanh tay khóa cửa lại - Ở đây, không ai có thể nghe được câu chuyện của chúng ta.
Chúng tôi ngồi xuống ghế và… nhìn nhau. Tôi tưởng như tim tôi đang muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.
- Hẳn ông là người của Pincơtơn (tên một thám tử nổi tiếng của Mỹ)? - Ông giám đốc lên tiếng.
- Không, không phải vậy - Tôi cải chính - Tôi không phải thám tử thám tiếc gì đâu. Đơn giản, tôi muốn gửi tất cả tiền nong của tôi vào Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức của ông.
Ông Giám đốc thở phào:
- Chắc là một tài sản lớn - Ông ước đoán.
- Tôi sẽ gửi đều đặn mỗi tháng... 56 đôla - Tôi lí nhí đáp.
Tức thì, ông giám đốc đứng dậy mở cửa:
- Môngômêri - Ông gọi viên kế toán, giọng khó chịu - Ông này muốn mở tài khoản. Sẽ gửi 56 đôla mỗi tháng.
Tôi đứng dậy.
- Chào ông - Tôi nói và toan bước vào căn phòng bên cạnh có cánh cửa sắt vừa bật mở.
- Không, mời ông ra lối này - Ông giám đốc lạnh lùng nói.
Tôi trở lại chỗ tay nhân viên kế toán ban nãy, chìa cho anh ta cuộn tiền mà tưởng như mình đang làm một việc gì tội lỗi.
- Đây, tôi… gửi tiền - Phải vất vả lắm tôi mới cất lên được tiếng nói.
- Thế là tiền được gửi rồi? - Tôi hỏi, giọng run run, không ngờ mọi thủ tục chỉ giản đơn có vậy.
- Xong rồi - Viên kế toán đáp,
- Thế thì, tôi, tôi muốn nhận một tờ séc.
Ý tôi muốn rút ra 6 đôla tiêu trong những ngày tới. Một nhân viên trao cho tôi tờ séc. Một nhân viên khác hướng dẫn tôi cách viết séc. Các nhân viên trong Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức đều tưởng rằng tôi là triệu phú bị tàn phế. Tôi viết xong và đưa tấm séc cho một nhân viên. Người này nhìn tờ séc, ngạc nhiên kêu lên: "Sao? Ông lại lấy hết tiền ra à?".
Tôi nhìn lại tấm séc và giật mình. Thì ra, tôi đã viết nhầm: Thay vì ghi 6 đôla, tôi lại viết là 56 đôla. Tất cả các nhân viên trong Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức đều ngừng tay, nhìn tôi như người từ hành tinh khác tới. Đến nước này thì tôi chỉ còn cách đáp bừa:
- Vâng. Rút tất cả.
- Nghĩa là ông không gửi nữa? - Nhân viên này sửng sốt.
- Không! Không bao giờ - Tôi gay gắt, vờ như thể có điều gì người ta đã khiến tôi bị xúc phạm trong khi viết tờ séc. Tôi cố gắng để mọi người có cảm tưởng mình là người tính khí rất dễ nổi nóng
- Vậy ông muốn loại tiền nào? - Người ta hỏi tôi.
- Sao cơ?
- Ông muốn nhận loại tiền nào?
- À - Tôi dõng dạc - Loại tiền 50 đôla.
- Còn 6 đồng kia? - Người nọ hỏi xẵng, giọng khó chịu.
- 6 tờ một đôla - Tôi đáp.
Người kia đưa tiền cho tôi và chỉ chờ có thế, tôi đâm bổ ra ngoài.
Sau lưng tôi là một chuỗi tiếng cười mà tôi có cảm giác nó vang vọng tới tận nóc tòa Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức.
Sau lần ấy, tôi càng cảm thấy sợ ngôi nhà ấy. Giờ thì có các vàng tôi cũng chẳng dám bén mảng tới đó. Vâng, xin cạch tới già